Chương 318: Ma Thần Chi Khu (1)

Trung niên nam tử kia khẽ khựng lại, rồi truyền âm cho Giang Nam: "Giang Nam tiểu hữu, lát nữa có thể cho ta mượn búa của ngươi dùng một chút được không?"

Giang Nam ngẩng đầu liếc hắn một cái, truyền âm cười nói: "Tự nhiên có thể, bất quá tiền bối phải bảo vệ tính mạng của ta cùng Huyền Ẩn sư thúc tổ."

"Huyền Ẩn lão đạo này có ngươi ở bên cạnh, thật sự là may mắn." Trung niên nam tử kia mỉm cười nói: "Ta vốn không biết ngươi đã ở trong Bách Ma Quật, người nọ cũng không nói cho ta biết việc này. Bất quá nếu ngươi chết, chỉ sợ người nọ sẽ tìm ta liều mạng... Thôi được, ta đáp ứng bảo vệ tính mạng hai người các ngươi, không cần lo lắng!"

Giang Nam nhẹ nhàng thở ra, trong lòng nghi hoặc: "Người nọ? Người mà hắn nhắc đến rốt cuộc là ai?"

Đột nhiên, giọng trung niên nam tử kia trở nên có chút khẩn trương, cao giọng nói: "Chư vị, lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông đã xuất động, đã đến Bách Ma Quật! Nếu không đi, chúng ta hết thảy sẽ chết ở đây!"

Dứt lời, hắn dẫn đầu nhảy vào tầng dưới chót nhất của Bách Ma Quật, các Đại Ma Đầu khác cũng chen chúc mà vào. Giang Nam cũng xông lên phía trước, truyền âm nói: "Sư thúc tổ, lát nữa ngươi ở cạnh ta, một tấc cũng không rời, tuyệt đối không được đi ra!"

Huyền Ẩn đạo nhân ngẩn người, trong lòng cười khổ: "Tên tiểu tử thối này, ta vừa mới phân phó hắn như vậy, giờ hắn lại quay sang giáo huấn ta rồi..."

Sau lưng mọi người, một luồng khí tức vô cùng bá đạo truyền đến, rung chuyển Bách Ma Quật, cường hoành vô cùng, mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với những lão ma đầu này! Đó là lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông xuất mã, xâm nhập Bách Ma Quật. Bọn họ sẽ không bị Bách Ma Quật trấn áp, tự nhiên cường hoành hơn rất nhiều so với những Đại Ma Đầu bị giam giữ không biết bao lâu nay!

Thái Huyền Thánh Tông đã chết rất nhiều người, thậm chí có tới ba vị trưởng lão bỏ mạng, lại còn có Yến Trác Nhiên, một Thiên Cung cường giả. Há có thể không khiến Thái Huyền Thánh Tông tức giận? Huống chi, Bách Ma Quật lại là nơi Thái Huyền Thánh Tông dùng để trấn áp ma đầu. Đệ tử và trưởng lão bị giết, nếu lan truyền ra ngoài, thế tất trở thành trò cười cho thiên hạ. Vì vậy, Thái Huyền Thánh Tông phải nhanh chóng dẹp yên trận bạo loạn này, nếu không sẽ chẳng còn mặt mũi!

Lần này tiến vào Bách Ma Quật, tất cả đều là cường giả cấp Thiên Cung, hơn nữa còn là những lão quái vật đã tu thành Thiên Cung ngũ trọng, Thiên Cung lục trọng, đằng đằng sát khí. Chưa đến nơi đã khiến các lão ma đầu như Công Dương Cổ cảm thấy áp lực thật lớn!

Giang Nam cùng đám người Huyền Ẩn đạo nhân xông vào tầng thứ bảy của Bách Ma Quật, nhất thời cảm nhận được một luồng khí tức cường đại ập thẳng vào mặt. Luồng khí tức này cơ hồ giống như thần uy, cuồng bạo, bá đạo, tràn đầy ma tính, phảng phất như có một Ma thần hiện diện ở nơi đây, khiến người ta sợ hãi, kính sợ, thần phục!

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, điều đầu tiên đập vào mắt chính là một bộ xương khô vô cùng khổng lồ đang ngồi trên bảo tọa, đầu cúi gục xuống. Trên mình bộ xương khô này quấn đầy xiềng xích, chi chít, có cái đâm sâu vào lòng đất, có cái găm chặt vào vách tường, lại có cái treo lơ lửng trên cao. Phần đuôi của mỗi sợi xích đều có một vòng khóa, khóa chặt toàn bộ xương cốt trên thân hắn!

Hắn vô cùng cao lớn. Nguyên hình của Công Dương Cổ là một đầu Công Dương cao ngàn trượng, những ma đầu khác, vốn cũng là Yêu Tộc, thân hình cực kỳ khổng lồ, nhưng ở trước mặt bộ xương khô này, lại vô cùng nhỏ bé, chỉ cao bằng bắp chân của hắn. Về phần Giang Nam, Huyền Ẩn đạo nhân và trung niên nam tử kia, thì lại càng nhỏ bé đến đáng thương, còn không cao bằng ngón chân của bộ xương khô!

Xương cốt của hắn nhiều hơn rất nhiều lần so với người thường. Người bình thường chỉ có hai mươi bốn cái xương sườn, mà hắn có khoảng 108 cái! Cánh tay hắn được tạo thành từ mười hai khối xương quấn vào nhau, phảng phất như bánh quai chèo, xương đùi cũng vậy. Có thể tưởng tượng được, trong thân thể hắn có thể dung nạp được lực lượng khổng lồ đến nhường nào!

Từng đoàn từng đoàn lửa ma như mây, trôi lơ lửng quanh bộ xương cốt và thân thể của hắn, không ngừng thiêu đốt. Ngọn lửa đen nhánh khiến người ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm!

"Loại thân thể này, so với Đô Thiên Thần Chiếu Kinh với 108 khớp xương còn mạnh hơn không biết gấp bao nhiêu lần!" Trong lòng Giang Nam rung động, từ bộ xương khô này, hắn nhìn thấy một môn thân thể công pháp vô cùng cường đại khác.

"U Đô Ma Hỏa! Trời ơi, người này là ai?" Một vị Ma Đạo cường giả bị vây ở đây lẩm bẩm nói: "U Đô Ma Hỏa là Thần Hỏa mà Ma thần mới có thể luyện chế, chẳng lẽ hắn là một Ma thần?"

Những người khác cũng chấn động sâu sắc, bộ xương khô Cự Nhân này quả thực vượt ngoài hiểu biết của bọn họ. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một tồn tại mạnh mẽ đến vậy!

Huyền Ẩn đạo nhân sắc mặt biến hóa, lẩm bẩm nói: "Cấu tạo khớp xương khác biệt một trời một vực so với nhân loại, chẳng lẽ hắn là Ma Tộc?"

Nam tử mang mặt nạ đồng kia lộ vẻ tán thành, cười nói: "Không sai, vị sư môn tiền bối của ta quả nhiên có huyết thống Ma Tộc, hơn nữa còn là huyết thống Ma thần. Vì thế thiên tư của hắn cực cao, tu luyện Ma Đạo tâm pháp có thể nói là thuận buồm xuôi gió, người khác tu thành một môn công pháp cần tốn hao rất nhiều năm, mà hắn chỉ cần mấy ngày."

"Đáng tiếc, vị sư môn tiền bối này của ngươi đã chết." Công Dương Cổ cười hắc hắc nói: "Huyết nhục toàn thân của hắn đã tiêu tan, không còn một mống, chỉ còn lại xương cốt, ngay cả não bộ cũng nát bét, chết một cách triệt để. Thanh Diện Nhân, ngươi vừa nói rằng đến tầng dưới chót nhất, cứu sư môn trưởng bối của ngươi là có thể cứu chúng ta ra ngoài. Hiện tại sư môn trưởng bối của ngươi đã chết, vậy nên đến lượt ngươi thực hiện lời hứa!"

Mấy vị ma đầu khác rối rít gật đầu. Mặc dù nói rằng tu sĩ có sinh mệnh lực cực kỳ cường đại, nhưng nếu mất đầu hoặc trái tim vẫn sẽ chết. Tu luyện tới Thiên Cung cảnh, thân thể tuy vô cùng cường đại, có lẽ có thể sống sót dù không có trái tim, nhưng nếu không có đại não, nhất định sẽ chết. Não bộ của bộ xương khô này đã nát bét, khẳng định đã chết từ rất lâu.

Giang Nam thầm nghĩ: "Bộ xương khô này hơn phân nửa là một tồn tại như Thái Hoàng, đã tu thành Thiên Cung bát trọng đỉnh, chỉ thiếu chút nữa là có thể thành thần minh. Chờ khi thu được bộ xương này vào tay, có thể luyện chế ra một pháp bảo thật tốt, cũng có thể từ bộ xương khô này lĩnh hội ra tâm pháp của hắn!"

Trong lòng hắn thình thịch đập loạn, không nhịn được động tâm tư với bộ xương khô này.

"Sư môn trưởng bối của ta tu học Thiên Nhân Cứu, mặc dù còn chưa phải thần minh, nhưng cũng sẽ không dễ dàng chết như vậy." Nam tử mang mặt nạ đồng mỉm cười nói:

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN