Chương 147: Lòng người hiểm ác (1)

Hắn cười khổ một tiếng, thấp giọng nói: - Đoán chừng kẻ ra tay giết ta cực kỳ tự tin vào bản thân, cho rằng ta chắc chắn phải chết, không còn nghi ngờ gì nữa, cho nên mới không thèm xem xét ta đã chết hay chưa.

Mộ Yên Nhi rầu rĩ thu hồi Ngân Giao Kiếm, Giang Lâm cũng lộ vẻ thương xót, thấp giọng nói: - Sư tỷ, làm sao bây giờ?

- Giang sư đệ, ngươi thấy thế nào? Mộ Yên Nhi không đáp, quay sang Giang Nam thấp giọng nói: - Vị sư huynh này là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, Thái Huyền Thánh Tông chính là thủ lĩnh của chính đạo chúng ta. Hắn lại trượng nghĩa ra tay, vì cứu giúp đệ tử Thánh tông ta mà bị trọng thương. Theo lý mà nói, chúng ta không thể không ra tay cứu giúp.

Giang Nam nhìn Chu Dục, trầm ngâm nói: - Thật sự đáng thương, bất quá sư tỷ, chúng ta không thể chỉ bằng lời nói của một phía hắn mà tin tưởng hắn là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông. Cần biết lòng người hiểm ác, vạn nhất hắn là đệ tử Cổ Thần Các, cố ý giả thành đệ tử Thái Huyền Thánh Tông lừa gạt chúng ta đến gần, nếu chúng ta tùy tiện tiến lên, chẳng phải sẽ bị hắn hạ độc thủ sao?

Mộ Yên Nhi chần chừ một lát, gật đầu nói: - Sư đệ nói có lý.

Chu Dục ho ra máu liên tục, trong lòng buồn bực: - Thiếu niên kia tu vi bất quá Ngoại Cương cảnh, sao cường giả Thần Thông cảnh lại còn muốn hỏi ý kiến của hắn?

Giang Nam nghiêm mặt nói: - Vị sư huynh này xưng hô thế nào? Ngươi nói mình là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, còn có bằng chứng gì không?

- Mắc câu rồi! Chu Dục nghe vậy, vội vàng ho ra một búng máu, yếu ớt nói: - Ta có Yêu Bài của Thái Huyền Thánh Tông ở đây, có thể làm bằng chứng, sư đệ mời xem.

Hắn giãy dụa lấy ra một khối Yêu Bài, ra sức ném đi, nhưng cũng chỉ văng ra mấy trượng. Hiển nhiên hắn bị thương rất nặng, ngay cả sức lực ném Yêu Bài đến dưới chân đám người Giang Nam cũng không còn.

- Sư tỷ, làm phiền ngươi dùng thần niệm cuốn lấy khối Yêu Bài này. Giang Nam thản nhiên nói.

Mộ Yên Nhi vốn định tiến lên nhặt Yêu Bài, nghe vậy không khỏi mắt sáng lên, dùng thần niệm cuốn lấy khối Yêu Bài kia, khen ngợi: - Sư đệ quả nhiên là người từng trải, dùng thần niệm cuốn lấy đúng là có thể đề phòng đánh lén.

Trong mắt Chu Dục hiện lên một đạo hàn quang, ý đồ của hắn đúng là tính toán thừa dịp Mộ Yên Nhi nhặt Yêu Bài lên, thừa cơ đánh lén. Trước tiên chém giết đối thủ mạnh nhất này, sau đó đối phó những người khác sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Tu vi của Mộ Yên Nhi cực kỳ thâm sâu, hơn nữa trải qua Giang Nam rèn luyện qua sinh tử, khí tức càng trở nên hùng hồn, khiến người ta không thể khinh thường. Thêm nữa chuôi Ngân Giao Kiếm này, chính diện đối đầu, Chu Dục cũng không có nắm chắc phần thắng tuyệt đối.

Tu vi của Chu Dục chính là Thần Thông tứ trọng, mà Mộ Yên Nhi là Thần Thông ngũ trọng. Nhưng thực lực tu vi của Chu Dục lại không hề yếu hơn Mộ Yên Nhi, bởi vì hắn tu luyện tâm pháp của Thái Huyền Thánh Tông. Thái Huyền Thánh Tông chính là Cự Bá trong chính đạo, nội tình môn phái còn vượt xa Huyền Thiên Thánh Tông. Tâm pháp trong môn phái cũng cực kỳ kinh người, thực lực đệ tử cũng thường vượt trội hơn các môn phái khác một bậc.

- Sư đệ, đây thật là Yêu Bài của Thái Huyền Thánh Tông. Mộ Yên Nhi xem xét Yêu Bài một lượt, rồi đưa cho Giang Nam nói.

Giang Nam nhận lấy Yêu Bài, quan sát một lượt, chỉ thấy mặt trước Yêu Bài này là vân hải đằng long, phía sau có khắc một chữ "Thái". Nó cùng Yêu Bài của Huyền Thiên Thánh Tông có sự tương đồng kỳ diệu về cách thức vận hành, trong đó tất nhiên cũng ẩn chứa cách dùng cực kỳ tinh diệu.

- Chỉ là một khối Yêu Bài, cũng không thể chứng minh ngươi chính là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông. Kẻ trong Ma đạo cũng có thể giết chết đệ tử Thái Huyền Thánh Tông mà đoạt được Yêu Bài... Giang Nam trầm ngâm, khiến Chu Dục nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức nhảy lên chém giết tiểu tử này ngay. Chỉ nghe Giang Nam do dự nói: - Nếu có thể để hắn thi triển Thần Thông của Thái Huyền Thánh Tông, thì không còn gì đáng lo ngại. Đáng tiếc vị sư huynh này bị thương quá nặng, chỉ sợ không thể thi triển Thần Thông...

Chu Dục ho ra máu, cười thảm nói: - Vị sư đệ này, nếu ngươi không cứu ta, chỉ sợ ta sẽ chết vì trọng thương...

Mộ Yên Nhi do dự một chút, thấp giọng nói: - Tuy nói lòng người khó dò, nhưng chúng ta dù sao cũng là người trong chính đạo, không thể thấy chết mà không cứu giúp. Ta đi cứu hắn...

- Chậm! Giang Nam giơ tay lên, trầm giọng nói: - Sư tỷ, ngươi là người có tu vi thực lực cao nhất trong chúng ta. Vạn nhất hắn là kẻ trong Ma đạo nhảy lên trọng thương ngươi, chẳng phải chúng ta cũng sẽ chết trong tay hắn sao? Ngươi yên tâm, ta tự có tính toán riêng.

Mộ Yên Nhi nghe vậy, chỉ đành phải kiên nhẫn chờ đợi.

Giang Nam hướng Chu Dục cười nói: - Sư huynh, không phải chúng ta không cứu ngươi, mà là giang hồ thật sự hung hiểm, không thể không đề phòng. Sư huynh, ngươi đã không cách nào chứng minh ngươi là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, không biết ngươi có Bảo khí hay Pháp bảo nào của Thái Huyền Thánh Tông không? Nếu có, xin sư huynh ném tới đây, sư tỷ ta kiến thức rộng rãi. Nếu quả thật là Bảo khí, Pháp bảo của Thái Huyền Thánh Tông, chúng ta tự nhiên không nói hai lời, nhất định dốc toàn lực tương trợ!

Chu Dục nghe vậy, cũng không khỏi chần chừ một lát, thở hổn hển nói: - Nếu ta giao ra Bảo khí của Thái Huyền Thánh Tông, các ngươi nhất định sẽ cứu ta sao? Vạn nhất các ngươi xoay người bỏ đi, ta chẳng phải sẽ chịu thiệt lớn sao?

Giang Nam cười lạnh nói: - Vị sư huynh này, ngươi thật hồ đồ. Ngươi đã là người gần chết, còn nghĩ vật ngoại thân quan trọng đến thế. Bảo khí của ngươi có thể so sánh với mạng sống của ngươi sao? Huống hồ, ngươi hiện tại bị thương nặng, nếu chúng ta có lòng xấu, tự nhiên có thể giết ngươi đoạt bảo, há cần phải lừa gạt Bảo vật của ngươi?

Chu Dục ngẫm nghĩ kỹ càng, quả thật là đạo lý này. Lúc này, hắn cắn răng, mi tâm chợt lóe sáng, một hạt châu màu lửa đỏ từ trong Tử Phủ của hắn rơi xuống.

- Nếu kẻ này muốn nuốt trọn Bảo vật của ta, khẳng định sẽ chịu một đòn của ta. Hắn cầm lấy Bảo vật của ta, chỉ cần ta tâm niệm vừa động, là có thể trực tiếp tru diệt hắn! Chu Dục thầm nghĩ trong lòng.

Hạt châu này vừa mới rơi xuống đất, liền có nhiệt lực vô cùng cuồn cuộn tỏa ra, thậm chí mặt đất cũng bị nung cháy. Giống như trong sơn cốc đột nhiên xuất hiện một vầng tiểu Thái Dương, cho dù là đám người Giang Nam, cũng có thể cảm nhận được nhiệt lực kinh người từ hạt châu này. Nếu thôi thúc Thần Thông ẩn chứa trong đó, uy lực khẳng định sẽ kinh người!

Đây là Bảo khí Thần Thông bát trọng, uy lực không hề kém hơn Ngân Giao Kiếm của Mộ Yên Nhi, thậm chí còn vượt trội hơn một bậc!

- Đây là Tứ Cực Viêm Dương Châu của Thái Huyền Thánh Tông. Chu Dục thở dốc nói:

Đề xuất Đô Thị: Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN