Chương 1466: Dạo chơi, cùng lời cuối sách về Song Tử Tinh
Sandra, Lâm Tuyết, Alaya, lại thêm chính tôi, chúng tôi một nhà bốn người (Alaya gần như sắp tính là trang bị khóa lại, cho nên tính thành người trong nhà chắc không có vấn đề gì đi) đi dạo chơi nhàn tản trên Thiên Khung Đại Đạo (Đại lộ Bầu trời). Sự việc "Vành đai Gián đoạn" làm cho thần kinh tất cả mọi người đều căng thẳng một chút, việc ứng dụng thành công hệ thống "Điềm Báo" lại mang đến một niềm vui lớn, tâm trạng thay đổi rất nhanh cần tản bộ nhẹ nhàng như vậy để giải tỏa một chút. Dù sao không phải mỗi người đều có thần kinh vững chắc đến gần như hoại tử giống Thiển Thiển, tin tức mang tính xung kích như hôm nay rất dễ làm cho thần kinh suy yếu.
Thiên Khung Đại Đạo mặc dù thoạt nhìn là "đại lộ" của Thiên Giới Đô Thị, nhưng mà thực tế nó rất ít khi được sử dụng làm một tuyến giao thông huyết mạch: Đại bộ phận người sống ở thành phố này đều quen thuộc phi hành, cho dù là người bên ngoài Thiên sứ Hi Linh cũng như thế, cho nên tuần tra ở đây về cơ bản đều là loại binh sĩ ma năng không có thần trí gì. Thiên Khung Đại Đạo nhiều khi đảm nhận tác dụng lưới năng lượng xương sống của Thiên Giới Đô Thị, và đóng vai trò "thước đo cảm ứng" giữa các kiến trúc. Dùng những cây cầu treo hùng vĩ lơ lửng phảng phất như nhím biển này, có thể định hình chuẩn xác đối với Thiên Giới Đô Thị, đồng thời để thành phố lập thể hóa này dễ dàng hơn một chút khi thiết kế thêm kiến trúc mới hoặc thay đổi cấu trúc: Hai bên mỗi một con đường Thiên Khung Đại Đạo đều phân bố vô số điểm cơ chuẩn cảm ứng, những điểm cơ chuẩn này đan vào nhau dệt thành một lưới hình lập thể khổng lồ, bọn chúng chính là thước đo, lại có thể sinh ra tọa độ không gian. Tất cả kiến trúc của Thiên Giới Đô Thị đều được định vị trong cái lưới cảm ứng này, đồng thời có thể tùy thời thay đổi vị trí. Bọn chúng thậm chí có thể thông qua dịch chuyển không gian để nhanh chóng điều chỉnh công năng của thành phố này —— những thứ này ngay từ đầu tôi cũng không biết, là hồi trước lúc nói chuyện phiếm cùng Aurelia mới nghe vị thiên sứ thả diều kia nhắc đến.
Thiên Khung Đại Đạo còn có rất nhiều công năng mở rộng tương tự, những cây cầu không trung rộng lớn này có thể nói là chỗ căn cốt của Thiên Giới Đô Thị —— bất quá những thứ cao cấp này đối với tôi mà nói cũng không có ý nghĩa quá lớn, phong cảnh nơi này không tệ, thế là đủ rồi.
Tầng mây cuồn cuộn dưới chân, tiếng chuông gió yếu ớt từ phương xa truyền đến, hơn nữa vĩnh viễn không dừng: Tiếng chuông gió này là tiếng vang tự nhiên phát ra khi công trình kiến trúc của phe thần bí vận hành, mặc dù không ngừng không nghỉ, nhưng xưa nay sẽ không khiến người ta cảm thấy phiền chán. Chúng tôi đi trên cây cầu dài nằm giữa đám mây này, nhìn xem biển mây và những cung điện bầu trời vờn quanh bốn phía, cảm giác thật giống như đi tại quốc độ của chúng thần trong truyện cổ tích... A, nghiêm túc mà nói kỳ thực cách nói này cũng không sai, nơi này không phải liền là quốc độ chúng thần sao, mặc dù đám thần ở đây hơi thiếu tin cậy một chút.
"Nếu là Thiển Thiển đi theo thì lời nói lúc này cô nàng cũng đã nhảy xuống vài chục lần rồi." Sandra nhìn xem biển mây cuồn cuộn bên chân lầm bầm. Tầng mây mù này có đôi khi sẽ tràn ngập đến mặt đường Thiên Khung Đại Đạo, khiến người ta chỉ bằng mắt thường cơ hồ không thấy rõ con đường dưới chân, điều này tự nhiên tương đối mạo hiểm, nhưng không thể phủ nhận cảnh tượng "mây khắp đường dốc" này cũng là một đại thắng cảnh. Trước kia dẫn Thiển Thiển đến nơi này đi dạo, nha đầu kia thích nhất phong cảnh "mây khắp đường dốc", hơn nữa cô nàng còn thường xuyên đang đi thì nảy ra ý tưởng đột phát nhảy xuống dưới, xem mình sẽ rơi tại địa phương nào: Thiên Giới Đô Thị là một thành phố hình tròn cực lớn, hơn nữa các nơi có chỉ hướng trọng lực nhân tạo phức tạp. Từ đại lộ phía trên nhảy xuống, nói không chừng ngươi sẽ trôi nổi giữa không trung thế nào cũng khó nói ngươi điểm rơi sẽ ở đâu, cho nên đây là một môn thể thao mạo hiểm vô cùng thú vị. Thiển Thiển có đôi khi có thể ở chỗ này nhảy lên nhảy xuống cả buổi, chiến tích huy hoàng nhất của nàng là liên tiếp nện lật Aurelia sáu lần...
Tôi nhìn mây mỏng tràn ngập dưới chân, nhìn khắp bốn phía cảnh sắc tráng lệ, phát ra từ phế phủ cảm thán: "Thiển Thiển sẽ nhảy xuống mấy lần thì tôi không biết, nhưng tôi biết Alaya khẳng định lại rơi xuống rồi..."
Vừa dứt lời tôi liền thấy cách đó không xa trong tầng mây có đạo thánh quang dâng lên, Alaya vội vàng hấp tấp từ bên trong bay ra: "Quân chủ ca ca vừa rồi em đập phải người ta!"
"Nói thật, có đôi khi tôi luôn cảm thấy Sứ đồ phe thần bí và phe công nghệ có sự chênh lệch rất lớn trong tính cách," Tôi kéo Alaya qua chải vuốt lại bộ lông vũ hơi có chút xốc xếch của cô, vừa nói với Sandra, "Cô nhìn xem thành phố này, nhìn rất nhàn nhã, hơn nữa Sứ đồ phe thần bí nhìn qua cũng là dáng vẻ chậm rãi không chút hoang mang."
"Cho nên bình thường Độ Nha luôn nói bọ cạp nhóm thô lỗ, các nàng tự cho mình là người thi pháp ưu nhã," Sandra cười híp mắt nói, "Sứ đồ hệ thần bí thích giải quyết vấn đề một cách ưu nhã lại hiệu quả cao, bất quá anh cũng đừng cho là bọn họ thật sự là tính tình nhu mì, trong xương cốt Sứ đồ Hi Linh cũng không có bao nhiêu thứ gọi là 'nhu tính', ngay cả cô thiên sứ mơ mơ hồ hồ bên cạnh anh, trên chiến trường cũng là quát tháo phong vân đấy."
Tôi nhìn Alaya một chút, đối phương hướng bên này lộ ra một nụ cười ngốc nghếch, còn vừa dùng sức gật đầu vừa nói: "Ừm, Quân chủ ca ca, em trên chiến trường rất quyết đoán."
Tôi quyết định giảm bớt thời gian đối mặt với Alaya để bảo đảm trí thông minh, vừa quay đầu nhìn về phía phương xa: Công trình gần nhất là một cái quảng trường lớn, hơn mười tên binh sĩ mặc quân trang phe thần bí của Đế Quốc (tương tự quân trang bình thường, nhưng kiểu dáng trang sức có chỗ khác biệt) đang chỉ huy số lượng lớn tôi tớ ma năng kiểm tra một thiết bị cỡ lớn, mà tại nơi xa xôi hơn, cảnh tượng khí thế ngất trời giống như vậy còn có rất nhiều.
"Nơi này thật sự náo nhiệt lên rồi," Lâm Tuyết cũng đi theo tôi nhìn ra xa một vòng, lộ ra thần sắc có chút cảm khái, "Tốc độ náo nhiệt lên còn nhanh hơn Thành phố Bóng đấy."
"Đáng tiếc đại đa số chủng tộc ở không quen loại địa phương này," Tôi nhìn biển mây bốn phía và những điện đường lơ lửng xem ra lộng lẫy nhưng quả thực thách thức giới hạn chứng sợ độ cao, bất đắc dĩ nhún nhún vai, "Nhìn cái kiểu đi ba bước gặp một hố năm bước gặp một mương này xem, phải tố chất tâm lý mạnh cỡ nào mới dám ở."
Thiên Giới Đô Thị vẫn luôn là một nơi duy trì khép kín đối với dân gian, trước lúc này quyền hạn xuất nhập của nó là cao nhất trong mấy không gian thủ phủ của Đế Quốc: Vượt xa Thành phố Bóng và Avalon. Bất quá khi đó thiết lập như thế nguyên nhân là hành tinh mẹ phe thần bí vừa mới kích hoạt cần tái thiết quy mô lớn, mặt khác thế lực phe thần bí của Đế Quốc vẫn là độ bảo mật cao cũng không thể tiết lộ ra ngoài. Mà bây giờ hai nguyên nhân này trên cơ bản đều đã không còn ảnh hưởng gì: Công trình tái thiết và sửa chữa đã gần hoàn thành, còn lại chính là mở rộng và xây thêm công trình, theo đà chậm rãi khuếch trương này, bên ngoài Thiên Giới Đô Thị liền có thể giống Thành phố Bóng mở ra đối với quân tôi tớ, sau đó lại mở ra đối với Hồng Thế Giới. Mặt khác phe thần bí của Đế Quốc cũng không còn là cơ mật gì, bên phía Sa Đọa Sứ Đồ đều biết chúng ta có một quân đoàn ma năng, sự tình về Thiên Giới Đô Thị cũng không cần phải che giấu.
Chỉ bất quá mở ra thì mở ra, tôi thật tâm hiếu kỳ một nơi thần kỳ như thế này thì có bao nhiêu người dám định cư...
Anh xem Alaya lại rơi xuống rồi kìa.
Thiên Khung Đại Đạo làm khung xương định cỡ cho Thiên Giới Đô Thị và là "con đường trên lý thuyết" (cũng chính là căn bản không có mấy người đi), trong đó mấy con đường lớn kết nối với mấy địa điểm đặc thù, con đường dưới chân chúng tôi thông đến Vương quốc Cự Long.
Tại cuối cùng của đại lộ màu bạc là một hòn đảo bay hình thù khổng lồ, hòn đảo bay và đại lộ được "hàn" thành một khối bằng phương thức tự nhiên, giống như là hòn đảo này biến hình kéo dài ra một cây cầu vượt màu bạc vậy. Hòn đảo bay này là "đại môn" tượng trưng của Vương quốc Cự Long, vượt qua hòn đảo này đi về phía trước, xuyên qua một bức tường mây như màn che liền có thể nhìn thấy quần thể dãy núi huyền không như quần đảo trên biển, đó chính là quê hương của Cự Long Thủ Hộ, Cự Long Thủ Hộ của Thiên Giới Đô Thị khi không thực hiện nhiệm vụ tuần tra thì sẽ ở tại nơi này. Nói đến chúng tôi cũng có thời gian rất lâu chưa từng tới nơi này, cũng không biết đám Cự Long Thủ Hộ rất có cá tính kia dạo này thế nào. Vừa vặn hiện tại nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, mấy người chúng tôi liền một đường dọc theo Thiên Khung Đại Đạo đi tới Vương quốc Cự Long (đương nhiên, xét thấy con đường này tương đương xa xôi, ở giữa có một đoạn là bay tới). Vừa mới xuyên qua bức tường mây che giấu toàn bộ quần đảo lơ lửng kia, tôi đã nhìn thấy một con rồng bay màu trắng bạc vừa vặn từ trước mặt cấp tốc lướt qua, sau đó đối phương ở trên không trung dùng sức uốn éo người nhìn về bên này một chút, tranh thủ thời gian quay đầu bay trở về: "Á, Hoàng đế lão bản Bệ hạ!"
Tôi: "... Charles, cái xưng hô này của ngươi là chuyện gì xảy ra?"
Cự long màu bạc tạo ra một cái nền tảng băng ngưng kết giữa không trung rồi đậu ở phía trên, dùng cánh rồng gãi gãi đầu mình: "Hai ngày nay đang nghiên cứu tổng mạng thông tin, bị đồ vật loạn thất bát tao trên đó làm cho có chút hỗn loạn... Lão bản Hoàng đế Bệ hạ ngài làm sao có rảnh đến đây?"
"Trán... Nhàn rỗi không có chuyện gì đến dạo chơi," Tôi ngẩng đầu nhìn bốn phía, đột nhiên phát hiện xa xa một dãy núi lơ lửng đang bị úp ngược, "Làm sao ngọn núi kia lại ngược rồi?"
"Lâm đại nhân hồi trước không phải đã tới một chuyến sao, cô ấy đụng đổ đấy," Ngân long Charles vẫy đuôi, ngữ khí không chút nào để ý, "Hiện tại ngọn núi kia đã không chứa rồng nữa, chúng tôi chuyên môn lấy nó dùng để giảm tốc cho Lâm đại nhân, trên núi còn có cái máy đếm, lật một lần nhớ một lần số, có thể thống kê số lần Lâm đại nhân giáng lâm."
Tôi: "..."
Con rồng ngốc quái lực kia thật đúng là mang đến cho người ta phiền toái không nhỏ.
Đúng lúc này tôi nghe được lại một trận thanh âm cánh lớn vỗ vào không khí từ phương xa truyền đến, theo tiếng kêu nhìn lại, một con rồng bay khác nhìn qua không giống lắm với Cự Long Thủ Hộ vừa vặn từ trong tầng mây thò đầu ra. Con rồng này cấp tốc bay về phía bên này, đồng thời từ xa đã nhìn thấy chúng tôi, lập tức phát ra một tiếng trường ngâm —— đối phương có thể là đang chào hỏi nhưng tôi tất nhiên nghe không hiểu có ý tứ gì.
Bất quá khi con rồng bay này tới gần chúng tôi đồng thời giữa không trung biến thành hình người, tôi vẫn nhận ra đối phương: Dáng người cao gầy, giáp da ám sắc lại đơn giản, tóc ngắn màu bạc, khuôn mặt xinh đẹp nhưng cứng nhắc xa cách, còn có đôi môi mỏng màu tím nhạt, đây chẳng phải là Soya đã quen biết hồi trước tại thế giới Song Tử Tinh sao.
"U, Soya, cô ở đây à?" Tôi mang theo chút ngoài ý muốn chào hỏi đối phương. Soya trước mắt mặc dù là hình thái người, nhưng vẫn giống như chúng tôi ổn ổn đương đương lơ lửng giữa không trung, cô ấy lộ ra vẻ mỉm cười với chúng tôi: "Phải gọi ngài là Hoàng đế Bệ hạ hay là cái gì khác?"
"Cô cứ tùy ý đi, dù sao tôi không quan tâm cái này," Tôi vung tay lên, sau đó mang theo kinh ngạc nhìn đối phương, "Cô biết cười?"
"Cười có cái gì kỳ quái à?" Soya kinh ngạc nhìn tôi, "Tôi trước kia không cười qua sao?"
"Cô trước kia cười còn chả khá hơn khóc là bao," Lâm Tuyết ở một bên "phun tào", "Phần lớn thời gian nét mặt của cô đều giống như thạch cao vậy."
"Chỉ là lúc trước không có gì đáng giá cao hứng thôi," Soya biểu lộ rất lạnh nhạt, "Vừa mới bắt đầu mấy ngày quả thật có chút không quen, dù sao hơn hai nghìn năm không có chân chính bật cười qua, nhưng bây giờ đã không có vấn đề. Đúng rồi, đã anh không thèm để ý, tôi tiếp tục gọi anh là Trần không có vấn đề đi? Tôi cũng không muốn bị vệ binh của anh bắt lại."
Tôi quay đầu nhìn Charles một chút: "Tùy cô gọi thế nào cũng tổng so với cách gọi của tên này bình thường hơn."
Từ lần trước từ biệt tại Song Tử Tinh Reed Moon - Haysomwood, đây là lần đầu tiên tôi gặp lại Soya. Bây giờ cô ấy nhìn qua thật sự có khí sắc tốt hơn lúc trước rất nhiều, mặc dù bề ngoài nhìn vẫn như thế, nhưng trên người Long tỷ tỷ mặt đơ ngày xưa luôn quanh quẩn một loại cảm giác cô tịch cùng xa cách không xua đi được. Cho dù lúc ở cùng với mấy vị bằng hữu của cô ấy thì loại cảm giác cô tịch này có giảm xuống, cô ấy cũng luôn luôn cho người ta một loại cảm giác bi thương. Mà bây giờ trên người Soya nhiều hơn mấy điểm sinh khí, khuôn mặt nguyên bản lạnh lùng cũng biến thành sinh động hẳn lên, loại thay đổi này có lẽ chính cô ấy đều không phát hiện được, nhưng người ngoài như chúng tôi vẫn có thể rất dễ dàng nhìn ra.
"Hiện tại sống thế nào?" Tôi cười híp mắt nhìn Soya, đối phương đáp lại bằng một nụ cười mặc dù rất nhạt nhưng phát ra từ phế phủ: "Nhất định phải nói lời nói, thật giống như một lần nữa sống lại vậy... Hơn hai nghìn năm thời gian hỗn hỗn độn độn trước đó cuối cùng cũng kết thúc, trước đó tôi vẫn luôn không biết mình còn có ý nghĩa sống gì, nhưng bây giờ tựa hồ lần nữa có cảm giác đang sống. Cự long nơi này không giống lắm với tộc nhân của tôi, nhưng xác thực tựa như các anh nói, Long tộc ở mỗi thế giới về bản chất đều là giống nhau, đi cùng với bọn họ, thật sự có loại cảm giác về đến nhà."
"Dự định ở lâu tại Thiên Giới Đô Thị hay là phải trở về?" Lâm Tuyết ở bên cạnh hỏi dự định tương lai của Soya.
"Dù sao có thể tùy ý vãng lai, ở tại đây một hồi rồi sẽ về Biển Sâm Ngũ Đức," Soya nháy mắt mấy cái, "Bên kia còn có bốn tên ngốc đang chờ tôi đi hỗ trợ đâu, lúc này cũng không dám tùy tiện thoát đội."
Nghe đối phương nhắc đến sự tình Biển Sâm Ngũ Đức - Thụy Đức Mục Ân, tôi cũng tò mò về hiện trạng của nhóm người khổng lồ ngốc nghếch kia: "Mấy tên kia gần đây bận rộn cái gì đâu?"
Soya mặc dù gần nhất vẫn luôn ở tại Thiên Giới Đô Thị, nhưng cô ấy khẳng định thường xuyên chú ý chuyện ở quê quán mình, đối với tình huống của mấy vị bạn cũ chắc hẳn vẫn hiểu rất rõ.
"Edwin đang vội vàng biên soạn câu chuyện Nữ thần tịnh hóa Ảm Nguyệt cho tròn trịa hơn một chút sau đó tuyên dương lên toàn thế giới, đã có một bộ phận dân Ảm Nguyệt lấy thân phận 'Người thanh sạch' lộ diện ở gần giáo hội, nghe nói tình huống rất thuận lợi, không có bất kỳ rối loạn nào phát sinh. Anh bạn to xác kia thì vừa chỉnh đốn trật tự Ảm Nguyệt của hắn vừa phối hợp với Edwin chuẩn bị mở lại cầu kết nối Địa Nguyệt. Antil tỉnh lại lâu như vậy vừa mới làm rõ ràng sự tình hơn hai nghìn năm trong lúc mình ngủ say, cô ấy đang giúp Edwin và anh bạn to xác chạy tới chạy lui tại hai hành tinh, chế tạo thần tích, nỗ lực để hai ngôi sao có thể giao lưu bình thường. Lily nha... Cô ấy vẫn là như cũ, tận tâm tận lực tại phía sau anh bạn to xác làm một hiền nội trợ, tiếp tục mối tương tư đơn phương của mình."
"Cô ấy liền định cứ như thế tương tư đơn phương mãi à?" Lâm Tuyết đặc biệt kinh ngạc kêu lên.
"Ai biết được?" Soya nhún nhún vai, "Giống như có chút biến hóa, tôi nghe tin tức Edwin truyền đến nói rằng Lily đang 'chủ động tấn công', chẳng qua trước mắt vẫn bị vây trong tương tư đơn phương."
Mấy người chúng tôi rất có ăn ý hắc hắc cười khan, Lâm Tuyết sấn đến bắt lấy cánh tay Soya lời nói thấm thía: "Tấn công phải có cường độ a, nếu không cũng chỉ có thể vĩnh viễn thầm mến thôi! Cô ngàn vạn lần phải đi nhắc nhở con mèo kia, tấn công nhất định phải có lực độ a! Nhất là cô ấy thích cái tên đầu óc chậm chạp giống như hòn đá kia, gặp phải loại hàng này cô nhất định phải dùng sức gặm mới được..."
Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn đại tiểu thư: "Cô đây rốt cuộc là phải có bao nhiêu oán niệm lớn hả?"
Lâm Tuyết quay đầu cho tôi cái liếc mắt đầy vũ mị: "Ngậm miệng, cái đồ đầu gỗ nhà anh."
Soya sửng sốt một chút nhìn chúng tôi, sau đó như có điều suy nghĩ lầm bầm: "Xem ra các người cũng rất có cố sự?"
"Tôi và khúc gỗ này cố sự nhiều lắm," Đại tiểu thư ngày xưa thuần khiết như nước lọc trong vấn đề tình cảm bây giờ cũng đến lúc có thể cùng người tùy tiện chém gió về lịch sử yêu đương rồi, nàng một bên chọc cánh tay của tôi một bên tán gẫu cùng Soya, "Cái tên to xác ngốc nghếch kia nhìn còn ngốc hơn đầu gỗ, tôi thật sự lo lắng con mèo kia cầm không nổi... Hay là thế này, có rảnh tôi đi tự mình dạy bảo con mèo kia mấy chiêu, chỗ tôi có bí tịch..."
Tôi và Sandra lập tức liền trợn mắt hốc mồm, tôi còn vỗ vỗ cánh tay Lâm Tuyết: "Liền cái dạng này của cô còn giáo dục người khác? Năm đó khó chịu thấy mồ, lời nói cũng sẽ không hảo hảo nói..."
"Đi sang một bên, đó chính là tấn công anh có biết hay không," Lâm Tuyết vừa nói vừa từ không gian tùy thân lấy ra mấy quyển sách đưa cho Soya, "Cho cô cái này, năm đó lúc tôi cùng đầu gỗ này giằng co công tác liền dùng những bí tịch này, mấy quyển bên trên là kiểu Tây, mấy quyển bên dưới là kiểu Trung Quốc, cô để con mèo kia trọng điểm nghiên cứu chương tiết kỹ thuật khóa khớp cùng nữ tử phòng thân một chiêu chế địch..."
Tôi tranh thủ thời gian một tay kéo vị Đại tiểu thư này qua ra sức nhéo mặt nàng: "Cô đừng có đi tai họa người khác nữa được không!"
Được rồi, ngày hôm nay tôi rốt cục nhớ lại nỗi sợ hãi bị thuật cách đấu của đại tiểu thư chi phối lúc trước: Hóa ra nha đầu này nói "tấn công" hay là cái bộ dạng ngạo kiều khó chịu muốn chết kia của nàng, liền cái thủ đoạn tấn công này của nàng cùng đống bí tịch kia, cái này phải thể trạng tốt thế nào mới có thể chịu được... A, thể trạng của anh bạn to xác kia giống như không tệ nha, vậy thì kệ đi.
Tôi buông Lâm Tuyết ra, lời nói thấm thía với Soya: "Để con mèo đen nhỏ kia hảo hảo học đi, đến lúc đó chúng ta đi bệnh viện tìm anh bạn to xác."
Soya toàn bộ hành trình ở vào trạng thái mơ mơ hồ hồ: "?"
Sau đó chúng tôi lại tìm hiểu một chút tình trạng của mấy mảnh vỡ thế giới khác thuộc thế giới Song Tử Tinh, đương nhiên Soya là không biết những tình huống này, nhưng ngân long Charles lúc ấy dẫn một bộ phận Cự Long Thủ Hộ tham gia công tác tiếp dẫn những mảnh vỡ thế giới kia, hắn biết tương đối chi tiết.
Tất cả mảnh vỡ thế giới đều yên ổn vào chỗ, hiện tại bọn chúng được sát nhập tại một vũ trụ trống rỗng, hơn nữa đều đã an trí xuống trong hệ hằng tinh hoàn toàn mới. Gia viên mới cố gắng tương xứng với môi trường ngày cũ của chúng, bên Trung tâm Chế tạo linh kiện Thế giới thậm chí chuyên môn vì thế mà làm thêm giờ chế tạo hai cái mặt trời loại hình đặc thù cung cấp cho những dân bản địa kia sử dụng. Các di dân bên trong mảnh vỡ thế giới cũng đã biết chuyện gì xảy ra, cũng giống như dự đoán trước đó đã phát sinh một số hỗn loạn, nhưng dưới sự nỗ lực của các đại sứ Thụ Tinh Linh, sự hỗn loạn ban đầu đã yên ổn vượt qua, các di dân trên cơ bản đều có thể tiếp nhận sự thật mình vừa mới trải qua một lần tận thế —— dù sao không chịu nhận cũng đã nhảy lầu.
Hiện tại cái thế giới tân sinh này liền lấy Song Tử Tinh đặt tên, được xưng "Thế giới Reed Moon - Haysomwood", đương nhiên trừ cái tên này bên ngoài nó cũng có cái số hiệu, nhưng tôi không có nhớ kỹ.
"Lúc bố trí bầu trời sao hơi xảy ra chút tình trạng," Charles ồm ồm nói, "Có một chủng tộc lấy chiêm tinh học làm văn hóa chủ đạo, bọn hắn vẫn luôn coi các vì sao trên trời là chân lý vũ trụ, kết quả hiện tại sao trên trời toàn bộ đổi mới, bọn hắn kiên trì cho rằng đây là dấu hiệu thế giới bị phá vỡ, hơn nữa loại phá vỡ này sớm muộn sẽ lan tràn tới mặt đất. Chủng tộc này còn tại thời kỳ mông muội, căn bản nghe không hiểu khái niệm tinh cầu, chúng tôi cũng không thể vì để cho bọn hắn nhìn thuận mắt liền đem hằng tinh trên trời đều đổi lại vị trí cũ đi."
"Về sau các ngươi giải quyết như thế nào?" Tôi nhìn Charles một chút.
"Long tộc chúng tôi qua đó chỉ là hỗ trợ duy trì trật tự, giải quyết vấn đề chính là các chuyên gia tôn giáo học của giáo hội Nữ thần Sự sống, bọn hắn dạy dân bản địa rút thăm và ném cỏ bổng, giải quyết tốt đẹp vấn đề này..."
Tôi: "... Đám thần côn kia!"
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]