Chương 122: Cùng nhau tắm rửa (1)

Trên Tông Chủ phong, Tịch Ứng Tình mỉm cười tiếp đãi Lam Sơn đạo nhân, tay nâng ly trà thơm, im lặng chờ Lam Sơn đạo nhân cáo trạng xong, mới thong thả nói:– Sư huynh, Giang Nam đó đã từng làm trái quy củ nào chưa?

Lam Sơn đạo nhân giật mình, cẩn thận nghĩ ngợi, lắc đầu nói:– Điều này thì chưa từng.

– Nếu đã chưa từng làm trái quy củ, thì hắn chưa từng sai. Hắn chưa từng sai, ta cớ gì phải truy cứu lỗi lầm của hắn? Tịch Ứng Tình mỉm cười nói:– Lam sư huynh, huynh cũng chẳng phải không biết tính tình của Lạc sư muội. Nếu ta thật sự gọi hai sư đồ nàng răn dạy một phen, nàng tuy ngoài miệng vâng dạ, nhưng sau khi trở về nhất định sẽ đâm chọc sau lưng huynh.

Lam Sơn đạo nhân nhớ đến tác phong thường ngày của Lạc Hoa Âm, không khỏi rùng mình một cái. Lòng vẫn còn chút không cam tâm, nói:– Chưởng giáo, Nguyên Khí Đại Điện tích lũy mấy chục vạn năm mới đạt được quy mô như ngày nay. Nay Thủy Hỏa Nguyên Lực bị tiểu tử đó khuấy đảo, đã mất đi hai ba thành, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua sao?

Tịch Ứng Tình mỉm cười:– Sư huynh, chỉ cần là đệ tử Thánh Tông ta, ai dùng chẳng phải cũng là dùng sao? Huống hồ, ta thấy Giang Nam rất có chừng mực, chỉ lấy hai ba thành, không tận diệt, đã là hạ thủ lưu tình rồi.

Lam Sơn đạo nhân thấy hắn nói như thế, cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải rời đi.

Tịch Ứng Tình tiễn hắn rời đi, cười khẽ nói:– Đệ tử này của Lạc sư muội, ngược lại thật biết gây chuyện. Mới bái nhập Thánh Tông ta hơn hai tháng, đã gây ra hai đại sự, rất có phong thái của Lạc sư muội. Dung nhi, mười năm sau, hắn sẽ là đối thủ của con, con có tự tin chiến thắng hắn không?

Phía sau hắn, Lệnh Hồ Dung cung kính nói:– Sư tôn không cần lo lắng. Con sắp giải khai Tử Phủ, tu thành Thần Thông đầu tiên. Sau này tốc độ tu luyện sẽ chỉ càng lúc càng nhanh. Mười năm sau, con sẽ đứng trên cao, cúi đầu nhìn xuống hắn, để hắn biết rõ thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.

– Không thể khinh thường bất kỳ ai. Tịch Ứng Tình đứng dậy, nhẹ giọng nói:– Cách đây không lâu, sư huynh của con là Âu Dương Vũ đã chạm trán Quân Mộng Ưu của Tinh Nguyệt Ma Tông. Trong một trận chiến, cũng không chiếm được chút lợi lộc nào. Quân Mộng Ưu mới chỉ là Thần Thông tam trọng, sư huynh của con là Âu Dương Vũ lại hơn hắn một cảnh giới. Có thể thấy thế gian này quả nhiên nhân tài lớp lớp. Giang Nam, Giang Tử Xuyên đó cũng là một hạt giống không tồi, tư chất không hề thua kém con. Nếu không phải tính cách hắn có chút hoạt bát, không hợp với tính tình của ta, có lẽ ta cũng đã muốn thu hắn làm đệ tử rồi. Dung nhi, con không thể khinh thường hắn, mà phải xem hắn như một cây roi, không ngừng thúc đẩy con tiến bộ, vươn lên! Đã hiểu chưa?

Trong lòng Lệnh Hồ Dung khẽ căng thẳng, cúi người vâng dạ.

– Dung nhi, con tích lũy quá hùng hậu, Tử Phủ rất khó mở ra, thậm chí còn khó khăn hơn nhiều so với các sư huynh của con. Tương lai thành tựu của con tất sẽ vượt qua bọn họ. Tịch Ứng Tình mỉm cười nói:– Mở ra Tử Phủ, chính là thời khắc con ngư dược thành Long!

***

– Không hổ là đồ nhi của ta!

Trên đỉnh Lãnh Tụ phong, Lạc Hoa Âm nghe Giang Nam nhắc đến chuyện Nguyên Khí Đại Điện, không khỏi có chút khen ngợi phong cách xử sự của hắn, cười nói:– Con đã không lấy hết Nguyên Khí Đại Điện, điều này rất đúng. Lãnh Tụ phong chúng ta sống phúc hậu, làm việc phúc hậu. Lần này con làm việc rất có phong thái của vi sư khi xưa. Nhưng con muốn lĩnh hội chân tủy xử sự của vi sư, còn cần học hỏi nhiều hơn.

– Đời này đệ tử được ân sư ưu ái một phần, đã là vạn hạnh rồi. Giang Nam cười nói.

Lạc Hoa Âm tâm hoa nộ phóng, cười khanh khách nói:– Không hổ là kẻ sĩ, nói chuyện quả nhiên êm tai hơn người. Đúng rồi, nay con đã tu luyện đến Ngoại Cương cảnh, không cần vội vàng đột phá, vẫn nên suy nghĩ trước một chút. Sau khi tu thành Thần Luân, rốt cuộc con muốn luyện tám loại công pháp nào?

Giang Nam giật mình. Thần Thông cảnh tổng cộng có bát trọng, mỗi khi tu thành một môn công pháp sẽ gia tăng một đạo Thần Luân, đồng thời có thêm một loại Thần Thông. Tám đạo Thần Luân, tương ứng với tám loại công pháp. Hắn biết khoảng gần sáu trăm loại công pháp, nhưng lại không thể đem tất cả công pháp cùng lúc tu luyện một lần. Nay hắn đã tu luyện đến Ngoại Cương cảnh, sắp chạm đến cảnh giới Thần Luân, quả thực nên suy nghĩ về con đường tương lai của mình.

– Lựa chọn công pháp càng mạnh, thành tựu tương lai càng lớn. Lạc Hoa Âm nghiêm nghị nói:– Năm xưa vi sư đã chọn sai công pháp, thế nên về sau tu vi cảnh giới kém Chưởng giáo một bậc, bị kẹt ở cảnh giới Đạo Đài. Nếu không phải sau này ta có cơ duyên, thông hiểu đủ loại công pháp, rồi kết hợp những công pháp khác biệt, tự mình sáng tạo ra công pháp, e rằng suốt đời cũng không thể đột phá đến Thần Phủ cảnh. Dù vậy, ta vẫn kém Chưởng giáo một bậc.

Nàng đã dung hợp Ngũ Hành Kiếm Khí và Ngũ Nhạc Kiếm Khí, luyện thành Đại Ngũ Hành Kiếm Khí. Ngũ Hành Kiếm Khí và Ngũ Nhạc Kiếm Khí đều là công pháp cấp Đạo Đài, chỉ có thể tu luyện đến cảnh giới Đạo Đài. Nhưng sau khi dung hợp và khai sáng ra Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, lại có thể tu luyện đến cảnh giới Thần Phủ!

Trong lòng Giang Nam cực kỳ khâm phục nàng. Chưởng giáo Chí Tôn của Huyền Thiên Thánh Tông, tu luyện là tâm pháp cao cấp nhất Thánh Tông, được bồi dưỡng tốt nhất, mọi tài nguyên đều tùy ý hắn sử dụng. Dù vậy, Lạc Hoa Âm so với nhân vật như thế vẫn chỉ kém một bậc. Có thể thấy, thiên phú của vị mỹ nữ sư phụ kia rốt cuộc cao đến mức nào!

– Vi sư đương nhiên còn có những tâm pháp cảnh Thần Phủ khác có thể truyền thụ cho con. Nhưng nếu con học hết tất cả tâm pháp của ta, chẳng phải sẽ trở thành Lạc Hoa Âm thứ hai sao? Lạc Hoa Âm hờ hững nói:– Đệ tử Tông Chủ phong đều được Chưởng giáo sư huynh truyền thụ công pháp cao nhất Huyền Thiên Thánh Tông, bởi vậy, đệ tử do hắn dạy dỗ hầu như đều là một khuôn đúc ra. Nhưng phong cách xử sự của vi sư và Chưởng giáo lại khác biệt. Hắn dạy bảo đâu ra đấy, còn ta thì lại bỏ mặc phát triển. Bởi vậy, rốt cuộc muốn học công pháp gì, vẫn cần tự con quyết định.

Giang Nam lâm vào trầm tư. Lạc Hoa Âm nói không sai, quả thực hắn không thể dựa theo con đường của Lạc Hoa Âm để tu luyện, mà phải tự mình mở ra lối đi riêng!

– Ma Ngục Huyền Thai Kinh chính là căn cơ của tất cả công pháp của ta. Bởi vậy, Ma Ngục Huyền Thai Kinh phải chiếm giữ một đạo Thần Luân. Về phần những công pháp Thần Thông khác, tất cả đều là phụ thuộc vào Ma Ngục Huyền Thai Kinh.

Đề xuất Voz: Lần đầu bị xà tinh ám thân, buộc tôi phải kết hôn với cô ta!
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN