Chương 1425: Tướng quân An Khiết Lệ
Tướng quân An Khiết Lệ là vị tướng lĩnh cấp cao nhất dẫn đầu quân viễn chinh đến Ảm Nguyệt mấy trăm năm trước, mà bây giờ quân viễn chinh đã sinh sôi nảy nở tại Ảm Nguyệt mấy trăm năm, đồng thời thành lập một tòa thành phố, như vậy Tướng quân An Khiết Lệ chắc hẳn là người quản lý thành phố này —— ít nhất cũng là nhân vật quan trọng có thể tìm thấy trong Phòng nghị sự. Bởi vì tinh linh của thế giới này có tuổi thọ đạt tới mấy trăm thậm chí hơn ngàn năm, lúc Tướng quân An Khiết Lệ mất tích vẫn còn rất trẻ, cho nên mọi người đều tin tưởng bà hiện tại vẫn còn sống.
Chúng ta bảo nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người buộc 3 con chiến mã từ đầu đến cuối vô dụng kia sang một bên, sau đó cả đoàn người đi tới trước căn nhà lớn được gọi là Phòng nghị sự, kết quả ở ngay cửa quả nhiên vẫn bị lính gác chặn lại. Thủ vệ chính là 2 chiến binh tinh linh trẻ tuổi, ta phán đoán bọn họ hẳn là sinh ra tại Ảm Nguyệt sau khi chiến tranh kết thúc. Nhìn thấy trang phục quen thuộc trên người bọn họ, Joseph nhịn không được thì thầm: "Thật có cảm giác thân thiết —— sao hiện tại kỵ sĩ đoàn dùng trang bị vẫn giống hệt mấy trăm năm trước thế nhỉ?"
"Giữ nguyên dạng không thụt lùi là đã tốt lắm rồi," ta lầm bầm nhỏ giọng, "Nghĩ đến kỹ thuật trạm trung chuyển đã thất truyền mà xem, hiện tại trên mặt đất còn bao nhiêu thứ là chưa thoái hóa đâu?"
"Các người muốn làm gì?" Thủ vệ Phòng nghị sự đứng nghiêm, hỏi với giọng đầy trung khí, nhưng cũng không có vẻ bề trên hống hách, hắn chỉ là làm tròn trách nhiệm gác cổng, ngăn cản đám "thường dân" trông kỳ lạ chúng ta ở ngoài cửa.
"Con ông cháu cha, lên!" Ta vỗ vai Kiều ở phía sau, "Cứ nói cậu tới tìm mẹ cậu."
Kiều ngẩn người, đi lên 2 bước vừa định mở miệng liền vội vàng lui về: "Nói thế được sao? Mẹ ta mấy trăm năm chưa gặp ta, bà ấy cũng đâu biết ta hiện tại trông thế nào!"
Ta vỗ trán một cái, chàng tinh linh "gần mẹ tình sợ" này trí lực tụt dốc không phanh rồi, may mà hắn không làm theo lời nói đùa của ta thật. Mà lúc này 2 chiến binh tinh linh gác cổng đã càng thêm nghi hoặc về chúng ta, ta đoán nếu không phải Ảm Nguyệt tổng cộng chỉ có mỗi một thành phố người mặt đất này, trong đám thị dân cũng chẳng có mấy phần tử bạo động, thì 2 vị tiểu chiến sĩ này đã rút đao kiếm ra rồi.
"Chúng tôi tìm Tướng quân An Khiết Lệ!" Cuối cùng vẫn là Anna đầu óc ở trạng thái bình thường, tiến lên một bước lớn tiếng nói.
"Tướng quân An Khiết Lệ?" 2 chiến binh tinh linh nhìn nhau, sau đó một người trong đó phản ứng lại, cười ha hả nhìn Anna, "À, cô tìm Lãnh chúa An Khiết Lệ hả, đã nhiều năm không ai nhắc đến cách gọi 'Tướng quân An Khiết Lệ' này rồi, những người quen gọi như vậy về cơ bản đều là những ông già bà cả sống mấy trăm năm thôi. Các người tìm Lãnh chúa đại nhân làm gì?"
"Có quân tình quan trọng báo cáo được không?" Joseph sáp lại hỏi đặc biệt nghiêm túc.
"Quân tình báo cáo?" Chiến binh tinh linh kinh ngạc nói, sau đó nhịn không được bật cười, "Đừng đùa, Thành Phố Mặt Đất thì có quân tình gì chứ? Các người định khai chiến với ai?"
Thành Phố Mặt Đất đã phát triển yên bình tại Ảm Nguyệt mấy trăm năm, các chiến sĩ năm xưa vì viễn chinh ác ma mà đến sau khi phát hiện chân tướng nơi này sớm đã không còn lý do đánh trận với dân Ảm Nguyệt nữa, cho nên thành phố này hiện tại ở trạng thái trung lập tuyệt đối, lý do "báo cáo quân tình" của Joseph thật sự nát bét. Hắn lúng túng gãi gáy, thương lượng với hai lính gác: "Báo cáo quân tình không được à? Vậy các anh chờ chút, tôi bịa lý do khác... Ài Anna em hỗ trợ nghĩ xem chúng ta nói thế nào mới có thể vào?"
2 lính gác tinh linh trợn mắt há hốc mồm, vị lên tiếng trước nhất thực sự nhịn không nổi nữa: ". . . Mấy vị thị dân này, nếu các vị quá rảnh rỗi thì ra quán rượu ngồi đi, nếu còn tiếp tục quấy rối ở Phòng nghị sự, chúng tôi e rằng buộc phải trục xuất mấy vị."
"Ba người các cậu quả nhiên không đáng tin cậy," Bingtis đứng ngoài quan sát một hồi, rốt cục nhịn không được thở dài, đi tới trước mặt hai lính gác, "Cổng truyền tống chẳng phải sắp mở sao? Rất nhiều người muốn trở lại mặt đất, chúng tôi đại biểu một bộ phận người đến đệ trình đơn thỉnh nguyện được không?"
"Chuyện này à, không nói sớm," lính gác dang tay, "Bất quá cái này cũng không thể để các vị vào, 2 ngày nay người giống vậy đã tới quá nhiều rồi, Lãnh chúa đang đau đầu vì chuyện này đây. Các vị trông cũng không giống đám người già năm xưa, sao mà... Này này cô làm gì đấy!"
Lời lính gác tinh linh mới nói được một nửa, Bingtis đã mất kiên nhẫn đi thẳng về phía cổng lớn, nữ lưu manh này luôn tôn thờ tín điều "thương lượng với ngươi chỉ là đang khách sáo với ngươi, bà đây muốn làm gì vĩnh viễn là một lựa chọn cố định", cho nên thực ra 2 tên lính gác đen đủi đứng cổng này rốt cuộc trả lời thế nào đối với nàng mà nói căn bản không có ý nghĩa gì. Lính gác tinh linh phát hiện bà chị ngự tỷ hống hách trước mắt căn bản không thèm để ý mà muốn xông thẳng vào Phòng nghị sự, rốt cục trong kinh ngạc đặt tay lên trường kiếm bên hông: "Đứng lại! Đây là Phòng nghị sự! Cô tiến lên trước một bước nữa coi như tự tiện xông vào!"
Bingtis lúc này đã đặt tay lên cổng lớn, nghe vậy bước chân dừng lại, sau đó trong lúc 2 lính gác tinh linh hơi thở phào nhẹ nhõm thì đại đại liệt liệt đẩy cổng ra: "Ừ, đúng, bà đây chính là tự tiện xông vào đấy, lải nhải cái gì."
"Vệ binh! Có người xông vào Phòng nghị sự!" Thủ vệ tinh linh lớn tiếng kêu gọi, sau đó 2 người đồng thời vồ về phía Bingtis, nhưng động tác này của bọn họ vừa làm được một nửa liền bị đông cứng giữa không trung: Thiển Thiển ngưng đọng thời gian của bọn họ. Bất quá 2 tên vệ binh này cũng sẽ không bị thương, dù sao bọn họ chỉ là tận trách mà thôi, giữ chân bọn họ lại là được.
Lúc này bạo động ở cổng đã thu hút sự chú ý của thủ vệ các nơi trong Phòng nghị sự, lượng lớn binh lính tuần tra bắt đầu hội tụ về phía bên này, Thiển Thiển cũng lười lần lượt phân biệt bọn họ, trực tiếp mở rộng quang điểm ngưng đọng thời gian, chỉ cần là người đến gần chúng ta không ngoại lệ đều sẽ trúng chiêu, thế là rất nhanh xung quanh chúng ta xuất hiện cảnh tượng thế này: 1 tiểu đội người ngang nhiên xông vào cổng lớn Phòng nghị sự, mà từng tốp binh lính tuần tra từ các hướng hỗn loạn chạy tới, càng tiếp cận "người xâm nhập", tốc độ những binh lính này sẽ càng chậm, cuối cùng giống như tranh tĩnh vật đông cứng lại trong phạm vi mười mấy mét ở cửa ra vào, tạo thành từng nhóm tượng điêu khắc, trong đó còn có người đang nhảy giữa không trung mắt trợn trừng muốn nứt...
Dù sao đã đến đây rồi, người bọn họ muốn gặp lại là mẹ Kiều, chúng ta cũng không cần lo lắng vấn đề cao điệu hay thấp điệu, cả đoàn người liền đi theo sau Bingtis vào bên trong. Nhóm Thiết Kỵ Sĩ 3 người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng quỷ dị bốn phía, bị chúng ta kéo đi trong vô thức tiến vào tòa kiến trúc lớn này mới hoàn hồn, Joseph lập tức nhảy dựng lên: "Ài chúng ta cứ thế xông vào có thích hợp không đấy!?"
"Có gì không thích hợp," Bingtis hất tóc, đưa tay chỉ chàng tinh linh đang mặt đầy kinh ngạc và bất an, "Cùng lắm lát nữa các cậu để hắn cầu xin mẹ hắn xá miễn các cậu vô tội."
Joseph đầu óc rối bời vuốt lại cấu trúc chủ vị tân của câu nói này cho thuận, mếu máo nói: "Vậy nhỡ đâu Tướng quân An Khiết Lệ không nhận thì sao? Kiều và bà ấy đã mấy trăm năm chưa từng gặp mặt, đến lúc đó Tướng quân lại tưởng chúng ta lấy chuyện con trai bà ấy ra làm trò đùa, có khi còn xuống tay nhanh hơn ấy chứ."
"À, cũng đúng," Bingtis đột nhiên dừng lại, tò mò nhìn Kiều, "Nhóc tinh linh, ngươi có di vật gì để nhận thân không? Ví dụ như bình sữa mẹ ngươi dùng cho ngươi ăn năm xưa hoặc là tã lót ngươi từng dùng chẳng hạn..."
Nữ lưu manh vừa mở miệng hàm lượng cát bụi đã cao vút, Kiều trong nháy mắt bị nghẹn nói không ra lời, sau đó hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên đặc biệt ủ rũ buông tay: "Thật đúng là không có, đồ đạc trong nhà đều bán lấy tiền sạch rồi, mấy món đồ chơi nhỏ ta mang theo bên người Mẫu thân đại nhân cũng chưa chắc còn nhớ, lúc ta tới cũng đâu nghĩ nhiều thế —— Mẫu thân đại nhân sẽ không không nhận ta chứ?"
"Sớm muộn gì cũng bị cái tên dở hơi này hại chết!" Joseph nhảy lên dí ngón tay vào mũi Kiều, "Mẹ cậu rời nhà lúc cậu mới bao lớn! Hiện tại cậu to xác 1m8 chạy tới trước mặt Tướng quân An Khiết Lệ nói cậu là con trai bà ấy, đổi lại là cậu cậu tin không?"
"Cũng chưa chắc," Lâm Tuyết chỉ sợ thiên hạ bất loạn xen ngang vào, "Lúc trước tôi còn nhận một đứa con gái cao bằng mình đấy, về sau chẳng phải tôi cũng tin sao?"
"Cái này không liên quan đến cô." Ta một tay kéo đại tiểu thư ra sau lưng mình, thuận tiện quan sát tình hình xung quanh. Lúc này chúng ta đã đi qua cổng lớn và một đoạn hiên ngắn, bỏ lại sau lưng một chuỗi dài binh lính đã đứng im hoặc đang dần đứng im, trước mặt chúng ta là một sảnh dài diện tích khá lớn, mà ở hai bên, là mấy nhân viên văn phòng nghị sự đang kinh ngạc: Bọn họ đang đứng dậy từ sau bàn làm việc, ngạc nhiên vì sao đột nhiên có một đám khách không mời mà đến chưa thông báo lại xông vào được.
"Chúng ta tìm lãnh chúa ở đây," Bingtis đại đại liệt liệt đẩy Kiều về phía trước, "Trả con trai cho bà ấy."
Joseph rốt cuộc ý thức được mình đang đi theo một đội ngũ hoàn toàn không có bất kỳ kế hoạch nào, đi đến đâu xông bừa đến đó lại còn lúc nào cũng có thể bỏ gánh rời đi, thế là nhận mệnh thở dài. Hắn móc giấy bút từ trong áo ra run run rẩy rẩy chuẩn bị viết di thư, kết quả cầm bút nửa ngày mới lắp bắp nhìn về phía Anna: "Anna, chữ 'di' trong di thư viết thế nào?"
Lúc này, một tràng tiếng bước chân dồn dập đột nhiên truyền đến từ cầu thang xoắn ốc phía trước cách đó không xa.
Tiếng bước chân rất gấp gáp, nghe như một nhóm người đang vội vã chạy xuống, chúng ta nhìn theo tiếng động, vài giây sau liền nhìn thấy một nữ tinh linh mặc thường phục dẫn theo mấy người trông giống nghị viên thành trấn xuất hiện ở đầu cầu thang.
Nữ tinh linh kia mặc một bộ váy áo màu xanh nhạt rất mộc mạc, mái tóc dài màu vàng kim được búi cao sau đầu, vóc dáng của bà cũng không quá cao, nhưng đứng ở đó liền có một loại khí thế rất áp bức. Bà trông đã không quá trẻ trung, nhưng dung mạo vẫn xinh đẹp, trong tình huống này nhìn thấy một nữ tinh linh xuất hiện trong vòng vây của các nghị viên thành trấn, thân phận của đối phương đã quá rõ ràng.
Cơ thể Kiều như bị sét đánh rung lên, phảng phất như mộng du cứ thế đi thẳng về phía trước, ở các cửa nhỏ hai bên đại sảnh lại chạy ra 2 tiểu đội binh sĩ, bọn họ nhìn thấy cử động của Kiều lập tức vọt lên: "Bắt hắn lại!"
Nhưng Kiều dường như đã hoàn toàn không cảm nhận được động tĩnh xung quanh, chỉ coi như không có ai mà đi thẳng về phía trước, Thiển Thiển đành phải mở rộng sức mạnh ngưng đọng thời gian ra thêm một chút, thế là theo bước chân Kiều không ngừng tiến lên, giữa không trung hai bên hắn rất nhanh lại có thêm một đống "tượng điêu khắc" lơ lửng...
Nữ tinh linh nghi là Tướng quân An Khiết Lệ nhìn thấy cảnh tượng ly kỳ như vậy hơi nhíu mày, dường như có chút hoang mang, nhưng bà vẫn rất bình tĩnh bước nhanh xuống lầu, cuối cùng bà đặt ánh mắt lên người Kiều đã chạy tới trước mặt mình, ánh mắt kia ước chừng có một chút tò mò, nhưng dần dần, trong mắt bà hiện ra chút những thứ khác: Một chút quen thuộc, và kèm theo đó là sự khó tin.
"Mẫu thân đại nhân!" Kiều cúi người thật sâu.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó thật sự chính là nữ anh hùng nổi tiếng nhất từng có của Tinh Linh tộc, người đã dẫn dắt quân viễn chinh lao tới Ảm Nguyệt trong cuộc chiến tranh lần thứ 5 mấy trăm năm trước, cuối cùng lại mất tích cùng 50.000 tướng sĩ - Tướng quân An Khiết Lệ: Bà ấy còn sống.
"Con..." Tướng quân An Khiết Lệ, người đã trở thành lãnh chúa thành phố, dùng ánh mắt khó tin nhìn tinh linh thanh niên trước mắt, mấy trăm năm xa cách khiến người sau đối với bà mà nói gần như là một người xa lạ, nhưng mà với tư cách một người mẹ, loại trực giác tình thân gần như bản năng đó là không cách nào bị đánh bại chỉ bởi thời gian, "Kiều? Sao con lại ở đây!?"
"Thằng nhóc này nhớ mẹ, cho nên chúng tôi đưa nó đến gặp bà," Bingtis lớn tiếng nói, một bên đưa tay chỉ ra ngoài, "An Khiết Lệ đúng không? Bà trước tiên cho binh sĩ bên ngoài yên tĩnh lại được không? Bên ngoài sắp biến thành bảo tàng tượng sáp rồi, lại tiếp tục như thế bọn tôi e rằng buộc phải cho nửa toà thành đứng im đấy."
"Các người là?" Tướng quân An Khiết Lệ kinh ngạc nhìn đám người lạ trong sảnh dài. Bà xuống đây là vì nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài và báo cáo có người hung hãn xông vào Phòng nghị sự, kết quả vừa ló mặt ra liền thấy cảnh tượng ngưng đọng thời gian kỳ quái như vậy, cộng thêm việc đột nhiên nhảy ra một tinh linh thanh niên nghi là con trai mình, vị nữ anh hùng cấp truyền thuyết này cũng có chút choáng váng.
"Mẫu thân đại nhân, bọn họ là bạn của con," Kiều vội vàng giải thích, "Nếu như không có bọn họ hiệp trợ con căn bản không đến được nơi này. Trán... lúc chúng con đi vào có dùng chút biện pháp mạnh, bên ngoài có chút hỗn loạn, ngài có thể giải trừ cảnh báo trước không?"
Mặc dù vẫn còn chưa rõ tình hình, Tướng quân An Khiết Lệ vẫn lập tức gật đầu phân phó người bên cạnh: "Thông báo vệ đội, ai về vị trí nấy."
"Nhìn đi, chuyện chúng ta lo lắng lúc đầu căn bản vô dụng," Lâm Tuyết hơi nghiêng đầu nói nhỏ với ta, "Mẫu tử liền tâm, không có gì chuẩn xác hơn trực giác của một người mẹ —— đừng bảo là Tướng quân An Khiết Lệ này còn biết dáng vẻ hồi nhỏ của Kiều, tôi chưa từng thấy Hiểu Tuyết, chẳng phải cũng liếc mắt cái là nhận ra đó là con mình sao? Các người coi thường hai chữ 'Người Mẹ' quá."
Ta vừa định cảm động trước tình mẫu tử vĩ đại, đột nhiên phản ứng lại: "Đi sang một bên, cái đó là cô dùng Tiên Tri Thuật nhìn thấy!"
Thiển Thiển giải trừ ngưng đọng thời gian, những binh sĩ bị tĩnh lại căn bản không biết xảy ra chuyện gì, vẫn la hét ầm ĩ nhào lên ngăn cản người xâm nhập, Tướng quân An Khiết Lệ chắc chắn chưa từng thấy người có thể khống chế thời gian, cho nên ban đầu còn tưởng mệnh lệnh của mình bị phớt lờ, bất quá trận hỗn loạn này rất nhanh kết thúc, binh lính tuần tra mang theo vẻ không hiểu ra sao nhận lệnh nhao nhao rời đi. Kiều mặt đầy kích động đứng bên cạnh mẹ hắn. Tướng quân An Khiết Lệ mấy lần muốn chào hỏi chúng ta, nhưng ánh mắt bà căn bản không nỡ rời khỏi đứa con trai trùng phùng đột ngột này dù chỉ một lát, chúng ta đối với việc này phi thường thông cảm, Bingtis từ xa chào hỏi với hai mẹ con cửu biệt trùng phùng này: "2 người cứ nhận nhau trước đi, nhóc tinh linh ngươi giải thích rõ tình hình với mẹ ngươi, chúng tôi đi sang bên cạnh nghỉ một lát."
Joseph cũng vươn cổ ồn ào ở phía sau: "Kiều, đừng quên bảo mẹ cậu xá miễn chúng tôi vô tội!"
Làm quan binh 15 năm, hắn đối với hành động vĩ đại tự tiện xông vào Phòng nghị sự vẫn còn hơi lo lắng.
Tướng quân An Khiết Lệ cuối cùng cũng nỡ quay mặt nói với đám người ngoài chúng ta một câu: "Mấy vị khách quý xin đến phòng nghỉ bên cạnh chờ một chút, lát nữa ta còn rất nhiều câu hỏi muốn hỏi các vị." Sau đó liền lại quay đầu nắm tay Kiều lải nhải hỏi han.
Nhân viên công tác trong Phòng nghị sự về cơ bản đều ngơ ngác không hiểu gì, nhưng mệnh lệnh của quan lớn vẫn có tác dụng, chúng ta được một cô bé người lùn dẫn đến phòng nghỉ mang đậm phong cách tinh linh. Cô bé người lùn kia trông còn thấp hơn cả Pandora một chút, tay chân lanh lẹ cực kỳ cơ linh, nhìn qua có vẻ là nhân viên chuyên trách bưng trà rót nước trong Phòng nghị sự. Cô bé ngơ ngác dẫn đường cho chúng ta, ngơ ngác chuẩn bị nước trà cho khách, ngơ ngác bưng điểm tâm lên, cuối cùng thực sự không nhịn được mới chạy đến trước mặt ta: "Các anh chị là chuyên đi giới thiệu con nuôi con gái nuôi cho các nhân vật lớn à? Còn tuyển người không?"
Ta: ". . . Đó là con ruột! Chúng tôi đến từ mặt đất!"
Cô bé người lùn ồ lên một tiếng đặc biệt thất vọng, nửa ngày mới giật mình thon thót phản ứng lại: "A á! Các người đến từ mặt đất!?"
"Người thế giới này sao ai cũng cá tính thế nhỉ." Bingtis phất tay để tiểu muội trà nước rời đi rồi lầm bầm một mình, Visca thì vội vàng vẫy tay gọi cô bé người lùn lại trước mặt: "Ngươi ngồi xuống đây."
Cô bé người lùn có chút khó xử: "Nhưng mà các vị là khách..."
"Bảo ngươi ngồi thì cứ ngồi!" Visca hung tợn nhìn đối phương, đưa tay vỗ vào chỗ trống giữa nàng và Pandora, chờ đến khi cô gái người lùn rốt cục nơm nớp lo sợ ngồi xuống, 2 đứa một mét hai đồng thời ngả lưng ra ghế thở dài khoan khoái: 2 đứa này là đi tìm cân bằng tâm lý đây mà! Các nàng hồi đó ở khu người lùn và khu Gcno trong Thành Phố Bóng Đêm ngâm mình cả ngày ta biết thừa...
Mấy người chúng ta ngồi chờ buồn chán trong phòng nghỉ, cũng không biết Kiều và bà mẹ thất lạc nhiều năm của hắn rốt cuộc muốn trò chuyện bao lâu. Thiển Thiển ngồi xổm bên tường nghiên cứu cái lò sưởi phong cách dị giới, một bên điều khiển ngọn lửa bên trong thành các loại hình dạng một bên cảm khái: "Coi như hôm nay không nghe ngóng được gì, chúng ta cũng tính là làm được một việc thiện đúng không A Tuấn?"
"Các người rốt cuộc muốn nghe ngóng cái gì?" Joseph dường như đã nhịn câu hỏi này suốt dọc đường, "Tôi cứ cảm thấy các người tới đây là có mục đích gì đó không thể cho ai biết, các người rốt cuộc muốn làm gì?"
"Bỏ 4 chữ 'không thể cho ai biết' đi, chúng tôi đến giải cứu thế giới," ta dựa vào ghế vươn vai, "Cậu quen biết chúng tôi lâu như vậy có thấy chúng tôi làm chuyện xấu bao giờ chưa?"
Joseph nghĩ nghĩ, nói thật lòng: "Tôi mới quen các người mấy ngày?"
Thật không biết phối hợp!
Đúng lúc này, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra từ bên ngoài, Kiều và Tướng quân An Khiết Lệ xuất hiện ở cửa: Quá trình mẹ con nhận nhau này cũng nhanh thật.
Ta có thể nhận ra cảm xúc của 2 người này dường như vẫn rất kích động, hơn nữa dù trông rất thành thục ổn trọng, khóe mắt Tướng quân An Khiết Lệ cũng hơi ửng đỏ, hai mẹ con này nhất định còn rất nhiều lời chưa nói hết, bất quá vị Tướng quân An Khiết Lệ vẫn dành ra chút thời gian quý báu cho khách khứa.
"Ta đã nghe Kiều kể các vị đến đây thế nào, vô cùng cảm ơn các vị," Tướng quân An Khiết Lệ vừa ngồi xuống liền nhanh chóng chỉnh đốn lại biểu cảm, mang theo nụ cười thản nhiên nhìn ta, "Cậu tên là Trần Tuấn đúng không? Tên thật kỳ lạ... Xin lỗi, đây không phải mạo phạm, chỉ là nhất thời nghe không hiểu đây là thói quen đặt tên của quốc gia nào, ta đã rời xa cố thổ mấy trăm năm, không biết thế giới mặt đất hiện tại ra sao, cho nên có rất nhiều chuyện muốn nghe ngóng từ mấy vị khách quý."
"Chúng tôi cũng có rất nhiều điều muốn hỏi bà," Bingtis nói đầy ẩn ý, "Liên quan đến chiến tranh Ảm Nguyệt, bà biết hẳn là nhiều hơn người khác —— nhất là chuyện về bốn người kia."
Sắc mặt Tướng quân An Khiết Lệ quả nhiên thay đổi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)