Chương 148: Lòng người hiểm ác (2)

Viêm Dương Châu này chính là do Tứ Cực Viêm Dương Đại Pháp của Thái Huyền Thánh Tông ta luyện chế mà thành. Tứ Cực Viêm Dương Đại Pháp, sư đệ, sư tỷ các ngươi hẳn là đã từng nghe qua, đây chính là tâm pháp cảnh giới Đạo Đài của Thái Huyền Thánh Tông, danh tiếng vang xa, các môn phái khác không hề có môn công pháp này.

Mộ Yên Nhi đưa thần niệm quấn quanh Tứ Cực Viêm Dương Châu, tinh tế xem xét, rồi gật đầu nói:- Sư đệ, đích xác là bảo khí do Tứ Cực Viêm Dương Đại Pháp luyện chế mà thành. Tứ Cực Viêm Dương Đại Pháp chính là Thần Thông hóa thành bốn đại trận, tựa như một vòng Liệt Dương, có thể luyện chết đối thủ, uy lực cực lớn. Nói như vậy, hắn tất nhiên là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, chúng ta không thể không cứu!

- Sư tỷ bình tĩnh một chút, đừng nóng vội! Giang Nam khoát tay, trầm giọng nói:- Cũng có thể là cường giả Ma Đạo đã giết đệ tử Thái Huyền Thánh Tông rồi chiếm đoạt một quả bảo châu trong đó. Nếu đã là Tứ Cực Viêm Dương Châu, vậy tất nhiên cần bốn bảo châu chiếm cứ bốn phía. Vị sư huynh này, ngươi chỉ có một quả bảo châu, nếu có thể lấy ra đủ một bộ, ta liền tin ngươi.

Trong lòng Chu Dục giận tím mặt:- Tên tiểu tử thúi này, dài dòng lắm lời! Ta trước không nên giết hắn, mà là phải hung hăng bào chế một phen, từ từ giết chết!

Nghĩ tới đây, mi tâm hắn lại chợt lóe, ba viên Viêm Dương Châu từ trong Tử Phủ lăn xuống đi ra ngoài. Hắn hữu khí vô lực nói:- Sư đệ, bây giờ ngươi hẳn là không còn nghi vấn gì nữa chứ?

- Giang sư đệ, ba miếng này đích xác là Tứ Cực Viêm Dương Châu. Bốn miếng bảo châu này là bảo khí Thần Thông bát trọng, khi hợp lại sẽ hình thành một viêm dương đại trận. Uy lực của loại pháp bảo này cực kỳ kinh người, tuyệt đối không thể nào là kẻ Ma Đạo có thể luyện thành.

Mộ Yên Nhi sải bước đi tới phía Chu Dục, quả quyết nói:- Hắn tất nhiên là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, nếu đợi thêm nữa, chỉ sợ hắn sẽ chết mất. Ta đi cứu hắn!

- Sư tỷ, để ta đi. Thân hình Giang Nam chợt lóe, lướt tới ngăn trước người Mộ Yên Nhi, cười nói:- Sư tỷ, ngươi lui về phía sau. Nếu gặp phải nguy hiểm, tu vi thực lực ngươi cao nhất, cũng dễ dàng xuất thủ cứu giúp. Nếu không gặp phải nguy hiểm, ngươi tới gần cũng chưa muộn.

Chu Dục nghe vậy, trong lòng lại chần chờ một chút:- Ta vốn định lừa gạt bọn chúng tới gần, rồi lập tức nhảy lên giết chết cô gái có tu vi cao nhất kia. Những người khác sẽ không cách nào thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Bất quá tiểu tử lắm mồm này lại đến đây, ta liền không thể lập tức động thủ...

Hắn kiềm chế sát ý trong lòng xuống, nhìn Giang Nam đi tới. Hắn giãy dụa đứng dậy, rồi lại rơi xuống trong bụi bặm, vô lực nói:- Làm phiền sư đệ cứu giúp. Lần này sư đệ cứu ta, ngày sau chờ ta thương thế lành hẳn, tất nhiên sẽ có hậu tạ, báo đáp đại ân của sư đệ!

Nhưng Giang Nam không lập tức dìu hắn, cười dài nói:- Huyền Thiên Thánh Tông ta cùng Thái Huyền Thánh Tông đồng khí liên chi, sư huynh nói vậy thì khách sáo quá rồi. Bất quá nếu sư huynh đã nhắc tới báo đáp, không bằng chúng ta "tiểu nhân trước, quân tử sau". Sư huynh trước tiên cứ lấy bảo vật ra, để tiểu đệ yên tâm đã.

Chu Dục cắn răng, hận không thể lập tức tự cho mình một cái bạt tai. Ai bảo mình lắm mồm, vô cớ khiến cho tiểu tử này nổi lòng tham! Hắn tự an ủi trong lòng:- Trước cứ cho hắn một chút chỗ tốt đã. Đợi khi chém giết cô gái có tu vi mạnh nhất kia xong, lại tra tấn hắn sau. Hắn chỉ là Ngoại Cương cảnh, cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu!

- Sư đệ, trên người ta không còn vật gì quý giá nữa. Nơi đây ta có được một viên Lục Liên Ma Châu trong lúc vô tình, đây là bảo khí Ma Đạo, Thần Thông thất trọng.

Chu Dục lấy ra một quả ngọc châu màu xanh biếc, miễn cưỡng cười nói:- Mặc dù Lục Liên Ma Châu không bằng Tứ Cực Viêm Dương Châu của ta, nhưng uy lực cũng không thể xem thường, ta liền đưa cho sư đệ.

Giang Nam nhận lấy Ma Châu màu xanh biếc này, nhẹ nhàng tung lên rồi bắt lấy, sau đó ném cho Thần Thứu Yêu Vương, cười nói:- Sư huynh còn gì nữa không?

Chu Dục giận dữ, trong lòng dâng lên một luồng bạo khí, hận không thể lập tức xuất thủ tiêu diệt tiểu tử này trăm ngàn lần, để phát tiết lệ khí trong lòng.

- Ta chỉ đùa một chút thôi, sư huynh không cần để ý.

Giang Nam cười ha ha, nhưng trong lòng âm thầm cảnh giác. Hắn đã từng thấy Chu Dục ra tay giết người, uy lực của Ngũ Độc Phiên cực mạnh, chỉ sợ sẽ không thua kém Tứ Cực Viêm Dương Châu. Chu Dục vẫn chưa từng lấy ra mặt đại phiên này, điều đó không thể không khiến hắn lo lắng.

- Mộ sư tỷ, không có nguy hiểm. Vị sư huynh này đích xác là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, là người trong chính đạo!

Giang Nam khom lưng dìu Chu Dục đứng dậy, hướng Mộ Yên Nhi đi tới, cao giọng cười nói, vẻ mặt hồn nhiên không nhìn ra bất kỳ dị trạng nào. Mộ Yên Nhi cùng Giang Lâm cũng thở phào nhẹ nhõm, đi tới chỗ Giang Nam và Chu Dục. Duy chỉ có Thần Thứu Yêu Vương là căng thẳng, lông vũ trên mông chuẩn bị dựng đứng lên. Giang Lâm thậm chí có thể cảm giác được đầu Đại Điểu này khẽ run, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.

- Bọn ắt con, cuối cùng cũng mắc câu rồi!

Trong mắt Chu Dục hiện lên một đạo sát cơ, hắn cười khổ nói:- Vị sư đệ này, ngươi cũng quá cẩn thận rồi.

- Thuyền dùng cẩn thận có thể đi vạn dặm.

Giang Nam tay phải xuyên qua dưới nách hắn, đỡ lấy lưng hắn, cười ha hả nói:- Ngươi nói có đúng hay không, Chu sư huynh?

- Quả thật như thế, lòng người hiểm ác a...

Chu Dục cười nói, đột nhiên toàn thân hắn tóc gáy dựng đứng, mồ hôi lạnh nhất thời vã ra:- Ta vẫn chưa nói ra tên họ, làm sao hắn biết ta họ Chu?

- Chu Dục sư huynh, ngươi giết Mạc sư huynh, sau đó giả bộ bị thương chờ chúng ta tới, đúng là có ý đồ hay đấy.

Cương khí của Giang Nam bắt đầu khởi động, hóa thành tám cánh tay dài hẹp. Tám cánh tay ôm lấy Chu Dục, khóa chặt tay chân hắn, các ngón tay ghìm chặt lấy Chu Dục, mỉm cười nói:- Bất quá đáng tiếc chính là ta nhận ra ngươi, nhưng ngươi lại không biết ta.

Đại Ngũ Hành Kiếm Khí!Xuy!Trên đầu ngón tay của tám bàn tay, từng đạo kiếm khí phun ra, xì xì đâm vào trong cơ thể Chu Dục. Ngũ Hành lực đột nhiên bộc phát, trong cơ thể Chu Dục bị khuấy phá, hóa thành những trận Đại Ngũ Hành Kiếm Trận. Trong chớp mắt liền đâm ra vô số lỗ thủng trên người Chu Dục, toàn thân hắn đẫm máu!

- Không hổ là đệ tử Thái Huyền Thánh Tông, thân thể mạnh mẽ như vậy, còn cường hãn hơn nhục thể của ta đến bốn, năm thành!

Giang Nam không khỏi than thở một tiếng, cười nói.

Trong lòng Giang Nam kinh ngạc, chỉ cảm thấy Đại Ngũ Hành Kiếm Khí của mình khi đâm vào thân thể Chu Dục lập tức gặp phải lực cản cực lớn. Thậm chí kiếm khí còn bị trấn áp vô cùng trầm trọng, trở nên cực kỳ nhỏ bé, không thể gây ra thương thế chí mạng cho hắn!

Chu Dục kêu thảm thiết, trong miệng máu chảy không ngừng. Pháp lực khổng lồ trong cơ thể hắn đột nhiên vận chuyển, chỉ trong một thoáng liền tiêu diệt tám tòa Đại Ngũ Hành Kiếm Trận. Mi tâm hắn từng đạo Thần Luân hiện lên, ông ông tác hưởng, một tiếng "oanh" vang lên, bắn Giang Nam bay ra ngoài!

Đề xuất Tiên Hiệp: Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta (Dịch)
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN