Chương 1423: Meosca
Mấy người chúng ta thả chậm bước chân, hơi kéo giãn khoảng cách với mấy người dân Ảm Nguyệt kia. Bingtis nhướng mày nói: "Bọn họ nhắc tới Thành Phố Mặt Đất kia tám chín phần mười là nơi ở của đám quân viễn chinh năm đó, quả nhiên giống như chúng ta đoán, cuộc viễn chinh mấy trăm năm trước có mờ ám."
"Biển Sâm Ngũ Đức là tên gọi trước kia của Đại Địa," ta gật đầu, "Xem ra người bên Ảm Nguyệt vẫn tiếp tục sử dụng rất nhiều danh từ trước cuộc chiến tranh lần một, bọn họ còn gọi hành tinh của mình là Thụy Đức Mục Ân nữa."
Kiều lại không để ý những danh từ như "Biển Sâm Ngũ Đức" và "Thụy Đức Mục Ân" có ý nghĩa gì, hắn cũng không ngốc, sau khi nghe mấy dân Ảm Nguyệt kia trò chuyện, chàng tinh linh này ngay lập tức nghĩ tới cũng là đám quân viễn chinh mất tích mấy trăm năm trước: Ngoại trừ đám quân viễn chinh đó, trên Ảm Nguyệt còn ai hi vọng xuyên qua Thiên Địa Cầu "về nhà" nữa chứ?
Hắn dùng sức xoa tay, trên mặt ba phần kinh ngạc ba phần vui vẻ, còn lại thì toàn bộ là luống cuống: "Cái này... cái này làm sao bây giờ? Bọn họ nói có thể nào chính là đám quân viễn chinh năm đó không? Đám quân viễn chinh đó thật sự không chết... không đúng không đúng... hiện tại còn chưa thể xác định... thế nhưng cái tên 'Thành Phố Mặt Đất' kia nghe thật giống như do quân viễn chinh đặt, dân Ảm Nguyệt hẳn là sẽ không đặt cái tên như vậy cho thành phố của mình mới đúng... Chẳng lẽ Mẫu thân đại nhân thật sự còn sống? Chúng ta muốn đi theo mấy người kia cùng đến Thành Phố Mặt Đất à? Chúng ta có thể trà trộn vào được à? Nếu như trực tiếp lấy bộ dạng hiện tại xuất hiện trước mặt bọn họ liệu có xảy ra rắc rối không —— chúng ta không xác định những dân Ảm Nguyệt kia nói chính là quân viễn chinh và hậu duệ của họ nhỉ?"
Ta liếc hắn một cái, biết chàng tinh linh trước đó còn rất bình tĩnh này hiện tại đã có chút hỗn loạn, bất quá đó cũng là thường tình: Thống soái quân viễn chinh mất tích mấy trăm năm trước, Tướng quân An Khiết Lệ chính là mẹ ruột của Kiều, với tuổi thọ của Tinh Linh tộc, vị Tướng quân An Khiết Lệ kia vô cùng có khả năng còn sống, không có gì khiến một người con trai luống cuống tay chân hơn chuyện này.
Ta khoát tay để Kiều trấn tĩnh lại, tiếp đó nhìn về phía Lâm Tuyết: "Tiếp xúc trực tiếp với những dân Ảm Nguyệt kia không thành vấn đề chứ?"
"Hơi ngụy trang một chút là tốt nhất," đại tiểu thư vừa nói vừa lấy từ không gian tùy thân ra mấy cái hộp nhỏ đưa cho nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người, "Đeo mấy cái này lên, có thể để các người ngụy trang thành dân Ảm Nguyệt, lúc đầu có thể hơi không quen, một lát là tốt thôi."
Joseph bọn họ vụng về bóc vỏ mấy cái hộp nhỏ kia, vừa bóc vừa tò mò hỏi: "Ngụy trang thành dân Ảm Nguyệt? Đây là vật phẩm ma pháp do Chú thuật sư chế tạo à?"
Lâm Tuyết bĩu môi: "Ma pháp cái khỉ gì, đây là kính áp tròng, loại siêu thoải mái đặc chế của Thành Phố Bóng Đêm, lát nữa tôi bảo các người cách đeo vào mắt. À Kiều, cậu dùng cái màu đỏ kia, cậu cần ngụy trang thành Dạ Ma Tinh Linh. Vấn đề màu da thì không cần để ý —— dù sao cậu cũng đâu có cởi trần đi ra đường."
"Đẹp... đồng?" Kiều trúc trắc lặp lại từ ngữ xa lạ này, sau đó nhìn sang bên này, lập tức khiếp sợ chỉ vào chúng ta, nói lắp bắp, "Ơ, các người sao lại..."
Mắt mấy người chúng ta lúc này đã biến thành màu vàng kim, nhìn thấy phản ứng của Kiều ta vội vàng rút bỏ lớp ngụy trang này, giải thích với hắn: "Thuật ngụy trang mà thôi, bất quá dùng trên người mấy người các cậu có thể không ổn định lắm, tốt nhất là đeo món đồ kia cho an toàn."
Nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người cũng nghe không hiểu, nhưng người thời phong kiến có một điểm tốt, đó chính là bọn họ rất giỏi đối phó với những thứ mình nghe không hiểu: Ba người trực tiếp giải thích sự việc xảy ra trước mắt là "sức mạnh thần kỳ của Chú thuật sư", não bổ một hồi xong liền chẳng còn thắc mắc gì nữa. Lâm Tuyết chỉ đạo 3 người đeo kính áp tròng vào mắt, cuối cùng phát hiện Anna học nhanh nhất: Phụ nữ quả nhiên đều có thiên phú đặc biệt trong lĩnh vực làm đẹp, dù thiếu thông minh cũng không ngoại lệ, ngay cả Thiển Thiển chẳng phải cũng có thể tự mày mò học được cách trang điểm sao?
Ta nhìn Bingtis một cái, nữ thần có đôi mắt đỏ ngầu hiện tại cũng giống như những người khác thành mắt vàng kim, ta nhịn không được đề nghị với nàng: "Thật ra màu mắt của bà không cần đổi đâu, trực tiếp làm da đen đi chút, tai làm nhọn thêm chút, ngụy trang thành Dạ Ma Tinh Linh có phải tốt không..."
Bởi vì vấn đề nguồn gốc của Hắc Ám Thần Tộc, bọn họ về dung mạo khí chất khá gần với tinh linh, cho nên ta mới đề nghị như vậy, kết quả Bingtis trực tiếp hất tóc: "Chủ ý ngu ngốc, thiếp thân tự hào nhất chính là mặt trắng hơn Sandra, Hắc Ám Thần Tộc không ai thích da rám nắng có biết không."
Ta sững sờ, thầm nghĩ đám người kia thật có lỗi với cái danh hiệu "Hắc Ám Thần Tộc" của mình —— bọn họ thế mà không thích đen! Bất quá ngẫm lại ta cũng thoải mái: Trong nhà còn chưa có con động vật họ chó nào hòa thuận được với mèo à? Bên cạnh ta đã rất lâu không xuất hiện sinh vật bình thường rồi...
Mọi người mở lớp ngụy trang lên, đặc điểm liền giống hệt dân Ảm Nguyệt: Thật ra người mặt đất và rất nhiều chủng tộc trên Ảm Nguyệt trông gần như không có sự khác biệt, cộng thêm cách ăn mặc phục sức cũng không phân biệt lớn, thật đúng như Lâm Tuyết nói, đeo kính áp tròng lên coi như là biến trang rồi, chúng ta ngụy trang đặc biệt nhẹ nhàng. Phải nói khác biệt tương đối lớn thì đó là Thú Tộc, Yêu Thú, Man Nhân vùng núi, những sinh vật hạc giữa bầy gà này —— nếu như gã to xác đi cùng thì có thể giả làm Man Nhân vùng núi.
Nói đến gã to xác, cũng không biết hắn hiện tại thế nào, lúc chúng ta đi không từ mà biệt, giờ nghĩ lại cũng thấy hơi áy náy.
"Anh, anh xem màu mắt của em đúng chưa?" Visca đột nhiên kéo tay áo ta kêu lên, ta cúi đầu xem xét, 2 mắt con bé bên trái vàng kim bên phải huyết hồng, trông như phim kinh dị vậy.
Ta chỉ ra sai lầm cho con bé, Visca ngoan ngoãn chớp mắt mấy cái: "Lần này thì sao?"
Có tiến bộ, hiện tại là bên trái huyết hồng bên phải vàng kim —— từ năm đó con bé nghịch ngợm biến mắt mình thành cái dạng kỳ quái kia xong thì mãi không khôi phục lại được, hiện tại trông đôi mắt này có vẻ là đặc điểm duy nhất Visca không cách nào khống chế. Ta nhìn 2 nhóc tì cao một mét hai trước mặt, đột nhiên nảy ra một ý tưởng, thế là thương lượng với 2 đứa...
Thương lượng xong ta vỗ nhẹ lên đầu Pandora và Visca, sau 2 tiếng "bốp bốp" khẽ vang, trên đầu 2 cô nhóc đồng thời bật ra một đôi tai mèo bằng tinh thần lực, Pandora màu trắng, Visca màu đen...
Lâm Tuyết khoa trương nhảy lùi về sau hơn hai mét, nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ thâm thúy: "Đồ biến thái!"
Ta căn bản không bực, vừa kiểm tra xem cái đuôi sau lưng 2 đứa một mét hai có mọc ra bình thường không vừa thuận miệng nói: "Hồ tiên chín đuôi ta còn nuôi bao năm nay, ta sớm đã không phải là tên dễ dàng bị mấy con hàng moe làm cho xịt máu mũi năm đó nữa rồi..."
Lâm Tuyết lộ ra vẻ mặt không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, cùng Thiển Thiển sáp lại hi hi ha ha nắn bóp tai mèo và cái đuôi nhỏ vừa mọc ra của Pandora và Visca, bóp chỗ này chọc chỗ kia một cái, Thiển Thiển còn thử buộc đuôi 2 cô nhóc vào nhau, chẳng bao lâu 2 đứa nhỏ liền bị hành cho tơi tả như 2 con mèo hoang. Visca khoa tay múa chân kháng cự nửa ngày, sau khi Lâm Tuyết và Thiển Thiển rời đi vẫn giữ vẻ mặt tức giận, Pandora thì vẫn mặt lạnh như băng sương như mọi khi, chỉ là tai mèo trên đầu cứ rung lên bần bật.
Ta vui vẻ ngồi xổm giữa 2 đứa, xoa đầu 2 chị em trấn an bọn nó. Để 2 cô nhóc này ngụy trang "Yêu thú" ban đầu chỉ là nhất thời hứng khởi, kết quả hiện tại ta đột nhiên phát hiện hai đứa nhỏ này thật sự có thiên phú làm mèo: Pandora đã biết rung tai, còn Visca đang cố gắng cuộn cái đuôi thành một vòng tròn, 2 chị em chơi quên cả trời đất.
Cả đoàn người trì hoãn ở phía sau lâu như vậy, mấy dân Ảm Nguyệt trước đó đã sớm đi vào trong sương mù không thấy bóng dáng, bất quá đây cũng chính là mục đích của chúng ta. Hiện tại ngụy trang đã giải quyết, Bingtis tiện tay triệt tiêu quang điểm dùng để che giấu khí tức và thân hình, ta thuận tay nhét Đinh Đang vào túi áo buộc lại nút thắt, dẫn đội ngũ tăng tốc đi về hướng khí tức của mấy dân Ảm Nguyệt kia. Không lâu sau bóng dáng của đối phương liền xuất hiện trong sương mù ở phía xa. Tai Yêu thú hẳn là thính hơn các chủng tộc khác, ta thấy 3 Yêu thú trong nhóm người phía trước đồng thời rung rung tai, người dẫn đầu dừng lại, sau đó mấy người khác cũng dừng bước, quay người vươn cổ cố gắng nhìn về phía này: Sương mù quá lớn, bọn họ có thể nhìn không rõ là ai.
Phát hiện mình sắp tiếp xúc trực tiếp chính diện với dân Ảm Nguyệt, nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người đồng thời căng cứng cơ thể, vô thức trở nên căng thẳng: Giáo dục mưa dầm thấm đất từ nhỏ khiến bọn họ vẫn có một sự cảnh giác theo bản năng đối với dân Ảm Nguyệt, mặc dù trước mắt rõ ràng là một đám bình dân, bọn họ vẫn có vẻ thần hồn nát thần tính. Bất quá cơn căng thẳng này rất nhanh liền qua đi, vẻ mặt bọn họ thả lỏng, đi theo chúng ta đi thẳng về phía trước với bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi.
Sau khi mọi người đến gần, đối phương mới rốt cuộc nhìn rõ dáng vẻ đoàn người chúng ta, bọn họ quả nhiên không có ý hoài nghi hay tò mò gì đối với một đám người lạ trước mặt, mà rất bình thường gật đầu chào hỏi. Tên Dạ Ma Tinh Linh da đen cao gầy kia còn bắt chuyện với chúng ta: "Ôi chao, gặp người trên hoang nguyên thật không dễ dàng... Các vị trông lạ mặt nhỉ, không phải người quanh đây à?"
"Chúng tôi từ nơi khác đến," ta bịa chuyện, dù sao chuyện người lạ tình cờ gặp nhau trên đường bắt đầu tán gẫu cũng sẽ chẳng ai để ý đối phương nói gì, giống như khi bạn tán gẫu với người ngồi cạnh trên tàu hỏa, chỉ cần không nói mình là người sao Hỏa thì chẳng ai báo cảnh sát cả, "Các vị đây là muốn đến Thành Phố Mặt Đất à?"
Vừa rồi nghe được cái gì dùng ngay tại chỗ, đây chính là chỗ tốt đẹp của việc có năng lực nhìn trộm nghe lén, ít nhất khi tán dóc với người khác trong vòng 500 chữ ta không lo bị lộ tẩy.
"Đi về hướng này thì chắc chắn là đến trạm trung chuyển Thành Phố Mặt Đất rồi, nói đi cũng phải nói lại, các vị cũng đi đến đó hả?" Người đàn ông Dạ Ma Tinh Linh nhìn cấu thành nhóm người chúng ta, phát hiện đây giống như một tiểu phân đội đa sắc tộc, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, "À, đi thăm người thân theo đoàn à?"
Ta cười hì hì, thuận thế giới thiệu tên mọi người, cuối cùng nói đến 2 chị em Pandora và Visca, ta lại không nhịn được, vỗ đầu 2 cô nhóc giới thiệu với người ta: "2 đứa này là em gái tôi nhận nuôi, tai trắng là Pandora, tai đen là Meosca..." Thật ra ta cũng muốn đổi tên cho Pandora, nhưng gọi thế nghe khó chịu quá.
Lâm Tuyết dùng sức vỗ trán, nhìn ra được vị đại tiểu thư này vì nhịn cười thật sự là trả giá nỗ lực rất lớn, Visca lại không cảm thấy có gì không ổn, con bé vui vẻ tiếp nhận cái tên mới ca ca đặt cho mình, còn vẫy tay với người khác: "Meo."
Thanh máu của ta lúc ấy tụt về không luôn...
"Dễ nói dễ nói," Dạ Ma Tinh Linh vui vẻ gật đầu, mặc dù có cái tên chủng tộc dọa người, nhưng người này trông lại giống hệt người cùng quê chất phác bạn gặp khi đi đường, khiến người ta có một loại cảm giác thân thiết: Điều này lại lần nữa tăng cường sự nghi hoặc của chúng ta đối với khái niệm "Ác ma Ảm Nguyệt".
Nhóm người bình thường, thân thiện, hòa nhã trước mặt này, hơn nữa căn cứ vào cuộc trò chuyện vừa rồi của bọn họ, những người này biết về chiến tranh Địa - Nguyệt, nhưng không có địch ý với người mặt đất, hiển nhiên kẻ tấn công Đại Địa không phải những dân Ảm Nguyệt chính thống trước mắt chúng ta.
Vậy kẻ mỗi lần dẫn quân xuất chinh đi chịu một đao kia rốt cuộc là ai? Đại quân Ảm Nguyệt rốt cuộc là mưu tính điều gì?
Chúng ta tạm thời gác lại những nghi hoặc này, đề nghị kết bạn đi cùng đối phương, bọn họ vui vẻ tiếp nhận: Có thể thấy trên đường đi có thêm mấy người bạn cũng làm cho những người dân bản địa này rất vui. Chỉ có điều mấy người đối phương đều không thích nói chuyện lắm, sau khi chào hỏi nhau xong chỉ có cô gái đuôi chó nổ như hạt đậu và Dạ Ma Tinh Linh cao gầy là trò chuyện với chúng ta vài câu. Bọn ho cũng lần lượt giới thiệu bản thân, nhưng một đống tên dài ngoằng ta cũng lười nhớ, hơn nữa cân nhắc đến việc lạ nước lạ cái, chúng ta cũng không biết nên nói gì, liền cũng đành trầm mặc ít nói lại.
2 nhóm người cứ như vậy câu được câu chăng mà tán gẫu, toàn là mấy chuyện phiếm không dinh dưỡng. Nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người cố ý đi cuối cùng, mỗi bước đi đều chuyển đổi qua lại giữa khí thế thấy chết không sờn và như đi trên băng mỏng. Ta nhịn không được tụt lại phía sau mấy bước chọc vào eo Joseph: "Cần thiết phải nghiêm túc thế này không? Cứ như tham gia lễ truy điệu vậy?"
Joseph chớp mắt mấy cái, cẩn thận từng li từng tí nhìn mấy dân Ảm Nguyệt phía trước: "Móa nó, tôi căng thẳng chứ, tôi mà có thể sống sót trở về, kinh nghiệm hôm nay ít nhất đủ viết ba bốn cuốn hồi ký."
Anna ở bên cạnh lầm bầm: "Anh trước tiên học hết mặt chữ đi đã, tên mình viết một lần đổi ba lần, để anh ký cái báo cáo thì chỉ riêng chữ ký đã phải sang trang phụ rồi."
Ta: ". . . Thật ra tôi vẫn luôn rất tò mò, ba người các cậu làm sao lại tụ thành một nhóm? Kiều hẳn là đến từ Vương quốc Tinh linh bên kia chứ nhỉ. Hơn nữa chuyện 15 năm làm Thiết Kỵ Sĩ và cuộc sống lang thang mấy năm đầu của các cậu là thế nào?"
Cái tổ hợp Thiết Kỵ Sĩ 3 người rất cá tính này luôn rất có cảm giác tồn tại, ta đối với bọn họ cũng khá tò mò, vừa vặn hiện tại không có việc gì làm liền thuận miệng bát quái. Trên mặt Joseph đầu tiên là lộ ra một chút xấu hổ, sau đó mới ngượng ngùng mở miệng cười: "15 năm Thiết Kỵ Sĩ cũng không phải chuyện vinh quang gì, cái này thì thôi không nói. Tôi và Anna cùng ra từ một làng, 2 chúng tôi là thanh mai trúc mã..."
Anna ở bên cạnh hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì khác.
"Hồi đó tuổi trẻ háo thắng, nghe nhiều chuyện kể về kỵ sĩ, vừa vặn gặp đợt kỵ sĩ đoàn tuyển binh, tôi liền ngây ngô đi đăng ký," Joseph ha hả cười, "Khi đó luôn cảm thấy mình thiên phú dị bẩm, nói không chừng liền có thể giải cứu thế giới, kết quả lúc ghi danh mới biết mình không đủ tuổi, xám xịt đi về còn bị Anna cười nhạo một trận."
Anna bĩu môi: "Chi tiết đâu? Cái tên ngốc này lúc ghi tên nghe nói không đủ tuổi thì tự mình lén lút đổi tuổi cũng có thể thông qua, kết quả cuối cùng vẫn không thành."
Ta khó hiểu: "Vì sao?"
". . . Hắn đổi xong quay đầu lại tìm đúng cái ông giám khảo ban nãy, người ta còn nhớ mặt hắn."
". . ."
"Tóm lại lần đầu tiên tham quân không thành," Joseph ho khan 2 tiếng, "Bất quá nhìn thấy làm lính uy phong như vậy, tôi cũng ở nhà không yên, nghĩ thầm ít nhất đi lên thành phố lớn cho biết sự đời, vừa vặn Anna cũng muốn lên thành phố đi học —— cô ấy năm xưa cũng từng đi học đấy, mặc dù làm giáo viên tức đến trúng gió rồi bị khuyên thôi học —— tôi liền cùng Anna đi Đế đô. Chúng tôi gặp Kiều ở đó. Khi ấy hắn cũng không vinh quang như bây giờ đâu, năm đó hắn cứ như kẻ lang thang lượn lờ trong thành phố, khắp nơi nghe ngóng làm thế nào mới có thể vào binh đoàn báo danh, nhìn một cái là biết tên chưa trải sự đời, kết quả bị một đám lưu manh lừa, là tôi thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ đi lên giúp đỡ..."
Kiều nghe ở bên cạnh nãy giờ, giờ phút này rốt cục không nhịn được: "Có thể cần chút mặt mũi không? Anh đi lên thấy chuyện bất bình chưa đến 5 giây đã bị 4 người đè xuống đất đánh, về sau vẫn là tôi cứu anh ra đấy."
Joseph gãi cái mặt to đầy lông lá: "Cũng không khác mấy, ít nhất 5 giây đầu ta đúng là thấy chuyện bất bình rút dao tương trợ đi? Đằng sau thì cùng lắm tính là thấy chuyện bất bình chưa thỏa mãn —— nói đi cũng phải nói lại khi đó ai biết cậu lợi hại như vậy, thằng nhóc cậu từ dáng đi đã thấy từng chịu qua huấn luyện, tôi mà biết cậu là con nhà tướng thì ai còn ba ba bò trên mặt đất đi chịu trận đòn đó chứ." Sau đó Joseph quay sang ta: "Tóm lại là như vậy, ba chúng tôi tụ lại một chỗ. Về sau Anna chẳng phải làm giáo viên tức trúng gió sao (lúc này Anna đá mạnh hắn 1 cái), tôi thấy cô ấy học cũng không xong, cứ thế về quê có thể bị người ta cười chê, ba chúng tôi liền dứt khoát đổi nghề làm lính đánh thuê một thời gian, chúng tôi còn đặt cho binh đoàn một cái tên, gọi là 'Kỵ Sĩ'."
"Đúng là cái tên quá ngu ngốc." Anna và Kiều cùng nhau lầm bầm.
"Ha ha, giờ nghĩ lại đúng là rất ngu ngốc," Joseph cũng không phản bác, trên mặt lại còn mang theo vẻ khao khát, "Thế nhưng làm kỵ sĩ là ước mơ cả đời của tôi mà, ngựa cao to, trừ bạo giúp kẻ yếu, Anna chính là công chúa, tôi chính là kỵ sĩ, thế tốt biết bao —— kết quả không ngờ về sau thật sự thành kỵ sĩ lại phát hiện căn bản không phải như thế, Anna còn đánh đấm giỏi hơn tôi, mà làm kỵ sĩ cũng không có bao nhiêu cơ hội sính anh hùng: Kỵ sĩ đoàn mấy chục ngàn người, Thiết Kỵ Sĩ hóa ra chính là lính cao cấp..."
Nói đến cuối cùng hắn vẫn thở dài một tiếng: "Nhưng tôi thật sự muốn làm kiểu kỵ sĩ được nhắc đến trong tiểu thuyết..."
Anna đỏ mặt lườm hắn một cái, có lẽ câu "kỵ sĩ và công chúa" vừa rồi chọc trúng trái tim thiếu nữ của bà chị này, một bên khác Bingtis lúc này thì đột nhiên xen vào một câu: "Muốn làm kỵ sĩ cũng không phải chỉ cần đầy đầu chủ nghĩa anh hùng và nguyện vọng phong cách là được đâu."
"Tôi biết," Joseph gật đầu, "Quy tắc kỵ sĩ tôi thuộc làu làu, tôi cũng không sợ chết, hơn nữa chỉ cần gặp nơi mình có thể ra tay tôi chưa bao giờ co vòi, nhưng... tham gia quân ngũ quả nhiên không phải cuộc sống kỵ sĩ kiểu tôi muốn. Cho nên bây giờ cùng Kiều trốn khỏi kỵ sĩ đoàn ngược lại thấy nhẹ nhõm, ba chúng tôi có thể sẽ bị kỵ sĩ đoàn xóa tên, nhưng tôi hiện tại cảm thấy cái thứ kỵ sĩ này quả nhiên là phải dựa vào chính mình đi làm, chứ không phải dựa vào sắc phong."
Anna ở bên cạnh khẽ thở dài: "Tóm lại cái tên ngốc nhiệt huyết này đời này chỉ sợ đều không bỏ được giấc mộng kỵ sĩ của hắn, hắn căn bản không biết thời đại trong tiểu thuyết kia đã sớm qua rồi... Haizz, hắn muốn mơ mộng hão huyền bao lâu thì cứ mơ, tôi bồi tiếp vậy."
Bingtis lặng lẽ nhìn 3 người đã mất đi phong hiệu kỵ sĩ vương quốc, nhưng lại giống kỵ sĩ hơn bất cứ ai này, đột nhiên thốt ra một câu người khác nghe không hiểu: "Nếu như các ngươi cho đến ngày chết vẫn còn lấy kỵ sĩ làm tên, ta sẽ sắc phong cho các ngươi."
Nói xong nàng liền quay đầu bỏ đi, Joseph gãi đầu không hiểu ra sao: "Chú thuật sư nói chuyện quả nhiên nửa hiểu nửa không, may mắn tôi không biết ma pháp."
Ta qua loa vài câu, quay người đuổi theo Bingtis, thuận miệng nói trong kết nối tinh thần: "Cứ như vậy sắc phong Thần bộc à, bà cũng không chê qua loa quá."
"Nếu như một phàm nhân đến chết đều có thể tuân thủ nghiêm ngặt các loại thiện hạnh, vì sao không thể để hắn ngang hàng với thần?"
"Vậy cũng phải chờ bọn họ thành tín đồ của bà đã rồi nói sau."
"Không có nhiều quy tắc như vậy," Bingtis nhún nhún vai, "Thần nếu như làm thật tốt, tự nhiên có người tín ngưỡng, nếu như làm chuyện ác, tự nhiên không có tín đồ, bọn họ cứ nhập bọn trước, đến lúc đó tự nguyện mua vé bổ sung sau nha, thiếp thân là nữ thần, lại không phải làm đa cấp, mọi việc không ép buộc."
Ta: ". . ."
Được rồi, thật không hổ là Bingtis, phong cách hành sự tùy tiện thế này, ta còn là lần đầu nghe nói ngay cả chuyện lên thiên đường nghiêm túc như vậy cũng có thể lên thuyền trước mua vé bổ sung sau, nên nói nữ lưu manh quả nhiên mười phần tự tin sao?
Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)