Chương 98: Tỷ tỷ họa khuyên (thượng)

Ta không thể nào thật sự muốn đẩy Tosca vào chỗ chết.

Cứ việc tên này xác thực làm ta rất khó chịu, bất quá vì thế mà giết hắn thì có hơi không đáng. Bởi vì từ một góc độ nào đó mà nói, Tosca chỉ đóng vai trò một món đồ chơi, vẻn vẹn là đối tượng để ta trêu đùa. Hơn nữa nếu thật sự lợi dụng danh nghĩa quyết đấu để giết chết hắn, còn có thể để lại ấn tượng Nguyên thủ Đế quốc Hi Linh bụng dạ hẹp hòi, nhai tí tất báo (thù dai). Hình tượng như vậy dùng cho đầu gấu côn đồ ngoài phố thì được, nhưng gắn lên người một Nguyên thủ quốc gia thì đúng là cá tính mất mặt đến cực điểm.

Đương nhiên, điều này không có nghĩa là ta rộng lượng hay dối trá đến mức nào, bởi vậy, một chút trừng phạt nho nhỏ vẫn là phải có.

Trải qua sự kiện lần này, mặc kệ Tosca có bối cảnh ra sao, tiền đồ của hắn cũng đã triệt để xong đời, e sợ tương lai của hắn không thể tốt hơn bao nhiêu so với một kẻ lang thang tan cửa nát nhà.

Cho dù Wilhelm bảo vệ được tính mạng của hắn, Agna cũng không thể tha thứ cho cái tên ngu xuẩn suýt làm hỏng việc lớn này.

Nhìn Tosca trước mặt đã lộ ra vẻ tuyệt vọng, cùng Wilhelm mặt đen như đít nồi bên cạnh, ta rốt cuộc quyết định rộng lượng tha cho hắn một lần.

"Thôi bỏ đi, vốn dĩ ta chỉ muốn dạy cho người trẻ tuổi tự đại này một bài học mà thôi," ta vung tay, đứng đó với vẻ ông cụ non, khí chất "cao thủ tuyệt thế" trong tưởng tượng của ta bay phấp phới bốn phía, "Hy vọng hắn có thể nhớ kỹ, khiêm tốn và cẩn thận là phẩm đức cần phải duy trì bất cứ lúc nào."

Thiển Thiển, Chị gái, Sandola đồng loạt ném cho ta một ánh mắt xem thường.

Wilhelm sửng sốt một chút, tựa hồ có hơi không tin ta sẽ đơn giản buông tha cho Tosca - kẻ đã mạo phạm nghiêm trọng uy nghiêm của Đế quốc Hi Linh. Một lúc sau, hắn mới rốt cuộc vững tin mình không nghe lầm, lập tức kích động nói: "Cảm tạ ngài! Hoàng đế Hi Linh nhân từ, quả nhiên, chỉ có người sở hữu phẩm chất như ngài mới có thể trở thành tồn tại ngang hàng với Quang Minh Thần..."

Ta lười nghe hắn tiếp tục nịnh hót, liền khoát tay biểu thị vẻ thiếu kiên nhẫn. Wilhelm vốn định tiếp tục nịnh bợ lập tức biết điều ngậm miệng lại.

"Được rồi, hiện tại việc cần làm cũng đã xong xuôi. Rất rõ ràng, chúng ta hoàn toàn không cần sức mạnh nhân loại chi viện. Vậy dựa theo phương án ta đưa ra trước đó, cánh quân địch phía Đông giao cho các ông đối phó, ta cùng các bạn của ta sẽ tập trung đối phó đại quân phía Tây và cánh quân chủ lực đang ẩn giấu kia, thế nào?"

Điều này đã không còn nghi ngờ gì nữa. Cảnh tượng Pandora và Thiển Thiển phô diễn sức mạnh khoa trương vừa rồi đã được rất nhiều tầng lớp thượng lưu của Đế quốc Oddo tận mắt chứng kiến. Nếu như nói trước đó họ còn nghi vấn và bài xích Sứ đồ Hi Linh, thì hiện tại ý nghĩ đó đã không còn tồn tại chút nào. Thậm chí nếu không phải lo ngại vấn đề mặt mũi, ta cảm thấy sẽ có người tính toán để chúng ta toàn quyền tiếp nhận trọng trách đối kháng Vực Sâu...

Cẩn thận nghĩ lại, cũng thật là chuyện kỳ quái. Rõ ràng là chúng ta muốn đến giúp đỡ, nhưng còn phải trải qua những chuyện phiền phức này. Cho nên nói, ta ghét nhất chính là những kẻ theo chủ nghĩa tôn giáo ngoan cố...

Đặc điểm lớn nhất của sinh vật ma hóa là chúng hoàn toàn không cần nghỉ ngơi, không có cảm giác mệt mỏi và sợ hãi, càng sẽ không yêu cầu trợ giúp thương vong hay tăng lương đãi ngộ. Chỉ cần sức mạnh Vực Sâu trong cơ thể chưa bị xua tan là có thể vẫn hoạt động. Bởi vậy tốc độ hành quân của đám quái vật có thể "hành quân gấp không ăn không uống không phân ngày đêm" này là tương đương nhanh. Mấy ngày trước chúng còn chỉ xuất hiện lác đác ở biên giới radar cảnh giới của Pandora, đến hiện tại, chúng đã áp sát biên cảnh Đế quốc Oddo.

Chúng ta hiện tại đang đóng quân tại một điểm cao vô danh ở biên giới Oddo, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị nghênh chiến kẻ địch sắp tiến vào phạm vi tấn công.

Cân nhắc đến sức công phá khủng bố của mấy chủ lực DPS chúng ta và phương thức chiến đấu tầm xa của toàn quân, một khi giao chiến với đại quân quái vật tuyệt đối sẽ lan đến phạm vi lớn các thị trấn nhân loại, vì thế chúng ta chỉ chọn đóng quân tại khu vực dã ngoại —— oán niệm a oán niệm...

"Nếu như Bào Bào ở đây thì tốt rồi."

Ta nhìn quanh bức tường đơn sơ "hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn từ tính thẩm mỹ đến tính tinh vi lại tới tính kiên cố", và cái "bàn" xiêu xiêu vẹo vẹo trước mặt, không khỏi oán giận nói.

Thân là Máy chủ Hi Linh đặc thù có thể tiến hóa, Tiểu Bào Bào có năng lực học tập, năng lực sáng tạo và ý thức độc lập mà bản thể mẹ không có. Điều này có nghĩa là cô bé cũng có thể giống như mẹ mình trở thành một cơ thể mẹ có thể sản sinh thế hệ Máy chủ Hi Linh tiếp theo chứ không phải trở thành bản sao dùng một lần. Nhưng đổi lại, cô bé cũng có khuyết điểm riêng —— quá trình trưởng thành của cô bé quá chậm chạp, thậm chí chẳng nhanh hơn trẻ nhỏ loài người là bao.

Thông qua phương thức sao chép, các Máy chủ Hi Linh tuy rằng trí lực rất thấp hơn nữa không có bất kỳ tính sáng tạo nào, nhưng các cô ấy sinh ra liền nắm giữ trọn bộ bản vẽ kiến trúc Hi Linh, có thể giống như máy tính cài sẵn phần mềm văn phòng lập tức bắt đầu công việc. Nhưng Tiểu Bào Bào thì khác, trong đầu nhỏ tuy có lượng lớn bản vẽ, nhưng tâm trí đứa trẻ ba tuổi của cô bé căn bản không nắm bắt được những thứ cao siêu như vậy. Nói cách khác, hiện tại Tiểu Bào Bào căn bản không có công năng của một cỗ máy chủ Hi Linh.

Điểm này có thể thấy rõ từ cái doanh trại xiêu vẹo như trò chơi rút gỗ của trẻ con mà chúng ta đang ở, và tòa tháp phòng ngự nghiêng 45 độ ngoài cửa doanh trại tuy uy lực khả quan nhưng mỗi lần bắn xong lại phải đại tu một lần.

Bi kịch a, bi kịch...

"A cô..."

Tiểu Bào Bào cuộn mình trong lòng ta, oan ức phát ra một tiếng kêu không rõ ý nghĩa, sau đó cái đầu nhỏ lại cọ qua cọ lại.

Quả nhiên, để một đứa bé nói còn chưa sõi đi đập căn cứ ở tiền tuyến thực sự quá miễn cưỡng.

Ta xoa xoa đầu Tiểu Bào Bào, sau đó nhắc lại quan điểm của mình: "Ta vẫn cảm thấy nên đưa Tiểu Bào Bào trở về, em ấy quá nhỏ, ra chiến trường vẫn có chút nguy hiểm."

Sandola lắc đầu nói: "Chớ xem thường Máy chủ Hi Linh, em ấy có nhỏ nữa thì xây dựng mấy cái pháo đài đơn binh vẫn làm được, hơn nữa em ấy cũng có kỹ năng hộ mệnh tối thượng, cùng lắm là giật mình chút thôi, sẽ không gặp nguy hiểm đâu."

Ta rất rõ ràng Sandola nói có lý, chẳng qua là cảm thấy một bé gái nhỏ như vậy ra trận giết địch thực sự hơi quỷ dị. Bất quá một giây sau, Pandora liền lấn Tiểu Bào Bào qua một bên, cũng chui vào trong lòng ta. Ta đột nhiên nghĩ đến, tại Đế quốc Hi Linh, Loli là sinh vật có sức chiến đấu rất cường hãn...

Ta phải tốn công sức lắm mới khiến hai con loli không an phận trong lòng đang lấn qua lấn lại chịu yên tĩnh. Đột nhiên ta chú ý tới Chị gái ngồi ở một bên bàn khác tựa hồ đang múa bút thành văn cái gì đó.

... Là ảo giác của ta sao? Tại sao ta dường như nhìn thấy phía sau Chị gái đang bốc lên oán khí màu đen như thực chất vậy? Còn nụ cười nham hiểm thỉnh thoảng xuất hiện, phảng phất như mụ phù thủy trong phim hoạt hình đang khuấy nồi độc dược là tình huống thế nào?

Lúc này, những người khác cũng chú ý tới tình hình bên phía Chị gái. Tất cả mọi người bao gồm cả Sandola đều đồng loạt rùng mình một cái. Ding Dang vốn đang nghiên cứu xem trần nhà này rốt cuộc có mấy cái lỗ thủng càng là "oạch" một tiếng chui tọt vào cổ áo ta.

Tuy rằng oán khí sau lưng Chị gái hiện tại xung thiên, nhưng có cần thiết phải khoa trương như vậy không?

"Hoàn thành!"

Chị gái đột nhiên vui vẻ reo to một tiếng, oán khí âm lãnh xung quanh quét đi sạch sành sanh. Sau đó chị ấy giơ "tác phẩm" của mình lên khoe với chúng ta và đi lại đây.

Rốt cuộc có thể thở phào một hơi.

Chị gái rõ ràng không biết phạm vi bức xạ năng lực của mình vừa nãy lớn bao nhiêu, chị ấy chỉ đặt một xấp giấy trắng vừa hoàn thành trước mặt chúng ta.

À, hiện tại không phải giấy trắng nữa, bởi vì trên mỗi trang giấy đều có hình vẽ.

Vòng tròn, rất nhiều vòng tròn...

"Bánh nướng?" Ta nói ra vật phẩm duy nhất mà trí tưởng tượng đáng thương của mình có thể liên tưởng đến. Nói thật, ta thực sự có chút đói bụng.

Chị gái cốc một cái rõ đau lên đầu ta, sau đó dương dương tự đắc giơ xấp giấy đó lên nói: "Đây là vũ khí bí mật chị chuẩn bị —— Cột Mốc Tai Nạn (Tai Nạn Tín Tiêu)!"

Cái tên nghe rất kêu, nhưng dùng cho một tờ giấy vẽ đầy vòng tròn thì có vẻ tràn ngập ý vị khôi hài.

Nhìn thấy biểu tình cổ quái của mấy người chúng ta, Chị gái rất bất mãn nhíu mày, sau đó kéo ta đi ra ngoài, đồng thời ra lệnh: "Đi theo chị!", mọi người lập tức bám theo sau, muốn xem Chị gái rốt cuộc nghiên cứu ra thành quả vĩ đại gì.

Bên ngoài nơi ở tạm thời của chúng ta có một mảnh đất trống nhỏ, vừa vặn thích hợp làm thí nghiệm. Chị gái rút ra một tờ giấy từ xấp cái gọi là "Cột Mốc Tai Nạn" kia, trải lên một tảng đá, sau đó lôi kéo chúng ta tranh thủ thời gian lùi lại phía sau.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký
Quay lại truyện Đế Quốc Hi Linh
BÌNH LUẬN