Chương 310: Thái Huyền Thánh Tông Bách Ma Quật (2)

Đại trận lao ngục vận hành, ngay cả cường giả Thần Phủ nhị trọng cũng không thể chống lại!

– Lăn tăn ầm ĩ cái gì?

Một thanh âm truyền đến, ngay sau đó lại có tiếng bước chân vang lên trong lối đi, chỉ nghe tiếng nói kia:

– Lại là Thiên Ma Bảo Hỏa Thánh, lão quỷ này bị trấn áp ở đây đã năm trăm năm, đến giờ vẫn chưa chết, cả ngày cứ ầm ĩ tới ầm ĩ lui, khiến ta không thể lấy được bảo bối trên người hắn!

– Mục sư huynh nói rất đúng, ta vốn cho là trấn áp Bách Ma Quật là một chuyện tốt, có thể lấy được bảo vật của những ma đầu này, lại không ngờ những lão quái vật ở đây, kẻ đã chết thì thôi, kẻ còn sống lại dai dẳng mãi không chết… Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở Bách Ma Quật của Thái Huyền Thánh Tông ta?

Giang Nam quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai gã đệ tử Thái Huyền Thánh Tông xuất hiện trong thông đạo, sải bước đi về phía này, đằng đằng sát khí nhìn thẳng hắn, ánh mắt bất thiện. Hai người này tuổi cũng không lớn, chừng ba mươi tuổi, một người có khuôn mặt trắng nõn, phảng phất quanh năm không thấy ánh mặt trời, tên còn lại thì da ngăm đen, lanh lợi giỏi giang.

Hai người bọn họ hiển nhiên có phương pháp khắc chế hai tòa đại trận, không bị trận pháp ở đây áp chế thực lực tu vi.

Giang Nam lộ ra nụ cười rạng rỡ, cười nói:

– Hai vị sư huynh, nếu như tiểu đệ nói ta là tới quý tông làm khách, không cẩn thận lạc đường đi tới đây, không biết các ngươi có tin hay không?

– Đệ tử Huyền Thiên Thánh Tông?

Hai vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông kia liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên gầm lên, nhất tề hướng Giang Nam đánh tới, cười lạnh nói:

– Bất kể ngươi là ai, dám xông vào cấm địa thánh tông ta, thì chỉ có một con đường chết!

Ông!

Trong cơ thể hai người bất chợt phóng ra từng tòa Đạo Đài, một người có hai tòa, là cường giả Dao Đài Cảnh, tên còn lại ba tòa, là cường giả Liên Đài Cảnh. Trên Đạo Đài, mỗi người hiển hiện một pháp bảo, Đạo Đài khẽ rung lên, pháp bảo bay lên trời, uy năng bùng nổ, phô thiên cái địa đè xuống Giang Nam!

Trong đó một pháp bảo là ngọc ấn hình ngọn núi, trấn áp thẳng vào đầu, hung hăng đánh tới đầu Giang Nam. Một kiện pháp bảo khác là một vòng vàng, ong ong chuyển động, bao vây Giang Nam, bên trong vòng tròn truyền đến một luồng dẫn lực cực mạnh, mà bên trong vòng, lại là lưỡi dao như răng cưa, điên cuồng xoay tròn, cắt nát bất kỳ vật gì bị hút vào.

Ngoài ra, hai vị cường giả Dao Đài Cảnh, Liên Đài Cảnh kia mỗi người còn cầm thêm một pháp bảo, một người cầm một cây Bạch Cốt đại thương, có hàng trăm đốt xương, một người cầm trong tay song kiếm, thân kiếm hiện đầy lân phiến. Đại thương quét ngang, song kiếm chém tới. Hai người bọn họ luyện chế pháp bảo đa dạng về công thủ, có pháp bảo đánh xa, cũng có vũ khí cận chiến, thậm chí một người trong đó còn kích hoạt một chiếc gương sáng, treo cao trên đỉnh đầu, ánh sáng gương bao bọc quanh thân.

Đang…

Trong mi tâm Giang Nam có một đạo Đạo Thần Luân hiển hiện ra, đạo Thần Luân thứ nhất chính là Ma Chung Bá Thể, mặt trời lớn treo cao, miệng rồng ngậm chuông, Ma chuông chấn động, ngọc ấn hình núi kia rơi xuống, hung hăng nện ở trên Ma chung, khiến Thần Luân rung chuyển không ngừng, cơ hồ muốn tan vỡ.

– Hai người này, thực lực rất mạnh, không hổ là cao thủ trấn thủ Bách Ma Quật!

Thân thể Giang Nam tăng vọt, sáu mươi tư khớp xương sống lưng rung động liên hồi, trong chớp mắt liền hóa thành tiểu Cự Nhân thân cao sáu trượng, giơ tay lên một chưởng vỗ tới ngọc ấn, đánh bay ngọc ấn. Ngay sau đó há mồm rống to, đạo âm vang dội, xông về vòng vàng, triệt tiêu dẫn lực của vòng vàng.

Đại thương đột nhiên chấn động, hóa thành một đầu đại xà dài chừng mười trượng, một thương đâm xuống, lực đạo ấy tạo thành cuồng phong, cơ hồ hút lối đi thành chân không! Giang Nam nâng quyền, quả đấm cùng đại thương va chạm, tia lửa văng khắp nơi, trong thông đạo nhất thời truyền đến một tiếng vang vọng, khiến vách tường lay động không ngừng! Giang Nam chỉ cảm thấy quả đấm đau rát, rõ ràng bị mũi thương này phá một vết thương, có máu chảy ra!

Kiếm quang biến ảo không ngừng, giống như dòng nước trắng xóa, trong hoảng hốt hắn phảng phất thấy hai Giao Long uy vũ cuộn mình, đồng loạt chém xuống. Giang Nam vụt lùi về sau, tiếc rằng lối đi chật hẹp, vẫn bị hai đạo kiếm quang sát người, từ bụng cùng cổ hắn xẹt qua, cắt ra hai vết máu!

Hắn chưa đứng vững thân hình, ngọc ấn lần nữa rơi xuống, hung hăng vỗ vào trên ót hắn, đánh bay hắn, khiến hắn bể đầu chảy máu! Vòng vàng bao trùm xuống, cuốn Giang Nam vào bên trong, chỉ nghe âm thanh chói tai truyền đến, quần áo của hắn nhất thời giống như vải rách tung bay, trên lưng áo xuất hiện những vết máu!

Phía sau Giang Nam hiện ra đôi cánh trời, gào thét bay vút ra khỏi phạm vi vòng vàng bao phủ.

– Thân thể thật mạnh, ngay cả vòng vàng của ta cũng cắt không chết hắn!

Gương sáng của nam tử trắng nõn kia đột nhiên hất lên, một cột sáng phóng ra, ầm một tiếng giáng xuống người Giang Nam, đánh bay hắn, đâm sầm vào vách cuối lối đi!

– Giết!

Hai người sải bước xông lên, pháp bảo nặng nề trong thông đạo bay múa, lần nữa công tới Giang Nam!

– Hai người này đều là cao thủ, không phải đệ tử bình thường có thể sánh bằng, tu vi cảnh giới của ta kém hơn bọn họ, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị bọn họ đánh cho thảm hại! Đã như vậy, vậy thì chiến một trận ra trò!

Giang Nam đứng dậy, vết thương trên người nhanh chóng lành lại, một bước bước ra, hai tay đẩy về phía trước, Thiên Phủ Trọng Lâu gào thét bay vút ra, dọc theo lối đi quét ngang.

Chỉ nghe những tiếng rầm rầm vang lên không dứt, hai người kia mỗi người thúc giục pháp bảo, chặn lại Trọng Lâu này, sắc mặt hai người biến hóa, thế nhưng không thể kháng cự được luồng Cự Lực ấy, bị ép liên tục lùi về sau!

– Hắn đây là Thần Thông, không phải pháp bảo, liên thủ phá vỡ đạo Thần Thông này!

Pháp bảo hai người không ngừng công kích, từng đạo Thần Thông hướng Trọng Lâu phóng đi, rốt cục phá nát Thiên Phủ Trọng Lâu. Đột nhiên Giang Nam một bước từ trong Trọng Lâu bị phá nát bước ra, ba mặt tám cánh tay, há mồm rống giận, đạo âm vang vọng không ngừng, vang dội khắp lối đi, dường như muốn xé toang vách đá. Đạo âm chấn động càng lâu, âm thanh càng lớn, lực công kích càng mạnh!

Trong tai mắt mũi miệng của hai người kia máu chảy ra không ngừng, bị chấn động khiến ngũ tạng tổn thương. Bọn họ mạnh mẽ thúc giục pháp bảo lần nữa công kích tới, Giang Nam thân hiện tám cánh tay, bàn tay chấn động, mọi loại Thần Thông bùng nổ, không ngừng oanh kích, đem những pháp bảo này đều bị đánh bay.

Thình thịch!

Đột nhiên vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông da ngăm đen kia đầu nổ tung, máu tươi và óc bắn tung tóe, bị hắn một tiếng rống làm nát não bộ.

Một vị đệ tử Thái Huyền Thánh Tông khác có gương sáng bảo vệ quanh thân, còn có thể chống đỡ, nhưng mà sắc mặt đại biến, vội vàng phi thân lùi về sau. Phía sau Giang Nam hiện lên đôi cánh trời, khẽ chấn động đã xuất hiện trước mặt hắn, tám cánh tay đánh tới tấp xuống, công kích dữ dội như cuồng phong.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN