Chương 275: Kiếm lợi nhuận lớn 1
Hơn nữa, tu vi của loại người này có lẽ không quá thâm hậu, nhưng pháp lực lại vô cùng tinh thuần, thực lực thậm chí còn vượt trội hơn cao thủ cùng cảnh giới!
Điều cốt yếu nhất chính là, Hướng Thiên Nam tu luyện Thanh Vân Chiến Thể, đây là thân thể thần thông mạnh nhất Thanh Vân Tông, vô cùng cường đại. Nhục thể của hắn sớm đã đạt đến Đạo Đài cảnh, thậm chí có thể nói, ngay cả thân thể của cường giả Ngọc Đài cảnh cũng kém hắn một bậc! Thế nhưng, một nhân vật như vậy lại không đỡ nổi một chiêu của Giang Nam, trực tiếp bị đánh bay, bất tỉnh nhân sự!
Từ đầu đến cuối, mọi người đều chỉ xem Giang Nam như một kẻ hậu sinh non nớt dám cả gan làm loạn, ỷ có chút thông minh vặt mà dám đánh lén Cốc chủ Bách Dục Thí Thần Cốc cùng Thái Hoàng lão tổ, lại thêm chút vận may nên mới đắc thủ. Nhưng không ai để hắn vào mắt, dù sao Giang Nam chỉ là tiểu nhân vật, trước kia vô danh tiểu tốt, tu vi lại thấp. Chỉ sau khi ám toán Cốc chủ Thí Thần Cốc và Thái Hoàng lão tổ, hắn mới danh tiếng vang khắp thiên hạ, lọt vào tầm mắt mọi người, và được biết đến là đệ tử Huyền Thiên Thánh Tông, môn đồ của Lạc Hoa Âm.
Tu vi của hắn mới chỉ ở Thần Thông tứ trọng, còn cách Đạo Đài cảnh không biết bao xa. Hắn chẳng khác nào một quả hồng mềm ai cũng có thể bóp nát, huống hồ những kẻ chết trong tiên đỉnh tiên quang quá nhiều, Giang Nam thù oán khắp thiên hạ. Bởi vậy, những người này mang theo thù hận mà đến, muốn giết hắn, nhưng vẫn không để hắn vào mắt. Thế nhưng, chỉ một chiêu của Giang Nam đã đánh nát mọi cái nhìn của bọn họ, khiến bọn họ bắt đầu phải nhìn nhận lại Giang Nam!
– Một chiêu thật mạnh...Trên khán đài, có người thì thầm:– Một đạo ấn pháp đánh ngất Hướng Thiên Nam sao? Xem ra nữ ma đầu Lạc Hoa Âm này, có vẻ đã thu được một đệ tử tài giỏi.– Tu vi vẫn còn hơi yếu, bất quá thiên phú cực cao.– Huyền Thiên Thánh Tông gần đây nhân tài đông đúc, không chừng sẽ trở thành một quái vật khổng lồ có thể khiêu chiến Thái Huyền Thánh Tông!
Thác Bạt Lan Vân cũng không khỏi biến sắc, liếc nhìn Vân Bằng, thấp giọng nói:– Sư đệ ngươi dường như còn lợi hại hơn ngươi một chút.– Ta chưa bao giờ so đo hơn thua với hắn. – Vân Bằng nhún vai, cười nói: – Khi hắn ở Thần Luân cảnh, ta giao chiến một trận cùng cảnh giới với hắn đã không phải đối thủ. Nay hắn đã tu thành bốn đạo Thần Luân, đạt đến Thần Thông tứ trọng, tự nhiên càng cường đại hơn.
Thác Bạt Lưu Chiếu trầm giọng nói:– Bách Hiểu Lâu có ghi chép việc này, ta từng xem qua tin tức này, nhưng thực lực của Giang đạo hữu vẫn vượt quá dự liệu của ta. Hắn đã có tư cách vô địch cùng cảnh giới, bất quá một chiêu này hiển lộ thực lực của hắn, khiến cừu gia phải coi trọng hắn rồi. E rằng những kẻ tiếp theo sẽ không dễ đối phó như vậy.
Thần Thứu Yêu Vương mặt mày hớn hở. Lần đánh bạc này Giang Nam chiến thắng, hắn có thể nói là thắng lớn. Yêu vương này liền thu hết linh dịch vào Tử Phủ của mình, trong lòng đập thình thịch, thầm nghĩ: "Dù chúa công có bị người đánh chết, ta mang hết số linh dịch này cũng đủ để ta tu luyện tới Thần Phủ thậm chí Thiên Cung rồi!"
Lần đánh bạc này, hắn đã kiếm được ròng rã hơn một trăm ngàn cân linh dịch. Tính thêm số linh dịch của Giang Nam cùng khoản vừa thắng được, đã vượt hai trăm ngàn cân, quả thực như cướp bóc! Đột nhiên, con yêu vương này rùng mình một cái, vội vàng nhìn quanh, chỉ thấy không biết bao nhiêu người đang đằng đằng sát khí nhìn hắn, ánh mắt không mấy thiện ý. Hiển nhiên là mọi người thấy tài phú kinh người của hắn mà động lòng tham.
Thần Thứu Yêu Vương vội vàng rụt cổ lại, thầm nghĩ: "Tốt nhất Chúa công đừng bị người đánh chết. Họa lớn có hắn gánh, lão tử vẫn cứ an phận làm tọa kỵ của hắn thì hơn. Nếu không, vừa ra khỏi Nam Hải, ta sẽ bị người giết chim đoạt bảo mất..."
– Không biết bao nhiêu người khuynh gia bại sản... – Thác Bạt Lan Vân thương cảm nhìn những kẻ vừa đánh bạc với Giang Nam, trong lòng vừa có chút đồng tình, lại vừa cảm thấy may mắn: – Ta vừa rồi thiếu chút nữa cũng động lòng tham, xúi người đặt cược Hướng Thiên Nam thắng. May mắn Nam Hải ta cấm người trong tông môn đánh bạc, nếu không lần này ta cũng bị lừa rồi.
Những kẻ đánh bạc thua lúc này sắc mặt cực kỳ khó coi, như vừa nuốt chửng một con ruồi, lại trơ mắt nhìn mình nuốt thêm con thứ hai.
Vị lão giả tuyên bố thay đồ đệ báo thù kia vẻ mặt âm trầm, đột nhiên đứng dậy đi về phía cột đá của Giang Nam, lạnh lùng nói:– Giang Tử Xuyên, ngươi đã đi ra, vậy thì không cần quay trở lại nữa. Lão phu sẽ chiếu cố ngươi!
Mọi người thấy thế, thở phào nhẹ nhõm, cười nói:– Ba Sở đạo nhân chính là cường giả Thần Phủ cảnh, tu luyện tới Thần Phủ nhị trọng, Côn Luân cảnh. Có hắn ra tay, dù nghìn vạn Giang Tử Xuyên cũng chết không toàn thây.– Tên ngốc kia, bây giờ còn muốn đánh bạc không? – Có người hướng Thần Thứu Yêu Vương cười nói.Một vị nữ tử cười duyên nói:– Lần này ngươi sẽ khuynh gia bại sản, thua đến khố cũng không còn rồi!Thần Thứu Yêu Vương hậm hực đáp:– Ta chưa bao giờ mặc khố.
Ba Sở đạo nhân vừa tiếp đất trên cột đá, đột nhiên chỉ thấy Giang Nam đứng dậy phiêu nhiên rời đi, tiếng cười truyền vọng đến:– Ba Sở đạo nhân, ngươi là tiền bối cao nhân, bối phận cao hơn ta, vãn bối không dám cùng tiền bối động thủ. Xin thứ cho vãn bối không phụng bồi.
– Muốn đi? – Trong mắt Ba Sở đạo nhân hiện lên một đạo sát cơ, vẻ mặt dữ tợn. Đột nhiên, sau đầu hắn, một mảnh sóng xanh nhộn nhạo như biển cả sâu không thấy đáy. Trên biển, tiếng sóng bành trướng, một tòa cung khuyết to lớn từ dưới nước biển hiện ra, hào quang vạn trượng. Đó là kiến trúc thuần túy do đạo vân xây dựng thành, phong cách cổ xưa trang trọng, giống như cung điện của thần minh! Minh Đường Thần Phủ!
Ầm ầm! Lại có một tòa Thần Phủ hiển hiện, còn đồ sộ hơn cả Minh Đường Thần Phủ, rõ ràng là Côn Luân Thần Phủ!
Thần Phủ cảnh cũng có bát trọng, gồm Minh Đường, Côn Luân, Thiên Tiểu, Huyền Đô, Ngọc Kinh, Ngọc Cung, Thần Phủ, Động Thiên. Mỗi khi luyện ra một tòa Thần Phủ, đại diện cho việc tăng lên một trọng cảnh giới. Ba Sở đạo nhân đã luyện thành Minh Đường Thần Phủ và Côn Luân Thần Phủ, cho thấy hắn đang ở Thần Phủ nhị trọng cảnh!
Hô... Sóng xanh biển cả cuồn cuộn, bên trong hai tòa Thần Phủ, đột nhiên từng thò ra một bàn tay lớn. Hai bàn tay khổng lồ, mỗi cái rộng hơn mười dặm, ầm một tiếng, đánh úp vào giữa!
Giang Nam làm ngơ, tiếp tục đi thẳng, cất cao giọng nói:– Thác Bạt huynh, quy củ của Nam Hải Đấu Chiến Đạo Trường là gì?
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Cao Võ