Chương 2595: Chỉ Điểm Ngọc Kinh (1)
Bọn họ rất quen thuộc với hơi thở này, y hệt như quả trứng đá trên đảo nhỏ giữa sa mạc. Quan trọng nhất là tay cô bé còn cầm một mảnh vỏ trứng, hoa văn giống y như quả trứng đá ấy.
Cảnh Nguyệt Nữ Quân tiến lên, nhỏ giọng nói:- Giáo chủ Ngọc Kinh Thiên Quân, ngươi ra hiệu đi.
Ngọc Kinh Thiên Quân giơ tay ra hiệu, Cảnh Nguyệt Nữ Quân liền dừng lời. Mắt Ngọc Kinh Thiên Quân lóe lên tia sáng, rồi rót trà cho phu phụ Giang Nam. Gã nói:- Huyền Thiên đạo hữu, ngươi nhặt ở đâu vậy? Ta cũng muốn nhặt một cái.
Giang Nam nghiêm túc đáp:- Vậy phải xem ngươi có duyên hay không.
- Nếu không có duyên, dù đặt trước mặt ngươi cũng không bắt được, có duyên thì tự nhiên sẽ đến bên cạnh ngươi mà thôi.
Ngọc Kinh đạo hữu, đạo hữu thấy ta nói đúng không?
Sắc mặt Ngọc Kinh Thiên Quân liên tục thay đổi. Cảnh Nguyệt Nữ Quân cười khẩy nói:- Huyền Thiên, ngươi không định giải thích lai lịch của nữ hài tử này cho chúng ta sao?
Không khí bỗng chốc nặng nề.
Thanh Liên trấn đạo đỉnh, dưới áng mây xanh, rộng lớn tựa miệng núi lửa, Ngọc Kinh tiên thành như một nhà giam đồ sộ. Ngoài thành là ngàn vạn đại quân của Ngọc Kinh thánh giáo, tựa như thiên la địa võng.
Cảnh Nguyệt Nữ Quân lạnh lùng cười:- Chúng ta vất vả cực nhọc thủ hộ quả trứng đá tiên thai, đến giờ lại bị người cướp mất. Bên cạnh ngươi lại tình cờ có vật nhỏ có hơi thở giống y như quả trứng đá tiên thai. Xin ngươi hãy giải thích cho rõ.
Giang Nam đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía Cảnh Nguyệt Nữ Quân, nét mặt âm trầm:- Giải thích...
Thiên địa đột nhiên biến sắc, vang lên tiếng nổ ầm ầm liên tục. Sấm sét bay ra khắp không trung, giáng xuống như từng thanh kiếm bén, sấm sét chiếu rọi thiên địa lúc tối lúc sáng.
Trong hàng ức vạn dặm, địa, thủy, phong, hỏa dâng lên, các ngôi sao từ trời rơi xuống, vệt lửa kéo theo đập xuống đất đai hoang vắng mênh mang.
Hai mươi mốt phó giáo chủ của Ngọc Kinh Thiên Quân biến sắc mặt, ngước lên nhìn. Thiên địa xung quanh như bị hủy diệt, cảnh tượng kinh hồn bên ngoài Ngọc Kinh tiên thành, hình thành cảnh tượng tịch diệt kiếp.
Các tịch diệt ma nhãn màu đen thui rộng vạn vạn dặm hiện ra trong hư minh trên cao, sắp đè xuống, nghiền nát Ngọc Kinh tiên thành cùng tất cả mọi thứ trong và ngoài thành.
Giang Nam thản nhiên nói:- Cảnh Nguyệt, nàng đang kêu ta giải thích hả?
Vù… vù…! Bên ngoài Ngọc Kinh tiên thành, ngàn vạn tiên nhân Ngọc Kinh thánh giáo không chiến tự lui, mặt mày tái mét, hoảng hốt kinh sợ. Bọn họ buông pháp bảo xuống đất, ngước nhìn bầu trời vần vũ, quân tâm đã mất.
Cảnh Nguyệt Nữ Quân biến sắc mặt, lòng kinh hồn lạc phách. Giọng Giang Nam mang theo ma tính kỳ lạ, đánh sâu vào đạo tâm của nàng, khí thế đè sập xuống.
Cảnh Nguyệt Nữ Quân sắp rơi vào tương lai vô tận, vực sâu thăm thẳm, mãi mãi không tỉnh lại.
Ngọc Kinh Thiên Quân ho khan:- Đạo hữu bớt giận, Cảnh Nguyệt chỉ là Tiên Quân, ngây thơ, nói đùa, xúc phạm đến pháp hạm đạo hữu, tội không đáng chết.
Giang Nam tan biến khí thế uy nghiêm, cảnh tượng khủng bố bên ngoài Ngọc Kinh tiên thành cũng biến mất.
Giang Nam cười nói:- Ta cũng biết nàng là Tiên Quân nên không đụng chạm. Nếu nàng là Thiên Quân mà dám nói thế với ta thì bây giờ đã chết rồi.
Bởi vì Cảnh Nguyệt Nữ Quân là Tiên Quân nên không giết, nếu nàng là Thiên Quân thì đã chết dưới tay hắn.
Hai mươi mốt phó giáo chủ Ngọc Kinh thánh giáo nghe vậy đều lạnh lòng, khóe mắt Ngọc Kinh Thiên Quân co giật.
Giang Nam nói câu đó rõ ràng nhằm vào gã, ý nghĩa rất rõ ràng: Nếu ngươi dám nhắc chuyện này sẽ chết ngay, còn không thì chúng ta nói chuyện đàng hoàng, uống trà.
Ngọc Kinh Thiên Quân nâng chén trà lên, cười mời:- Đạo hữu, mời đạo hữu uống trà.
Giang Nam bưng chén lên, cười đáp:- Uống trà thôi.
Hai người cùng hớp một ngụm rồi đặt chén trà xuống.
Giờ đây Ngọc Kinh Thiên Quân hơi hối hận khi mời Giang Nam đến tâm sự. Gã có ngàn vạn đại quân, Ngọc Kinh thánh thành là báu vật của Thiên Quân, cộng thêm điểm uống trà là trên tầng mây xanh cao nhất của Thanh Liên trấn đạo đỉnh.
Ngọc Kinh Thiên Quân cảm thấy chắc ăn khi mời Giang Nam đến uống trà, nghĩ rằng đã mời quân vào bẫy. Nhưng tình hình hiện tại, người ngồi trên bàn chông cũng chính là hắn.
Chốc lát sau Ngọc Kinh Thiên Quân ho khan, thân thiết nói:- Đạo thương của đạo hữu chắc đã lành rồi. Trong kiếp số trước ta từng toát mồ hôi lạnh thay cho đạo hữu.
Sau này nghe đồn Vô Cực Thiên Tôn lúc cháy nhà đi hôi của, ra tay với đạo hữu, ta rất lo cho an toàn của đạo hữu.
Hôm nay thấy đạo hữu lại rời núi, thật mừng cho đạo hữu.
Giang Nam cười nói:- Chỉ là đạo thương nhỏ xíu, đa tạ đạo hữu quan tâm.
Hai người trò chuyện vài câu, thân tình như thể lúc trước đám người vây công Giang Nam không có mặt Ngọc Kinh Thiên Quân.
Như thể Giang Nam không truy cứu chuyện Ngọc Kinh Thiên Quân tấn công hắn trong kiếp sống trước.
Trong lòng Giang Nam cho rằng Ngọc Kinh Thiên Quân mạnh hơn nhiều so với trước, nhưng chưa phải là đối thủ của mình.
Thực lực Giang Nam rất cao, tầm mắt cũng đã bước lên tầng cao mới.
Đương nhiên, nếu Ngọc Kinh Thiên Quân không biết điều, Giang Nam cũng không ngại ra tay.
Giang Nam hỏi:- Ngọc Kinh thánh giáo là thiên hạ đệ nhất giáo môn, có nhiều tai mắt, chắc biết không ít tin tức. Không biết Ngọc Kinh đạo hữu có nghe tin Hỗn Độn Ôn Đế ở đâu không?
Ngọc Kinh Thiên Quân lắc đầu:- Trước giờ chưa nghe tin gì về Hỗn Độn Ôn Đế.
Khi Tiên giới mới mở mang cũng từng nghe mấy lần, gây ra rối loạn rất lớn, nhưng sau đó thì Hỗn Độn Ôn Đế mất tích.
Chắc gã đi khắp nơi tìm kiếm tiên linh khí, chuẩn bị phục hồi thực lực của mình.
Lòng Giang Nam chìm xuống.
Lúc khai thiên, Hỗn Độn Ôn Đế không gióng trống khua chiêng mà lộ mặt. Chắc gã chờ đến khi phục hồi thực lực mới dám quân lâm thiên hạ.
So với người khác, Hỗn Độn Ôn Đế có sức uy hiếp lớn hơn.
Bởi vì Hỗn Độn Ôn Đế là phái bảo thủ trong Kim Quang trấn đạo đỉnh, là Đạo Chủ thời đại hỗn độn, hỗn độn đại đế đời thứ nhất, Đạo Quân thứ nhất.
Có lẽ chấp niệm của Hỗn Độn Ôn Đế là phục hồi vinh quang thời đại Cổ Thần.
Dĩ nhiên, Hỗn Độn Ôn Đế tàn bạo, chắc sẽ tính sổ với mấy Hỗn Độn Cổ Thần ngày xưa phản bội mình. Đạo Không Đạo Nhân để lại Hỗn Độn thiên quốc đứng mũi chịu sào.
Hỗn Độn Ôn Đế cũng rất gian xảo, xuất quy nhập thần, có liên quan đến Tịch Diệt Đạo Nhân. Một nhân vật rất khó giải quyết, có thể nói là kẻ thù chung của Tiên giới.
Đặc biệt, Hỗn Độn Ôn Đế nhận diện Giang Nam là Bất Không Đạo Nhân chuyển thế, đây mới chính là điều khiến hắn đau đầu nhất.
Nếu Hỗn Độn Ôn Đế phục hồi tu vi, bây giờ các tiên thiên pháp bảo, linh bảo đa số đã tan vỡ, chỉ còn Nguyên đỉnh, Nguyên tháp đang trên đường khai thiên, sớm muộn cũng sẽ tan nát.
Không còn gì có thể khắc chế Hỗn Độn Ôn Đế được.
Hỗn độn đại đế này sẽ làm mưa làm gió, càng lúc càng không kiêng nể ai.
Giang Nam thầm nghĩ:- Bây giờ ta còn đối phó được Hỗn Độn Ôn Đế, nếu hắn trở lại cảnh giới Đạo Quân thì không chắc nắm chắc mười phần.
Mắt Ngọc Kinh Thiên Quân lóe tia sáng, xòe một tay ra, cười nói:- Đạo hữu, trong thời gian này tu vi thực lực của ta có tiến bộ, không biết đạo hữu có thể chỉ điểm cho ta một chút không?
Đại đạo hiện ra trong bàn tay Ngọc Kinh Thiên Quân, biến thành ngôi sao thiên địa rộng lớn như một vũ trụ nhỏ.
Đề xuất Voz: [Truyện Ma] Chó thành Tinh