Chương 1419: Ám trên ánh trăng
Ta toại nguyện nghe ngóng được sự tích về Huyết Công Chúa, nhưng lại không phải những thứ mình muốn nghe.
Huyết Công Chúa này quả thực đã làm nên nghiệp lớn, ấn tượng khủng bố mà nàng lưu lại trong lòng liên quân mặt đất mãi đến mấy trăm năm sau vẫn được mọi người truyền miệng. Mặc dù ta cũng không phải chưa từng biết kẻ có thể một người diệt sạch sức chiến đấu của cả quân đoàn — Pandora coi như là một, nhưng nhìn một sự kiện dưới góc độ người đứng xem và dưới góc độ kẻ bị xử lý thì cảm giác nhận được khẳng định không giống nhau. Cho dù các chủng tộc có tuổi thọ hơi ngắn trong liên quân mặt đất đều chưa từng trải qua Chiến tranh lần thứ năm, nhưng ngươi vẫn có thể cảm nhận được cuộc viễn chinh tai nạn lần đó gây chấn động lớn thế nào đối với người mặt đất qua biểu cảm sợ hãi trên mặt những binh sĩ thô lỗ khi nhắc đến ba chữ "Huyết Công Chúa". Nếu như không phải Huyết Công Chúa bị giam cầm trên Ám Nguyệt, e rằng chỉ riêng một mình nàng đã có thể tạo thành đả kích hủy diệt đối với sĩ khí liên quân. Tuy nhiên thứ ta muốn biết vẫn không hỏi ra được — không ai biết lai lịch Huyết Công Chúa, cũng không ai biết nàng ngoại trừ danh hiệu "Huyết Công Chúa" ra còn có tên thật nào khác hay không, vị phó thủ lĩnh ác ma được cho là thống trị hành tinh đen tối kia trong thời kỳ Đại Quân Ám Nguyệt ngủ say này phảng phất như đột nhiên xuất hiện, trong các loại chính sử đều không có bóng dáng của nàng.
Tại các ghi chép tư liệu lịch sử chính quy, Đại Quân Ám Nguyệt thủy chung là thống soái duy nhất của lực lượng Ám Nguyệt, Huyết Công Chúa kia thật giống như một cái bóng ác ma giấu sau lưng Đại Quân Ám Nguyệt, nếu như không phải trong thời gian Chiến tranh lần thứ năm người mặt đất tổ chức một lần viễn chinh thất bại, e rằng ngay cả trong truyền thuyết dân gian cũng sẽ không xuất hiện danh hiệu của nàng.
Từ chỗ Joseph và Anna nghe được tình báo mang đến cho chúng ta nỗi nghi hoặc mới: Huyết Công Chúa kia là một thành viên của "tổ bốn người" từ mấy ngàn năm trước, theo lời lão Giáo hoàng và Long nữ, chính là một trong bốn người từng cứu vớt thế giới năm đó — hiện tại chúng ta suy đoán bốn người này từ sau khi chiến tranh kết thúc mấy ngàn năm trước vẫn đang thực thi một loại kế hoạch nào đó, mục đích của kế hoạch này tựa hồ vẫn là bảo vệ thế giới này, nhưng sự tích của Huyết Công Chúa sao nghe vào lại không đúng thế nào ấy...
Bingtis khi nghe ta kể lại tình hình cũng không hiểu ra sao, hiện tại chúng ta không những không hiểu rõ lai lịch Huyết Công Chúa, ngược lại còn biết được những "sự tích" chẳng dính dáng gì đến "Đấng Cứu Thế" của nàng, nữ lưu manh cảm thấy tình huống này chỉ có hai khả năng, hoặc là phía sau tổ bốn người còn có màn đen khác, những gì chúng ta nghe lén được từ cuộc trò chuyện của lão Giáo hoàng và Long nữ chỉ là một góc băng sơn của chân tướng năm đó, hoặc là tình huống cuộc viễn chinh thời kỳ Chiến tranh lần thứ năm thật sự còn chờ thương thảo — lúc trước chỉ có bốn tên lính sống sót trốn về, trong đó còn có ba kẻ bị điên, nhận thức của tất cả người mặt đất về Huyết Công Chúa đều xây dựng trên miêu tả của người lính nửa điên nửa tỉnh duy nhất kia, cộng thêm thực tế quân viễn chinh trừ bốn người ra không ai sống sót, cho nên truyền thuyết lưu truyền trong người mặt đất hiện tại chưa chắc đã là thật.
Ngoài ra chúng ta đối với tình trạng của Thần khí cũng càng ngày càng tò mò. Hiện tại mọi người đều có khuynh hướng tin tưởng "Thần khí" mà Long nữ và lão Giáo hoàng nhắc tới chính là cái USB Tinh vực mà chúng ta vẫn luôn tìm kiếm, trên lý thuyết nó hẳn là chỉ là một thiết bị lưu trữ mà thôi, nhưng không ngờ nó lại gây ra nhiều chuyện loạn thất bát tao ở thế giới này như thế. Long nữ và Giáo hoàng nhắc tới việc Thần khí giải phóng một loại "cái bóng của ác ma" nào đó, loại bóng ác ma này tựa hồ chính là thủ phạm gây ra sự rung chuyển của thế giới, liên tưởng một chút đến trạng thái của ác ma Ám Nguyệt, cái bóng ác ma kia rất dễ khiến người ta liên tưởng đến "Vực sâu". Bất quá chúng ta sau khi vận dụng kim thăm dò và thần thuật có hạn (không dám dùng thiết bị quét hình phạm vi quá lớn, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn) để kiểm tra, lại không phát hiện bất kỳ phản ứng Vực sâu nào trên Ám Nguyệt, thế là cái bóng ác ma rốt cuộc là thứ gì cũng thành vấn đề bí ẩn.
Tóm lại những chuyện loạn thất bát tao này khiến mọi người thảo luận hơn nửa đêm, Bingtis thậm chí nhịn không được muốn ném một quả "Nhãn Quan Toàn Diện" lên mặt trăng, kết quả bị Lâm Tuyết liên thủ với ta liều chết can ngăn. Thần thuật quy mô nhỏ đều rất dễ nói, nhưng dùng đồ vật quét hình toàn bộ hành tinh bừa bãi tốt nhất vẫn là đừng dùng, trừ loại thiên phú mượn nhờ sinh mệnh bản thổ để cảm giác vạn vật như của Nữ thần Sinh mệnh ra, bất kỳ loại quét hình cấp hành tinh nào cũng có thể bị Sa đọa Sứ đồ phát giác, độ chính xác giám sát của đám khốn kiếp kia đối với thế giới này quả thực đạt tới cấp độ phát rồ, bọn hắn chẳng những kiểm tra cường độ mà còn kiểm tra độ rộng, một lần quét hình hữu hiệu vượt quá bán kính 5000 km, mặc kệ là U năng hay là Thần thuật, đều sẽ bị bọn hắn phát giác: Đây là vì phòng ngừa quân Đế quốc lén lút thiết lập trạm quét hình và trạm canh gác tại "thế giới không ai quản lý" này.
Đương nhiên chúng ta cũng không có tư cách nói Sa đọa Sứ đồ phát rồ, bởi vì độ mẫn cảm của quân Đế quốc đối với cái "thế giới không ai quản lý" này cũng gần như là cấp bậc ấy... Hạn chế hành động của chúng ta ở đây chính là chế định dựa theo cấp bậc cảnh giới của quân Đế quốc, chỉ cần là đồ vật người một nhà có thể nhìn thấy thì khẳng định địch nhân cũng có thể nhìn thấy, chỉ cần kiên trì điểm này thì chuẩn không sai.
Một ngày cứ thế trôi qua, Long nữ Soya hẳn là sẽ không chờ đợi quá lâu, nói không chừng nàng tùy thời muốn khởi hành tiến về Ám Nguyệt, thế là Bingtis phái nốt hai con rận tinh cuối cùng của nàng đến cổng truyền tống Ám Nguyệt phương Bắc, làm giám thị toàn thời gian ở đó, chỉ chờ nhóm Soya động đậy liền phát tín hiệu cho chúng ta.
Mà trước đó, một vị khách ngoài ý liệu đột nhiên đến thăm.
Đây là ngày thứ hai của mọi người tại Bắc pháo đài, Thiển Thiển sáng sớm liền dẫn chị em Pandora chạy vào trong núi lượn lờ, đại khái chưa tới giữa trưa sẽ không về, Bingtis và Lâm Tuyết thì lấy danh nghĩa mua sắm đi dạo phố trong pháo đài, mặc dù ta không hiểu lắm trong một "thành trấn" doanh trại quân đội khổng lồ thì có cái gì mà mua, nhưng cũng lười quản các nàng, thế là cuối cùng liền thừa lại mình ta trông nhà ở doanh địa bên này.
Ta dựng cái ghế nằm trước lều, dang tay dang chân phơi nắng, Đinh Đang thì hiếm thấy tỉnh dậy trái ngược đồng hồ sinh học bình thường. Vật nhỏ thò đầu ra khỏi túi áo, chạy quanh ngực ta như tập thể dục buổi sáng, ta chỉ cần cúi đầu xuống liền có thể nhìn thấy vật nhỏ xuẩn manh này, tâm tình cũng trở nên nhẹ nhõm vui vẻ dưới ảnh hưởng của manh vật này. Mà đúng lúc này, ta đột nhiên cảm giác một luồng khí tức hơi quen thuộc đang bước nhanh về phía bên này — xét đến việc xung quanh căn bản không có lính đánh thuê khác, Long nữ Soya kia cũng sáng sớm đã không thấy bóng dáng, cho nên trước mắt luồng khí tức đang đến gần rõ ràng là hướng về phía mình.
Ta thuận tay nhét Đinh Đang vào trong túi, ngẩng đầu nhìn về phía xa, trong nắng sớm xuất hiện là một thân ảnh ngồi trên lưng ngựa, đó là một nam tử coi như đẹp trai, cưỡi chiến mã của Kỵ sĩ đoàn Quốc lập, trên người nai nịt gọn gàng, giống như một kỵ sĩ chuẩn bị đi liều mạng với Ma vương, nam tử này khiến người ta chú ý nhất không phải là cái mặt có thể trực tiếp quẹt thẻ ra trận ở lễ trao giải Oscar, mà là đôi tai nhọn rõ ràng mang đặc trưng tinh linh — đây không phải là anh chàng Kiều duy nhất còn chút tiết tháo trong tổ ba người Thiết kỵ sĩ sao?
Quân mã được huấn luyện nghiêm chỉnh chạy chậm một đường đi tới trước mặt ta rồi vững vàng dừng lại, ta đưa tay chào người trên ngựa: "Hê, Kiều, hôm nay sao đi một mình thế. Lại có chuyện gì à? Nói trước nhé chúng tôi không nhận..."
Ta chưa nói xong, bởi vì ta phát hiện vẻ mặt chàng tinh linh đẹp trai trước mắt không ổn: Mang theo chút cấp bách, còn mang theo chút thấy chết không sờn, giống như vị Thiết kỵ sĩ này thật sự định đi liều mạng với Ma vương vậy.
"Sao thế?" Ta từ trên ghế nằm trở mình ngồi dậy, Kiều cũng không tò mò cái ghế kiểu dáng kỳ quái dưới thân ta là chuyện gì, hắn dứt khoát nhảy xuống ngựa, ngữ khí dồn dập, đi thẳng vào vấn đề: "Ngươi nói người phụ nữ muốn đi tìm Huyết Công Chúa kia ở đâu?"
Ta nheo mắt nhìn đại binh tinh linh trước mắt, đột nhiên có chút dự cảm bất tường: "Ngươi muốn làm gì?"
"Ngươi nói cho ta nàng ở đâu là được, điều này rất quan trọng." Kiều đi lên liền muốn bắt lấy cánh tay ta, ta tranh thủ thời gian nhảy lùi nửa bước: "Từ từ chờ chút đừng g manh động, xu hướng giới tính của ta rất bình thường — ngươi nếu không nói người muốn làm gì thì ta khẳng định không phối hợp. Lại nói ngươi không đến mức muốn đi cùng người phụ nữ kia tìm Huyết Công Chúa đấy chứ?"
Hôm qua vì nghe ngóng chuyện liên quan tới Huyết Công Chúa từ tổ ba người Joseph, ta thuận miệng lộ ra một câu về chuyện Long nữ, dù sao lúc ấy cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới, bọn họ lại không biết Soya là ai, càng không biết việc phá sự từ mấy ngàn năm trước, nhưng ta không nghĩ tới Kiều hôm nay lại vội vã chạy tới như thế, bộ dáng vội vã cuống cuồng này xem xét chính là... thật muốn tìm Đại Ma Vương liều mạng a!
Kiều ánh mắt sáng rực nhìn ta một hồi, cuối cùng tựa hồ là cảm thấy một "tân thủ lính đánh thuê" cũng sẽ không ảnh hưởng đến hắn kế hoạch gì, liền có chút quang côn gật đầu một cái: "Không sai, ta muốn đi tìm Huyết Công Chúa."
Ta nhìn từ trên xuống dưới nam tinh linh không hiểu chuyện này, đột nhiên nhớ tới hôm qua lúc trò chuyện với tổ ba người Joseph về chuyện Huyết Công Chúa, hắn từ đầu đến cuối không nói chuyện, lúc ấy sự chú ý của mình không đặt ở trên người hắn, bây giờ nhớ lại, biểu hiện của hắn khi đó tựa hồ liền có chút không bình thường. "Ngươi có thù với Huyết Công Chúa?"
"Ngươi quả nhiên rất kỳ quái, người bình thường sẽ không hỏi cái này trước tiên: Bọn hắn nghe tới danh hiệu Huyết Công Chúa đã sớm không biết nên nói cái gì," Kiều dùng sức nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc, "Ngươi cứ coi như ta có thù với quái vật kia đi, dù sao đi Ám Nguyệt tìm kiếm manh mối về đám quân viễn chinh năm đó là nguyện vọng lớn nhất đời ta, ta biết cái này nghe vào có chút điên, ngươi cũng khỏi phải biết nguyên nhân cụ thể, tóm lại hiện tại ta nhìn thấy hi vọng từ trên người ngươi... Ta biết người phụ nữ tóc trắng ngươi nói kia là ai, nếu như nàng thật muốn tìm Huyết Công Chúa, vậy nàng liền nhất định có thể làm được, nhưng ta không biết đi đâu mới có thể gặp mặt vị đại nhân kia. Ngươi chẳng phải đã gặp nàng sao? Ngươi nói cho ta là gặp ở đâu, vì cái gì vị đại nhân kia sẽ nói chuyện với ngươi, nàng có hay không nói cho ngươi nàng dự định đi Ám Nguyệt thế nào?"
Ta trợn mắt há hốc mồm nhìn nam tinh linh có chút nói năng lộn xộn này, trong lòng nghĩ không rõ thân là kỵ sĩ cấp thấp nhất làm sao hắn lại biết nhiều thứ như vậy — hắn khẳng định không biết bí mật từ mấy ngàn năm trước, nhưng hắn hiển nhiên lập tức liền đoán được người phụ nữ tóc trắng muốn đi Ám Nguyệt tìm Huyết Công Chúa chính là Vua của Cự Long. Long nữ kia mai danh ẩn tích tại thế giới loài người sinh sống thời gian dài như vậy, người biết thân phận chân chính của nàng ngoại trừ lão Giáo hoàng ra khả năng xác thực còn có người khác, nhưng trên lý luận không nên bao gồm một Thiết kỵ sĩ 15 năm không thể tấn thăng...
Bất quá bất kể nói thế nào, trong kế hoạch của ta và Bingtis đều không bao gồm việc mang theo người ngoài đi lên mặt trăng — chuyến đi này của chúng ta là muốn triệt để giải quyết chuyện Thần khí, cũng không phải đi nhờ xe du lịch Ám Nguyệt bảy ngày, mang theo Kiều về cơ bản coi như thêm phiền: Còn phải phái một người bảo vệ hắn. Ngay tại lúc ta suy nghĩ làm thế nào đẩy chuyện này ra, lại một giọng nói quen thuộc nữa từ bên cạnh truyền đến: "Ngươi liền nói cho hắn đi, cái tên ỉu xìu này bình thường nhìn vô thanh vô tức, nhưng chỉ cần việc hắn đã quyết định thì người ngoài không khuyên nổi đâu. Mặc dù ta cũng không biết làm sao hắn chắc chắn ngươi có thể giúp hắn đi Ám Nguyệt."
Ta nhìn theo tiếng gọi, thấy Joseph cùng Anna sóng vai đứng cách đó không xa, hai người cũng giống như Kiều đều là võ trang đầy đủ, chiến mã của bọn họ thì ở bên cạnh không ngừng hắt hơi đánh phì phì, hai người này khác biệt duy nhất với Kiều là: Trên mặt không có cái vẻ khổ đại cừu thâm chuẩn bị đi liều mạng với Ma vương, nhưng có một loại thần sắc chuẩn bị đi chết...
"Các ngươi..." Kiều trừng to mắt nhìn hai vị đồng bạn, động tác này nói rõ hắn vốn là giấu diếm Joseph cùng Anna mà tới.
"Chúng ta quen biết hơn hai mươi năm rồi," Joseph đi lên vỗ vai Kiều, "Ta bình thường là kẻ thô lỗ, nhưng anh em quen biết hơn hai mươi năm trong lòng đang nghĩ gì vẫn có thể biết được."
Những lời này nói đến tình thâm ý thiết, trên mặt Kiều nhịn không được liền mang theo thần sắc cảm động, mãi đến khi Joseph thực tế nhịn không được nói nốt nửa câu sau ra: "Đương nhiên càng quan trọng chính là ngươi nói mớ ban đêm, hai ta chung một ký túc xá, ta từ mười hai giờ đêm liền bắt đầu nghe ngươi lên kế hoạch hành động, nghe ròng rã ba tiếng, ngươi ngay cả nói mớ đều nói thành bài bản như thế cũng quá chi tiết một chút đi..."
Kiều đỏ mặt như trời chiều, Anna ở bên cạnh vỗ vai hắn an ủi: "Ngươi yên tâm, dù sao chỉ có Joseph biết chuyện này — mặt khác ngươi biết vì cái gì ngoại trừ cái tên ngốc này không ai nguyện ý chung một ký túc xá với ngươi rồi chứ?"
Mắt thấy ba người càng trò chuyện càng vui vẻ, ta rốt cục nhịn không được, ở bên cạnh nhảy dựng lên kêu to: "Chờ một chút chờ chút! Ta còn chưa lên tiếng đâu! Ai cũng không có đáp ứng mang bất luận kẻ nào trong các ngươi đi lên mặt trăng tốt a, tối thiểu các ngươi ai giải thích một chút trước đã, làm sao Kiều tìm tới ta?"
Ngụ ý của ta là làm sao Kiều lại biết người phụ nữ tóc trắng nghe ngóng Huyết Công Chúa chính là Vua Cự Long, và tại sao hắn biết Vua Cự Long muốn tìm Huyết Công Chúa, dù sao thân phận chính phủ của cả nhà chúng ta ở đây là "lính đánh thuê tự do", mục đích ban đầu của Kiều khẳng định không phải tìm một đám lính đánh thuê đến thay hắn nghịch thiên cải mệnh, ta nhiều nhất là một cái bàn đạp — tối thiểu đối phương cho rằng như vậy.
"Người bình thường xác thực không biết tên ỉu xìu này bối cảnh lớn bao nhiêu," Joseph cười ha hả, dùng sức vỗ lưng Kiều, chàng tinh linh đẹp trai bị gọi là "ỉu xìu" cũng không có chút nào buồn bực, hiển nhiên đây là biệt danh gọi quen trong nội bộ tổ ba người, "Kiều biết rất nhiều thứ, có những thứ thậm chí là bí mật có thể dùng từ 'tuyệt mật' để hình dung."
Ta dùng ánh mắt tìm tòi nhìn Joseph, ra hiệu hắn nói tiếp.
"Chuyện về Huyết Công Chúa và quân viễn chinh ngươi đều biết đúng không," Joseph nhìn sắc mặt Kiều, tựa hồ đạt được một cái ngầm đồng ý mới nói tiếp, "Lúc ấy người ủng hộ mãnh liệt và tự mình tổ chức quân viễn chinh chính là một trong các thống soái liên quân, nữ tướng quân Tinh Linh tộc Angeli, sau khi nhóm bộ đội đầu tiên mất liên lạc, tướng quân Angeli đích thân suất lĩnh nhóm bộ đội thứ hai xuất phát, về sau cùng các tướng sĩ khác cùng chết dưới tay Huyết Công Chúa. Kiều là con trai của tướng quân Angeli."
Ta kinh ngạc mở to hai mắt: Cuộc sống quả nhiên có thể còn kịch tính hơn phim ảnh.
"Cho nên nguyện vọng lớn nhất đời ta chính là đi ngược qua cánh cửa kia, tự mình đi Ám Nguyệt một chuyến," Kiều cúi đầu, ngữ khí trầm thấp nhưng kiên quyết, "Ta có khả năng cũng sẽ chết dưới tay Huyết Công Chúa, cũng có thể là chết dưới tay ác ma Ám Nguyệt khác, nhưng chỉ cần có một phần ngàn hi vọng, ta liền muốn tra ra quân viễn chinh đến cùng đã xảy ra chuyện gì, dù chỉ là tìm tới nơi Mẫu thân đại nhân chiến tử cũng được."
"Kiều vẫn cảm thấy chuyện quân viễn chinh toàn diệt năm đó rất kỳ quặc," Anna mịt mờ nói, "Hắn kiên trì tin rằng tướng quân Angeli sẽ không phạm sai lầm lớn như vậy, mà lại... hắn nói trước khi xuất phát tướng quân Angeli từng rất buông lỏng mà lại rất có lòng tin nói với hắn, nàng tiến đến Ám Nguyệt không phải vì chiến đấu, mà là vì cùng người nào đó đàm phán... Kiều cảm thấy người kia chính là Huyết Công Chúa. Ta biết cái này nghe vào hơi rợn người, đừng nói các thống soái liên quân khác, liền ngay cả ta cùng Joseph cũng không dám tin, cho nên ngươi nghe một chút thì thôi a. Dù sao ngươi chỉ cần biết Kiều là hậu duệ gia tộc đệ nhất Tinh linh là được, mặc dù gia tộc sa sút, nhưng hắn hay là biết không ít bí văn, bao quát thân phận người phụ nữ tóc trắng từng gặp mặt một lần với ngươi — này, ta nói với ngươi nhiều như vậy kỳ thật cũng không có tác dụng gì, ngươi đại khái càng không hiểu ra sao."
Ta lúc này đã trừng to mắt nhìn chằm chằm Kiều nửa ngày: Lần này hắn chính là không nguyện ý đi, ta cũng phải trói hắn lên mặt trăng!
Huyết Công Chúa và đám quân viễn chinh năm đó quả nhiên đều riêng phần mình có vấn đề!
Về phần Kiều, câu chuyện của hắn xác thực khúc chiết, nhưng cũng rất bài cũ. Đây chính là một hậu duệ gia tộc lớn khổ đại cừu thâm đau khổ rửa sạch tội danh cho người đứng đầu, khát vọng khôi phục vinh quang gia tộc. Kiều xuất thân từ thế gia quân nhân nổi danh nhất Tinh Linh tộc, cha mẹ của hắn đều là tướng quân kiệt xuất, mà lại người sau càng thêm truyền kỳ: Vị tinh linh nữ tính tên là Angeli kia được cho là nhân vật có thể sánh ngang với các anh hùng cấp truyền thuyết cổ đại. Chí ít tại lúc nhỏ, Kiều cùng tất cả con cái dòng dõi quý tộc tương tự đều trải qua cuộc sống êm đềm hậu đãi, cũng tiếp nhận giáo dục quý tộc nghiêm khắc, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, hắn liền sẽ cùng đa số những đứa trẻ có thiên phú trong gia tộc trở thành một người lính, cũng từng bước một đi đến địa vị tướng quân: Tựa như vị mẫu thân truyền kỳ của hắn. Nhưng mà Chiến tranh Ám Nguyệt lần thứ năm cùng lần viễn chinh tai nạn kia đã hủy diệt tất cả.
Năm vạn chiến sĩ tinh nhuệ nhất của liên quân mặt đất cùng các tướng lĩnh anh hùng được các tộc kính ngưỡng toàn quân bị diệt trong thời gian mấy ngày ngắn ngủi. Mặc kệ ban đầu việc tổ chức quân viễn chinh có phải cũng thu hoạch được sự đồng ý của mấy vị thống soái khác hay không, nhưng với tư cách là người đề xuất quân viễn chinh ban đầu, Angeli đều trở thành "kẻ cầm đầu" lớn nhất, mọi người tựa hồ cần đem lửa giận phát tiết lên một người đã không cách nào phản kháng, mới có thể hơi làm dịu nỗi sợ hãi mà Huyết Công Chúa mang tới cho bọn họ, thế là tướng quân Angeli liền thành "quan chỉ huy phạm sai lầm ngu xuẩn nhất" trong Chiến tranh lần thứ năm, đồng thời nhận lấy tội danh lên án nhiều đến ba con số. Đối với vị tướng quân tinh linh này mà nói, chuyện duy nhất đáng ăn mừng e rằng là nàng cũng cùng các tướng sĩ quân viễn chinh khác cùng chết trên mặt trăng — sự hi sinh này cuối cùng triệt tiêu một nửa tội danh cho nàng.
Nhưng gia tộc nàng từ đó bị xóa tên khỏi các "gia tộc vinh dự" của Tinh linh, đồng thời rất nhanh liền suy sụp. Cha của Kiều từ sau đó liền không gượng dậy nổi, những người khác trong gia tộc cũng nhao nhao rời xa quân đội (hoặc là nói bị trục xuất khỏi quân đội). Mãi cho đến mấy trăm năm sau, đau thương do Chiến tranh lần thứ năm mang tới chậm rãi bình phục, Kiều mới được cho phép lấy thân phận bình dân Tinh linh báo danh tham quân, cùng hai vị đồng bạn dị tộc của hắn cùng một chỗ trở thành Kỵ sĩ Đế quốc Vừa Đạc — Tinh linh còn không chịu tiếp nhận hắn, cho nên hắn chỉ có thể dấn thân vào nhân loại đế quốc.
Bất quá mặc dù nhân loại có tuổi thọ hơi ngắn có thể quên mất cừu hận nhanh hơn Tinh linh, thân phận của Kiều vẫn mang đến cho hắn một chút phiền toái. Tổ ba người Thiết kỵ sĩ là tổ ba người đội sổ trứ danh của Kỵ sĩ đoàn Quốc lập, trong đó Joseph là bởi vì hay tuột xích, Anna là bởi vì thiếu thông minh, Kiều là bởi vì vấn đề lịch sử còn sót lại...
------
Đề xuất Voz: [Tư vấn] cưa cô bạn thân nhất