Chương 1653: Sandra quấy rối (2.0)

Nương theo một trận tiếng bước chân có tiết tấu, dưới ánh mắt mong chờ của đám 'gia súc', một thân ảnh xinh đẹp tóc dài phất phới bước nhanh lên bục giảng.

Đứng tại trên giảng đài chính là chủ nhiệm lớp mới đổi gần đây, nhân khí bạo rạp, xinh đẹp lại uy phong - Ngự tỷ, cô ấy còn suýt chút nữa là ứng cử viên tổng thống nhiệm kỳ trước của nước Mỹ đấy, các ngươi khẳng định biết là ai đúng không?

Sives, phó quan của Pandora, đương nhiên hiện tại nàng dùng tên giả là Phan Linh Linh —— lúc đặt cái tên này nàng tuyệt đối tốn không đến một giây.

Nhìn thấy tất cả mọi người yên tĩnh lại, "chủ nhiệm lớp" thỏa mãn gật gật đầu, sau đó hắng giọng: "Các bạn học, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới chuyển tới, có lẽ các em đã biết từ chỗ Triệu Hàng, bạn học mới của chúng ta lần này thế nhưng là một đại mỹ nữ nha!"

"Oa ——" Phía dưới một mảnh tiếng vỗ tay.

Ta ở phía dưới cảm thán, tên Phan Linh Linh này thật sự là càng ngày càng tiến vào trạng thái rồi, cái bản mẫu nhân vật hiện tại này của nàng cũng không biết là sơn trại từ đâu ra, dù sao ta đến nay nhìn không ra nàng có chỗ nào khác biệt so với một giáo viên chủ nhiệm cấp 3 Trái Đất hàng thật giá thật cả.

Mà đúng lúc này, một trận dao động tinh thần quen thuộc lại khiến người ta cảm thấy rất thoải mái đột nhiên truyền đến —— đã từng có kinh nghiệm, ta lập tức phán đoán ra đây là phản ứng khi một vị Hoàng đế Đế quốc khác là Sandra tiếp cận mình.

Cửa phòng học bị người từ bên ngoài đẩy ra, bốn đại hán Bắc Âu mặc âu phục đen nối đuôi nhau mà vào.

Ài?

Bốn gã mãnh nam tráng như gấu vừa tiến đến, lập tức để phòng học vốn còn có chút tiếng thảo luận thấp giọng trở nên lặng ngắt như tờ, mỗi một học sinh đều khẩn trương căng cứng thân thể, không biết làm sao nhìn nhau.

"A Tuấn..." Ngồi tại bên tay trái ta, Thiển Thiển có chút sợ hãi thì thầm, "Chuyện này là sao?"

Ta đau đầu ghé vào trên mặt bàn giả chết: "Tên kia..."

Bốn tên lính bộ binh hạng nặng Hi Linh mặc như Mafia Ý kia vừa tiến vào phòng học liền lập tức đứng vững ở cửa phòng học cùng hai góc bục giảng, không nhúc nhích tí nào như tượng điêu khắc, lập tức, không khí chung quanh phảng phất đều đi theo cùng một chỗ ngưng kết lại. Ngay sau đó, tiếng bước chân "cộc cộc cộc" nhẹ nhàng liền vang lên ở ngoài cửa, một thân ảnh màu lam nương theo một đạo hào quang màu vàng óng lóa mắt lách vào phòng học.

Sandra bước nhanh đi lên bục giảng, dùng ánh mắt lãnh ngạo thuộc về Nữ vương chậm rãi đảo qua phòng học, một trận tiếng va chạm băng ghế rất nhỏ tùy theo vang lên từ các ngõ ngách —— ta đoán chừng, đây là thói quen của Sandra khi lộ ra loại ánh mắt kiểm duyệt bộ đội kia đúng không?

Nhìn thấy tầm mắt mọi người đều tập trung ở trên người mình, thiếu nữ tóc vàng lộ ra một nụ cười hài lòng, sau đó hơi cúi đầu: "Chào mọi người, tôi là Sandra, Sandra Kelvy Eurassis, trong một khoảng thời gian tương lai sẽ cùng các bạn vượt qua, hi vọng chúng ta có thể chung sống hữu hảo."

Phòng học hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người bị dung mạo mỹ lệ cùng khí chất khác biệt mà trang nhã của Sandra làm cho chấn động, đã quên hiện tại hẳn là làm phản ứng gì, ta đoán chừng trong lòng mọi người hẳn là tổng cộng có hai vấn đề: "Đây là đến từ trường học đối diện a?" cùng "Vị tỷ tỷ này chị bị lạc đường sao?".

Trên thực tế ta cảm thấy, lấy thân phận cùng kiến thức của Sandra, dù cho là trường cấp 3 tư thục Thương Lan ở trong mắt nàng đại khái cũng không khác gì cái chòi rách của bộ lạc nguyên thủy, đã đều là chòi rách, đến trường học nào cũng liền không có gì khác biệt. Cho nên nàng liền tuyển cái chòi rách nhìn qua có chút cảm giác thân thiết...

"Tốt," Nhìn thấy có chút tẻ ngắt, Phan Linh Linh nhanh tiến lên mấy bước, vỗ tay để mọi người hoàn hồn, "Bạn học Sandra tự giới thiệu đã xong, mọi người có phải nên cho chút tiếng vỗ tay hay không?"

Lúc này các bạn học mới rốt cục như ở trong mộng mới tỉnh, lập tức ra sức vỗ tay.

"Cô giáo Phan Linh Linh" đã không sai biệt lắm tiến hóa thành ảnh hậu đưa tay hư ép mấy lần để mọi người im lặng xuống: "Tin tưởng mọi người rất hiếu kì đối với thân phận của bạn học mới, dù sao lúc này đột nhiên xuất hiện học sinh chuyển trường ngoại quốc là chuyện rất kỳ quái. Bất quá bởi vì yêu cầu của bạn học Sandra, cô muốn tạm thời giữ bí mật thân phận cùng nguyên nhân nàng đến nơi này đi học, bất quá rất nhanh, mọi người liền có thể biết bí mật này, hiện tại, chúng ta trước sắp xếp chỗ ngồi cho Sandra ——"

Phan Linh Linh nói, ánh mắt chậm rãi đảo qua phòng học, sau đó rơi vào trên người ta.

Ta "vèo" một cái liền ngồi xổm xuống gầm bàn, mà lại ta cảm thấy sở dĩ mình không có đào hố đem mình chôn xuống, nguyên nhân duy nhất là trong tay không có cái xẻng...

Cái này đương nhiên không tránh thoát, hai người trên bục giảng mắt đều tinh tường cả.

"Chủ nhiệm lớp" Phan Linh Linh căn bản không thèm để ý động tĩnh của ta, thuận miệng nói: "Vị trí bên phải bạn Trần Tuấn không có ai, em tới đó ngồi trước đi."

Sau đó liền nghe thấy một trận tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa mà gần truyền tới.

Ta cảm thấy cổ mình xiết chặt, liền bị một cỗ quái lực từ dưới gầm bàn xách lên, khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Sandra ngay sau đó liền giống như bản đồ choán hết tầm mắt của ta: Cơ hồ là khoảng cách mặt dán mặt!

Ta lập tức đã cảm thấy không ổn...

"A..., chào cậu Trần Tuấn," Sandra cao hứng nói, không để ý người chung quanh trợn mắt hốc mồm vây xem, thân mật lại tựa như quen thuộc vỗ vỗ vai ta: "Ừm, quả nhiên vẫn là ở cùng người một nhà thoải mái hơn một chút. Mà nói tìm cậu mất thời gian rất dài đấy, hiện tại rốt cục đến cùng một chỗ rồi."

Ta một bên nhe răng nhếch miệng đáp lại mỉm cười vừa rụt bả vai: Hai bàn tay này của Sandra vỗ xuống, ta cảm thấy cả người mình nghiêng tối thiểu hơn 30 độ...

"Trần Tuấn ——" Một giọng nam trầm âm u vang lên bên tai, lập tức dọa ta sợ kêu to một tiếng. Ta vừa quay đầu lại liền thấy một đống mỡ áp suất cao xuất hiện trong tầm mắt, lập tức ngửa người ra sau để kéo dài khoảng cách với hắn: "Tên mập! Cậu muốn hù chết tôi a!"

Mập mạp vẻ mặt cầu xin: "Mối tình đầu của lão tử, xong rồi... Tiểu tử cậu quá không tử tế, rõ ràng đã có hoa khôi lớp..."

Hoa khôi lớp là chỉ Thiển Thiển: Mặc dù rất đáng để 'phun tào', nhưng Thiển Thiển chỉ dựa vào bề ngoài quả thật được công nhận là hoa khôi trong lớp, đương nhiên điều kiện tiên quyết là thời điểm nàng không lên cơn điên. Ta biết rõ tính cách của Thiển Thiển, cho nên ngày nàng được định là hoa khôi lớp cũng là lần đầu tiên trong đời ta nhận thức được sự hiểm ác của xã hội...

Bên cạnh Sandra thò đầu vào: "Hoa khôi lớp là biên chế quân sự gì vậy?"

Ta ấn cái đầu vàng óng ánh này trở về, không có một điểm tính khí tốt: "Nhìn chuyện tốt cô làm kìa!"

Hành động kinh người của Sandra để toàn lớp tập thể yên lặng mấy giây, sau đó mới chỉnh tề vạch một tiếng "Oa" lên, ngay sau đó ta liền bị vô số ánh mắt vây xem, trong đó hơn 80% đều là thuần vây xem không hiểu gì chỉ biết rất lợi hại, nhưng trong đó có một đạo ánh mắt ngoại lệ, đạo này ánh mắt cách mình gần vô cùng, mà lại cảm giác nguy hiểm mười phần: Ta nghĩ, loại sát khí được nhắc đến trong tiểu thuyết võ hiệp hẳn là tồn tại, không tin đến nơi này bị liếc một cái thử xem...

"A Tuấn ——" Thanh âm âm trầm của Thiển Thiển vang lên bên cạnh, nghe thấy thanh âm này ta đều có thể đoán được nàng hiện tại toàn thân đều mang áp suất thấp, khi dứt lời ta thậm chí cảm thấy toàn bộ phòng học đều mây đen cuồn cuộn âm phong trận trận quỷ khóc sói gào, riêng cái bối cảnh bầu không khí này đều dọa người hơn bản 3D The Ring —— Thiển Thiển đây là thật sự tức giận!

Ngẫm lại cũng đúng, dưới loại tình huống này dù cho thần kinh con gái có thô to đến đâu cũng nên bạo tẩu mới đúng, căn cứ định luật yêu càng sâu hận càng thiết, hiện tại Thiển Thiển không có tại chỗ rút ra một thanh đại khảm đao mạ vàng cán bạc để chứng minh nàng vẫn yêu ta...

Ta dùng sức đẩy Sandra đang một mặt không hiểu ra, gượng cười quay đầu đi: "Trán... Thiển Thiển, cái kia, em nghe anh giải thích, kỳ thật chuyện này có chiều sâu rất lớn..."

"Hừ!" Thiển Thiển hừ lạnh một tiếng quay lưng đi.

Ta nhìn thoáng qua tình huống chung quanh: Mấy con gia súc cách mình gần nhất khẳng định đều đang xem náo nhiệt, mà cái gọi là "chủ nhiệm lớp" cách mình xa nhất kia thì là vật trưng bày —— có thể quản sự mới là lạ. Cho nên ta chỉ có thể tự nghĩ biện pháp trước đem bầu không khí ổn định lại: "Thiển Thiển, giận rồi sao?"

Thiển Thiển liếc mắt nhìn Sandra đang bị ta ấn xuống bàn vẫn khoa tay múa chân, ngữ khí đặc biệt bất thiện: "Anh cảm thấy thế nào?"

Quá tốt, tối thiểu nhất nàng còn phản ứng lại, nếu lúc này nàng đối với lời của ta một điểm phản ứng đều không có vậy coi như thật bi kịch, ngươi xem trên TV không đều diễn như thế a, mỗi nam chính cô độc cả đời nói câu nói sau cùng với hồng nhan tri kỷ của mình đều là "Em nghe anh giải thích", mỗi cô em bị xe đâm chết trước khi chết khẳng định đều ôm đầu lặp lại qua ba lần trở lên "Tôi không nghe"...

"Cái kia... Thiển Thiển, cái cô nàng Sandra này cứ có tính tình kỳ kỳ quái quái như vậy, kỳ thật anh cùng cô ta thật không quen, cô ta thuần túy là quấy rối."

"Tôi làm gì sai sao?" Sandra một mặt tò mò đụng lên tới.

"Cô còn không biết xấu hổ mà nói!" Ta tiếp tục đem nàng nhấn về mặt bàn: Bình tĩnh mà xem xét khí lực của ta hẳn là không sánh bằng cái vị Nữ vương ngoài hành tinh này, nhưng nàng tựa hồ rất vui với việc bị ta nhấn trên bàn, có lẽ nàng nghĩ lầm đây là một loại phong tục nào đó của người Trái Đất...

"Thôi đi!" Thiển Thiển khoát khoát tay: "Em còn không hiểu rõ anh a, chúng ta cùng nhau lớn lên..."

"Vậy em..."

"Tín nhiệm thì tín nhiệm, em còn không thể tức giận a?" Thiển Thiển quệt miệng, "Dù sao anh tranh thủ thời gian giải thích cho em một chút đây rốt cuộc chuyện gì xảy ra, em làm sao không biết anh còn quen người nước ngoài?"

Tạm thời giải quyết bên phía Thiển Thiển, ta lộ ra một nụ cười cứng đờ với "chủ nhiệm lớp" đang mặt mũi tràn đầy mỉm cười làm bình hoa ròng rã 5 phút đồng hồ trên bục giảng, ra hiệu nàng có thể bình thường lên lớp —— nàng làm giáo viên thật sự là nhất tuyệt, bình thường lớp 12 chủ nhiệm lớp có để học sinh công nhiên diễn phim Hàn 5 phút đồng hồ ngay tại trên lớp học sao!

Đây tuyệt đối là 40 phút gian nan nhất mà ta trải qua từ khi biết mình tên là gì đến nay, bốn phương tám hướng không ngừng bắn tới những ánh mắt nóng rực bao hàm năng lượng cao, Thiển Thiển bên người ròng rã 40 phút đều cười âm hiểm dùng dao rọc giấy cắt giấy, một bên khác Sandra thỉnh thoảng liền nghĩ có chút hành động kinh người —— những thứ này đều để tâm ta kinh run sợ. Nhất là điều cuối cùng: Sandra đến nơi này tuyệt đối chỉ là tâm huyết dâng trào muốn cùng ta chào hỏi mà thôi, nàng đại khái căn bản liền không nghĩ tới cái gọi là đi học chính là phải ngồi tại một vị trí 40 phút không cho phép đi ra ngoài, Nữ vương bệ hạ ngó nghiêng chung quanh, còn ngay cả tiếp theo ba lần đứng người lên liền định hướng cửa đi ra —— may mắn chủ nhiệm lớp là người một nhà a.

Có thời gian ta phải hỏi một chút nàng, đến Trái Đất sinh hoạt đến cùng là có kế hoạch hay không...

Không chỉ là ta, cả buổi sáng hôm nay những người khác cũng không dễ chịu, bởi vì, chỉ riêng bốn gã vệ sĩ đồ đen tráng như gấu đen đứng ở bốn góc phòng học liền đủ để người bình thường dọa tè ra quần.

Ta đột nhiên sinh ra một ý nghĩ: Đây chính là trường học bị người ngoài hành tinh khống chế a... Mình đây là không biết đạo diễn Hollywood, nếu không ngày này sang năm ta liền lấy đây làm đề tài đi Oscar nâng tượng vàng rồi!

Cứ như vậy chịu đựng một thời gian rất dài, chuông tan học cứu mạng mới rốt cục vang lên, các bạn học đầu tiên là theo thói quen reo hò một trận, sau đó bị mấy gã áo đen chun quanh làm cho giật mình, tập thể im tiếng, lập tức bị sặc vô số kể.

Ta một phen túm lấy tay Sandra liền xông ra khỏi phòng học, người sau lập tức kinh hô lên: "A..., Trần Tuấn cậu làm gì a!"

"Đi đón Lỵ Lỵ, thuận tiện nghĩ biện pháp giải thích với Thiển Thiển —— nhìn xem cô vừa đến đã gây cho tôi phiền toái lớn bao nhiêu!"

Ta hiện tại có dự cảm tương đối mãnh liệt, Sandra đến tuyệt đối là sự kiện phiền toái lớn nhất đời mình từng gặp phải!

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

------

Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN