Chương 2795: Tiên nhân vuốt đầu ta (1)

Giang Nam lắc đầu nói tiếp:– Không ai có thể diệt cả nhà ta, chỉ có ta diệt cả nhà kẻ đó. Tẩu tẩu cứ bình tĩnh, đừng nóng vội, lát nữa sẽ rõ.

Nguyên Mẫu Thiên Tôn bán tín bán nghi ngồi xuống, nhìn chiến trường bốn hùng quan nơi Đại La Thiên. Nguyên Mẫu Thiên Tôn cười khẩy mà rằng:– Nguyên Thủy Thiên Tôn, đối thủ chia bốn đường tấn công, bốn đại quân chia cắt các cường giả dưới trướng ngươi thành bốn hướng. Trong đó, Viên Thái trấn thủ cửa nam e rằng khó lòng ngăn cản. Viên Thái chết, đại quân tiến nhanh xông lên, đồ sát chúng sinh Đại La Thiên, khi ấy ai có thể ngăn cản? Cửa đông Đại La Thiên, Càn Khôn lão tổ bị Phục Sá kiềm chế. Cửa tây, Ngọc Kinh và nữ nhi Tuyết Tình của ngươi sẽ đồng quy vu tận. Cửa bắc chắc chắn là tử thương nặng nề. Ngươi còn binh mã nào để ngăn? Ngươi không ra tay thì chúng sinh Đại La Thiên sẽ bị đồ sát sạch sẽ.

Giang Nam vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nói:– Nguyên Mẫu, ta có phục binh, đội phục binh này có thể diệt Đạo Quân Điện, diệt trừ mạch Đế và Tôn, huyết tẩy thiên hạ.

– Phục binh ở đâu? – Nguyên Mẫu Thiên Tôn tức giận chất vấn – Ngươi đã sử dụng hết lực lượng Đại La Thiên rồi mà vẫn ung dung như vậy, chẳng lẽ ngươi sợ người của mình chết chưa đủ nhiều sao?

– Nguyên Mẫu cứ bình tĩnh, chờ thi thể Đế Giang xuất hiện là sẽ rõ phục binh của ta ở đâu.

Nguyên Mẫu Thiên Tôn giật mình, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ hắn có phục binh thật?”

Lúc này, tại cửa đông Đại La Thiên, trận chiến giữa Tịch Ứng Tình và Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân đã gần đến hồi kết. Cả hai đều đã trọng thương. Mặc dù Huyền Đô là Đạo Tôn, thực lực siêu mạnh, nhưng Bất Xá Thiên Công của Tịch Ứng Tình lại vô cùng bá đạo. Đặc biệt, Tiên Thiên Mộng Kính kéo Tịch Ứng Tình nhập mộng, tái hiện tâm cảnh khi gã giao chiến với Thái Hoàng lão tổ. Tuy là Đạo Quân, nhưng Tịch Ứng Tình có sức chiến đấu không kém gì Đạo Tôn. Chiến đấu đến nay, cả hai đều đã đến lúc dầu cạn đèn tắt.

Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân bỗng khẽ rên, các cây gậy tre nhô lên từ mặt đất, trong khoảnh khắc biến thành Huyền Đô Thất Bảo Lâm. Lực lượng tạo hóa dồi dào tràn ngập thiên địa, nhập vào Huyền Đô. Huyền Đô là Đạo Tôn Tạo Hóa, tinh thông Đạo Tạo Hóa, dù bị người giết, vào phút hấp hối vẫn có thể tái sinh. Lúc này, cả hai đều đã dầu cạn đèn tắt, nếu Huyền Đô tái sinh, khôi phục đến trạng thái đỉnh phong thì giết Tịch Ứng Tình dễ như trở bàn tay.

Tịch Ứng Tình quát to:– Nghịch Đoạt Tạo Hóa!

Tiên Thiên Mộng Kính chiếu thẳng vào đôi mắt Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân. Huyền Đô nhất thời ngẩn ngơ, lực lượng tạo hóa cuồn cuộn nhập vào cơ thể Tịch Ứng Tình. Tịch Ứng Tình là đệ tử của Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân, cũng tinh thông Đại Đạo Tạo Hóa. Huyền Đô không hề giấu nghề, sớm truyền dạy ba ngàn Đại Đạo Tạo Hóa do mình sáng tạo cho Tịch Ứng Tình. Giờ phút này, Tiên Thiên Mộng Kính quấy nhiễu trong chốc lát, Tịch Ứng Tình cướp đoạt tạo hóa từ Huyền Đô.

Ầm!

Tịch Ứng Tình vung một chưởng ấn mạnh vào ngực Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân. Tịch Ứng Tình dốc hết sức mạnh chiêu này, trong chưởng bao gồm tinh túy Bất Xá Thiên Công, nương theo tơ tình lưu luyến đậm đặc phát huy toàn bộ sức chiến đấu.

Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân thoát khỏi Tiên Thiên Mộng Kính. Thấy chưởng lực bay tới thì mỉm cười, mặc cho bàn tay vỗ vào người. Áo vàng rách, tiếng Đạo Quả vỡ nát vang vọng. Tịch Ứng Tình ngơ ngẩn, run giọng:– Sư tôn…

Áo vàng trên người Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân rách nửa bên như cánh bướm bay đi, khóe môi tràn máu nhưng vẫn mỉm cười. Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân bước tới gần Tịch Ứng Tình:– Ta đã nói sẽ dạy ngươi điều cuối cùng, bây giờ ta đã dạy cho ngươi rồi. Ứng Tình, ngươi đã lĩnh ngộ Đại Đạo Tạo Hóa của ta, ta chết cũng không tiếc…

Một luồng linh quang bay ra khỏi người Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân, chính là một trong ba ngàn Đại Đạo của Đế Lân. Đế Lân ban cho một trong ba ngàn Đại Đạo ấy cho Huyền Đô, biến thành một kiện pháp bảo. Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân chiến đấu với Tịch Ứng Tình nhưng chưa từng sử dụng pháp bảo này. Giờ phút này, Đạo Quả của Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân vỡ nát, sinh cơ tiêu tán, nên kiện pháp bảo này hóa thành linh quang bay về phía Càn Nguyên Đạo Tôn, tức Đế Lân.

Tịch Ứng Tình nhìn linh quang bay xa, người run rẩy lẩm bẩm:– Tại sao sư tôn không sử dụng kiện linh bảo đó?

Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân đến gần Tịch Ứng Tình, mỉm cười nói:– Làm sư phụ phải dạy dỗ đồ đệ, giải đáp nghi hoặc. Hôm nay ta đấu với ngươi, bày ra Đại Đạo Tạo Hóa cho ngươi thấy rõ. Có đồ nhi như vậy, ta còn cầu gì nữa? Nguyên Thủy Thiên Tôn có ơn với ta, Quỷ Bà Thiên cũng có ơn với ta, Ứng Tình nhiều lần giúp ta, làm sao ta có thể xuống tay với ngươi?

Bùm!

Tịch Ứng Tình quỳ dưới đất. Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân vuốt đầu Tịch Ứng Tình, kết tóc cho gã, khẽ ngâm:– Tiên nhân vuốt đầu ta, kết tóc thụ trường sinh. Năm xưa sư phụ điểm hóa ta trong hỗn độn, vuốt đầu ta, dạy ta đạo trường sinh. Hôm nay ta kết tóc cho ngươi, dạy ngươi trường sinh. Ứng Tình, hãy mang theo Đại Đạo của ta sống sót. Sau này nếu còn thiên địa thì hãy truyền đạo thay ta, để Đại Đạo của ta không diệt tuyệt.

Tịch Ứng Tình quỳ sát đất, khóc sướt mướt:– Sư tôn…

Biểu tình Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân nhẹ nhõm, cơ thể phân giải thành linh quang chậm rãi biến mất. Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân cười nói:– Cuộc đời ta nhấp nhô trắc trở, không thể phụ người có ân, không thể phụ ân sư phụ. Tính cách vi sư lạnh nhạt, chỉ có thể dùng cái chết tránh né.

Bùm!

Cơ thể Huyền Đô Tạo Hóa Đạo Quân vỡ nát biến thành linh quang tan biến, chỉ còn lại một nửa áo vàng. Phục Sá Giáo Chủ sửa sang tàn quân lại kéo đến.

Cửa nam, nhiều Thiên Quân Ngọc Kinh Thánh Giáo dẫn ức vạn đại quân rầm rộ như sói như cọp lao tới. Giờ phút này, đại chiến trong cửa nam rất khốc liệt. Viên Thái lão nhân dốc hết sức điều động đại quân, bản thân cũng tham gia chiến đấu nhưng khó chặn lại thế công mãnh liệt của bốn mươi mấy Đạo Quân, Đạo Tôn phe Thái Nhất Đạo Tôn. Ngọc Kinh Thánh Giáo chạy tới càng tăng thêm gánh nặng. Đại La Thiên đã dùng hết tất cả lực lượng có thể sử dụng, không còn viện quân đến nữa. Nếu bị Ngọc Kinh Thánh Giáo tấn công, cửa nam sẽ bị phá, lần lượt thua thảm, mọi người sẽ chết tại đây.

Viên Thái lão nhân toàn thân đẫm máu, bàn cờ hóa thành thiên địa, quân cờ hóa thành ngôi sao, hình thành các Tiên Thiên Đạo Cảnh ngăn cản hai Đạo Tôn vây công. Viên Thái lão nhân khàn giọng hét to:– Ai có thể chặn lại đại quân Ngọc Kinh Thánh Giáo?

– Để ta! – Giang Tuyết bay ra, lắc người biến thành yêu hồ chín đuôi. Chín phân thân đứng ở phần đuôi hồ ly, Giang Tuyết xông hướng ức vạn đại quân ngoài ải. Yêu hồ hét to:– Grao!

Yêu hồ há mồm phun ra một tú cầu, tú cầu lăn lông lốc, càng lúc càng to, kèm theo lửa cháy đụng vào đại quân Ngọc Kinh Thánh Giáo.

Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Kiếm Tu [Dịch]
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN