Chương 2695: Các người không được.

Trọng Hòa Đôn Tôn cười nói:– Ta cũng từng trải qua những năm tháng cuồng vọng như thế, tự cho là đã ngộ ra Tiên Thiên Đạo Cảnh thì không còn sợ hãi gì nữa, tự cho là vô địch thiên hạ. Sau này nếm trải thất bại, thấy được núi cao thật sự mới bớt đi kiêu ngạo. Hôm nay Nguyên Thủy Thiên Tôn nếm trải khó khăn, thấy được núi cao như chúng ta chắc sẽ học được sự khiêm nhường, không còn dám tự xưng Thiên Tôn.

Hoàng Tân Đạo Tôn gọi Giang Nam là Đế Giang tiểu hữu, còn Trọng Hòa Đạo Tôn lại gọi hắn là Nguyên Thủy Thiên Tôn. Dù cách xưng hô khác biệt, đều ẩn chứa ý trêu chọc, cười nhạo Giang Nam còn non trẻ, ngông cuồng tự phụ.

Giang Nam mỉm cười, bảy luồng linh quang thoát ra khỏi thân thể, hạ xuống hóa thành bảy linh quang phân thân của Giang Nam. Nguyên Thủy chi khí cuồn cuộn ùa tới, dung nhập vào bảy phân thân. Bảy phân thân Giang Nam đồng thanh cất tiếng:– Mời!

Bảy Đạo Tôn liếc nhìn nhau, khẽ cười, thần thái bình tĩnh ung dung. Hoàng Tân Đạo Tôn cười lớn nói:– Đừng vội, đã là luận đạo biện pháp thì hãy tuân theo quy định của Đại La Thiên, tránh để các tiểu bối nơi đây chê cười, nói rằng các lão tiền bối của Đạo Quân Điện cậy già khinh người, không giữ quy tắc. Lần này chúng ta đến không phải để cậy già, chư vị thấy có phải vậy chăng?

Một Đạo Tôn khác tiếp lời:– Phải đó, chư vị đạo hữu, chúng ta hãy tuân theo quy định của Đại La Thiên. Trước tiên hãy biện pháp luận đạo với hắn, để hắn biết trời cao đất rộng, rồi sau đó mới ra tay, cho hắn thấy rõ ngoài trời còn có trời.

Bảy Đạo Tôn triển khai Đạo Quả. Một Đạo Tôn cười nói:– Nguyên Thủy Thiên Tôn, hãy hiển lộ Đạo Quả của ngươi. Nếu ngươi chỉ dựa vào đạo âm trong Đại La Thiên thì sẽ không thể luận đạo cùng chúng ta. Chỉ khi ngươi hiển lộ Đạo Quả của mình, mới đủ tư cách luận đạo cùng chúng ta!

Giang Nam cười lắc đầu, nói:– Ta đã tu luyện đến trình độ không còn cần đến Đạo Quả, ngươi bảo ta hiển lộ Đạo Quả, chi bằng làm khó ta.

Giang Nam không hề khoác lác. Tu luyện đạt tới cảnh giới Đạo Quân, lại từ tương lai trở về, trong những năm tháng tu luyện, cùng với những trận chiến với Tịch Diệt Đạo Nhân và Vô Cực Thiên Tôn, trong thân thể hắn đã không còn phân chia Đạo Quả, Nguyên Thần, Thần Hồn hay thân thể. Tất cả đã hòa làm một, Đạo Quả của Giang Nam đã được luyện hóa thành hư vô, chỉ còn lại Nguyên Thủy Đại Đạo.

Bảy Đạo Tôn không tin, cho rằng Giang Nam cố ý phô trương. Bảy người nhìn nhau, Đạo Quả phát ra đạo âm chói tai nhức óc, áp chế những đạo âm khác trong Đại La Thiên. Dựa vào tu vi Đỉnh cấp Đạo Quân, bảy Đạo Quả vừa xuất hiện, lập tức khiến Đạo Quả của bốn ngàn tám trăm Thiên Quân, Đạo Quân đang lơ lửng trên bầu trời Đại La Thiên đều ngưng bặt. Đây là đòn phủ đầu.

Các Thiên Quân khí tức chấn động, có người Đạo Quả thậm chí nứt rạn. Bọn họ vội vàng thu Đạo Quả về, trong lòng vừa kinh hãi vừa bất bình. Giây lát sau, trong Đại La Thiên chỉ còn Đạo Quả của các Đạo Quân là an toàn.

Trọng Hòa Đạo Tôn liếc nhìn, thấy các Đạo Quân như Càn Nguyên, Nguyên Dục Tiên Đế, Thái Nhất Thiên Hoàng Tiên Đế vẫn đang giao chiến với linh quang phân thân của Giang Nam, xác minh Đại Đạo, ý đồ đánh phá Nguyên Thủy Đại La Thiên, phá vỡ lời nói rằng Đạo không thể thoát khỏi Nguyên Thủy Đại La Thiên.

Trọng Hòa Đạo Tôn lắc đầu, nói:– Sao các ngươi không dừng tay để Nguyên Thủy Thiên Tôn tập trung tinh thần đối kháng bảy lão già chúng ta?

Đám người Nguyên Dục Tiên Đế làm ngơ, giả vờ như không nghe thấy. Lô Bồng Tiên Thiên cười khẩy nói:– Chúng ta đang luận đạo. Đắc đạo có trước có sau, nhưng Đạo thì không có trước sau. Nếu các ngươi có bản lĩnh thì hãy đánh bại Nguyên Thủy đi, nếu không có bản lĩnh, thì hãy lui ra một góc mà chơi!

La Hầu La Ma Đế cười lớn nói:– Nói hay lắm, thật sảng khoái! Nếu lão tử cũng tu luyện mấy thời đại, mấy trăm ức vạn năm thì lão tử một bàn tay có thể đập chết sáu vị Đạo Tôn kia! Thái Nhất đạo hữu, ngươi có biết tại sao ta một bàn tay có thể đập chết sáu tên không? Bởi vì một bàn tay của lão tử chỉ có sáu ngón, nếu có bảy ngón thì đã đập chết cả bảy tên rồi!

Sắc mặt các Đạo Tôn trở nên âm trầm. Các Đạo Quân thế hệ trước như Thiên Hi Thánh Nhân, Viên Thái lão nhân đều nhíu mày, cảm thấy La Hầu La Ma Đế quá mức lỗ mãng. La Hầu La Ma Đế vô pháp vô thiên, nếu chọc giận bảy lão quái vật Trọng Hòa Đạo Tôn, gã chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn.

Lúc này, Trọng Hòa Đạo Tôn, Hoàng Tân Đạo Tôn, Cửu Tư Đạo Tôn không còn tâm trí để quan tâm La Hầu La Ma Đế, bởi bên tai bọn họ đang vang vọng đạo âm. Ban đầu, các Đạo Tôn không mấy để tâm, cho rằng đạo âm đó chỉ là một phần Tiên Thiên Đạo Cảnh của chính mình. Nhưng chỉ trong chốc lát, đạo âm uyên thâm đã ập tới, buộc các Đạo Tôn phải dốc hết sức lực, chấn động Đạo Quả và đạo âm của mình để đối kháng với đạo âm của Đại La Thiên.

Bảy Đạo Tôn trong lòng rung động. Bọn họ nghe đạo âm giống y như Tiên Thiên Đạo Cảnh mà mình đã tu luyện ra, chỉ hơi khác biệt một chút là Tiên Thiên Đạo Cảnh đó chứa trong Nguyên Thủy Đại La Thiên. Bảy Đạo Tôn vẫn tràn trề tự tin, bọn họ tin rằng mình đã mày mò nghiên cứu Đạo Cảnh của mình mấy trăm ức vạn năm, tạo nghệ vượt xa Giang Nam, qua cách này sẽ khiến hắn á khẩu. Nhưng theo thời gian trôi qua, nhiều Đạo và lý trong đạo âm không ngừng hiện ra. Bảy Đạo Tôn giật mình, càng lúc càng vất vả, trán rịn mồ hôi.

Ngày hôm đó, số Đạo Quân giao đấu với linh quang phân thân của Giang Nam ít hơn mười người. Sau khi thất bại, mười mấy Đạo Quân ngồi xuống, vẫn hiển lộ Đạo Quả để lắng nghe Giang Nam giảng Đạo.

Ngày thứ ba, lại có hơn mười vị Đạo Quân thất bại.

Ngày thứ tư, đám người Khổ Hạnh Giáo Chủ, Mông Tốn Đạo Quân lần lượt thất bại. Chỉ còn lại Nguyên Dục Tiên Đế, Thái Nhất Thiên Hoàng Tiên Đế, Chung Thiên, Phục Sá, Đinh Linh, Ma Kha Thiên Quân. Những người có thể kiên trì đến bây giờ đều là Đạo Quân, và là những tồn tại cực kỳ lợi hại. Ma Kha Thiên Quân là Thiên Quân mà có thể nương theo Tịch Diệt Tiên Thiên tranh đấu với linh quang phân thân của Giang Nam lâu như vậy cũng đã hiếm thấy.

Đến ngày thứ năm, Ma Kha Thiên Quân thua. Chung Thiên, Phục Sá, Đinh Linh cũng gục ngã.

Ngày thứ sáu, Thái Nhất Thiên Hoàng Tiên Đế, Nguyên Dục Tiên Đế lần lượt thất bại. Trong Đại La Thiên không còn ai ra tay. Đám người ngồi trên bồ đoàn lắng nghe Giang Nam giảng Đạo. Giang Nam chưa mở miệng nhưng mọi người tự được Đạo diệu, rất là kỳ lạ.

Ngẫu nhiên có người chú ý bảy Đạo Tôn Trọng Hòa Đạo Tôn, Hoàng Tân Đạo Tôn, Cửu Tư Đạo Tôn, thấy bọn họ sắc mặt âm trầm. Có người mặt già vàng vọt, có người đỏ mặt tía tai, có người sắc mặt xanh mét, có người mặt đen như đít nồi. Biện pháp đến bây giờ, bảy Đạo Quân cũng đã kiệt sức.

La Hầu La Ma Đế cười nói với Hồng Đạo Nhân:– Ta cứ nghĩ Đạo Tôn của Đạo Quân Điện mạnh mẽ lắm chứ, sống mấy trăm ức vạn năm, trải qua nhiều thời đại rốt cuộc cũng chỉ ngang ngửa với chúng ta. Đại ca, ta cá là bảy lão già này sẽ không qua nổi ngày thứ bảy.

Hồng Đạo Nhân từ chối:– Ta không cá, thua chắc.

La Hầu La Ma Đế khó chịu, nhìn về phía Quân Đạo Nhân rồi tự lắc đầu. Cái tên chất phác như Quân Đạo Nhân sẽ không cá cược với gã, bất giác nhìn về phía Kế Đố Ma Đế. Kế Đố Ma Đế cũng nhìn lại La Hầu La Ma Đế. La Hầu La Ma Đế định đề nghị đánh cuộc một phen, đột nhiên nhớ ra Kế Đố Ma Đế đã lừa gạt gã nhiều năm, thân phận lại là nhi tử của Giang Nam. La Hầu La Ma Đế giận dỗi thu tầm mắt về.

Đề xuất Voz: Nghề bồi bàn.
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN