Chương 133: Phiên Thiên Ấn Pháp (1)

Trung niên nam tử kia chứng kiến thiếu niên này, sắc mặt kịch biến. Một mặt gắt gao chống cự vô số độc vật đánh giết, một mặt lạnh lùng nói:- Ta nhận ra ngươi, ngươi là Chu Dục, đệ tử Thái Huyền Thánh tông, cũng là người trong chính đạo. Ta từng có duyên gặp ngươi một lần, vì sao lại đánh lén ta?

- Cổ hủ! Ngay cả giữa đồng môn cũng có cạnh tranh, huống chi chúng ta đâu phải đồng môn.

Thiếu niên Chu Dục kia cười lạnh, đột nhiên bên trong Thần Luân hiện ra một thanh lợi kiếm dài đến hơn hai mươi trượng. Chỉ cần một nhát chém, trung niên nam tử kia lập tức đầu lìa khỏi thân, máu nhuộm trời cao. Lập tức, vô số độc vật ùa tới, xâu xé hắn đến không còn một mảnh!

- Ta đã đoạt được Ngũ Độc Phiên, giết các ngươi cũng chẳng ai biết là ta ra tay!

Trong mắt Chu Dục tinh quang bắn ra mãnh liệt, ánh mắt đột nhiên quay đầu quét về phía chỗ Giang Nam ẩn thân. Lập tức, một đạo kiếm khí kích bắn mà ra, "Xùy" một tiếng san bằng núi rừng trong phạm vi gần một mẫu thành bình địa! Kiếm khí chấn động, những núi đá cây cối kia hết thảy hóa thành bột mịn, tan nát không còn gì!

Hô! Ngũ Độc Phiên rung chuyển, vô số độc vật ùa ra, chen nhau mà đến, trong chớp mắt liền bao phủ cả khu vực đó! Hắn cảm ứng được ánh mắt của Giang Nam, liền hạ sát thủ, cực kỳ quyết đoán. Thân hình lại chợt lóe lên, hạ xuống giữa đống phế tích kia, ánh mắt nhìn quét mọi nơi, khẽ giật mình:- Không có người? Chẳng lẽ ta cảm nhận sai sao.

Chu Dục lắc đầu, lướt mình rời đi.

Sau một lúc lâu, đột nhiên một bóng người chợt lóe lên, Chu Dục lại xuất hiện ở đó, ánh mắt sắc bén nhìn quét mọi nơi, vẫn không phát hiện được gì. Lúc này, hắn mới cười lạnh một tiếng, rồi rời khỏi nơi đây.

- Đệ tử Thái Huyền Thánh tông, quả nhiên lòng dạ độc ác, thủ đoạn tàn nhẫn. Đệ tử chính đạo mà hành vi như Ma Đạo!

Giang Nam lặng lẽ từ gần đó bước ra. Khi Chu Dục ra tay sát nhân, khoảnh khắc ánh mắt hắn lướt qua Chu Dục, liền biết tình thế bất ổn. Nhất là những cường giả như Chu Dục, có thể cảm ứng được ánh mắt của người khác. Ánh mắt mình chạm vào người hắn sẽ bị hắn cảm ứng được. Lúc ấy, Giang Nam lập tức xa xa né tránh, nhưng lại không lập tức bỏ chạy như điên, để tránh bị kẻ này phát giác. Với thực lực của Chu Dục, muốn đuổi kịp và tiêu diệt hắn cùng Thần Thứu Yêu Vương thật sự là dễ như trở bàn tay, bởi vậy ẩn nấp gần đó ngược lại là an toàn nhất. Tuy nhiên, ẩn nấp gần đó vẫn cần đề phòng phạm vi công kích của Chu Dục. Tuy tu vi của Giang Nam không cao, nhưng kiến thức thì không hề kém cạnh, vị trí ẩn nấp hoàn toàn nằm ngoài phạm vi công kích của Chu Dục.

- Nhưng Chu Dục nói không sai, ở loại địa phương này, không kiêng nể gì, ai cũng không biết tâm tư đối phương, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Giang Nam thầm nghĩ trong lòng. Lần kinh nghiệm này đã cho hắn một sự chấn động lớn về việc ranh giới giữa chính ma cũng trở nên không còn rõ ràng như vậy. Vốn dĩ, tuy hắn được Giang Tuyết dạy bảo, đối với việc phân biệt chính ma cũng không quá coi trọng, đã từng có ý định đầu nhập vào Tinh Nguyệt Ma tông. Thế nhưng trong nội tâm Giang Nam thủy chung có một cái nhìn chưa chín chắn, rằng người trong chính đạo phần lớn đều là chính nhân quân tử, thi thoảng mới xuất hiện một hai kẻ bại hoại. Nhưng cảnh tượng vừa rồi lại đập tan suy nghĩ này của hắn. Bên trong chính đạo cũng không phải ai cũng là chính nhân quân tử, làm việc ác, thậm chí còn khiến người ta khó đề phòng hơn cả người trong ma đạo, khiến trong lòng hắn dấy lên cảnh giác!

- Chúa công, nơi đây quả thực quá nguy hiểm, chi bằng chúng ta quay về tu luyện một thời gian ngắn, sau đó trở ra lịch lãm rèn luyện cũng chưa muộn.

Thần Thứu Yêu Vương rùng mình một cái, có vẻ e dè nói. Chúng vừa bước vào Loạn Không Ma Vực đã liên tục gặp ba lượt sát kiếp, mỗi lần đều là cửu tử nhất sinh, khiến cho con Yêu Vương này sợ vỡ mật.

Giang Nam lắc đầu, như là để khích lệ Thần Thứu, cũng như là để tự răn chính mình:- Gặp khó khăn liền lùi bước, cứ như vậy, ta đến bao giờ mới có thể đường hoàng đứng trước mặt tỷ tỷ đây. Tu luyện cũng vậy, ngươi không tiến lên thì chính là giậm chân tại chỗ, người khác tiến lên, ngươi liền tương đương với lùi về sau, khoảng cách với người khác sẽ ngày càng xa! Chúng ta đi!

Hắn vừa đi về phía trước, vừa suy diễn Phiên Thiên Ấn Thần Thông. Phiên Thiên Ấn Thần Thông uy lực rất mạnh, ở trong tay trung niên nam tử họ Liêu quả thực như một ngọn núi lớn nghiêng đổ xuống. Mặc dù là Thần Thông bát trọng Bảo Khí Ngũ Độc Phiên của Chu Dục cũng nhất thời không thể áp chế được hắn. Nếu không phải trung niên nam tử họ Liêu dốc toàn lực đối kháng Ngũ Độc Phiên, dùng tu vi thực lực của Chu Dục muốn diệt trừ hắn e rằng phải tốn không ít công sức.

- Môn Phiên Thiên Ấn Thần Thông này, dường như không chỉ đơn giản là công pháp Đạo Đài cấp.

Giang Nam chỉ cảm thấy Ma Chung suy diễn môn công pháp này tốc độ càng ngày càng chậm, khó khăn gần như tương đương với việc suy tính Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh. Trong lòng khẽ rùng mình, liền biết Phiên Thiên Ấn Thần Thông e rằng có chút bất phàm.

- Kẻ họ Liêu kia cũng chưa phát huy triệt để uy lực của Phiên Thiên Ấn, chỉ mới luyện được chút da lông. Môn công pháp này, tuyệt đối là thủ đoạn công kích mạnh nhất mà ta đã thấy, thậm chí còn cường hãn hơn không ít so với Đại Ngũ Hành Kiếm Khí mà sư tôn đã truyền thụ cho ta!

Phía trên Ma Chung, đồ án Phiên Thiên Ấn dần dần bao trùm lên Ngũ Hành Kiếm sơn, sánh ngang cùng Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh, đã có thể xưng là tuyệt học cấp kinh điển! Giang Nam bái nhập Huyền Thiên Thánh tông hơn ba tháng, Khổng Tước Minh Vương Kinh chỉ được hắn suy diễn từ công pháp Thần Luân cấp đến Thần Thông đệ nhị trọng, có thể thấy được môn công pháp này cực kỳ cường đại. Mà Phiên Thiên Ấn sánh vai cùng Khổng Tước Minh Vương Kinh, hơn nữa lại là từ Luyện Thể nhất trọng bắt đầu suy diễn, e rằng sẽ hao phí thời gian càng lâu!

- Nếu có thể suy diễn ra Phiên Thiên Ấn, rồi dung nhập vào Ma Ngục Vạn Tượng Luân của ta, kết hợp với Ma Chung Bá Thể Thần Thông, tất sẽ là một đòn sát thủ cực mạnh!

Hắn lại không biết, Phiên Thiên Ấn vốn dĩ không phải là pháp môn nhân gian có thể lĩnh hội, mà là công pháp cấp Thần minh. Môn phái của trung niên nam tử họ Liêu kia chính là Triêu Thánh tông, tình cờ có được môn công pháp này, nhưng lại là tâm pháp không trọn vẹn. Các vị tiền bối cao nhân của Triêu Thánh tông đã hao phí trăm năm thời gian để suy diễn môn công pháp này, chung quy vẫn không thể hoàn thiện, uy lực chỉ tương đương với công pháp Đạo Đài cấp, bởi vậy cũng không được người đời coi trọng. Mà Giang Nam lại dựa vào năng lực suy diễn cường đại của Ma Ngục Huyền Thai Kinh, bắt đầu khôi phục Phiên Thiên Ấn, để cho môn công pháp bị chôn vùi nhiều năm này, dần dần bộc lộ ra uy lực xứng đáng của nó!

Đề xuất Tiên Hiệp: Quái Vật Tới Rồi
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN