Chương 135: Huynh muội gặp lại. (1)
- Ca ca, ta sợ...
Giang Nam vẫn còn nhớ rõ mình đã che thi thể lên người Giang Lâm, tiểu muội nức nở nói ra những lời ấy.
- Đừng sợ, ca ca sẽ dẫn chó dữ đi, muội đừng lên tiếng.
Hắn nói xong câu đó, liền lớn tiếng chạy về phía trước. Khi đó hắn còn nhỏ, chỉ mới mười hai tuổi, loạng choạng chạy trốn vài dặm, trong lúc vô ý bị rơi xuống sông, bị dòng nước cuốn đi. Đợi bò lên bờ ở hạ du con sông, hắn đã bị nước sông cuốn đi hơn mười dặm.
Hắn hao hết khí lực, thiên tân vạn khổ trở lại nơi giấu muội muội, lại phát hiện Giang Lâm đã biến mất không thấy tăm hơi. Khi đó, Giang Nam một mình khóc thật lâu, vừa đi vừa khóc, bóng lưng lẻ loi hiu quạnh dọc theo con sông kia đi hơn nửa năm trời, đã trải qua không biết bao nhiêu gian nguy, mới đi đến Kiến Vũ quốc.
- Ca ca, ta sợ...
Bên tai hắn lại quanh quẩn thanh âm ấy, quanh quẩn dưới đáy lòng. Nước mắt mặn chát bốc hơi từ trong hốc mắt, Giang Nam hít vào một hơi thật dài, sải bước đi thẳng về phía trước, trong lòng yên lặng nói:
- Muội muội, không cần phải sợ, lần này ta sẽ không một mình rời đi, mà là muốn toàn lực bảo vệ muội!
- Kẻ nào?
Trong mắt trung niên nam tử kia tinh quang bạo xạ, đột nhiên hướng Giang Nam nhìn tới, ngay sau đó sáu người khác lập tức lay động Pháp Lực, một vòng Thần Luân ong ong chuyển động, nổi lên Thần Thông, tùy thời chuẩn bị xuất thủ oanh tới Giang Nam!
Thực lực của bọn họ cực kỳ không kém, thậm chí trung niên nam tử kia đột nhiên ném phất trần trong tay lên, mấy ngàn bụi tơ điên cuồng sinh trưởng, hóa thành một đóa mây trắng, mà chuôi phất trần thì trở nên vô cùng thô to, như một cây cột Kim Đồng sắc, dựng ở giữa không trung.
Thiếu nữ trang phục kia cũng thanh quát một tiếng, bảo kiếm phía sau leng keng ra khỏi vỏ, như một ngân long ở giữa không trung bay múa, qua lại như điện! Mấy vị Thánh Tông đệ tử này thậm chí có hai kiện Bảo Khí, thực lực có thể nói là cực kỳ cường đại!
- Chậm, không nên động thủ, hình như là đệ tử Thánh Tông ta!
Trung niên nam tử kia thấy Giang Nam, vội vàng giơ bàn tay lên, ngăn mọi người phát động Thần Thông, hướng Giang Nam quát lên:
- Vị sư đệ này dừng bước! Ngươi trước báo tên họ, nói ra sư thừa, nếu không đừng trách vi huynh xuất thủ đả thương ngươi!
Hắn hiển nhiên là thủ lĩnh của nhóm người này, kinh nghiệm giang hồ, xử sự rất là lão luyện, biết rõ Loạn Không Ma Vực nguy hiểm, mặc dù thấy Giang Nam mặc y phục của Huyền Thiên Thánh Tông cũng không dám có chút lơ là.
- Tiểu muội...
Giang Nam mắt điếc tai ngơ, tiếp tục đi thẳng về phía trước. Trung niên nam tử kia khẽ cau mày, hướng mọi người bên cạnh thấp giọng nói:
- Cẩn thận phòng bị...
- Tứ ca ca...
Giang Lâm ngơ ngác nhìn nam tử đột nhiên hướng nàng đi tới, thần thái không khỏi có chút hoảng hốt, liều mạng dụi dụi con ngươi, lại thấy Giang Nam như cũ mặt mỉm cười hướng mình đi tới, không khỏi vui mừng kêu một tiếng, vọt tới, nhào vào trong ngực Giang Nam:
- Tứ ca, thật sự là huynh! Muội cứ nghĩ huynh đã chết... Trước đó không lâu muội quay về, dựng bia mộ cho huynh, còn có cha, mẹ, đại ca, nhị ca... Muội thật nghĩ huynh đã chết, ngày đó sau khi huynh đi muội rất sợ...
Vành mắt Giang Nam đỏ hoe, vỗ nhè nhẹ sau lưng thiếu nữ, cười nói:
- Đừng sợ, Tứ ca không phải ở chỗ này sao? Muội yên tâm, lần này ca ca không đi, không bao giờ đi nữa... Đừng khóc, nhiều người như vậy ở đây.
Giang Lâm vừa khóc vừa cười, giống như khi còn bé quấn lấy hắn, lôi kéo ống tay áo của hắn không muốn buông ra.
Trung niên nam tử kia thở phào nhẹ nhõm, thu hồi phất trần, cười nói:
- Là người quen, mọi người có thể tản Thần Thông đi.
Hai vị thiếu nữ Thánh Tông cùng ba vị nam đệ tử cũng riêng phần mình thở phào nhẹ nhõm, tản đi Thần Thông của mình, thu hồi bảo kiếm.
- Tứ ca, ngày đó sau khi huynh đi không lâu, Sư Tôn liền tới, thấy muội ở phía dưới đống thi thể khóc liền bế muội lên, nói muội tư chất không tệ, muốn thu muội làm đồ đệ.
Giang Lâm lau đi nước mắt, ngửa đầu nói:
- Chúng ta ở nơi đó chờ huynh thật lâu, thủy chung không gặp lại, Sư Tôn nói huynh đã chết, muội cũng nghĩ huynh đã chết. Mấy năm nay muội nằm mơ liền mơ thấy huynh máu chảy đầm đìa đứng ở bên cạnh muội, nói tiểu muội đừng sợ, ca ca trở lại... Đúng rồi Tứ ca, sao huynh cũng trở thành đệ tử Huyền Thiên Thánh Tông rồi?
- Lâm sư muội, vị này chính là Tứ ca Giang Nam Giang Tử Xuyên mà muội thường xuyên nói?
Vị thiếu nữ đeo kiếm kia đột nhiên mở miệng, ánh mắt lạnh lẽo rơi vào trên người Giang Nam, thần thái có chút không vui nói:
- Giang sư đệ, ta xem quần áo của ngươi cũng là đệ tử Thánh Tông ta, nói vậy năm đó ngươi cũng là bị sư thúc sư bá của Thánh Tông cứu lên, bái nhập Thánh Tông. Vì sao những năm này ngươi không đi tìm Lâm sư muội? Ngươi có biết Lâm sư muội nhớ ngươi thế nào không?
- Ta biết, ta cũng là trước đó không lâu mới bái nhập Thánh Tông.
Giang Nam tự giễu cười cười, thanh âm càng ngày càng thấp:
- Trong trận thiên tai kia, không có ai cứu ta, ta cũng từng ảo tưởng có vị cao nhân nào đi ngang qua thấy ta ở trong đống thi thể đau khổ giãy giụa, hướng ta ra tay cứu viện...
- Đáng tiếc, một người cũng không có...
Hắn lẩm bẩm nói.
Thiếu nữ đeo kiếm kia ngây ngốc, vốn là tính toán chỉ trích Giang Nam, nghe nói như thế cũng không biết nên nói cái gì mới tốt. Nàng có thể tưởng tượng được, một thiếu niên tuổi gần mười hai một mình đi ở trên Địa Thi phế tích, khi đó Giang Nam tuyệt vọng đến cỡ nào, bất lực đến cỡ nào. Nhưng mà, những cao nhân thần thông quảng đại kia, lại không có một ai hiện ra ở trước mặt hắn, không có một người nào hướng hắn vươn tay trợ giúp.
- Giang sư đệ, mới vừa rồi có chút đắc tội.
Cô gái kia có chút sảng lãng hào phóng, rất nhanh phục hồi tinh thần lại, đợi Giang Nam cùng Giang Lâm nói lời tâm tình xong, tiến lên cười nói:
- Ta tên là Mộ Yên Nhi, là Linh Càn Phong Càn Nguyên Cung Đại sư tỷ, ân sư họ Hàn tên Phương. Xin hỏi sư đệ, ngươi bái vị sư thúc sư bá nào làm môn hạ?
- Ta nhập môn muộn, là nghe thấy tiểu muội ở Huyền Thiên Thánh Tông, lúc này mới bái nhập sư môn.
Giang Nam ôn hòa cười một tiếng nói:
- Ân sư là Phong chủ Lĩnh Tụ Phong, họ Lạc tên Hoa Âm.
- Giang sư đệ, ngươi là đệ tử của Lạc sư bá?
Mộ Yên Nhi nghe đến đó, lấy làm kinh hãi, mở miệng hỏi.
Giang Nam gật đầu, cười nói:
- Gia sư chính là Phong chủ Thúy Vân Cung của Lĩnh Tụ Phong.
Mộ Yên Nhi lấy làm kinh hãi, sắc mặt nhất thời trở nên cổ quái, hàm hàm hồ hồ nói:
- Thì ra ngươi chính là đệ tử của Lạc sư bá thu nhận, ngô... rất tốt, rất tốt...
Giang Lâm nghe đến đó, đột nhiên chen miệng nói:
Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!