Ban đầu, Nhâm Tiểu Túc nghĩ rằng thương đội sẽ vì lần tập kích của thổ phỉ này mà càng thêm sa sút tinh thần. Thế nhưng, điều khiến hắn bất ngờ là những người trong thương đội không những không sa sút tinh thần, mà trái lại, tiếng hoan ca rộn rã, tiếng cười nói vang dội.
Ngay trong đêm Tiễn Vệ Ninh đẩy lùi được thổ phỉ, rất nhiều người thậm chí còn ca hát, nhảy múa, dường như để ăn mừng chiến thắng này. Ngay cả hai vị Miên Dương Nhân cũng nhập cuộc.
Nhâm Tiểu Túc hỏi Lý Thành Quả: "Chẳng lẽ ngươi cũng không lo lắng kế tiếp còn có thổ phỉ tập kích chúng ta sao?"
Còn Lý Thành Quả ngây ngô trả lời: "Có Tiễn hội trưởng là một Thần Xạ Thủ như vậy, chúng ta cần gì phải lo lắng?"
Giờ phút này, Tiễn Vệ Ninh đã trở thành anh hùng của cả thương đội, lại còn là kiểu Siêu Anh Hùng đó.
Không thể phủ nhận, người ở Vu Sư quốc độ này lại lạc quan hơn người Trung Thổ một chút, thậm chí là lạc quan đến mức thái quá. Buổi tối cuồng hoan kéo dài suốt bốn giờ. Trong suốt bốn giờ đó, hơn trăm người muốn đến mời rượu Tiễn Vệ Ninh, may mắn là hắn vẫn giữ được tỉnh táo, không uống một giọt rượu nào.
Nhân lúc đám người cuồng hoan, Tiễn Vệ Ninh một mình tìm gặp Mai Qua. Hắn liếc nhìn Nhâm Tiểu Túc, sau đó nói với Mai Qua: "Tôn kính Mai Qua đại nhân, ta có một số việc muốn đơn độc tâm sự với ngài."
Mai Qua biết Tiễn Vệ Ninh muốn khiến Nhâm Tiểu Túc rời đi, nhưng hắn lắc đầu nói: "Không cần lo ngại người hầu cận của ta, có việc thì cứ nói ngay trước mặt hai ta, không cần kiêng kỵ."
Tiễn Vệ Ninh do dự một lát rồi nói: "Mai Qua đại nhân, ta hoài nghi lúc thổ phỉ đến tập kích, có người âm thầm trợ giúp chúng ta. Trước khi thân phận đối phương được làm rõ, xin ngài tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài."
Nhâm Tiểu Túc ở bên cạnh liếc nhìn Tiễn Vệ Ninh một cái, trong lòng thầm nghĩ Phó hội trưởng thương hội này khứu giác thật sự rất nhạy bén đó, mà cũng đã nhận ra rồi...
Thế nhưng Tiễn Vệ Ninh tránh mặt hơn ngàn người trong thương đội để nói nhỏ, lại nói chính xác mọi suy nghĩ của mình cho chính chủ là Nhâm Tiểu Túc, cũng không hề dễ dàng chút nào.
Còn Mai Qua thì nghi hoặc hỏi: "Có người âm thầm trợ giúp chúng ta ư? Tiễn hội trưởng dựa vào đâu mà nói vậy?"
"Nói ra Mai Qua đại nhân có lẽ sẽ không tin," Tiễn Vệ Ninh nói: "Tài nghệ tiễn pháp của ta ra sao thì trong lòng ta rõ nhất. Với tiễn pháp của ta, có lẽ có thể đạt đến tỉ lệ chính xác 80%, nhưng tuyệt đối không thể là 100%!"
Một bên, vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc đầy vẻ cổ quái. Trong lòng hắn nghĩ: "Cái này gọi là tự ngươi rõ trong lòng sao? Ngươi rõ cái quỷ gì!"
Trong quá trình Lão Hứa giúp Tiễn Vệ Ninh tạo dựng danh tiếng Thần Xạ Thủ này, Nhâm Tiểu Túc vô cùng chắc chắn rằng tỉ lệ chính xác của đối phương vào ban đêm thậm chí còn chưa tới 10%. Ngay từ đầu Nhâm Tiểu Túc còn tưởng rằng Tiễn Vệ Ninh này thật sự có sự tự hiểu bản thân, nhưng cuối cùng vẫn là đánh giá cao đối phương.
Mai Qua ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Tiễn hội trưởng, trong đêm tối mà có thể đạt 80% tỉ lệ chính xác đã rất lợi hại rồi, hà tất phải tự coi nhẹ mình như vậy? Ngươi xem người hầu cận của ta đây, ngay cả giương cung bắn tên cũng không biết, trong phạm vi năm mét cũng không thể trúng bia ngắm, ngươi lợi hại hơn hắn nhiều."
Tiễn Vệ Ninh do dự một lát rồi nói: "... Cũng đúng."
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh đứng ngoài quan sát hai người này, nhưng từ đầu đến cuối đều không nói lấy một lời.
Mai Qua nói: "Tiễn hội trưởng cảm thấy, có thể là ai đang giúp đỡ chúng ta?"
"Ta cũng không rõ lắm," Tiễn hội trưởng chăm chú nhìn Mai Qua: "Là Mai Qua đại nhân ngươi sao? Ta nghĩ chỉ có Vu Sư mới có thủ đoạn như vậy chứ."
Mai Qua lắc đầu: "Không phải ta, trong quá trình chiến đấu của các ngươi ta không hề xuất thủ."
"Vậy kỳ lạ," Tiễn Vệ Ninh cúi đầu trầm ngâm: "Ai sẽ giúp chúng ta lại che giấu tung tích? Mục đích là gì?"
Một bên, Nhâm Tiểu Túc nói: "Không bằng Tiễn hội trưởng ngươi thẳng thắn nói một chút, ngươi muốn đi thành Ky Đặc làm gì, địch nhân là ai, như vậy chúng ta cũng dễ bề giúp ngươi phân tích?"
Kết quả Tiễn Vệ Ninh nghe xong lời này liền lâm vào do dự. Đúng lúc này, hai vị Miên Dương Nhân cuồng hoan trở về, hắn liền đột ngột cáo từ: "Thời gian không còn sớm nữa, Mai Qua đại nhân sớm đi nghỉ ngơi."
"Giả thần giả quỷ," Nhâm Tiểu Túc nửa cười nửa không nhìn về phía Mai Qua: "Ngươi cảm thấy tên này thật sự đề phòng ai?"
"Cái này cũng không rõ, ngươi cũng biết ta rời đi Yorkshire hai năm rồi, mà Tiễn hội trưởng này cũng mới đến Yorkshire gần hai năm nay," Mai Qua nói.
Nhâm Tiểu Túc suy tư một lát đột nhiên hỏi: "Berkeley gia tộc cùng Đại Vu Sư gia tộc ở Đô Thành có quan hệ thế nào? Ta nhớ ngươi từng nói, Berkeley gia tộc khống chế sáu quận phía nam, trong đó có bốn quận đều là những quận lớn đỉnh cấp của Vu Sư quốc độ, đúng không?"
"Không sai," Mai Qua nói: "Thế nhưng Berkeley gia tộc vẫn luôn là một thế lực chư hầu, chưa từng nghe nói bọn họ có sự giao du gì với Đô Thành. Người trong gia tộc bọn họ cũng rất ít khi đến Đô Thành. Trước kia khi nhà ta còn ở Đô Thành, ta từng nghe nói thiếu niên Berkeley gia tộc trong đó cũng có chút khó gần."
"Đây là vấn đề ở chỗ này," Nhâm Tiểu Túc ngẫm nghĩ nói.
Khi loạn thế đến, người có hùng tâm tráng chí cũng có thể ngửi thấy mùi mục nát của vương triều ấy, do đó nảy sinh dã tâm khổng lồ. Nhâm Tiểu Túc vừa đến Vu Sư quốc độ chưa được bao lâu, đã thấy rất nhiều cảnh tượng dân chúng lầm than. Những cảnh tượng này thậm chí khiến hắn cảm thấy, Vu Sư quốc độ đã bị cứ điểm 178 bỏ xa một khoảng cách lớn.
Nếu như giả định Vu Sư vương triều sắp thay đổi, quyền hành cũng sẽ thay đổi, vậy Berkeley gia tộc sẽ đóng vai trò gì trong loạn thế này? Địa phận chư hầu, trời sinh chính là mảnh đất màu mỡ để bồi dưỡng kiêu hùng.
Nhâm Tiểu Túc lại hỏi: "Quân bị của Berkeley gia tộc thế nào?"
"Thiêu đốt Kỵ Sĩ Đoàn của Berkeley gia tộc vẫn luôn là một trong những đội quân hàng đầu trong vương quốc," Mai Qua nói: "Đây cũng không phải bí mật gì, hơn nữa những năm nay số lượng Thiêu đốt Kỵ Sĩ Đoàn vẫn luôn tăng lên."
"Vậy ta đại khái đã hiểu," Nhâm Tiểu Túc nói: "Thế nhưng ta còn phải tìm kiếm thêm manh mối, xem liệu có thể xác minh phỏng đoán của ta hay không."
"Ngươi phát hiện cái gì?" Mai Qua hỏi.
Nhâm Tiểu Túc tiện tay chỉ về phía một nhóm thanh niên nam nữ đang vừa múa vừa hát: "Tiễn Vệ Ninh thu được hơn 100 cây trường cung từ tay thổ phỉ. Ngày hôm qua hắn đã phân phát ba mươi cây trường cung cho những người trẻ tuổi này, mà ta đột nhiên phát hiện, tư thế giương cung của những người này vô cùng thuần thục, hoàn toàn không giống như là lần đầu tiên chạm vào trường cung."
"Đúng, lần đầu tiên chạm vào trường cung chắc phải giống ngươi mới đúng," Mai Qua nghiêm túc nói.
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Mai Qua một cái: "Cũng được đấy chứ."
"Chẳng lẽ chỉ có thể để ngươi làm ta nghẹn lời sao?" Mai Qua cười khẽ nói.
Nhâm Tiểu Túc không định đáp lời hắn, mà là tiếp tục nói: "Ngươi lúc trước nói với ta, cung tiễn là vật cấm, vậy những người trẻ tuổi này là từ đâu mà tiếp xúc được cung tiễn?"
"Ngươi hoài nghi bọn họ đến từ quân đội?" Mai Qua nói.
"Không phải là hoài nghi, mà là khẳng định," Nhâm Tiểu Túc nhìn đám người trẻ tuổi kia, thầm nghĩ trong số hơn một ngàn người tạo thành thương đội này, e rằng có một nửa đều đến từ quân đội. Những gì bọn họ muốn làm chính là ngụy trang thành dân thường, lợi dụng sự phồn hoa và lý tưởng để thâm nhập vào các thành phố lớn, rồi sau đó mang chiến hỏa đến cho chính những thành phố đó.