Chương 2446: Thế tiến công!
Trên tường thành Cự Thạch Bảo, Đoàn Văn Diệu hai tay ghì chặt một tảng đá lớn.
Nhìn quân Man đang tràn tới như triều dâng, đôi mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn. Quân Man muốn đánh hạ Cự Thạch Bảo, vậy thì cứ dùng mạng mà lấp vào đây!
“Tùng! Tùng! Tùng!”
“Tùng! Tùng! Tùng!”
“U u...!”
Tiếng trống trận vang trời cùng tiếng kèn lệnh của quân Man rền vang khắp dãy núi Ba Ngạn. Ngược lại, Cự Thạch Bảo lại chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Cách tường thành Cự Thạch Bảo chừng vài trăm bước, một đạo phòng tuyến bằng đá và bùn đất đã được dựng lên. Đây chính là tấm bình phong ngoại vi do đích thân Đoàn Văn Diệu dẫn người xây dựng sau khi tới trấn thủ nơi này.
Hai bên Cự Thạch Bảo đều được thiết lập ba đạo chiến hào cao ngang ngực bằng tường đá, mỗi đạo cách nhau vài chục bước. Lúc này, Đô úy Phùng Bình đang dẫn theo hai trăm tướng sĩ Đại Hạ trấn giữ phía sau đạo bình phong thứ nhất.
Nhìn quân Man đang khom lưng xông tới, trên mặt các binh sĩ Đại Hạ không khỏi lộ vẻ căng thẳng. Kể từ khi gia nhập doanh thứ chín, họ đã trải qua không ít trận giết địch, nhưng trận chiến với chênh lệch lực lượng khủng khiếp thế này thì vẫn là lần đầu tiên.
“Các huynh đệ!”
“Đừng hoảng loạn!”
“Đợi quân Man tới gần rồi hãy giết!”
Đô úy Phùng Bình chà xát khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, toàn thân toát ra sát khí đằng đằng.
“Đám chó hoang Man tộc này dám đối đầu với đế quốc Đại Hạ, nhất định phải cho chúng một trận máu chảy thành sông mới được!”
Phùng Bình chửi thề một tiếng, các tướng sĩ cũng nắm chặt binh khí và cung nỏ trong tay, hơi thở dồn dập.
“Đô úy đại nhân!”
“Quân Man tới rồi!”
Chỉ trong nháy mắt, đám quân Man đen kịt đã ập đến trước đạo bình phong bằng đá đất ở phía đông Cự Thạch Bảo.
“Vút!”
“Vút!”
Không ít quân Man dừng lại, bắn tên về phía các tướng sĩ Đại Hạ đang ẩn nấp sau tường đá. Qua khe hở, Đô úy Phùng Bình đã có thể nhìn rõ khuôn mặt dữ tợn của kẻ thù.
“Ra tay!”
Phùng Bình ra lệnh một tiếng. Một binh sĩ vung đao chặt đứt dây thừng túi lưới. Những tảng đá bọc trong lưới mất đi ràng buộc lập tức trút xuống như thác đổ, nện thẳng vào đầu quân Man.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Vô số hòn đá thế như sấm sét lao thẳng vào đội hình xung phong dày đặc của quân Man.
“Bộp!”
Một tảng đá nện trúng ngực một tên quân Man, khiến hắn hộc máu bay ngược ra sau.
“Á!”
Một tên khác bị đập trúng đầu, óc và máu bắn tung tóe khắp nơi. Những tảng đá lao đi điên cuồng, khiến quân Man ngã rạp, thương vong vô số.
“Ha ha ha!”
“Đồ chó!”
“Đập chết chúng mày đi!”
Một binh sĩ vừa chửi bới vừa ôm lấy một tảng đá khác ném mạnh ra ngoài. Một tên quân Man bị trúng đòn, xương cốt vỡ vụn, thét lên thảm thiết rồi lăn lông lốc xuống dốc.
Chỉ trong chốc lát, sườn dốc phía đông đã chất đầy chân tay đứt rời, tuyết trắng bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm. Đòn đánh phủ đầu này khiến quân Man tổn thất ít nhất một hai trăm mạng người.
“Đại Hạ đế quốc vạn thắng!”
“Đại Hạ đế quốc vạn thắng!”
Nhìn quân Man tháo chạy, bên trong Cự Thạch Bảo bùng nổ tiếng hoan hô như sấm dậy.
Chỉ nửa canh giờ sau, quân Man lại phát động đợt tấn công thứ hai từ phía đông. Lần này chúng đã khôn ngoan hơn, không còn xung phong dày đặc nữa mà tản ra thành đội hình thưa thớt, khoảng một hai ngàn tên cùng lúc tràn lên.
“Tiết kiệm đá!”
“Dùng cung nỏ tiếp đãi chúng!”
Thấy quân Man tản ra, Đô úy Phùng Bình lập tức thay đổi sách lược. Nhiều tướng sĩ có tài thiện xạ giương cung lắp tên, bắt đầu bắn tỉa những kẻ đang xông tới.
“Vút!”
“Phập!”
Một tên quân Man ôm ngực ngã xuống.
“Hay lắm!”
“Phập!”
Lại thêm một tên bị tên nỏ xuyên thấu, rú lên rồi lăn xuống núi.
“Phập!”
Quân Đại Hạ liên tục bắn giết kẻ thù, nhưng so với đợt đá lăn vừa rồi, số lượng tên nỏ quá ít, không đủ để ngăn cản. Nhiều tên quân Man dùng ván gỗ làm khiên thô sơ, che chắn để áp sát phòng tuyến.
Chẳng mấy chốc, một lượng lớn quân Man đã ập đến trước đạo bình phong thứ nhất.
“Đâm!”
“Giết!”
Quân Man bắc thang mây lên tường đá, hò hét om sòm, chen lấn xông lên.
“Phập!”
Một tên vừa ló đầu lên đã bị một ngọn trường thương sáng loáng đâm xuyên ngực.
“Á!”
Ngọn thương rút ra, máu phun xối xả, tên quân Man thét lên rồi ngã nhào. Kẻ này ngã xuống, kẻ khác lại trèo lên, tiếng hò hét và kêu thảm vang động cả chiến trường.
“Dùng đá nện!”
Thấy quân Man tụ lại ngày càng đông, Phùng Bình đích thân ôm đá ném xuống. Đám quân Man bị đá nện trúng bỏ chạy tán loạn, đợt tấn công nhanh chóng tan rã.
Quân Man liên tiếp phát động năm đợt tấn công cho đến tận khi trời tối, nhưng đạo phòng tuyến thứ nhất vẫn nằm chắc trong tay quân Đại Hạ.
Tuy nhiên, việc quân Man lui binh không khiến Tham tướng Đoàn Văn Diệu vui mừng. Dù đẩy lùi được năm đợt tấn công, nhưng lượng tên nỏ đã tiêu hao rất lớn, đá dự trữ cũng chẳng còn bao nhiêu.
Trong số hai trăm tướng sĩ ở đạo phòng tuyến đầu tiên, ba mươi lăm người tử trận, hơn sáu mươi người bị thương. Mới chỉ ngày đầu tiên mà thương vong và tiêu hao đã lớn như vậy, lòng Đoàn Văn Diệu nặng trĩu.
Đêm xuống, hắn phái người ra thay ca cho các tướng sĩ ở tiền tuyến, đồng thời cho người thu lượm lại tên nỏ để tái sử dụng.
Gió lạnh gào thét, những bông tuyết bắt đầu rơi lả tả, nhiệt độ giảm xuống đột ngột. Các binh sĩ Đại Hạ nhóm lửa trại, quấn chặt chăn mền, quây quần bên nhau sưởi ấm.
Họ đã vượt qua đêm đầu tiên.
Sáng sớm hôm sau, các tướng sĩ đang ngủ say bị đánh thức bởi tiếng kèn lệnh của quân Man. Cuộc tấn công vào Cự Thạch Bảo lại bắt đầu.
“Dậy mau! Dậy mau!”
“Đám chó Man tộc lại tấn công rồi!”
“Mau cầm lấy vũ khí, chuẩn bị nghênh chiến!”
Trong tiếng quát tháo của các tướng lĩnh, hai bên lại lao vào cuộc huyết chiến quanh đạo phòng tuyến thứ nhất. Đợt tấn công đầu tiên của ngày thứ hai vẫn bị đánh bật trở lại, nhưng Đoàn Văn Diệu sớm nhận ra tình hình không ổn: lại có thêm mấy ngàn quân Man vừa kéo tới doanh trại tạm thời của chúng.
Nhìn đám quân Man mới đến, tâm trạng của quân thủ thành càng thêm nặng nề. Một vị tướng lĩnh không kìm được chửi thề:
“Mẹ kiếp! Bộ lạc Cổ Lực Đài phản rồi!”
“Biết thế lúc trước san phẳng bộ lạc chúng nó cho xong!”
Khu vực phía đông Cự Thạch Bảo vốn có rất nhiều người Man sinh sống, sau khi Quân đoàn thứ bảy của Đại Hạ đến trấn giữ, nhiều bộ lạc đã quy thuận.
Nhưng nhìn cờ hiệu bây giờ, rõ ràng một số bộ lạc đã làm phản, gia nhập phe cánh của Trấn Tây Vương.
Tình thế ngày càng nghiêm trọng, Đoàn Văn Diệu buộc phải tăng cường thêm binh lực cho tuyến phòng thủ đầu tiên.
Chừng một canh giờ sau, quân Man lại phát động tấn công với quy mô cực lớn, khoảng bốn năm ngàn người tràn ngập khắp núi đồi. Nhìn biển người đen kịt, các tướng sĩ ở tiền tuyến cảm thấy áp lực đè nặng như núi thái sơn.
Lần này, quân Man đã đột phá được phòng tuyến. Chúng nhảy vào bên trong tường đá, lao vào đánh giáp lá cà với quân Đại Hạ. Đao kiếm vung lên, máu tươi bắn tung tóe.
“Mẹ nó!”
“Sắp không trụ nổi rồi!”
“Không trụ nổi cũng phải ráng mà trụ!”
Hơn ba trăm tướng sĩ Đại Hạ kịch chiến với dòng quân Man đang không ngừng tràn vào. Máu nóng nhuộm đỏ giáp trụ, khắp nơi chỉ thấy ánh đao bóng kiếm lạnh người...
Đề xuất Linh Dị: Mộ Hoàng Bì Tử - Ma Thổi Đèn