Chương 1388: Nửa ngày nhàn rỗi ở quán trà
Tôi cùng Anseth trò chuyện rất nhiều về việc du hành Hư Không, nhất là một số chi tiết trên phi thuyền của Hạm đội Thủy tổ năm đó. Tỷ như bọn họ làm thế nào dùng kỹ thuật có hạn để duy trì một trường trật tự hiệu quả đủ mạnh, cam đoan Hạm đội Phương Chu quy mô khổng lồ có thể sinh tồn thời gian dài trong Hư Không; ngoài ra còn có tình hình môi trường sinh thái và điểm cung cấp vật chất trên Phương Chu —— bởi vì Thủy tổ tịnh không có kỹ thuật sáng tạo vật chất, cho nên tiếp tế của Phương Chu là có hạn. Tôi rất hiếu kỳ hệ thống tự cung ứng vật chất sớm nhất trong văn minh Hi Linh có dáng vẻ thế nào. Về những chi tiết kỹ thuật thực tế tôi khả năng nghe không hiểu nhiều lắm, nhưng Anseth bản nhân cũng không phải nhà khoa học, ông liền lấy góc độ hạm trưởng và nửa người ngoài ngành giảng giải cho tôi những câu chuyện trên phi thuyền năm đó.
Đối với tôi mà nói là "năm đó", bất quá đối với Anseth mà nói, đó chính là sự tình mới phát sinh "hơn một tháng trước".
Nhìn ra được, cũng chỉ có những câu chuyện này mới có thể thực sự khiến lão tổ tông hào hứng, trừ cái đó ra, những chuyện như viễn cảnh văn minh, thể chế chính trị Đế quốc, bố cục Hư Không hoàn toàn không gợi lên hứng thú của ông. Cái này cũng bình thường, dù sao Anseth hơn nửa đời người đều trải qua trên Phương Chu, từ lúc mười mấy tuổi rời trung tâm huấn luyện liền gia nhập bộ đội bảo trì phi thuyền, trằn trọc hơn mười cương vị, mấy chục năm nay hết thảy trong cuộc sống của ông đều xoay quanh phi thuyền. Anseth cũng từ đủ loại con đường biết được lực lượng Đế quốc bây giờ, biết tinh hạm Đế quốc hiện tại chỉ cần mấy hơi thở liền có thể hoàn thành lượng lệch tin tức (tức quãng đường trong Hư Không) mà những Phương Chu nguyên thủy kia phải mất mấy tháng, biết Hi Linh Sứ đồ cường đại một chút thậm chí có thể sinh tồn độc lập dài hạn trong Hư Không, hơn nữa sau khi toàn tộc hoàn thành thần hóa, tính thích ứng Hư Không này thậm chí còn có thể đề cao. Ông đối với Mạng lưới xuyên qua Hồng Thế Giới, Hư Không Góc Vuông và truyền tống Thần giới cũng cảm thấy rất hứng thú. Những chuyện này có một ít là trước đó ông từng nghe nói, có một ít là hôm nay lần đầu nghe tôi nhắc tới. Hai kẻ "mù kỹ thuật" cứ như vậy nhiệt liệt thảo luận hơn nửa ngày, cuối cùng Anseth có chút cảm khái: "Những thứ này năm đó chúng ta chưa từng nghe thấy, khi đó ai biết Hư Không còn phân góc vuông a, lại chẳng ai biết vũ trụ và vũ trụ ở giữa rốt cuộc có liên hệ gì. Chúng ta đều là đầu óc choáng váng phiêu bạt, bay tới đâu tính tới đó. Các nhà khoa học của chúng ta cũng suy đoán qua trong Hư Không khả năng có rất nhiều thế giới, nhưng căn bản không ai nghĩ tới còn có thể thiết lập tọa độ cho chúng nó, hơn nữa chỉ cần điều chỉnh tần số trường trật tự một chút, lập tức liền có thể chạy tới đích... "
"Nghiên cứu ra những thứ này cũng không dễ dàng," tôi gật đầu, "Nhất là niên đại đặt nền móng ban đầu, tất cả hạng mục nghiên cứu tương quan Hư Không đều phi thường phi thường chậm, hơn nữa bởi vì Hư Không khó lường, rất nhiều lý luận có thể ứng dụng hay không cơ hồ toàn bằng vận khí. Trước khi Hi Linh Sứ đồ có thể vĩnh sinh, chế tạo một cái thiết bị dẫn đường kiểu mới thậm chí đều có thể tiêu hao toàn bộ tinh lực mấy đời người. Bọn họ từ khi sinh ra liền đem ký ức người đời trước tích hợp vào kho dữ liệu của mình, sau đó cả đời chỉ vì nghiệm chứng một hai hằng số có phải chính xác hay không, lại đem ký ức của mình tinh giản áp súc thành đĩa tư liệu để lại cho đời sau —— may đo xuyên thẳng Hư Không cao tốc ban đầu chính là được tạo ra như thế."
"Cho nên ta mới cảm thấy được cúng bái ăn không ngồi rồi thật bất an," Anseth cười rót cho mình chén trà, "Trong đó một nguyên nhân chính là ta biết các ngươi phát triển đến bây giờ rất không dễ dàng, người Hi Linh nhiều lắm là ném xuống một hạt giống, còn lại đều là việc của chính các ngươi. Hơn nữa ta bản nhân còn không phải nhà khoa học chế tạo Nguyên Thể lúc trước —— ta không thể bởi vì công lao của một đám người khác ngàn tỉ năm trước mà tại ngàn tỉ năm sau sống lại ăn chực nằm chờ, hơn nữa đây hết thảy còn vẻn vẹn bởi vì ta là một người Hi Linh."
"Lý giải vạn tuế." Tôi nâng chén trà lấy trà thay rượu kính đối phương. Nói đi cũng phải nói lại, loại lá trà đặc thù đến từ Tinh Linh tộc này hương vị thật rất không tệ, hơn nữa tương đương thần kỳ: Nó uống 3 phần giống trà, 6 phần giống nước trái cây, còn 1 phần thì kèm theo vị cam khổ của nhựa cây, hoàn toàn khác với hương vị lá trà bình thường. Hơn nữa sau khi uống xong có thể loáng thoáng cảm giác được một loại năng lượng hữu ích cho cơ thể đang khuếch tán: Nếu như là người bình thường uống thứ này, cảm giác hẳn sẽ rõ ràng hơn một chút. Tôi nguyên lai tưởng rằng đây là đồ uống pha chế giống trà, kết quả nhìn trong ấm trà chỉ có một loại lá nhỏ màu xanh nhạt, vậy xem ra đây chỉ có thể là đặc sản Tinh Linh tộc của thế giới nào đó.
Lúc này vừa vặn cô bé Tinh Linh dâng trà lúc nãy đi ngang qua, tôi thuận mồm liền gọi lại nàng: "Lá trà này của các cô lấy ở đâu ra? Đặc sản thế giới các cô à? Mùi vị không tệ nha."
Tinh Linh tiểu muội nghe được khách nhân khen ngợi rất là cao hứng, nhưng vẫn lắc đầu: "Không phải của Tinh Linh Issawin chúng tôi, là Cửa hàng trưởng gần đây mua buôn từ chỗ một thương hội tên là Tập đoàn Hư Không Phỉ Nhã Lợi (Phyllis), nghe nói là thu thập được từ vườn ươm có Nữ thần Sinh Mệnh gia hộ, sau đó tỉ mỉ gia công ba ngày ba đêm mới làm ra được."
"À... biết rồi, cô cứ tự nhiên," tôi gật gật đầu, không nghĩ tới cái Nữ hoàng con buôn kia nhanh như vậy lại cắm một chân vào ngành thực phẩm phụ phẩm, còn dính líu quan hệ với Giáo hội, năng lực hành động thương nghiệp kinh người như thế thật đúng là làm người ta nhìn mà than thở. Nghĩ như vậy tôi liền kết nối thông tin với Phyllis, "U, Phyllis, sinh ý thịnh vượng ha."
"A... A? Nguyên lai là Hoàng đế bệ hạ?" Phyllis xem ra còn chưa quá quen thuộc mạng lưới thông tin tinh thần, mặc dù kết nối nhưng lại không biết là ai gọi tới, phản ứng một chút mới kinh ngạc thốt lên, "Bệ hạ có việc đầu tư quản lý tài sản hay là mua bán tình báo? Thuê người giết người gần đây không làm, tư vấn tình cảm ngược lại có thể, chẳng qua trước mắt hạng mục phục vụ giới hạn trong việc cùng ta nói chuyện phiếm..."
Tôi làm sao càng nghe càng thấy có cái phong cách con buôn già đời kia —— bất quá quy mô làm ăn của Phyllis lớn hơn Sicaro nhiều.
"Đừng tào lao —— ta nghe nói cô gần đây đang làm buôn bán lá trà? Hay là hợp tác buôn bán lá trà với Giáo hội?" Tôi một bên thảo luận trong đầu một bên húp nước trà. Vì một ly trà cố ý gọi điện cho Nữ hoàng con buôn là có nguyên nhân: Sandora thích uống trà, nếu như Tập đoàn Phỉ Nhã Lợi bên kia có hàng tốt thì tôi trực tiếp nhập từ bọn hắn không phải tiện hơn sao?
Lại không nghĩ rằng câu hỏi kia vừa tung ra, thanh âm Phyllis lập tức hoảng loạn lên, sau đó mới lúng túng pha trò: "A, a ha, chỉ là tiểu đả tiểu nháo thôi, cùng Giáo hội cái gì cũng không tính là hợp tác đi..."
Tôi lập tức toát ra dự cảm bất tường: "... Nói thật, cái thứ các cô danh xưng là lá trà thu thập từ vườn ươm Nữ thần rốt cuộc là cái gì?"
Phyllis kéo đông kéo tây muốn lấp liếm cho qua, nhưng lòng hiếu kỳ của tôi đã thức dậy sao có thể tuỳ tiện bỏ qua. Một phen truy hỏi về sau, đối phương rốt cục trả lời lí nhí như muỗi kêu: "... Dưới Thế Giới Chi Thụ không phải có bãi cỏ sao..."
Tôi "phốc" một cái phun hết nước trà trong miệng: "Cái gì?!"
"Đây không tính là hại người tiêu dùng a," Phyllis vội vàng giải thích, "Nói ra nghe không hay, nhưng quanh Thần điện nhặt cục gạch về đều có thể làm Phiên Thiên Ấn dùng a! Những cây cỏ kia ép thành nước nói ít nhất có thể trị hơn ba mươi loại bệnh..."
Tôi cố gắng trấn định lại, nghĩ thầm cũng đúng. Bất quá lòng hiếu kỳ càng lớn lại bốc lên: "Không nói trước vấn đề nguyên liệu, các cô làm thế nào đi vào nhổ cỏ? Quanh Thần điện đều có Kỵ sĩ Giáo hội cùng Chiến đấu Tăng lữ tử thủ cơ mà."
Phyllis trả lời đặc biệt tự hào: "Làm ăn cần đầu óc linh hoạt —— chúng ta có hạng mục bảo dưỡng đình viện, cắt tỉa cỏ theo mét vuông thu phí đặc biệt rẻ, phục vụ cho Giáo hội còn đánh gãy (giảm giá) hộc máu, đem mấy cái bãi cỏ quanh Sinh Mệnh Chi Thụ tỉa tót hết một lượt mới thu bọn họ hơn ngàn, lại nhanh lại sạch sẽ, hơn nữa..." Nói đến đây Phyllis mới rốt cục kịp phản ứng: "Ài nha Hoàng đế bệ hạ ngài cần phải tin tưởng ta có một tấm lòng son sắt vì sự nghiệp tôn giáo cùng quyền lợi người tiêu dùng hiến dâng cả đời a..."
Tôi: "..."
Nếu không nói có ít người phát tài là có đạo lý, bạn nhìn thiên phú kinh thương này cũng không phải người bình thường có được. Đáng thương cho những Đại chủ giáo thật thà ở Thần điện, bị người hố còn phải móc hầu bao hơn hai ngàn trả tiền. Hơn nữa bạn còn không thể nói Phyllis buôn bán phạm pháp, đây chính là thao lược bạn hiểu không —— nói đi cũng phải nói lại, có nên hay không đem chuyện này nói cho Lilina? Lấy bản sự của hai người này, các nàng tuyệt đối sẽ chơi đối phương gà bay chó chạy.
Bất quá nghĩ đến khả năng lớn hơn là các nàng trước tiên sẽ chơi Thành phố Bóng đến gà bay chó chạy, tôi cảm thấy chuyện này hay là thôi đi.
Dù sao sau khi tiếp xúc với Nữ hoàng con buôn, tôi nhận thức được một điểm: Mình khả năng không làm được thương nhân, lương tâm không qua được...
Lúc này tôi phát hiện người đối diện đang nhìn mình, mới đột nhiên nhớ tới sự tồn tại của Anseth, hơn nữa cú "phốc" vừa rồi của mình khẳng định là dọa đối phương sợ. Tôi lúng túng khoát tay với lão tổ tông: "Không có việc gì, vừa rồi nói chuyện điện thoại với người quen, biết tin cô ấy mắc bệnh nan y nên có chút cao hứng quá độ..."
Anseth đương nhiên không coi lời đó là thật, chỉ rất nhiệt tâm muốn châm trà cho tôi: "Cái này còn có chút..."
Tôi vội vàng khoát tay đánh gãy hắn: "Không muốn không muốn..."
Lúc này sắc trời cũng không còn sớm, mặc dù tôi cảm thấy còn có thể ngồi thêm một lúc, nhưng Anseth vì quan tâm công việc nên muốn cáo từ rời đi. Tôi biết tính cách của ông, tự nhiên không còn giữ lại, chỉ gọi thêm mấy thứ điểm tâm gói lại để ông mang về cho các vị tổ tiên khác. Sau khi Anseth được mấy Hoàng gia vệ binh hộ tống rời đi, tôi cũng ra khỏi trà lâu chuẩn bị về nhà. Kết quả vừa nhấc chân, đối diện liền thấy một người quen đi tới... A, nhảy tới.
Đó là một thiếu nữ nhìn qua chưa đến hai mươi tuổi, rất xinh đẹp. Trên người mặc cái áo cộc tay nhìn không ra chất liệu, tựa như làm từ tảo biển và da loài cá nào đó, lộ ra thanh xuân bức người. Hạ thân lại là một cái đuôi cá sáng loáng, trên đuôi còn đeo nơ con bướm cùng đồ trang sức lấp lánh tiểu nhân ngư. Nàng tiến về phía trước chủ yếu bằng phương thức nhảy, thế là cách thật xa tôi đều có thể nghe thấy đuôi nàng đập trên mặt đất phát ra thanh âm "ba kít ba kít" —— đây chính là người quen cũ, Đại sứ thiện chí của Quân Cứu Thế trú tại Thành phố Bóng kiêm Đại biểu Hiệp hội bảo vệ chất lượng nguồn nước kiêm Phát ngôn viên tổ chức "Thiện đãi động vật biển - Bảo vệ cân bằng sinh thái", Isana, một cái... một con mỹ nhân ngư.
Bất quá nói là người quen, cũng thời gian dài không gặp nàng —— cái em gái cá này bình thường ở tại hồ Avalon, địa điểm làm việc chủ yếu thì là sông hộ thành, tôi bơi lội không giỏi, cho nên rất ít đến nhà bái phỏng.
Isana sau lưng thì đi theo hai ông lão râu trắng mặc pháp bào Tinh Không màu tím, cả hai đều là một bộ dáng học giả ma pháp thâm niên. Mặc dù tổ hợp hai ông lão và một nàng công chúa nhân ngư nhìn rất khó chịu, nhưng ba người này rõ ràng là đi cùng nhau.
Cách thật xa ba người này đã nhìn thấy tôi, hai vị lão pháp sư phản ứng là ngây người một lúc, Isana thì lập tức lộ ra bộ dáng cao hứng, sau đó... dùng sức hướng bên này nhảy. Thấy dáng vẻ nàng hưng phấn mà tốn sức như thế tôi đều thay nàng mệt mỏi, thế là mau tới trước hai bước đón vị nhân ngư cô nương này: "U, Isana, rất lâu không gặp —— nói chứ cô không phải pháp sư à? Tùy tiện cho mình cái pháp thuật trôi nổi, ngự phong hay tốc biến gì đó đỡ việc biết bao, đuôi cô không đau à?"
"Tôi giảm béo đấy, cần vận động," Isana thở hồng hộc trả lời, nhảy nhót tại chỗ hai lần giữ thăng bằng, "Gần đây có chút béo phì, cái đuôi đều to một vòng."
Tôi đặc biệt muốn nhắc nhở nàng một chút, cái đuôi to đó chính là bởi vì nện trên mặt đất sưng lên đấy...
"Hôm nay sao có rảnh lên bờ?" Tôi đỡ lấy cô nhân ngư đứng không vững trên mặt đất, lộ ra lung lay sắp đổ, "Hai vị này là?"
"Tôi đi trường học diễn thuyết về, tuyên truyền tầm quan trọng của việc khai thác hợp lý tài nguyên biển cùng bảo vệ môi trường đáy biển," Isana đáp, tôi biết cái nàng công chúa nhân ngư tràn đầy sức sống này tham gia một đống lớn tổ chức bảo vệ biển không hiểu gì chỉ biết rất lợi hại cho nên cũng không ngạc nhiên, sau đó nàng lại chỉ vào hai học giả pháp sư sau lưng, "Đây là hai lão tiền bối quen biết lúc đi dị thế giới thi hành nhiệm vụ trước kia, là tông sư ma pháp đức cao vọng trọng nhất của thế giới đó đấy —— vừa rồi gặp họ ở trường học nên rủ ra đi dạo."
"Ở chỗ này cũng không dám nhắc hai chữ 'Tông sư'," lão pháp sư trông lớn tuổi hơn (cũng chính là râu dài hơn) cuống quít khoát tay, "Chúng tôi bây giờ chính là học sinh cầu học mà thôi. Ngài là... Hoàng đế bệ hạ?"
"Ha ha, dễ nói dễ nói, riêng tư không cần đa lễ." Tôi bắt tay hai vị lão gia tử, biết đây cũng là học giả dị thế giới gần đây đến Thành phố Bóng cầu học. Chớ nhìn bọn họ tóc trắng xoá, kỳ thật tại Học viện Quân sự, những người nhìn qua như có thể làm cha của toàn trường thầy trò giống thế này đi học diện xếp lớp chỗ nào cũng có. Tiểu Bào Bào có cái bạn học còn là một ông cụ râu dài hơn cả Gandalf cơ, người ta tiểu học năm nhất, lại còn là tổ trưởng tổ trực nhật đấy...
"Hoàng đế bệ hạ ngài đây cũng là ra dạo phố à?" Isana cực nhiệt tình dắt cánh tay tôi, "Vừa vặn ở đây có cái trà lâu do Tinh Linh mở, lá trà đặc sản Tinh Linh Issawin thế nhưng là đồ tốt, cùng đi chứ? Hôm nay tôi mời khách..."
"Chờ..." Tôi vừa định nói mình mới từ đó ra, cái cô nàng nhân ngư nhiệt tình thái quá này liền phối hợp nhảy về phía trước, tôi nhún nhún vai chỉ có thể đuổi theo, hai vị lão pháp sư cũng hơi có chút câu nệ đi theo sau chúng tôi. Thế là rời đi trà lâu chưa đến vài phút, tôi lại ngồi trở lại vị trí vừa rồi, mấy người phục vụ Tinh Linh biểu hiện trên mặt đặc biệt kinh ngạc.
Tôi khoát tay với bọn họ: "Ha ha, đổi người một lần nữa..."
"Hoàng đế bệ hạ ngài đã tới chỗ này à?" Isana tò mò hỏi.
"Trán... Tính từ lần cuối đến đây thì thời gian cũng không dài lắm..." Tôi gượng cười gật gật đầu, để phòng ngừa nhân ngư muội tử xấu hổ tranh thủ thời gian nói sang chuyện khác, "Cô muốn cái gì liền gọi đi, bất quá đừng gọi cái món đặc cung Thần điện XXX kia nha, ta... dị ứng."
Isana không rõ ràng cho lắm nhìn tôi, đại khái nghĩ mãi không ra vì sao lại có người dị ứng với đồ thần ban cho, nhưng nàng đoán chừng nghĩ đến Hi Linh Sứ đồ bản thân cũng chính là một loại thần, cho nên cũng không truy cứu, chỉ gọi hai ấm trà cùng mấy thứ điểm tâm nhỏ. Tôi nhìn thoáng qua đồ nàng gọi thì yên tâm: Đều là đặc sản Tinh Linh Issawin, hẳn không phải là cỏ...
"Uống trà có ích cho sức khỏe," khi nước trà được bưng lên, Isana rót trước cho mình một chén, cẩn thận từng li từng tí lấy môi chạm thử, lập tức nhe răng nhếch miệng, "A... Thật nóng —— kỳ thật tôi trước kia vẫn không biết nguyên lai trà là để pha uống, mặc dù chúng tôi cũng từ trên lục địa lấy được lá trà, nhưng đều là làm thành đồ ăn vặt trực tiếp ăn..."
Tôi nghĩ nghĩ, cảm giác người đầu tiên bán lá trà cho nhân ngư có thể là thân thích của Sicaro —— đáy biển có thể pha trà a?! Cũng không trách Isana vẫn cho là lá trà là trực tiếp dùng để ăn. Nàng trưởng thành trong nước biển, căn bản chưa từng có khái niệm "đồ uống"...
Hai vị lão pháp sư ngồi đối diện tôi và Isana, lộ ra ít nhiều có chút câu nệ. Tôi đoán bọn hắn đến Thành phố Bóng hẳn là không lâu, còn chưa hiểu rõ lắm phong thổ nơi này, càng chưa gặp qua mấy lần cảnh tượng hoành tráng Đệ Nhất Gia Đình đi chợ mua rau: Gặp qua mấy lần bọn hắn liền nên bình tĩnh. Tôi cùng hai ông lão trò chuyện vài câu để hòa hoãn không khí, nhưng cuối cùng không quen, cũng không có quá nhiều chuyện để nói, liền lại tìm Isana hỏi thăm sự tình bảo vệ sinh thái biển. Người sau dông dài giới thiệu cho tôi nàng gần đây tham gia các loại hoạt động công ích, nhất là sự kiện nàng tự mình khởi xướng, hiệu triệu tộc trí tuệ thủy sinh từ mười hai thế giới liên danh ký tên đồng phát biểu "Bản kiến nghị quyền lợi chủng tộc thủy sinh", nội dung cụ thể chính là hạn chế các loại 'lặn tiên' (lặn trần truồng) cùng vấn đề tùy tiện đại tiểu tiện ven sông —— quãng đời còn lại của con cá này sống thật sự là quá muôn màu muôn vẻ.
"Đúng rồi, Đường Khả Ân gia gia, ông cùng Đặng Khẳng gia gia thảo luận vấn đề kia có kết quả chưa?" Isana nói một hồi đột nhiên nghĩ đến chuyện khác, ngẩng đầu nhìn về phía hai lão pháp sư đối diện, sau đó giải thích với tôi, "Hai người bọn họ nghiên cứu học vấn, gần đây đang tranh luận không ngớt về một vấn đề, đều là tính tình bướng bỉnh, kiên quyết không nhìn câu trả lời chính xác trong cơ sở dữ liệu Đế quốc, nhất định phải tự mình suy luận ra cho bằng được."
Tôi lập tức nổi lòng tôn kính cũng cảm thấy hứng thú sâu sắc: Hai vị lão gia tử này xem xét chính là loại nhân vật già cỗi tạo nghệ thâm hậu trong lĩnh vực ma pháp. Loại người này khả năng rất bướng bỉnh, nhưng thái độ trong nghiên cứu học thuật tuyệt đối không thể chỉ trích. Cũng không biết bọn hắn gặp vấn đề gì tại Học viện Quân sự Đế quốc mà lớn tuổi thế này vẫn còn so kè. Sẽ là Áo thuật cao cấp hay lý luận Tự nhiên ma pháp hoặc Giả kim thuật?
Sau đó liền thấy lão pháp sư râu dài hơn mỉm cười lắc đầu: "Về thí nghiệm gia tăng một vật thể có chất lượng vô cùng lớn tại không gian mở để vặn vẹo và phong bế một phần khu vực không gian, ta cảm thấy là khả thi, căn cứ lực hấp dẫn đối với không gian ảnh hưởng..."
Một lão pháp sư khác lập tức nắm pháp trượng trong tay dừng lại: "Thái độ thí nghiệm của ông rất không nghiêm cẩn, bởi vì ông không thể xác định không gian ông tiến hành thí nghiệm tuân theo quy tắc cơ sở lý tưởng, hơn nữa ông không giới hạn vật thể chất lượng vô tận này có thể tích hữu hạn, huống chi Thuyết Tương Đối rộng ứng dụng phạm vi là vũ trụ cổ điển loại ba, Einstein nói rất hay..."
Pháp sư lão đại gia số 1 vỗ bàn: "Ông đây là tươ tưởng xơ cứng! Chúng ta phải có thái độ khoa học linh hoạt, căn cứ hoàn cảnh thí nghiệm điều chỉnh các hạng tham số thậm chí là định nghĩa đều là có khả năng, ngôn ngữ không nhất định có ý nghĩa duy nhất, Pythagoras có câu danh ngôn..."
Tôi: "..."
Nhìn hai ông lão râu dài giống Gandalf và Dumbledore đang dựng râu trừng mắt thảo luận lý luận vật lý, thế giới quan của tôi đều sụp đổ. Isana sán lại nhỏ giọng giải thích: "Bọn họ ở trường báo danh Khoa học Tự nhiên..."
Lúc này hai pháp sư đại gia đột nhiên chú ý tới động tĩnh của mình quá lớn, đã gây nên chú ý của các trà khách chung quanh, lập tức lúng túng cười với bốn phía, lẫn nhau thương lượng: "Chúng ta hay là trở về thảo luận tiếp đi..." "Ừm, trở về thảo luận đi..."
Isana vui vẻ cười, đột nhiên nhớ tới cái gì, vỗ vỗ cánh tay tôi: "Đúng rồi đúng rồi, Hoàng đế bệ hạ, ngài nghe nói qua sự kiện U linh thuyền chưa?"
------
------
------
------
------
------
------
------
Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Chi Cận Chiến Pháp Sư