Chương 1418: Huyết Công Chúa
Trong khoảng thời gian chờ Thiển Thiển trở về, ta cùng Bingtis đang nghiên cứu xem năm đó thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bingtis đem mấy cuốn sách cấm nàng "thuận" được hôm qua cùng mấy cuốn sách Giáo hội vừa mua trong pháo đài bày hết lên bàn, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc tổng kết tình báo: "Căn cứ vào những gì chúng ta vừa nghe được, hiện tại ít nhất có thể xác định có bốn người là hạt nhân của sự kiện: Soya tộc Rồng, Giáo hoàng nhân loại Edwinsa, Đại Quân Ám Nguyệt trên mặt trăng, cùng một nhân vật thần bí tên là 'Huyết Công Chúa'. Trong đó Soya là con rồng cổ xưa nhất trên hành tinh này, hơn nữa còn là kẻ thống trị Long tộc, bất quá tình huống Long tộc xem ra không ổn lắm, căn cứ theo lời nha đầu Long tộc kia, tựa hồ rồng của thế giới này đã chỉ còn trên danh nghĩa — chuyện này chúng ta nghiên cứu sau đi."
"Kẻ mấu chốt thứ hai là lão Giáo hoàng, Long nữ gọi hắn là Edwinsa, bất quá thiếp thân nghe ngóng được tên của Giáo hoàng hiện tại không phải là cái này, hiển nhiên lão Giáo hoàng hiện tại cũng không dùng tên thật của mình. Thiếp thân ngược lại là tìm được bốn chữ Edwinsa ở chỗ khác," Bingtis nói, mở cuốn thánh kinh của Giáo hội Nữ thần đã bị nàng lật qua một lượt, dùng tay chỉ vào một trang cho ta xem, "Đây là tên của Giáo hoàng thời kỳ Chiến tranh Ám Nguyệt lần thứ nhất: Edwinsa Adrian, chủng tộc là nhân loại. Bởi vì công lao rất cao, tên của phàm nhân này được ghi vào Thần điển, cũng được tuyên bố đã lấy thân thể Bán thần tiến vào Thần quốc phục thị Nữ thần. Thần điển ghi chép vị Giáo hoàng này sống hai trăm tuổi — đại khái về sau lão già kia cảm thấy sống tiếp nữa sẽ bị coi là thần sống cướp mất danh tiếng của Nữ thần, thế là rốt cục hạ quyết tâm 'ngỏm' đúng vào dịp tròn một trăm năm dân Ám Nguyệt bị lưu đày. Về sau mỗi đời Giáo hoàng đều có tên không giống nhau, đương nhiên hình tượng chắc cũng không giống, nhưng hiện tại xem ra, bọn hắn mỗi người đều là Edwinsa — một người cổ đại chuyển thế hơn mấy chục lần."
Ta nghĩ nghĩ luôn cảm thấy phương pháp chuyển thế này có cái gì đó sai sai, cuối cùng rốt cục tìm ra lỗi: "Gượm đã, ngươi nói hắn chuyển thế không cần thời gian à? Khoảng thời gian từ lúc hắn chết đến lúc sinh ra, hoặc sinh ra rồi chưa lớn lên thì làm thế nào?"
Bingtis bất mãn nhìn ta một cái: "Ngươi hỏi ta ta đi hỏi ai? Dù sao hắn khẳng định có biện pháp, hoặc là trước khi chết liền chuẩn bị sẵn cơ thể chuyển thế, hoặc là hắn an bài người tạm thời tiếp quản công việc Giáo hội trong thời gian trống, một nhân vật như vậy, không đến mức ngay cả chút chuyện nhỏ này cũng không làm xong. Hiện tại chúng ta nói đến người thứ ba, chính là Đại Quân Ám Nguyệt kia — gã này mới là màn sương đen lớn nhất."
"Đại Quân Ám Nguyệt, theo thuyết pháp của Giáo hội chính là Vua của người Man Di vùng núi đã khơi mào đại chiến chủng tộc năm đó, về sau bởi vì sử dụng Hắc Vu thuật quá độ biến thành ác ma bất tử," ta nhớ lại những gì Ron nói với mình, "Nghe nói hắn cứ cách mấy trăm năm lại hồi sinh một lần, mỗi lần hắn hồi sinh chính là lúc Ám Nguyệt xâm lấn mặt đất, ngay từ đầu ta đã cảm thấy người này rất kỳ quái: Hắn nghẹn mấy trăm năm chờ load game và hồi sinh, chỉ để chạy tới mặt đất cho Nữ thần một đao tiễn vong, hiện tại xem ra quá trình hồi sinh và ngủ say của hắn hoàn toàn là một vở kịch đã thương lượng trước, mà lại rốt cuộc Đại Quân Ám Nguyệt này thiện hay ác cũng bị đảo lộn một chút."
Bingtis vô thức dùng ngón tay gõ lên một cuốn sách trên bàn: "Căn cứ đối thoại của Soya và Edwinsa, Đại Quân Ám Nguyệt này trước mắt đang trong kỳ ngủ say, nói cách khác trừ điểm 'thương lượng xong' kia ra, những gì ghi chép trong Thần điển cũng không sai. Đại Quân Ám Nguyệt xác thực mấy trăm năm mới có thể thức tỉnh một lần, sau đó tới mặt đất bị Nữ thần đập cho một trận. Nếu như nói đây là một vở kịch thì chi phí diễn xuất của bọn họ cũng cao quá rồi."
"Cuối cùng chính là Huyết Công Chúa kia..." Ta gác chuyện Đại Quân Ám Nguyệt sang một bên, nhắc đến người cuối cùng trong tổ bốn người, "Chúng ta hiểu rõ về vị này ít nhất, trước đó chưa từng nghe nói trên Ám Nguyệt còn có nhân vật xưng là Huyết Công Chúa, hiện tại cũng chỉ biết danh hiệu của nàng, mà cái này còn chưa chắc là tên thật."
"Có thể đi tìm ba tên Thiết kỵ sĩ hỏi thăm một chút," Bingtis thuận miệng nói, "Chúng ta nhìn được từ đống sách này dù sao cũng có hạn, có một số việc hẳn là chỉ truyền miệng trong dân chúng. Hiện tại thiếp thân tò mò nhất hay là bốn người này năm đó rốt cuộc đã làm gì... Nếu như những gì nghe được hôm nay là thật, vậy bọn họ mỗi người đều đã thay đổi thế giới này, thậm chí có thể nói hiện trạng của hành tinh này bây giờ chính là do bốn người bọn họ tạo nên. Bọn họ nhìn qua hẳn là đồng bạn, nhưng bây giờ lại chia cặp đóng vai thế lực đối địch, Giáo hoàng và Long nữ tổ chức kháng chiến trên mặt đất, Đại Quân Ám Nguyệt và Huyết Công Chúa tổ chức xâm lấn từ trên mặt trăng, đây tuyệt đối là sân khấu kịch cấp bậc coi mạng người như rác rưởi mới ra lò a. Bất quá bọn họ tựa hồ là có nguyên nhân mới làm như thế, Long nữ kia nói thế nào nhỉ, cứu vớt thế giới... Lời này cũng không phải người bình thường dám nói."
"Đáng tiếc ghi chép tương quan khẳng định là không tìm thấy," ta có chút tiếc nuối thở dài, "Bọn họ nhất định không muốn để người ta biết sự tình mình làm năm đó, ngay cả trong những cuốn 'sách cấm' ngươi tìm được cũng không có tình báo về tổ bốn người này."
Lúc này cửa lều đột nhiên bị người vén lên, Thiển Thiển hừ hừ giai điệu kỳ quái mang theo vẻ cao hứng như mọi khi lách vào, ta ngẩng đầu nhìn cô nàng đã nâng điểm thiên phú làm quen lên max này một cái: "Em thật đúng là có thể trò chuyện với Long nữ mặt đơ kia lâu như vậy à?"
Pandora mặt không đổi sắc thụi một chỏ vào lưng ta: Con bé này cũng biết mình bị nói xéo.
"Vâng," Thiển Thiển vui vẻ ngồi xuống cạnh ta, "Kỳ thật nàng rất dễ tiếp cận, chỉ là không thích nói chuyện thôi."
Có thể đánh giá một người lạ mặt băng sơn cộng thêm mặt đơ là "rất dễ tiếp cận" ngay trong lần đầu tiếp xúc, khả năng này của Thiển Thiển e là người khác thật sự không bắt chước nổi. Lâm Tuyết tò mò quan sát nàng một chút: "Thế bà nói chuyện gì với cô ta? Nghe ngóng được tình báo gì không?"
"Trò chuyện tùy tiện thôi, mà cũng nghe ngóng được ối thứ đấy," Thiển Thiển đếm trên đầu ngón tay, "Hiện tại tớ biết Soya thích ăn cay, không thích ăn ngọt, màu sắc thích nhất là màu tím, nàng cao một mét bảy ba, lúc ngủ thích nằm nghiêng bên phải, giày mua ở thành phố Cholessa, ông chủ bán giày là một gã béo, em trai của cậu ba bên nhà biểu thúc nhì của ông chủ tên là Paula, mặt khác vòng một của Soya... a, cái này thì không nói, A Tuấn anh không thích hợp nghe cái này... Sao mọi người đều nhìn em thế?"
Trừ Pandora còn đang mặt không biểu cảm giả làm búp bê ra, tất cả chúng ta đều như bị điểm huyệt trợn mắt há hốc mồm nhìn cô nương thần kỳ này, ta kích động nắm lấy vuốt của Thiển Thiển: "Nha đầu, não động của em nếu bé lại một chút xíu thôi thì tuyệt đối có thể làm đặc công thâm nhập vào bất kỳ chỗ nào trên thế giới..."
Đương nhiên Thiển Thiển cũng chẳng nghe ngóng được thứ gì hữu dụng, thứ nhất là tư duy con bé này căn bản không nằm trên trục bình thường, nguyên nhân duy nhất nàng trò chuyện với Soya là hứng chí thì làm, căn bản không có mục đích khác, thứ hai là Long nữ kia khẳng định không thân thiết với Thiển Thiển đến mức ai hỏi gì cũng nói, Thiển Thiển có thể hỏi ra số đo vòng một của Soya, nhưng lại khẳng định không hỏi được vị Nữ Long Vương kia mấy ngàn năm trước đã làm gì...
Sau đó chính là chờ xem Soya này rốt cuộc định khi nào lên đường tới Ám Nguyệt. Ta ngay từ đầu cảm thấy tốt nhất là tìm lý do cùng nàng hành động, nghĩ biện pháp để Long nữ lạnh lùng này tin tưởng đoàn người chúng ta, như vậy chuyện còn lại sẽ đơn giản hơn nhiều, bất quá Bingtis phân tích một chút cảm thấy cái này không đáng tin cậy lắm, dù sao không phải ai cũng sở hữu thiên phú làm quen như Thiển Thiển, bà chị mặt đơ kia trông thật không phải người dễ tiếp xúc, mà lại chúng ta một đám người lạ đột nhiên xuất hiện lượn lờ bên cạnh cũng rất dễ khiến nàng sinh nghi, như vậy ngược lại không tốt. Cho nên sau một phen thương nghị, chúng ta quyết định hay là lén lút đi theo nàng là được, dù sao dựa theo kế hoạch ban đầu của Bingtis mọi người cũng muốn đi lên Ám Nguyệt điều tra một phen, mà thời gian xuất phát cũng chưa định, hiện tại mọi người dứt khoát cứ đợi Long nữ này, nàng khẽ động thân chúng ta cũng đi theo khởi hành, một là sẽ không bỏ lỡ tình huống mấu chốt, hai là vừa vặn quan sát một chút trạm trung chuyển Song Tử Tinh kia là cái quái gì.
Ta đương nhiên cũng nhớ việc muốn nghe ngóng chuyện Huyết Công Chúa, bởi vì chúng ta ở đây căn bản không quen ai khác, tên ngốc to xác kiến thức thì có hạn, cho nên đối tượng nghe ngóng đáng tin cậy duy nhất chính là tổ ba người Thiết kỵ sĩ. Có con rận tinh Bingtis hỗ trợ, muốn biết động tĩnh và thời gian nghỉ ngơi của ba người kia cũng không khó, bọn họ chập tối hôm nay mới đổi ca với kỵ sĩ gác đêm khác, sau đó đi tiêu khiển ở một quán rượu nhỏ tầng dưới pháo đài: Đây là thói quen thông thường của tổ ba người. Ta lần này cũng không mang theo người khác, liền tự mình đi tới quán rượu nhỏ tìm bọn họ.
Cũng giống như đa số chốn tiêu khiển ở khu hạ tầng, quán rượu nhỏ mở ở góc phố này cũng do bộ đội tùy tùng duy trì, và chuyên môn mở cửa cho binh sĩ, nơi này có đặc sắc giống hệt mọi nơi tương tự trong pháo đài: Ồn ào, náo nhiệt, khắp nơi đều tràn ngập động tĩnh khoác lác chém gió chấn thiên của các hán tử và nữ hán tử. Tổ ba người Thiết kỵ sĩ trong quán rượu nhỏ đặc biệt dễ thấy, không chỉ bởi vì Anna có mái tóc đỏ đặc biệt bắt mắt, mà còn bởi vì động tĩnh khoác lác của Joseph lớn hơn người khác mười mấy decibel...
Ta đã nắm được kha khá quy tắc ở đây, giống như những người khác, ta gọi một ly rượu độ cồn thấp to như cái thùng gỗ nhỏ ở quầy bar dài ngoằng, sau đó vung vẩy cánh tay đi tới bàn của tổ ba người: "Hê, lại gặp nhau rồi."
"Ha ha, các ngươi nhìn kìa, là cái tên tò te có một đống cô nương đi theo," Joseph ngẩng đầu trông thấy ta, lập tức vui vẻ la lớn, hắn có thể đã nốc không ít, lộ ra bộ mặt đỏ gay, "Chúng ta thật đúng là có duyên a, buổi sáng vừa gặp ở tiệm cơm lão thọt, giờ lại gặp! Ngay cái duyên phận này người phải mời chúng ta uống..."
Hắn chưa nói xong liền bị Anna vỗ một cái, khí thế mười phần: "Ngươi có thể giữ chút thể diện được không?"
Ta còn chưa mở miệng đâu liền bị chặn họng một trận như thế, nhưng trong lòng lại không chút để ý — mặc dù cái cách gọi "người có một đống cô nương" kia suýt nữa thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh, nhưng ta nhìn ra được người trước mắt này không có ác ý gì, hắn chỉ là có chút quá thẳng tính mà thôi. Ba người này có khả năng hơi nhảy số chậm một chút, nhưng ấn tượng của ta về họ không tệ, thế là vui vẻ cười ngồi xuống: "Được, vừa vặn cảm ơn các vị chiếu cố Cậu To Con, hôm nay ta mời."
Joseph nghiêm mặt cười hắc hắc: "Ngươi nói thế chứ kỳ thật chúng ta cũng không chiếu cố bao nhiêu, chỉ là làm việc theo quy củ thôi — ông chủ, cho thêm thùng rượu mạch!"
Anna thở dài, nhìn ta đầy áy náy: "Ngươi đừng để ý, Joseph chỉ là hơi tham món lời nhỏ, để ngươi tốn kém thật ngại quá, lần sau chúng ta mời lại — ông chủ, ghép thêm hai cái bàn lớn!"
Biểu cảm của ta dở khóc dở cười cứng đờ trên mặt, cuối cùng vẫn là vị soái ca tinh linh trong tổ ba người giữ được chút nho nhã và thận trọng đến từ gen chủng tộc, đương nhiên còn có như vậy một chút cảm giác đạo đức, hắn lúng túng nhìn hai đồng bạn đều có chút quá chén, khẽ khom người với ta, đứng dậy đi về phía quầy bar, sau đó khiêng rượu mạch và bàn ghép trở về...
"Mấy cô gái bên cạnh ngươi đâu?" Anna nhìn ra sau lưng ta, không phát hiện người khác đi theo, lập tức có chút tò mò, bất quá rất nhanh nàng liền hiểu ra gật đầu, "À biết rồi, chắc là ở nhà trông trẻ con... A đúng, hai đứa kia không phải trẻ con, ta cứ quên mãi."
Đầu ta to như cái đấu ứng phó câu hỏi của đối phương, tự nhủ mình mang theo đám cô nương hoan thoát kia quả nhiên đã gây được tiếng vang, vất vả lắm ứng phó vài câu mới tìm được cơ hội nói vào chính sự, thế là ta dùng giọng điệu làm như lơ đãng hỏi: "Đúng rồi, các vị biết Huyết Công Chúa chứ?"
Không hỏi còn tốt, ta hỏi một câu như vậy lập tức khiến gần nửa cái quán rượu im lặng như tờ.
Bầu không khí đột ngột biến đổi khiến da đầu ta tê rần, thầm nghĩ hỏng bét, mình trước đó hoàn toàn đánh giá thấp lực uy hiếp của ba chữ này — làm sao cái danh hiệu Huyết Công Chúa này còn đáng sợ hơn cả Đại Quân Ám Nguyệt thế hử?!
Trong tầm mắt, binh sĩ hoặc lính đánh thuê ở mấy bàn lân cận đều ngừng trò chuyện, có người còn bưng chén rượu, có người miệng còn nhét đầy đồ nhắm, nhưng mà động tác của tất cả mọi người đều dừng ở đó, lại còn lén lút dùng ánh mắt dò xét về phía này, những đại lão thô liếm máu trên lưỡi đao này giống hệt như mấy tay tài xế già vừa chuẩn bị lăn bánh thì nghe thấy có người bàn tán to tiếng về tai nạn giao thông vậy, im thít không dám ho he, đây là hiệu quả chỉ khi nhắc đến chuyện tuyệt đối điềm xấu giữa đám đông mới đạt được, tình huống này kéo dài vài giây mới chậm rãi khôi phục lại, khách khứa bốn phía lần nữa trở lại đề tài của mình, Joseph thì mang theo chút oán trách thấp giọng hỏi: "Sao ngươi lại nhắc đến thứ xui xẻo như thế?"
Ta bên này còn đang đoán già đoán non Huyết Công Chúa rốt cuộc có uy lực lớn cỡ nào mà có thể khiến một đám lính đánh thuê to cao đen hôi nghe thấy biến sắc đến trình độ này, nhưng câu hỏi của Joseph lại không thể không trả lời, đành phải thuận miệng bịa chuyện: "Trán... ban ngày đi dạo trong pháo đài thì gặp một người phụ nữ tóc trắng, nàng nói muốn tìm Huyết Công Chúa cái gì đó..."
Câu nói này không rõ ràng, mà lại cho dù lỗ hổng có nhiều hơn nữa thì Joseph cũng tuyệt đối không nghĩ ra ta nói ra trong tình huống hoàn toàn không biết Huyết Công Chúa có ý nghĩa gì, trên mặt hắn một trận ngạc nhiên, sau đó lặng lẽ nói: "Ngươi gặp phải người điên rồi, hiện tại thấy rõ ràng Ám Nguyệt sắp mở cửa trên mặt đất, những kẻ muốn đánh trận như chúng ta sợ nhất chính là ba chữ Huyết Công Chúa, còn có người dám chủ động đi tìm nàng?"
Ta cân nhắc câu từ, vừa nghĩ làm thế nào để đối phương không sinh nghi vừa nói: "Ta ngược lại là biết Huyết Công Chúa tiếng xấu đồn xa, bất quá... nói thật với ngươi đi, mấy ngày trước ta còn chưa phải lính đánh thuê đâu, ta là bị đám cô nương ở nhà lôi kéo ra làm nghề này, cho nên..."
Anna nhìn biểu cảm rất chân thành của ta (luyện ra qua nhiều lần xuyên qua), mà lại lý do này của ta tựa hồ rất đáng tin, thế là nàng gật đầu: "Thảo nào, ta nhìn các ngươi cũng không giống lính đánh thuê có kinh nghiệm, chắc cũng là một đám nghiên cứu chú thuật rảnh rỗi sinh nông nổi đi trải nghiệm cuộc sống, đã chưa từng làm lính đánh thuê, đối với chuyện Huyết Công Chúa không đủ hiểu rõ cũng bình thường — bất quá trong thời gian Chiến tranh lần thứ năm, liên quân mặt đất từng tổ chức hai lần viễn chinh mang tính chất cảm tử ngươi dù sao cũng nên biết chứ?"
Ta còn có thể thế nào đâu? Chỉ có thể giả vờ như biết gật đầu: "Ừm, việc này biết, bất quá chi tiết thì không hiểu rõ lắm, trước kia chỉ mải mê làm học vấn thôi."
Joseph một ngụm trút sạch rượu mạch còn lại trong cốc vào bụng, đầu tiên là liếc mắt nhìn Kiều đang trầm mặc không nói ở đối diện bàn, lúc này mới thở dài: "Thời kỳ Chiến tranh lần thứ năm, liên quân mặt đất lần đầu tiên đảo ngược cổng truyền tống Ám Nguyệt, mở ra một con đường thông từ thế giới mặt đất tới Ám Nguyệt — hiện tại người ta đều nói đó kỳ thật là do Huyết Công Chúa cố ý làm, bởi vì con quái vật đáng sợ kia không thể rời khỏi Ám Nguyệt, cho nên nàng dùng phương pháp này dụ dỗ người mặt đất đến cạm bẫy của nàng để thỏa mãn dục vọng giết chóc, nhưng lúc đó thống soái liên quân cảm thấy mình gặp được cơ hội ngàn năm có một, thế là liên quân mặt đất lần đầu tiên tổ chức viễn chinh hay nói đúng hơn là phản công đối với thế giới Ám Nguyệt. Lần thứ nhất phái ra hai vạn quân đoàn tiền trạm, sau khi vượt qua cổng truyền tống thì bặt vô âm tín, lần thứ hai phái ra ba vạn người, chỉ trở về... bốn cái."
Gã tráng hán vạm vỡ như gấu trước mắt nói đến mấy chữ cuối cùng gần như đã run rẩy, ta mở to hai mắt, trong lòng đã có suy đoán: "... Đây chính là thủ bút của Huyết Công Chúa?"
Anna và Joseph đồng thời gật đầu, người sau còn dùng ngữ khí dọa người trầm thấp nói: "Theo người chạy về nói, đó đơn giản là một bữa tiệc ngược sát, mấy vạn người đấy, từng người từng người giết phải giết tới bao giờ? Huyết Công Chúa liền dùng yêu thuật bao vây tất cả bọn họ lại, một mình xông vào giữa đám người đâm chém lung tung, chỉ cần bị nàng chạm vào, bất luận là người hay ngựa, ngay cả thời gian thở dốc cũng không có liền trực tiếp biến thành một làn khói trắng, nàng ròng rã giết mấy ngày mấy đêm! Giống như muốn phát tiết hết sự buồn bực vì không thể thỏa thích giết người trong mấy lần Chiến tranh Ám Nguyệt trước đó vậy, giết mấy ngày mấy đêm! Mãi đến khi nàng tận hứng mới khiến cho đám ác ma Ám Nguyệt đứng bên cạnh xem kịch mấy ngày cho những tướng sĩ còn lại của quân viễn chinh một cái chết thống khoái. Bốn người may mắn chạy về kia là bởi vì bị một ác ma Ám Nguyệt coi như chiến lợi phẩm mới sống sót. Ngươi bây giờ biết vì cái gì không thể nhắc ba chữ kia rồi chứ?"
"Từ đó về sau, người mặt đất mới biết Ám Nguyệt kỳ thật do hai người thống trị, Đại Quân Ám Nguyệt vô địch mọi người đều biết, nhưng mãi đến khi Huyết Công Chúa xuất hiện, mọi người mới hiểu được trong thời gian mấy trăm năm Đại Quân Ám Nguyệt bị Nữ thần phong ấn, rốt cuộc là ai tổ chức những ác ma Ám Nguyệt kia chuẩn bị chiến đấu," Anna ở bên cạnh chậm rãi bổ sung, "Huyết Công Chúa... Nàng là trợ thủ đắc lực của Đại Quân Ám Nguyệt, một ác ma bất tử thân tương tự, nhưng không biết nguyên nhân gì, nàng chưa từng xuất hiện ở thế giới mặt đất, có người đoán nàng bị sức mạnh của Nữ thần triệt để giam cầm tại bề mặt Ám Nguyệt."
"Có người biết Huyết Công Chúa trông như thế nào không?" Ta tò mò hỏi.
"... Trong bốn người chạy về thì có ba người đã điên, người cuối cùng không điên nói Huyết Công Chúa là một nữ nhân yêu thú, " Joseph dịch mông trên ghế, phảng phất đang nổi da gà toàn thân, "Con quái vật kia bề ngoài nhìn giống nhân loại, mặc áo đen, mắt đỏ như máu, sắc mặt còn trắng bệch hơn bạch cốt. Nàng không phát ra bất kỳ thanh âm gì, lúc gặt hái sinh mệnh tựa như một cỗ máy móc..."
"Bởi vì tàn bạo như thế, cho nên nàng được xưng là Huyết Công Chúa?" Ta đè nén nỗi nghi hoặc to lớn trong lòng, cau mày làm ra biểu cảm lo lắng tương tự, một bên thấp giọng hỏi.
"Không, Huyết Công Chúa không phải biệt danh, hẳn là tên của con quái vật kia, chí ít cũng là danh hiệu chính thức của nàng trên Ám Nguyệt, đây là do binh sĩ may mắn sống sót trở về báo tin nghe thấy ác ma gọi như vậy lúc bị nhốt trong lồng."
Ta gật đầu, không hỏi thêm nữa, nghi ngờ trong lòng lại càng ngày càng nhiều, dần dần, mình rơi vào trầm tư...
------
Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Long Cổ Đế (Dịch)