Chương 1493: Tình trạng không ngừng, các loại trên ý nghĩa

Tôi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cảnh tượng ngoài cửa sổ.

Mọi thứ vẫn bình thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng tôi dám chắc mình vừa rồi nhất định đã nhìn thấy cảnh tượng gì đó không đúng, dù chỉ là trong nháy mắt, nhưng quả thật có thứ gì đó lóe lên một cái... Rất khó mô tả đó là chuyện gì, nếu phải nói thì hơi giống nhìn thế giới qua kính vạn hoa, phong cảnh ngoài cửa sổ vào khoảnh khắc đó trở nên vụn vỡ, ánh sáng vặn vẹo dây dưa, chi tiết mơ hồ không rõ, như nhìn mọi vật qua một tấm kính hoa văn gồ ghề.

Vừa rồi bên ngoài cửa kính biến thành bộ dạng kỳ quái như thế... Nếu đây là trên phi thuyền, còn có thể nói là do đang tiến hành nhảy vọt siêu không gian nên gây ra nhiễu xạ quang học, nhưng bây giờ mình đang ngồi trong một phòng trà trên Trái Đất, vậy tôi chỉ có thể nghi ngờ mình có phải bị ảo giác hay không —— chẳng lẽ gần đây mệt mỏi quá độ thật, đến cả cái thể chất này của mình cũng định suy nhược thần kinh?

"Anh sao thế?" Lâm Tuyết đang nói chuyện với em trai, chú ý thấy cử chỉ khác thường của tôi liền tò mò hỏi một câu, "Bên ngoài có người đẹp đang vừa trồng cây chuối vừa đi bộ à?"

Tôi: "...Tại sao đằng sau người đẹp cứ phải thêm một chuỗi động từ kỳ quái như vậy!"

"Anh thì gái xinh thấy nhiều rồi, không có chút lực tác động thị giác ngoài định mức thì có thể xuất thần thành bộ dạng này sao?" Đại tiểu thư trợn trắng mắt, "Tiểu Phong vừa rồi nói bên Châu Âu có người sói quốc tịch Trung Quốc mất tích... Chị nhớ Trung Quốc bản thổ không sản sinh người sói thì phải."

Lâm Phong lại không quan tâm trả lời Lâm Tuyết, cậu ta cũng giống tôi ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chị, em vừa rồi hình như thấy kính cửa sổ bị nhiễu hoa một chút... Hiện tại nhìn lại thì bình thường rồi."

Con chim ngốc đang nằm bò trên bàn đếm bi thủy tinh cũng giơ tay lên: "Em cũng thấy! Em cũng thấy! Cửa sổ bị nhiễu hoa gá!"

Lâm Tuyết hoang mang chớp mắt, cẩn thận nghiên cứu cánh cửa sổ gần mình nhất, lại không phát hiện bất cứ dị thường nào, sau đó cô nhìn về phía hai người chưa phát biểu bên bàn, Sally và Hồ tiên đại nhân đồng thời lắc đầu: "Vừa rồi không để ý!"

"Mọi người hùa nhau trêu tôi đấy à?" Lâm Tuyết bĩu môi, sau đó hơi nheo mắt lại, "Để tôi xem xem rốt cuộc là chuyện gì, các người muốn đùa kiểu này thì đừng trách... Ái chà, vừa rồi sao lại hoa thật một chút!"

"Đúng không, anh còn tưởng mình bị ảo giác cơ," Tôi nhếch miệng cười, sau đó lập tức sửng sốt, "Khoan đã, cái này không ổn..."

Người ngồi ở đây về cơ bản đều không phải người thường, đến Sally là một "người thường" trên lý thuyết cũng biết đủ loại cơ mật, mỗi ngày chúng tôi liên hệ nhiều nhất chính là đủ loại sự kiện ly kỳ cổ quái, nhất là Lâm Phong đối với việc này càng mẫn cảm, cậu ta đầu tiên nhanh chóng đảo mắt nhìn bốn phía một cái, xác nhận tất cả khách trong phòng trà trông đều không có gì khác thường, lúc này mới thấp giọng nói với chúng tôi: "Trừ Sally và vị... Hồ tiên này vừa rồi không chú ý ra, hiện tại chúng ta đều biết ngoài cửa sổ 'nhiễu hoa' một chút, anh Trần nói trước xem anh nhìn thấy cảnh tượng gì?"

Tôi lập tức kể lại rành mạch những gì mình thấy, sau đó con chim ngốc cũng lộn xộn miêu tả những gì cô nhóc thấy, mặc dù văn vẻ con chim ngốc các loại hỗn loạn, nhưng cơ bản có thể xác định cô nhóc và tôi nhìn thấy cùng một loại quang cảnh: Cảnh sắc ngoài cửa sổ hỗn loạn lung tung.

"Có thể loại trừ ảo giác," Lâm Phong gật đầu rất chuyên nghiệp, "Mọi người đều thấy cảnh tượng giống nhau, có thể xác định vừa rồi bên ngoài sạp hàng vỉa hè quả thực có tình huống gì đó xảy ra, theo em phán đoán thì có chút giống ảo cảnh trong nháy mắt, có điều xem ra người khác ở đây không nhìn thấy... Chị, chị biết đây là chuyện gì không?"

Lâm Tuyết há miệng, nhưng trước khi cô mở miệng tôi liền cảm thấy trước ngực mình có vật nhỏ động đậy, Đinh Đang cẩn thận từng li từng tí thò cái đầu nhỏ ra từ mép túi áo, thì thầm kêu: "Cái đó... Đinh Đang có tình huống báo cáo một chút ha..."

Tôi lập tức có dự cảm chẳng lành, đợi Đinh Đang mở miệng tiếp thì dự cảm đó thành thật luôn: "Vừa rồi Cây Thế Giới hình như báo động..."

Nghe Đinh Đang nói, tất cả mọi người tại hiện trường toát mồ hôi hột (trừ con chim ngốc, cô nhóc vẫn đang đếm đống bi thủy tinh mới tậu được), ngay cả con hồ ly ngáo cũng lộ ra vẻ căng thẳng: Hồ ly bình thường tính cách có chút vấn đề, nhưng trong xương cốt vẫn rất biết điều.

Tôi vội vàng vỗ vỗ túi áo để Đinh Đang rụt đầu về, sau đó mở kênh kết nối tinh thần công cộng, thuận tiện kéo cả Lâm Phong và Sally vào kênh: "Đừng nói mồm ở bên ngoài... Cây Thế Giới báo động là tình huống thế nào?"

"Chính là lỗi hệ thống phổ thông thôi, 'Đinh' một cái như thế, hệ điều hành báo cảnh báo một cái, sau đó thì không sao nữa."

Tôi ngẩng đầu nhìn góc 45 độ lên khung cửa sổ, phát hiện không thể tưởng tượng nổi Cây Thế Giới "Đinh" một cái là như thế nào, thế là ném vấn đề này qua một bên trước: "Chỉ báo cảnh báo một cái rồi không có dị thường? Cây Thế Giới đây chính là thứ chết người đấy..."

Đinh Đang giọng điệu rất thản nhiên: "Bình thường mà, Cây Thế Giới trung bình mỗi tuần ít nhất báo động một lần, mỗi tháng khởi động lại một lần, số liệu tầng đáy thế giới có tỷ lệ sai số nhất định, chỉ cần không cao hơn ngưỡng tới hạn thì đều thuộc về vận hành bình thường, cho phép xuất hiện loại báo động này. Vừa rồi Đinh Đang đã để Cây Thế Giới tự kiểm tra rồi, trạng thái hệ thống tốt đẹp, báo động là vì thông tin trạng thái ổn định của vũ trụ này bị tràn, có điều đã sửa lỗi rồi."

Cuối cùng nhóc tì lại bổ sung một câu: "Thực ra bình thường Cây Thế Giới có báo động cường độ thấp Đinh Đang đều không nói với mọi người, bởi vì đó là hiện tượng thường ngày, chỉ là vừa rồi mọi người đều nói nhìn thấy thứ kỳ quái, đúng lúc Cây Thế Giới báo động một cái, Đinh Đang mới nói ra."

Nghe Đinh Đang giải thích như thế tôi hơi yên tâm chút, vật nhỏ mặc dù bình thường các phương diện đều có chút lộn xộn, nhưng duy chỉ ở cương vị "Thượng Đế" này vẫn tương đối xứng chức... Tóm lại tối thiểu trước mắt không xảy ra vấn đề lớn gì đi, đã Đinh Đang nói chỉ là lỗi nhỏ, thì hẳn đúng là lỗi nhỏ, có điều Lâm Phong và Sally trước mặt chúng tôi sắc mặt vẫn biến đổi liên tục, Lâm Phong có chút bất an nhìn túi áo tôi: "Anh Trần, em nhớ không lầm đây cũng là chủ thần đương nhiệm của thế giới này đi... Sao em đột nhiên thấy hơi bi quan về nhân sinh thế nhỉ?"

Tôi cười gượng, hoàn toàn không biết nên đỡ đạn cho Đinh Đang thế nào: Đừng nói Lâm Phong, tôi lần đầu tiên nhìn thấy Cây Thế Giới màn hình xanh chết chóc (Blue Screen of Death) cũng từng từ bỏ hy vọng vào thế giới này rồi...

"Cô nói Cây Thế Giới bình thường có báo động," Lâm Tuyết suy nghĩ một hồi, trong kết nối tinh thần hỏi Đinh Đang, "Vậy sao trước giờ chúng tôi cũng không phát hiện thế giới từng có dị thường, lần này lại nhìn thấy?"

"Bù đắp lỗi có sự chênh lệch mà, Cây Thế Giới có năng lực tự động che giấu và triệt tiêu các loại lỗi, bình thường vũ trụ chỗ nào xảy ra sự cố, nó đều sẽ lập tức che giấu hiện tượng dị thường đi. Lần này cũng thế, cho nên người bình thường ở đây đều không nhìn thấy hiện tượng kỳ quái gì, nhưng 'bù đắp lỗi' đôi khi sẽ không qua mắt được dạng quan sát viên có lực nhiễu loạn thông tin quá mạnh như A Tuấn, cho nên anh ấy đã nhìn thấy bên ngoài cửa sổ vặn vẹo một chút, những người khác và A Tuấn cách rất gần, trong phạm vi nhất định quanh anh ấy đều là 'vùng nhìn thật', cho nên mọi người cũng đều nhìn thấy tình huống dị thường. Có điều nói cho cùng đây là vấn đề xác suất, hệ điều hành chính bản sửa lỗi thì ngay cả Phụ Thần cũng phản ứng không kịp, vèo một cái là giải quyết xong," Đinh Đang vừa giải thích, vừa thò tay nhỏ ra từ túi áo tôi, "A Tuấn, Đinh Đang muốn ăn điểm tâm!"

Tôi và Lâm Tuyết bình thường thường xuyên nghe đám thần tiên trong nhà thảo luận loại vấn đề cao cấp này, cho nên sớm đã quen, nhưng Lâm Phong và Sally thì rất ít tiếp xúc với những thứ này, hai người đều lộ vẻ như nghe sách trời, Lâm Phong nghĩ mãi cuối cùng đúc kết ra một điểm: "Cho nên anh Trần cơ bản tương đương với cái 'Mắt Thật' (True Sight Ward) đúng không? Anh đứng ở đâu, tầm nhìn quanh đó liền mở ra..."

Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta một cái, đưa tay bóp một mẩu vụn bánh ngọt đưa vào túi áo cho Đinh Đang ăn, một bên nghiêng đầu thì thầm với Lâm Tuyết: "Cái miệng thằng em cô rất có gia phong của cô đấy."

Lúc này cách chúng tôi không xa có một bàn khách đứng dậy rời đi, bàn này có dắt theo một đứa trẻ, đứa bé kia nhìn về phía bên này một chút, lập tức kêu lên kinh ngạc: "Bố mẹ ơi! Chú kia đang dùng bánh quy cho túi áo ăn kìa!"

"Trẻ con ngốc đừng la toáng lên, đừng nhìn sang bên đó."

Tôi: "..."

Đợi bàn khách kia đi khỏi, Lâm Tuyết nghẹn cười đến đỏ cả mặt, cô nàng vất vả khom người nín cười, cuối cùng đá tôi một cái dưới gầm bàn: "Cho nên đã bảo ông bình thường đừng chiều Đinh Đang quá, trong không gian tùy thân của nó ít nhất có hơn hai trăm mét khối đồ ngọt, còn suốt ngày đòi ông cho ăn, sớm muộn ông cũng nuôi nó thành mọt gạo cho xem."

Tôi còn chưa kịp mở miệng, Đinh Đang lại thò tay nhỏ ra từ túi áo: "A Tuấn! Lại thêm một miếng nữa! Sáng nay Đinh Đang chưa ăn no!"

Thế là tôi tiếp tục mặt không cảm xúc nhét vụn bánh quy vào túi áo mình, vừa tưởng tượng hình tượng của mình trong mắt người khác vừa giải thích: "Không cho ăn thì vật nhỏ này cắn người qua lớp áo biết không."

Lâm Phong và Sally cảm thấy rất hứng thú nhìn xem tôi tự cho cái túi áo mình ăn ở nơi công cộng như thế nào —— bọn họ tất nhiên nhìn ra tôi đã quen tay hay việc vụ này, mà lại tôi tin tưởng cảnh tượng như thế này là bọn họ không thấy được ở chỗ khác. Sally cười tủm tỉm, có chút mong đợi nhìn túi áo tôi: "Cái đó... em có thể cho ăn một chút được không?"

Tôi còn chưa lên tiếng, Lâm Tuyết liền không nhịn được gõ gõ bàn: "Tuyệt đối đừng, một mình ổng cho túi áo mình ăn đã đủ bắt mắt rồi, cô lại ở bên cạnh giúp cho ăn dễ gọi nhân viên y tế đến lắm..."

Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại đột nhiên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi: Là của Lâm Phong.

Lâm Phong lấy điện thoại ra nghe, tôi thì nghiêng đầu thì thầm với Lâm Tuyết: "Đầu năm nay nam thanh niên trên 20 tuổi dùng nhạc phim Cừu Vui Vẻ làm nhạc chuông cũng không thấy nhiều đâu, cậu ta cũng đủ trẻ con đấy."

Lâm Phong tranh thủ vẫy tay với tôi, sau đó cực nhanh trao đổi vài câu với người đầu dây bên kia, cũng không nghe rõ người ta nói gì, chỉ thấy Lâm Phong vừa vâng dạ vừa gật đầu, đợi cậu ta cúp máy Sally mới tò mò hỏi: "Lại phải làm việc à?"

"'Đơn vị' bên kia tìm anh, bảo là điểm quan trắc xảy ra chút vấn đề," Lâm Phong nói mơ hồ, "Không sao đâu, không cần đi xa, ngay tại thành phố thôi, anh qua xem một chút chắc chiều là về được."

"Sao không ai gọi điện cho chị nhỉ," Lâm Tuyết lập tức buồn bực móc di động của mình ra, "Khu này chị mới là người đứng đầu mà, cấp trên hình như quên béng chị rồi thì phải."

"Chị bình thường một nửa thời gian đều chạy mất dạng, ông cụ đã sớm coi chị như bát nước đổ đi không thu về được rồi," Lâm Phong vừa nói vừa đứng dậy chuẩn bị ra quầy thu ngân tính tiền, "Vậy em và Sally đi trước một bước, em nhanh đến 'đơn vị' xem tình hình, nếu không có việc gì có thể còn kịp về ngủ trưa đấy. Mọi người tiếp tục trò chuyện nhé, à mà anh Trần, có câu này không biết có nên nói hay không..."

Tôi thấy biểu cảm cậu ta có chút do dự, lập tức khá tò mò: "Cậu nói đi, chỗ này lại không có người ngoài."

Lâm Phong chỉ vào con chim ngốc bên cạnh: "Anh không phát hiện cô bé từ nãy giờ vẫn ngồi xổm trên ghế à?"

Tôi: "...Con chim ngốc kia xuống ngay cho tôi!"

Đợi Lâm Phong và Sally đi rồi, tôi và Lâm Tuyết bắt đầu tổ đội giáo dục con chim ngốc. Con chim này rõ ràng đã hóa thành hình người lâu như thế, hơn nữa gần như ngày nào cũng tiếp nhận sự giáo dục của người trong nhà, nhưng đến giờ vẫn còn mấy cái tật xấu không cách nào trị tận gốc: Lúc ăn cơm không dùng đũa mà trực tiếp cúi mồm xuống gắp, ngồi xổm trên ghế ăn, dùng chân gãi mặt (cái này đồng thời cũng là tật xấu của Hồ tiên đại nhân), sau khi ra cửa nhặt một đống lớn sỏi đá đủ loại hình thù về tranh công, à, hiện tại còn thêm vụ sáng sớm lên nóc nhà gáy... Tin tốt là cô nhóc gần đây rốt cuộc không hay ấp trứng nữa, tin xấu là cô nhóc vẫn làm rối tung giường của mình, chăn đệm ngon lành bị cô biến thành hình cái tổ chim, xé nát bươm.

Tôi càng nghĩ càng nhiều càng nghĩ càng rối, cuối cùng cùng Lâm Tuyết không hẹn mà cùng dừng sự nghiệp giáo dục của mình lại, chúng tôi ý thức được một chuyện: Chỉ với một thân tật xấu trước mắt của con chim ngốc, con chim này chắc là hết thuốc chữa rồi...

Phát hiện người lớn yên lặng, con chim ngốc lập tức lộ ra vẻ vui mừng, tiếp tục trải bảo bối bi thủy tinh của mình đầy bàn rồi lựa chọn: Cô nhóc mảy may không ý thức được vừa rồi mình có làm gì sai, mà lại chết tiệt hơn là cô nhóc lại ngồi xổm trên ghế...

"Tôi thấy là," Lâm Tuyết nhìn quanh, "Chúng ta vẫn là mau chóng rời đi thì hơn, về sau dắt hai cái của nợ này ra ngoài, trừ phi là ở thành phố Bóng Ma, nếu không chúng ta tốt nhất vẫn là tránh xa nơi công cộng ra."

Tôi thở dài, đánh thức Hồ tiên đại nhân đã nằm bò ra bàn ngủ chảy cả nước miếng, chuẩn bị dắt mấy tên dở hơi đi dạo một vòng hồ nhân tạo rồi về nhà. Trước khi đi ông chủ phòng trà còn đích thân ra tiễn chúng tôi, đây là một đại ca Đông Bắc, nhìn hào sảng lại phúc hậu, lúc ra tiễn khách còn cố ý căn dặn chúng tôi: "Hiện tại áp lực học hành hơi lớn, trẻ con có chút phản nghịch là bình thường, tôi cũng có đứa em gái, lúc nó áp lực quá cũng hay cố ý quậy phá chút chuyện... Cuối cùng nói một câu, vừa rồi đôi vợ chồng trẻ kia chưa thanh toán cho các vị, bốn phần trà bánh hai ấm trà còn có mấy đĩa hoa quả, tổng cộng 118 tệ..."

Lâm Tuyết lúc ấy sát khí đằng đằng: "Về không treo thằng nhãi kia lên đánh mới lạ! Mà lại lần này nhất định treo ngược!"

Nhìn bộ dạng Lâm Tuyết lòng tôi chỉ có một ý nghĩ: Vẫn là chị gái nhà mình tốt, hồi bé tôi bị đánh chưa bao giờ bị treo lên cả...

Chúng tôi quậy bên ngoài trọn một ngày, đúng như dự định ban đầu: Quẳng hết mọi chuyện phiền lòng hỗn loạn ra sau đầu, triệt để thả lỏng bản thân một lần. Nhưng tôi nhìn ra hôm nay chơi vui nhất lại là hai vị khách mời "chim bay thú chạy" đi theo góp vui, hồ ly còn dễ nói, bình thường cô ả cũng có lúc tự chạy đi chơi, nhưng con chim ngốc lại là đứa tương đối dính người, cô nhóc thích nhất là được cùng đi dạo với người trong nhà, mà chuyện này cũng đã rất lâu rồi không thực hiện được.

Và đợi chúng tôi về đến nhà, đối mặt là cả một phòng oán niệm... Ừm, trong dự liệu.

Dù sao tôi vừa đẩy cửa vào nhà, đối diện liền có một bóng đen nhỏ xíu lao tới, nhóc tì dẫn đầu này như con khỉ con nhanh nhẹn đu quanh cổ tôi nửa vòng, rồi ngồi vững vàng trên vai tôi, bắt đầu dùng sức túm đầu tôi: "Sao anh không mang em theo! Sao anh không mang em theo! Sao anh không mang em theo!"

Tôi cũng không biết năm đó rốt cuộc cô bé rèn luyện ra cái tài ăn nói này thế nào, cái câu liên hoàn ba phát này người bình thường muốn nói ra còn phải nghĩ nửa ngày đấy, con búp bê nhỏ ngược lại mở miệng là tuôn ra được.

Tôi một bên quen tay hay việc đỡ lấy đủ loại kỹ thuật khóa khớp không chút uy lực của nhóc con trên vai, một bên cõng cô bé đi tới phòng khách, sau đó đổ hết đống đồ lặt vặt hôm nay mua bên ngoài ra lần lượt điểm danh: Kẹo và "Lịch sử chiến tranh thế giới" cho Pandora và Visca, hạt châu thủy tinh và đồ chơi dạ quang cho Tiểu Phao Phao, gấu bông cỡ lớn cho Thiển Thiển, một bộ dụng cụ nhà bếp mới cho chị gái, một bộ sưu tập phim kinh dị kinh điển 20 năm trong và ngoài nước cho Anveena —— cô ấy có thể coi như phim đời sống mà xem, tôi còn mua cho Lilina cái kẹp tóc mới và một gói phân bón hóa học nhỏ, lần sau phơi nắng cô nàng có thể rắc một ít lên đầu, có điều xem ra tên kia không thích món quà thứ hai lắm...

Đồ của những người khác tạm thời không nhắc tới, tóm lại để mua quà cho mọi người trong nhà, tôi và Lâm Tuyết suýt lượn hết một vòng khu phố cổ, qua đó có thể thấy trong nhà lắm sinh vật kỳ quái cũng là một chuyện rất hao tâm tổn trí, nhu cầu đồ dùng hàng ngày của mỗi người bọn họ suýt thì vượt qua cả nền văn minh nhân loại, nếu không phải Lâm Tuyết chết sống lôi đi, tôi suýt chút nữa đã đi mua cho Anveena hai xấp tiền vàng mã về rồi...

"Ài, đồ của chúng tôi đâu?" Đang lúc một đám con gái lớn bé hớn hở tranh quà, Bingtis đột nhiên không biết từ đâu xông ra, "Đừng bảo là không có nhé, thiếp thân mà điên lên thì..."

Tôi thuận tay đổ một đống đồ khác từ không gian tùy thân ra bàn trà: "Các người tự chia đi."

Nói thật lúc mua đồ cho tổ 5 người cớm Thần Tộc tôi vẫn tốn chút não, bởi vì thực sự không biết đám thần tiên có thể khai thiên lập địa này sẽ thiếu cái gì, về sau nghĩ lại tôi mới thoải mái: Bọn họ cái gì cũng không thiếu, vẫn cứ ngày ngày đi mua sắm cực kỳ happy, điều này chứng minh nhu cầu tinh thần của đám Thượng Đế rỗng tuếch này cao hơn xa nhu cầu vật chất, dịch sang tiếng bình dân là bọn họ thuần túy rảnh rỗi sinh nông nổi, bạn cứ kiếm bừa cái gì đó thu hút sự chú ý cho họ là được...

Thế là Bingtis và Monina nhận được chổi lông gà dùng để chải cánh, Lin nhận được một mô hình rồng phun lửa (mua ở cửa hàng đồ chơi hết 30 tệ, ở đó còn một bộ mô hình cấp cao hơn đáng tiếc tôi không dám mua, vì nội dung mô hình là dũng sĩ diệt rồng), Kenser thì nhận được một thùng lớn sáp đánh bóng...

"Tại sao cho tôi đồ vật kỳ quái thế này?" Kenser ngơ ngác ôm một thùng lớn, "Hơn nữa trên này còn ghi cửa hàng phụ tùng độc quyền 4S Ronam... Đây là dùng cho ô tô mà?"

Monina thuận tay gõ gõ ngực Kenser: "Anh, cái này để anh đánh bóng áo giáp... Anh ở trong nhà suốt ngày mặc như cái đồ hộp, bản thể của anh sắp biến thành bộ áo giáp rồi đấy."

"Bác Kenser đâu rồi?" Tôi nhìn "hiện trường chia của" vô cùng náo nhiệt, đột nhiên phát hiện thiếu người, lập tức tò mò hỏi.

"Thế giới ông ấy quản lý xảy ra chút vấn đề," Bingtis thuận miệng đáp, "Quay về dọn dẹp cục diện rối rắm cho các tín đồ rồi."

Đề xuất Linh Dị: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN