Chương 123: Cùng nhau tắm rửa (2)

Ngoại trừ Ma Ngục Huyền Thai Kinh, hắn còn học được tổng cộng gần 600 chủng công pháp lớn nhỏ, trong đó kể cả Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh, và Đại Ngũ Hành Kiếm Khí do Lạc Hoa Âm truyền lại. Tuy nhiên, những công pháp này đều không hề thoát ly khỏi phạm trù của Ma Ngục Huyền Thai Kinh. Điều đó có nghĩa là, chỉ cần tu thành môn công pháp Ma Ngục Huyền Thai Kinh này, hắn liền có thể diễn hóa và thi triển hết thảy đủ loại Thần Thông khác, mà không cần tu luyện thêm Thần Luân nào nữa!

"Nếu như không cách nào tìm được pháp môn vượt ra khỏi phạm trù của Ma Ngục Huyền Thai Kinh, chẳng phải là ta chỉ có thể luyện ra một đạo Thần Luân, mắc kẹt ở Thần Thông cảnh, vĩnh viễn không cách nào tiến vào Đạo Đài cảnh sao?" Giang Nam nghĩ tới đây, trong lòng nghiêm nghị nói: "Sư tôn, nếu ta chỉ tu một môn công pháp, có thể tu đến Đạo Đài cảnh hay không?"

"Chỉ tu một môn công pháp?" Lạc Hoa Âm khẽ nhíu mày, tinh tế suy tư: "Ta quả thực từng nghe nói qua, có người chỉ tu một môn công pháp mà cũng đạt được thành tựu cực cao. Bởi vì chỉ tu một môn, pháp lực cùng Thần Thông đều vô cùng tinh thuần, tất cả pháp lực đều chất chứa trong một đạo Thần Luân, cho nên uy lực cực kỳ kinh người. Bất quá loại người này càng lúc càng ít, hơn nữa vì chỉ tu luyện một môn công pháp, pháp lực thường thấp hơn so với tu sĩ có tám đạo Thần Luân, nên thường không thể thuận lợi tu thành Đạo Đài. Đa số người tu luyện vẫn là tu luyện tám chủng công pháp, tu thành tám đạo Thần Luân. Tuy pháp lực phân tán, còn có chút không đủ tinh thuần, nhưng tám đạo Thần Luân pháp lực cộng lại sẽ hơn đơn tu một môn công pháp, tự nhiên khi đột phá Đạo Đài cảnh sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."

"Cũng tức là nói, chỉ tu một môn công pháp, chỉ luyện một đạo Thần Luân, là có thể thực hiện được sao?" Giang Nam mắt sáng rực hỏi.

Lạc Hoa Âm gật đầu, có chút không chắc chắn nói: "Tuy nói có thể thực hiện, nhưng đột phá đến Đạo Đài cảnh gặp phải khó khăn thật lớn, hơn nữa, mỗi đột phá một trọng Đạo Đài khó khăn lại càng tăng thêm nhiều! Đạo Đài cảnh cũng có tám cảnh giới lớn: Linh Đài cảnh, Dao Đài cảnh, Liên Đài cảnh, Đạo Đài cảnh, Huyền Đài cảnh, Thần Đài cảnh, Sinh Tử Đài cảnh, Thất Bảo Đài cảnh. Khi tu luyện đến Sinh Tử Đài cảnh thì một là sinh, hai là tử. Nếu chỉ tu một môn Thần Thông e rằng không cách nào đột phá cảnh giới này, càng đừng đề cập Thất Bảo Đài cảnh phía sau rồi! Tử Xuyên, vi sư khuyên ngươi tốt hơn hết là từ bỏ ý niệm này đi, thành thành thật thật tu luyện tám chủng công pháp, khi đột Đài cảnh sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."

Trong lòng Giang Nam cười khổ một tiếng, thầm nghĩ: "Ta cũng muốn tu luyện tám chủng Thần Thông, chỉ tiếc cho đến nay còn chưa gặp được tâm pháp nào có thể cùng Ma Ngục Huyền Thai Kinh sánh vai. Muốn vượt ra khỏi phạm trù của Ma Ngục Huyền Thai Kinh, vậy nhất định phải là công pháp cùng cấp bậc với Ma Ngục Huyền Thai Kinh, loại Kinh Điển này biết tìm ở đâu đây?"

"Ngoan đồ nhi, vi sư muốn đi tắm rửa, có muốn đi cùng không?" Thanh âm tràn ngập mị hoặc của Lạc Hoa Âm đột nhiên truyền đến. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, cắt ngang trầm tư của hắn, cười hì hì nói.

"Cùng nhau tắm rửa, tắm uyên ương?" Trong đầu Giang Nam lập tức hiện lên cảnh tượng hắn rèn luyện thân thể cho La Thanh. Chân khí của hắn đã dò xét rõ mồn một từng ngóc ngách trên thân thể thiếu nữ, từng sợi lông tơ cũng hiện rõ, thân thể nữ nhân đối với hắn không còn chút bí mật nào đáng nói. Theo lẽ thường thì hắn sẽ không còn hiếu kỳ đối với thân thể nữ nhân nữa, bất quá nghe được lời này của Lạc Hoa Âm, lại khiến hắn huyết mạch bành trướng, tưởng tượng ra cảnh tượng kiều diễm cùng mỹ nữ sư phụ tắm chung một trì. Thậm chí, bụng hắn cũng trở nên nóng hổi, tựa hồ Đâu Suất Thần Hỏa đang nướng khô đan điền của hắn, biến đan điền hắn hóa thành một lò lửa cực lớn.

Lạc Hoa Âm cười cười, chiếc dây lưng lụa nhẹ nhàng tuột xuống, tiện tay vứt trên mặt đất. Nàng bước chân uyển chuyển đi về phía Ngọc Thanh trì, cười nói: "Ngoan đồ nhi, vi sư ở bên trong chờ ngươi."

"Đợi..." Giang Nam cúi thân xuống, muốn nhặt chiếc dây lưng này lên. Khi nhấc lên, vậy mà không thể nâng nổi chiếc dây lưng lụa này. Trong lòng hắn không khỏi hoảng sợ. Giờ phút này, trong thân hình hắn chứa đựng sức mạnh đã vượt qua một Long mười Tượng chi lực, tu thành thân thể Thần Thông, vậy mà ngay cả một chiếc dây lưng của Lạc Hoa Âm cũng không thể cầm lấy. Có thể thấy được sức nặng của chiếc dây lưng này kinh người đến mức nào!

"Đây là pháp bảo sư tôn luyện chế sao, nếu không làm sao lại nặng như vậy?" Giang Nam chớp chớp mắt, ngọn lửa dục vọng trong lòng lập tức tiêu tan. Chính mình ngay cả một chiếc dây lưng của mỹ nữ sư phụ cũng nhặt không lên, đi vào tắm uyên ương tuyệt đối là đưa dê vào miệng cọp, có đi mà không có về!

"Sư tôn, ngài muốn trâu già gặm cỏ non sao? Đệ tử thuở nhỏ chăm chỉ đọc sách thánh hiền, hiểu rõ đại đạo lý nam nữ thụ thụ bất thân!" Giang Nam hiên ngang lẫm liệt, đứng ở bên ngoài Ngọc Thanh trì cao giọng nói: "Với thân thể đệ tử, còn không đủ cho sư tôn lọt kẽ răng. Chỉ cần khẽ kẹp một cái, đệ tử sẽ gãy xương mất!"

"Xú tiểu tử!" Sau dục liêm một đạo chưởng lực đột nhiên truyền đến, bốp một tiếng đánh vào người Giang Nam: "Dẻo mồm dẻo miệng, ngay cả vi sư cũng dám đùa giỡn!"

Đỉnh núi Lãnh Tụ phong, các thiếu nữ như bướm trắng bay tới. Thì đúng lúc này, chỉ thấy một bóng người giống như sao băng từ trong Thúy Vân Cung bị đập bay, lao xuống chân núi.

Một thiếu nữ mắt tinh, hoảng sợ nói: "Hình như là Đại sư huynh bị người đẩy xuống núi rồi!"

"Người nào to gan như vậy, ngay cả Đại sư huynh của chúng ta cũng dám đánh?" Các thiếu nữ lòng đầy căm phẫn, nhao nhao siết chặt nắm đấm.

Thúy Thúy cười từ trong nội cung đi tới, thấp giọng nói: "Dám đánh Đại sư huynh, tự nhiên là Phong chủ rồi. Phong chủ mời Đại sư huynh cùng nhau tắm rửa, Đại sư huynh nói Phong chủ trâu già gặm cỏ non, sau đó liền bị Phong chủ đập bay."

"Đại sư huynh thật sự là chính nhân quân tử, không hổ là người đọc sách." Các thiếu nữ cười nói: "Hắn chưa tiến vào vẫn là tốt, chỉ là bị đập bay mà thôi. Nếu theo Phong chủ cùng một chỗ tiến vào, vậy thì sẽ nếm đủ mùi đau khổ rồi, tuyệt đối sẽ bị Phong chủ treo ngược lên đánh cho một trận đau điếng, sau đó sẽ bị Phong chủ treo bảng "Ta là sắc lang" lên người rồi treo ở sơn môn Thánh tông! Lần trước Hiểu Nguyệt sư thúc Hỏa Vân phong vì dùng Thần Thông lén nhìn chúng ta tắm rửa, Phong chủ liền xử trí hắn như thế đấy..."

"Đông Nhạc Kiếm Khí!" Trong rừng cây Lãnh Tụ phong, Giang Nam ngón trỏ khẽ điểm. Một đạo thanh sắc kiếm khí vụt một tiếng bắn ra, dài đến bảy trượng, tựa như núi non, khắp núi xanh tươi, cây cối rậm rạp, sinh cơ bừng bừng.

*P/s: Mấy chương trước có nói đồ đệ của Tịch Ứng Tình là Lệnh Hồ Khang, đến chương này lại nói là Lệnh Hồ Dung, không rõ là text sai hay tác giả nhầm, cứ tạm để là Lệnh Hồ Dung đã, có gì sửa lại sau.*

Tông Chủ phong, Tịch Ứng Tình cười mỉm tiếp đãi Lam Sơn đạo nhân. Tay nâng một ly trà thơm, im lặng đợi Lam Sơn đạo nhân kể lể xong, lúc này mới lẳng lặng nói: "Sư huynh, Giang Nam kia có từng trái với quy củ không?"

Lam Sơn đạo nhân giật mình, suy nghĩ kỹ càng, lắc đầu nói: "Việc này thì không."

"Đã chưa từng trái với quy củ, vậy thì hắn không sai. Hắn không sai, ta vì sao phải truy cứu lỗi lầm của hắn?" Tịch Ứng Tình cười cười, nói: "Lam sư huynh, ngươi cũng không phải không biết tính tình Lạc sư muội. Nếu ta thật sự gọi hai người sư đồ nàng răn dạy một trận, trong miệng nàng tuy vâng dạ, nhưng sau khi trở về khẳng định sẽ ở sau lưng ngươi đâm lén."

Lam Sơn đạo nhân nhớ tới thái độ thường ngày của Lạc Hoa Âm, không khỏi rùng mình. Trong lòng vẫn còn có chút không cam lòng nói: "Chưởng giáo, Nguyên Khí Đại Điện tích lũy mấy chục vạn năm mới có được quy mô hôm nay, hôm nay Thủy Hỏa Nguyên Lực bị tên tiểu tử kia làm cho mất đi hai ba phần, chẳng lẽ cứ bỏ qua sao?"

Tịch Ứng Tình mỉm cười: "Sư huynh, chỉ cần là đệ tử Thánh tông ta, dù cho ai dùng thì cũng là dùng thôi sao? Huống chi, ta xem Giang Nam rất biết giữ chừng mực, chỉ lấy hai ba phần, không có rút cạn, đã là hạ thủ lưu tình rồi."

Lam Sơn đạo nhân thấy hắn nói như thế, cũng không tiện nói gì thêm, chỉ phải rời đi.

Tịch Ứng Tình tiễn hắn rời đi, thấp giọng cười nói: "Người đệ tử này của Lạc sư muội, thật biết gây chuyện. Mới bái nhập Thánh tông ta hơn hai tháng, liền dẫn đến hai chuyện lớn, rất có phong thái của Lạc sư muội. Dung nhi, mười năm sau, hắn là đối thủ của ngươi, ngươi có lòng tin thắng hắn hay không?"

Phía sau hắn, Lệnh Hồ Dung cung kính nói: "Sư tôn không cần lo lắng, ta sắp mở Tử Phủ, tu thành Thần Thông đầu tiên. Sau này tốc độ tu luyện chỉ càng lúc càng nhanh. Mười năm sau ta sẽ đứng ở chỗ cao, nhìn xuống hắn, cho hắn biết rõ thiên ngoại hữu thiên, người giỏi còn có người giỏi hơn."

"Không thể khinh thường bất luận kẻ nào." Tịch Ứng Tình đứng dậy, nói khẽ: "Trước đó không lâu sư huynh của ngươi Âu Dương Vũ chạm trán Quân Mộng Ưu của Tinh Nguyệt Ma tông, trong một trận chiến, không chiếm được bất cứ lợi thế nào. Quân Mộng Ưu mới là Thần Thông tam trọng, sư huynh của ngươi Âu Dương Vũ lại hơn hắn một cảnh giới, có thể thấy được thế gian này nhân tài lớp lớp xuất hiện. Giang Nam Giang Tử Xuyên kia cũng là một hạt giống tốt, tư chất không hề kém ngươi. Nếu không phải tính cách hắn có chút quá hoạt bát, cùng tính tình của ta không hợp, nếu không thì ta cũng muốn thu hắn làm đệ tử. Dung nhi, ngươi không thể khinh thường hắn, mà phải coi hắn như một ngọn roi, không ngừng thúc đẩy ngươi tiến bộ, tăng lên! Minh bạch chưa?"

Trong lòng Lệnh Hồ Dung căng thẳng, cung kính đồng ý.

"Dung nhi, ngươi tích lũy quá dày dặn, Tử Phủ rất khó mở ra, thậm chí còn khó khăn hơn rất nhiều so với mấy vị sư huynh của ngươi. Tương lai thành tựu của ngươi tất nhiên sẽ vượt qua bọn hắn." Tịch Ứng Tình mỉm cười nói: "Mở Tử Phủ, chính là thời điểm ngươi cá chép hóa rồng!"

.....

"Không hổ là đồ nhi của ta!" Đỉnh Lãnh Tụ phong, Lạc Hoa Âm nghe được Giang Nam đề cập sự tình Nguyên Khí Đại Điện, không khỏi khen ngợi phong cách xử sự của hắn, cười nói: "Ngươi không có rút cạn Nguyên Khí Đại Điện, việc này rất đúng. Lãnh Tụ phong chúng ta làm người phúc hậu, làm việc phúc hậu. Lần này ngươi làm việc rất có phong thái của vi sư năm đó. Bất quá ngươi muốn đạt được tinh túy trong cách đối nhân xử thế của vi sư, còn cần học tập nhiều hơn."

"Đệ tử đời này có thể học được một phần từ ân sư, cũng đã là vạn hạnh rồi." Giang Nam cười nói.

Lạc Hoa Âm lòng rạng rỡ, cười khanh khách nói: "Không hổ là người đọc sách, nói chuyện nghe êm tai hơn người khác. Đúng rồi, hôm nay ngươi tu luyện đến Ngoại Cương cảnh, không cần vội vã đột phá. Vẫn nên suy nghĩ trước một chút, sau khi tu thành Thần Luân, ngươi rốt cuộc muốn luyện tám chủng công pháp nào?"

"Tu luyện công pháp gì?" Giang Nam giật mình. Thần Thông cảnh có tất cả tám trọng, mỗi tu thành một môn công pháp sẽ gia tăng một đạo Thần Luân, có thêm một loại Thần Thông. Tám đạo Thần Luân, chính là tám chủng công pháp. Hắn đã biết gần 600 chủng công pháp, nhưng lại không thể tu luyện hết tất cả một lượt. Hôm nay hắn tu luyện đến Ngoại Cương cảnh, sắp chạm đến cảnh giới Thần Luân, quả thực nên suy nghĩ một chút con đường tương lai đi như thế nào.

"Lựa chọn công pháp càng mạnh, thành tựu tương lai càng lớn." Lạc Hoa Âm nghiêm mặt nói: "Năm đó vi sư chính là chọn sai công pháp, khiến cho sau này tu vi cảnh giới thấp hơn một chút so với Chưởng giáo, bị mắc kẹt ở trên Đạo Đài cảnh. Nếu không phải sau này ta có cơ hội, hiểu rõ thông suốt đủ loại công pháp, kết hợp các công pháp bất đồng, tự sáng tạo ra công pháp, thì e rằng suốt đời cũng không thể đột phá đến Thần Phủ cảnh. Dù vậy, ta vẫn là kém Chưởng giáo một bậc." Nàng đem Ngũ Hành Kiếm Khí cùng Ngũ Nhạc Kiếm Khí dung hợp, luyện thành Đại Ngũ Hành Kiếm Khí. Ngũ Hành Kiếm Khí cùng Ngũ Nhạc Kiếm Khí đều là công pháp cấp bậc Đạo Đài, chỉ có thể tu luyện đến Đạo Đài cảnh. Nhưng sau khi dung hợp sáng tạo ra Đại Ngũ Hành Kiếm Khí, liền có thể tu luyện đến Thần Phủ cảnh!

Trong lòng Giang Nam đối với nàng cực kỳ khâm phục. Chưởng giáo Chí Tôn của Huyền Thiên Thánh tông, tu luyện chính là tâm pháp tốt nhất Thánh tông, đạt được sự bồi dưỡng tốt nhất, tài nguyên gì cũng tùy ý hắn sử dụng. Dù vậy, Lạc Hoa Âm so với nhân vật như vậy chỉ kém một bậc, có thể thấy thiên phú của vị mỹ nữ sư phụ kia rốt cuộc cao đến mức nào!

"Vi sư tự nhiên còn có tâm pháp Thần Phủ cảnh khác có thể truyền thụ cho ngươi, bất quá nếu ngươi học hết một lượt tâm pháp của ta, đây chẳng phải là trở thành Lạc Hoa Âm thứ hai sao?" Lạc Hoa Âm lạnh nhạt nói: "Đệ tử Tông Chủ phong, đều được Chưởng giáo sư huynh truyền thụ, phải tu luyện công pháp cao nhất Huyền Thiên Thánh tông, bởi vậy đệ tử dạy ra cơ hồ đều là một khuôn đúc ra. Nhưng phong cách xử sự của vi sư cùng Chưởng giáo không giống, hắn là dạy dỗ theo khuôn phép, còn ta thì mặc kệ cho phát triển tự do. Bởi vậy rốt cuộc muốn học công pháp gì, còn cần chính ngươi tự quyết định."

Giang Nam lâm vào trầm tư. Lạc Hoa Âm nói không sai, quả thực là hắn không có khả năng dựa theo đường đi của Lạc Hoa Âm tu luyện, mà là muốn đi ra lối đi của riêng mình!

"Ma Ngục Huyền Thai Kinh chính là cơ sở của tất cả công pháp của ta, bởi vậy Ma Ngục Huyền Thai Kinh phải chiếm một đạo Thần Luân. Về phần đủ loại công pháp Thần Thông khác, đều phụ thuộc vào Ma Ngục Huyền Thai Kinh."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN