Chương 134: Phiên Thiên Ẩn Pháp (2)

Hắn đang diễn hóa Phiên Thiên Ấn Thần Thông, nếu so với Phiên Thiên Ấn của Triêu Thánh tông thì càng thêm hoàn thiện, uy lực tự nhiên cũng không thể sánh bằng. Khi Phiên Thiên Ấn chính thức giáng xuống, nó phảng phất như muốn lật úp cả bầu trời xanh, trực tiếp che phủ vạn vật!

Môn ấn pháp này xuất từ một truyền thuyết Viễn Cổ. Nghe nói thời xa xưa, khi khai thiên tích địa mới bắt đầu, Thiên Địa chưa ổn định, có một thần sơn cao ngất chống đỡ trời xanh, không cho vòm trời rơi xuống khiến thế giới bên dưới quay về Hỗn Độn. Về sau tòa thần sơn này bị người chặn ngang đánh gãy, thần sơn sụp đổ, trời cũng theo đó sụp đổ, sao trụy lạc, tạo thành một hồi diệt thế tai ương. Mà Phiên Thiên Ấn chính là phỏng theo tình hình thần sơn đứt gãy, trời sập đất sụt!

Có thể hình dung, nếu Giang Nam diễn hóa môn công pháp này đến cảnh giới cực cao, uy lực khi thi triển sẽ cường hãn đến cỡ nào. Chỉ là muốn diễn hóa hoàn chỉnh môn công pháp này đến Thần Thông cảnh, e rằng còn cần một khoảng thời gian dài mới có thể đạt được.

Càng xâm nhập Loạn Không Ma Vực, Giang Nam càng phát hiện cường giả chính ma hai đạo qua lại nơi đây ngày càng đông đúc, lại có Yêu tộc cường giả xuất quỷ nhập thần. Các loại Linh Dược cũng không còn như lúc trước, phải đi đến trên dưới một trăm dặm mới có thể gặp được, mà là cách hơn mười dặm thường xuyên sẽ có phát hiện. Bất quá, những Linh Dược này thường có đại yêu thủ hộ. Những đại yêu này có thể tu luyện đến cảnh giới bây giờ, toàn bộ nhờ Linh Dược chống đỡ. Có vài đại yêu thậm chí còn đạt được truyền thừa của Loạn Không Ma giáo, Thần Thông cực kỳ cường hoành, thậm chí không ít cường giả đã đạt tới đỉnh phong, luyện thành Đạo Đài, thực lực mạnh mẽ đến cực điểm. Dù là cường giả như Chu Dục kia ở đây cũng phải cẩn thận từng li từng tí, không dám quá phận làm càn.

Giang Nam chỉ tìm những đại yêu đơn độc, liên thủ với Thần Thứu Yêu Vương. Một người dẫn dụ đại yêu, người còn lại cướp Linh Dược rồi chuồn. Hiển nhiên bọn hắn cũng đã đắc thủ vài lần, đạt được vài cọng Không Thanh Thảo cùng Thạch Sanh Hoa.

Không Thanh Thảo sinh trưởng trên một mảnh ngọc thạch, xanh mượt biếc tươi, tựa như ngọc tương, là một loại Linh Dược tăng cường tư chất tuyệt hảo. Ăn loại Linh Dược này có thể khiến tư chất tăng lên đáng kể, thần trí thông minh, ngộ tính cũng vượt xa lúc trước.

Mà Thạch Sanh Hoa là một loại Linh Dược tăng cường tu vi, dược hiệu không hề kém Hỏa Linh Quả, cũng cực kỳ khó kiếm.

"Chúa công, đầu ta tuy không nhỏ, nhưng mà óc lại ít đến thương cảm, cái Không Thanh Thảo này..." Thần Thứu Yêu Vương đáng thương nhìn hắn, cẩn thận cười nói.

Giang Nam buồn cười, ném Không Thanh Thảo cho con đại điểu này. Tuy Không Thanh Thảo có thể tăng tư chất, nhưng đối với hắn mà nói, tác dụng không lớn. Kể từ khi tu luyện Ma Ngục Huyền Thai Kinh, tư chất của hắn được nâng cao không ngừng, hơn nữa Đâu Suất Thần Hỏa cùng U Minh Thần Thủy rèn luyện thân thể, tư chất của hắn cực tốt, tuyệt đối có thể xếp vào hàng ngũ ba người đứng đầu trong Thánh tông!

Ảnh hưởng tư chất một người, chủ yếu chính là tạp chất trong thân thể. Thân thể không thuần khiết, tư chất liền kém cỏi, khó có căn cơ tu hành. Thân thể thuần khiết vô cấu, tựa như hài nhi sơ sinh, chính là tư chất thượng đẳng. Về phần ngộ tính, Ma Ngục Huyền Thai Kinh đối với ngộ tính hắn tăng tiến một cách không thể tưởng tượng nổi. Giang Nam tu luyện môn tâm pháp này càng lâu, kiến thức càng nhiều, ngộ tính càng cao. Huống hồ còn có Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh, hiệu quả của Bát Đại Minh Vương thần ấn đối với ngộ tính của hắn cũng có tăng lên không nhỏ, giúp thần thức của hắn thanh minh, đủ loại lĩnh ngộ đều có thể thông hiểu đạo lý.

Thần Thứu Yêu Vương ăn vào Không Thanh Thảo, không lâu sau liền luyện hóa dược lực Linh Dược, thần thái sáng láng, thực lực cũng có tăng lên không nhỏ, không khỏi kiêu căng ngạo mạn, đắc ý tự mãn.

Giang Nam phân ra một luồng cương khí dũng mãnh vào thể nội Yêu Vương này. Chỉ thấy thân hình của Thần Thứu Yêu Vương bị Không Thanh Thảo cải tạo một phen. Huyết dịch chảy trong cơ thể trở nên tinh khiết như ngọc tương đỏ, còn cốt tủy trong xương cốt cũng tựa hồ biến thành quỳnh tương ngọc dịch. Hiển nhiên dược lực của loại Linh Dược này hiệu quả tốt kinh người. Mặc dù là Đâu Suất Thần Hỏa cùng U Minh Thần Thủy, cũng rất khó từ thể nội hắn rèn luyện ra bao nhiêu tạp chất.

Thần Thứu Yêu Vương cảm giác hài lòng, kêu lên: "Chúa công, ta cảm thấy thanh tỉnh và cường đại chưa từng có. Nếu lần nữa gặp Chu Dục kia, lão tử một cái móng vuốt cũng có thể đánh bại hắn!"

"Yêu Vương thật sự là lợi hại." Giang Nam tán thưởng một câu, thầm nghĩ: "Không Thanh Thảo hữu danh vô thực, ngộ tính của con ngốc điểu này hình như không hề tăng tiến, ngược lại là sự tự tin bắt đầu bành trướng đến cực điểm. Ân? Phía trước có người!"

Hắn đột nhiên cảm nhận được vài luồng khí tức cực kỳ cường đại đang bốc lên phía trước, trong nội tâm khẽ nhúc nhích, âm thầm nháy mắt với Thần Thứu Yêu Vương, cẩn thận từng li từng tí đi thẳng về phía trước. Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, Giang Nam đã biết rõ đạo lý thà cẩn thận còn hơn. Nhất là ở Loạn Không Ma Vực hỗn loạn vô biên này, các loại thế lực hỗn tạp, thậm chí người trong chính đạo cũng tàn sát lẫn nhau, khiến hắn không thể không tiểu tâm.

"Là đệ tử Huyền Thiên Thánh tông ta!" Giang Nam vượt qua một khe núi, trông thấy sáu bảy vị nam nữ trẻ tuổi đang đi lại trong núi rừng phía trước. Phục sức của bọn họ đúng là phục sức của Huyền Thiên Thánh tông.

"Đó là tiểu muội!"

Trong sáu bảy vị đệ tử Thánh tông kia có bốn nam tử. Ba người là trẻ tuổi, một vị là trung niên nhân, tay cầm phất trần, rất là trầm ổn. Ba nữ tử khác, một thiếu nữ quần tím, mặt mũi nhu mì xinh đẹp, quanh người ngưng tụ vân khí nhàn nhạt. Còn có một thiếu nữ hơi gầy, lưng đeo một thanh lợi kiếm, lộ vẻ khôn khéo giỏi giang. Nữ hài bên cạnh nàng dung mạo xinh đẹp, tóc búi phi tiên, trâm cài hình phượng, ánh mắt sáng ngời, thật giống như có tinh mang trong đó chớp động. Tuổi không lớn, dáng vẻ cũng có nét tương đồng với Giang Nam, chẳng qua là mặt mũi có chút nhút nhát, chính là Giang Lâm.

"Tiểu muội..."

Trong lồng ngực Giang Nam dâng trào tình thân, vành mắt ửng đỏ, ngơ ngác đứng ở nơi đó, ngẩn ngơ nhìn thiếu nữ xinh đẹp kia. Trong đầu hắn hiện lên một vài bức hình ảnh. Năm đó thiên thần đại chiến, hàng tỉ chúng sinh lưu lạc khắp nơi, yêu ma hoành hành, vô số người bỏ mạng. Nàng chính là khi đó cùng Giang Lâm thất lạc. Hắn còn nhớ rõ ban đầu hắn và muội muội cùng người nhà thất lạc, hai huynh muội cùng nhau chạy trốn. Cẩu yêu điều khiển lũ yêu ma cuồn cuộn kéo tới, chỉ chốc lát nữa sẽ đuổi kịp. Hắn liền giấu tiểu muội vào trong đống thi thể, xoay người chạy như điên về phía trước, ý đồ dẫn dụ cẩu yêu rời đi.

Đề xuất Voz: Ma, Quỷ, Ngải
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN