Chương 142: Một ngón tay đánh bại. (1)
Bành! Vọng Giang Sơn Ấn từng khối tan rã, hình tượng sông núi lớn trên ấn vỡ vụn. Thân hình Ngũ Nguyên Sơn rung mạnh, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi. Y phục trên người hắn đột nhiên rách nát tả tơi, hóa ra là bị lực lượng ẩn chứa trong một ngón tay của Giang Nam chấn động, xé nát toàn bộ quần áo của hắn, chỉ còn lại một chiếc quần nhỏ! Mấy nữ đệ tử thấy vậy, vội vàng 'phì' một tiếng, hai tay che mặt, không dám nhìn thêm nữa. Nụ cười trên mặt bọn Tiêu sư tỷ còn chưa tắt, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Ngũ Nguyên Sơn vừa kinh vừa giận, mi tâm vội vàng lóe sáng, từ trong Tử Phủ lấy ra một bộ y phục, vội vàng mặc lên người, gầm dài một tiếng, mái tóc đen lại cuồng loạn bay múa, tung ra một quyền nữa oanh tới. Giang Nam mỉm cười, lần nữa một ngón tay điểm ra. Trong lòng Ngũ Nguyên Sơn căng thẳng, vội vàng vận chuyển cương khí, bảo vệ y phục trên người. Quyền và chỉ của hai người chạm vào nhau, không một tiếng động.
- Tốt! Y phục của ta không bị cương khí của hắn xé rách, xem ra trình độ của hắn cũng chỉ đến thế mà thôi!
Ngũ Nguyên Sơn đại hỉ, lần nữa gầm dài một tiếng. Lần này, mái tóc đen của hắn không còn cuồng loạn bay múa nữa. Hắn không khỏi khẽ giật mình, vội vàng sờ lên gáy, chỉ cảm thấy một mảng trơn nhẵn. Hóa ra, mái tóc đen mà hắn vẫn kiêu ngạo đã bị một ngón tay của Giang Nam chấn vỡ, tan thành mây khói.
Giang Nam búng tay nhẹ một cái, lạnh nhạt nói:- Ngũ sư huynh, đừng ra tay nữa, nếu không lần sau, thứ vỡ tan sẽ không chỉ là y phục cùng mái tóc phiêu dật của ngươi đâu.
Thần Thứu Yêu Vương nhìn có chút hả hê, cười hắc hắc nói:- Chậc chậc, cái gáy này, còn trọc hơn cả lão tử. Ít ra trên gáy lão tử còn có một cọng lông chim, còn trên gáy ngươi thì ngay cả một cọng lông chim cũng không có! Tiểu tử, mau nhận thua đi. Nếu chủ công nhà ta thật sự ra tay, đừng nói trên đầu ngươi không có lông chim, mà ngay cả phía dưới cũng chẳng còn một cọng!
- Mái tóc của ta...
Ngũ Nguyên Sơn lửa giận công tâm, trong lòng biết ở cùng cảnh giới mình e rằng không phải đối thủ của Giang Nam. Hắn tức cực bật cười nói:- Họ Giang kia, ngươi vừa rồi rõ ràng nói để cho ta hai tay, hôm nay lại vận dụng một tay. Nói lý lẽ mà nói, vẫn là ngươi thua!
Bọn Tiêu sư tỷ vốn đang lo lắng về số tiền đặt cược lần này, nghe vậy không khỏi mắt sáng rỡ, như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng nói:- Không sai! Giang sư đệ, vừa rồi ngươi rõ ràng nói muốn nhường Ngũ sư huynh hai tay, hôm nay lại lật lọng, lần này người thua chính là ngươi!
Đàm sư huynh cười lạnh nói:- Vận dụng một ngón tay cũng là ra tay. Mộ sư tỷ, ngươi nói lần này ai thắng ai thua?
- Là Giang sư đệ đã trái với quy củ trước, chúng ta cũng không tính thua!
Mộ Yên Nhi khẽ nhíu mày, đang định mở miệng, đột nhiên dưới nách Giang Nam cương khí tuôn ra, hóa thành một dải cánh tay dài hẹp. Rõ ràng là tám cánh tay, hắn mỉm cười nói:- Chư vị, ta mới vừa nói nhường Ngũ sư huynh hai tay, chứ đâu có nói nhường hắn hai cánh tay nào. Ngũ sư huynh, ngươi yên tâm, ta chỉ dùng sáu cánh tay đánh ngươi, tuyệt đối sẽ không đồng thời vận dụng cả tám cánh tay đâu.
Sắc mặt Ngũ Nguyên Sơn kịch biến, gương mặt hắn có chút vặn vẹo. Vừa rồi Giang Nam chỉ vận dụng một ngón tay, đã trực tiếp phá vỡ Vọng Giang Sơn Ấn mà hắn vẫn kiêu ngạo. Hôm nay lại muốn động dụng sáu cánh tay, tương đương ba mươi ngón tay, hắn hoàn toàn có thể tưởng tượng được thảm trạng của mình khi Giang Nam công tới! Hắn hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng rốt cuộc vẫn không dám ra tay. Sắc mặt Mạc sư huynh cũng không khỏi thay đổi. Tu vi thực lực của hắn cao nhất, tầm mắt cũng cực cao, vậy mà lại không nhìn ra thực lực của Giang Nam rõ ràng cao đến mức này, chỉ một ngón tay đã áp chế Ngũ Nguyên Sơn.
- Hỗn Nguyên Nhất Khí Khổng Tước Minh Vương Kinh! Giang sư đệ lại có thể tu luyện môn tâm pháp này đến Ngoại Cương cảnh, thật sự rất cao minh, vô cùng cao minh!
Mạc sư huynh đột nhiên mở miệng, ngăn Ngũ Nguyên Sơn đang định ra tay trong cơn xúc động, thản nhiên nói:- Sư đệ thực lực phi phàm, ngu huynh vô cùng bội phục. Lần này cứ coi như ngươi thắng, Ngũ sư đệ, chúng ta đi!
Trên mặt Ngũ Nguyên Sơn lộ vẻ không cam lòng, hắn nhìn Huyền Điểu Thanh Ngọc Trâm của mình, có chút luyến tiếc. Không chỉ có hắn, những người khác như Tiêu sư tỷ, Đàm sư huynh, trong lòng cũng cực kỳ khó chịu. Lần này, bọn họ vì đả kích Mộ Yên Nhi, cơ hồ đã đem tất cả tích trữ của mình ra đánh bạc, hơn nữa toàn bộ đều là bảo vật trân quý khó gặp, không ngờ lại thua thảm hại đến vậy. Hiện tại bọn họ mới bừng tỉnh đại ngộ, rốt cuộc hiểu ra vì sao vừa rồi Giang Nam cứ liên tục tỏ vẻ khẩn trương không cho Mộ Yên Nhi tiếp tục đánh bạc. Hóa ra là để hấp dẫn bọn họ hạ tiền đặt cược càng lớn, thật là một mưu lợi ác độc!
- Gian xảo, thật sự gian xảo! Không hổ là đệ tử của Lạc sư bá!
Tiêu sư tỷ thấp giọng nói:- Mạc sư huynh, chúng ta đông người, không bằng ra tay cướp lại bảo vật của chúng ta!
Mạc sư huynh có chút do dự một lát, rồi lắc đầu nói:- Chúng ta vốn đã thua, lại là đồng môn sư huynh đệ, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, huống hồ đây cũng không phải huyết hải thâm cừu gì, không cần phải làm mọi chuyện đến mức tuyệt tình như vậy. Hơn nữa, Lạc sư bá nổi danh là người bao che khuyết điểm. Lúc trước, Hiểu Nguyệt sư bá nhìn lén nha hoàn môn hạ nàng tắm rửa còn bị nàng dán ở sơn môn thị chúng ba ngày. Nếu chúng ta cướp đoạt đồ đệ của nàng, tuyệt đối sẽ không có ngày lành để sống đâu.
- Chẳng lẽ cứ thế bỏ qua sao?
Đàm sư huynh oán hận nói. Mạc sư huynh lắc đầu cười nói:- Trở về sơn môn, chúng ta sẽ bẩm báo sư tôn, tự nhiên có sư tôn ra mặt làm chủ, đòi hắn một lời giải thích!
Mấy người chậm rãi gật đầu, hung dữ trừng mắt nhìn Giang Nam, rồi quay người rời đi.
- Thật sự là một khoản thu hoạch ngoài mong muốn!
Mộ Yên Nhi thu hồi Ngân Giao Kiếm của mình, ngơ ngác nhìn các loại bảo vật như Long Huyết Cốt Trượng cùng Huyền Điểu Thanh Ngọc Trâm, không khỏi thất thần một lát, rồi nghẹn ngào cười nói:- Chúng ta vất vả đánh sinh đánh tử, cũng không có được một kiện Bảo Khí nào, không ngờ chỉ một lát đã có được thu hoạch lớn!
- Tiểu muội, Huyền Điểu Thanh Ngọc Trâm này tặng cho ngươi.
Giang Nam đưa cây trâm cho Giang Lâm, cười nói. Giang Lâm hưng phấn vô cùng, vội vàng đeo trâm gài tóc lên. Tuy nàng được Càn Nguyên cung Hàn Phương sủng ái, nhưng Hàn Phương cũng không ban cho nàng Bảo Khí nào, e sợ nàng ỷ vào uy lực của Bảo Khí mà trì hoãn tu hành của mình. Cây trâm gài tóc này là kiện Bảo Khí đầu tiên của nàng, mặc dù không có bao nhiêu uy lực, nhưng đối với nàng mà nói, đẹp mắt mới là điều quan trọng nhất.
- Mộ sư tỷ, ta đối với đan đạo có chút nghiên cứu, lò đan này ta xin nhận.
Giang Nam thu hồi lò đan, giao cho Thần Thứu Yêu Vương cất vào Tử Phủ, cười nói:- Sư tỷ lần này bỏ vốn đánh bạc, cũng đã mạo hiểm rất lớn. Vừa rồi Mạc sư huynh nói cây Long Huyết Cốt Trượng này thích hợp luyện thành pháp bảo, vậy sư tỷ hãy nhận lấy nó đi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đấu La Đại Lục