Chương 176: Lục đạo thần niệm chi luân (1)
Lực lượng một ngón tay của Cận Đông Lưu khiến người ta hồi hộp, khiến người ta tuyệt vọng, mà Giang Nam vẫn miệt mài thôi thúc Huyền Thai Kim Nhân, ra sức công phá đại môn Tử Phủ. Hắn giáng xuống một chưởng, hai chưởng, ba chưởng... Đại môn Tử Phủ vẫn vững chắc như núi, chưa hề có dấu hiệu mở ra. Mặc dù Giang Nam đã phát huy toàn bộ tiềm năng của mình, nhưng dù sao hắn chỉ vừa mới bước vào Thần Luân cảnh chưa lâu, vẫn chưa thể mở ra Tử Phủ này, tu thành Thần Thông.
Ngón tay của Cận Đông Lưu cuối cùng cũng hạ xuống. Sơn mạch run rẩy, núi đá tróc ra, hóa thành phấn vụn, không thể địch nổi, không thể chống đỡ. Giang Nam như hung thú ngủ say gào thét, cũng không cách nào thay đổi bất cứ kết quả nào.
- Cận sư điệt, cần gì phải nổi giận?
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên chỉ nghe một giọng nữ thanh âm phong khinh vân đạm truyền đến. Chỉ thấy một đầu ngón tay trắng như tuyết từ xa vươn tới, như một cây ngọc trụ, nhẹ nhàng cong ngón búng ra. "Ba" một tiếng, chạm vào ngón tay khổng lồ như núi của Cận Đông Lưu.
Hai đầu ngón tay khẽ chạm, hai cỗ lực lượng va chạm mà tách ra, không một chút khí tức lửa khói nào.
- Nguyên lai là Hàn sư thúc của Linh Càn Phong, Càn Nguyên Cung.
Ánh mắt của Cận Đông Lưu lướt qua người nữ tử vừa tới, khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:
- Hàn sư thúc, những người này là đệ tử môn hạ của người sao? Đệ tử của người đã giết bảy vị sư đệ của ta, tội đáng chết vạn lần. Bất quá tiểu chất vẫn chưa ra tay độc ác, là vì chờ một người có thể nói chuyện đến.
Hàn Phương cũng là nhận được phi hạc truyền thư của Mộ Yên Nhi, lập tức động thân chạy tới. Nàng không ngờ lại gặp phải Cận Đông Lưu đang định dùng một ngón tay hạ sát đám người Giang Nam và Mộ Yên Nhi, lúc này mới lập tức xuất thủ cứu giúp. Bất quá cho dù là nàng, cũng cực kỳ kiêng kỵ Cận Đông Lưu. Chính Ma hai đạo, các tông các phái, thiên tài như sao sa, nhiều vô số kể, nhưng người thật sự khiến nàng kiêng dè, thì chỉ có mấy người mà thôi. Mà Cận Đông Lưu của Thái Huyền Thánh Tông, chính là một trong số những người khiến nàng kiêng kỵ nhất!
Mặc dù tu vi của Cận Đông Lưu còn chưa tu luyện tới Thần Phủ cảnh, nhưng thực lực lại không hề kém cạnh nàng, một Thần Phủ cảnh tiền bối. Nếu quả thật động thủ, nàng tự nhận chưa chắc đã là đối thủ của Cận Đông Lưu.
- Cận sư điệt, ngươi có gì muốn nói, cứ việc nói thẳng.
Hàn Phương giơ tay vuốt mái tóc rối bời, mỉm cười nói.
- Tốt! Vậy sư điệt cứ việc nói thẳng!
Cận Đông Lưu cười ha hả:
- Đệ tử của người đã giết bảy người của Thái Huyền Thánh Tông ta, tội không thể dung thứ. Bất quá, bọn Trần sư đệ chỉ là những nhân vật tầm thường như kiến hôi, không đáng để ta và sư thúc sinh oán khí. Nhưng danh tiếng Thái Huyền Thánh Tông ta không thể bị hạ thấp. Tiểu chất gần đây cũng sắp đột phá, tu thành Thần Phủ, sắp độc chiếm một ngọn Linh sơn. Chẳng qua là dưới trướng không một ai, không một hoàng triều nào phụng dưỡng ta. Cho nên Nhạc Thanh Quốc này, kính xin sư thúc bỏ qua điều yêu thích, nhượng lại cho tiểu chất. Đây là điều thứ nhất!
Hàn Phương khẽ cau mày, đoạn mặt giãn ra, cười nói:
- Thứ hai là gì?
- Linh tuyền trên ngọn núi này cũng thuộc về tiểu điệt.
Cận Đông Lưu cười nói:
- Nếu sư thúc đáp ứng, ta sẽ làm chủ, xóa bỏ mọi ân oán cũ mới, không cần kinh động đến sư môn đôi bên. Sư thúc nghĩ sao?
Hàn Phương thở dài, liếc nhìn đám người Mộ Yên Nhi, gật đầu nói:
- Ta đáp ứng. Nhạc Thanh Quốc vốn là nước phụ thuộc của ta, cho ngươi cũng không sao.
Cận Đông Lưu cười to:
- Hàn sư thúc thật là sảng khoái, quả là nữ trung hào kiệt, không thua kém nam nhi! Đã như vậy, tiểu chất xin nhận. Hàn sư thúc, tiểu chất còn có một yêu cầu quá đáng, đó chính là, ta muốn mang hắn đi!
Hắn tự tay chỉ về phía Giang Nam, thản nhiên nói:
- Thái Huyền Thánh Tông tổn thất bảy tên đệ tử, mặc dù tiểu chất có thể trấn áp, nhưng nếu phía trên điều tra xuống vẫn sẽ khiến tiểu chất khó xử, nhất định phải có một người chịu tội thay. Kính xin sư thúc thành toàn.
Hắn có chút tự phụ, nhận định Hàn Phương không muốn cùng hắn trở mặt, vì vậy chỉ định muốn bắt Giang Nam.
- Cận sư điệt, ngươi muốn mang Giang sư điệt đi thì cũng không phải là không được.
Hàn Phương thấy buồn cười, lắc đầu nói:
- Bất quá ngươi phải hiểu rõ ràng, nếu ngươi mang hắn đi, chỉ e ngươi khó mà sống trở về Thái Huyền Thánh Tông.
Trong lòng Cận Đông Lưu vừa động, cười nói:
- Chẳng lẽ hắn là cao đồ của Chưởng giáo quý tông sao?
- Không phải vậy.
Hàn Phương cười dài nói:
- Nếu là đệ tử của Chưởng giáo Chí Tôn Huyền Thiên Thánh Tông ta, Chưởng giáo Chí Tôn cũng sẽ không làm khó ngươi. Nhưng hắn lại là đệ tử của Lạc sư tỷ. Nếu Lạc sư tỷ biết ngươi bắt đi đệ tử của nàng, cho dù ngươi có ba đầu sáu tay, cũng khó thoát khỏi cái chết.
- Lạc Hoa Âm sao?
Trong lòng Cận Đông Lưu chấn động, cười ha hả nói:
- Đa tạ sư thúc đã nhắc nhở. Đã như vậy, trước khi đạt tới Thần Phủ cảnh, ta sẽ không động đến hắn. Bất quá, sau khi tu thành Thần Phủ, tiểu chất còn muốn hướng Lạc sư thúc lãnh giáo một chút! Sư thúc, tiểu chất xin cáo từ trước. Không lâu nữa, tiểu chất sẽ phái người đến đây trưng thu Nhạc Thanh Quốc, kính xin sư thúc dàn xếp giúp.
Dứt lời, hắn quét mắt nhìn Giang Nam còn đang ra sức đánh sâu vào Tử Phủ một cái, trong lòng còn chút lưu luyến. Hắn vẫn cho rằng trong mi tâm của Giang Nam hẳn có dị bảo thủ hộ tâm thần, khiến thần trí hóa thân của mình khi tiến vào liền bị tiêu diệt. Chẳng qua là, hôm nay Hàn Phương xuất hiện, hắn cũng không có nắm chắc có thể thắng Hàn Phương để đoạt được bảo vật trong mi tâm của Giang Nam. Hơn nữa, cho dù có bắt Giang Nam đi, Hàn Phương cũng nhất định sẽ báo cho Lạc Hoa Âm. Đối mặt với nữ ma đầu vô pháp vô thiên kia, Cận Đông Lưu thật sự có chút e sợ.
Cận Đông Lưu quyết đoán, phiêu nhiên đi xa.
Hàn Phương thở dài, trong lòng thầm nhủ: "Còn trẻ như vậy mà đã khiến ta phải kiêng kỵ, Huyền Thiên Thánh Tông ta làm sao lại không có một đệ tử phong hoa tuyệt đại như thế này? Ngay cả mấy vị đệ tử do Chưởng giáo Chí Tôn thu nhận, e rằng cũng khó lòng sánh bằng hắn..."
Trong nội tâm nàng thầm than một tiếng, hạ thân xuống dưới. Lúc này đám người Mộ Yên Nhi mới cảm giác được áp lực vô biên biến mất. Giang Lâm vội vàng đứng dậy, đang định đỡ Giang Nam thì Hàn Phương khẽ kêu một tiếng, vội vàng nói:
- Lâm nhi, không được cử động hắn!
Đôi mắt Giang Lâm đỏ hoe, nàng nức nở nói:
- Sư tôn, chân ca ca con bị đứt rồi...
- Chân bị đứt cũng không sao, Lạc sư bá của ngươi có diệu thủ hồi xuân, nhưng giờ phút này ngàn vạn lần không được cử động hắn!
Hàn Phương khẽ cau mày, trầm giọng nói:
- Hắn giờ phút này đang lâm vào một cảnh giới huyền diệu. Nếu ngươi tự tiện di chuyển hắn, làm phá vỡ loại tâm cảnh này, sẽ khiến hắn kiếm củi ba năm thiêu một giờ, thậm chí trực tiếp tẩu hỏa nhập ma mà chết!
Giang Lâm hoảng sợ, vội vàng dừng tay, hỏi:
- Sư tôn, ca ca con không sao chứ?
Mộ Yên Nhi cũng có chút bận lòng, nhìn về phía Hàn Phương.
Đề xuất Ngôn Tình: Phù Đồ Duyên