Chương 319: Ma Thần Chi Khu (2)
Ngày xưa, Thái Hoàng dùng thần đỉnh trọng thương vị sư môn trưởng bối của ta, nhưng không thể hoàn toàn giết chết, chỉ đành trấn áp tại Bách Ma Quật. Nhưng thân thể vị sư môn trưởng bối của ta đã mạnh mẽ đến mức có thể sánh ngang thần minh, luyện thành Ma Thần Chi Khu, đem trí nhớ và thần thức của mình luyện tận vào xương cốt, cho dù thân thể có nát bấy cũng có thể sống lại.
Thanh âm của hắn tràn đầy tôn kính, trầm giọng nói:- Lão nhân gia ấy từng là một trong số ít đối thủ mà Thái Hoàng kiêng kỵ nhất. Nếu Thái Hoàng không có thần đỉnh, cũng chưa chắc đã là đối thủ của ông ta.
- Hiện tại, chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích!
Nam tử mang mặt nạ đồng đột nhiên lấy ra một bình ngọc cao chừng một thước. Hắn tế bình ngọc lên, bay đến chỗ bộ xương khô, đặt trên đỉnh đầu nó. Chỉ thấy bình ngọc nghiêng xuống, linh dịch như thác nước từ trong bình trút ra, tưới vào bộ xương khô.
Trong khoảnh khắc, mấy vạn cân linh dịch đã đổ ra từ bình ngọc, nhưng lượng linh dịch trong bình dường như không hề suy giảm. Linh dịch rơi xuống bộ xương khô, không chảy xuống mà bị nó nhanh chóng hấp thu, tựa như một chậu nước đổ vào sa mạc khô cằn. Linh dịch trong bình cứ thế tuôn ra ngày càng nhiều, chỉ trong chốc lát đã có hàng trăm vạn cân linh dịch chảy xuống. Bộ xương khô hấp thu lượng linh dịch khổng lồ ấy, dần dần trên bề mặt xương cốt hiện ra đủ loại đạo văn huyễn lệ. Các đạo văn đan xen vào nhau, tạo thành những mạch máu thô to, dài hẹp, giăng đầy trên khắp bộ xương.
Càng hấp thu nhiều linh dịch, các mạch máu càng hiện rõ chi chít. Ngay sau đó, máu bắt đầu lưu chuyển trong các mạch, và trong lồng ngực của bộ xương khô, nội tạng dần dần sinh trưởng. Ở bên trong đỉnh đầu bộ xương khô, đạo văn cũng không ngừng đan xen, đại não, tiểu não, thần kinh, kinh mạch, huyết quản, không ngừng từ dạng đơn giản biến thành phức tạp.
Sau một lúc, hai nhãn cầu khổng lồ từ hốc mắt trống rỗng sinh ra, từ từ xoay chuyển. Chứng kiến cảnh tượng ấy, mọi người không thể tin vào mắt mình. Rõ ràng đây là một bộ xương khô đã chết không biết bao nhiêu năm, nhưng lại có thể "chết mà sống lại", từ xương cốt sinh ra tim gan não tủy, từ cõi chết phục sinh!
Điều này cho thấy hắn đã luyện trí nhớ của mình vào đạo văn, để khi đạo văn được tái tạo, đại não và trí nhớ cũng phục hồi. Thủ đoạn như vậy đã vượt xa sự hiểu biết của bọn họ! Đây chính là Ma Thần Chi Khu, có sinh mệnh lực vô cùng cường đại!
Giang Nam không khỏi kinh hãi. Mặc dù nhục thể của hắn cũng có khả năng phục hồi cực mạnh, nhưng so với bộ xương khô trước mắt thì vẫn còn kém xa. Dù sao, nếu hắn bị nổ nát đỉnh đầu, cũng sẽ bỏ mạng tại chỗ. Nhưng bộ xương khô này, dù chỉ còn lại xương cốt, vẫn có thể phục sinh!
- Nhục thể của hắn mạnh mẽ đến cảnh giới thần minh, Bất Tử Bất Diệt! Người này tu luyện công pháp, tuyệt đối mạnh hơn Ma Chung Bá Thể Thần Thông của ta, thậm chí có lẽ là công pháp cấp thần minh!
Hắn thầm nghĩ trong lòng.
Linh dịch trong bình ngọc vẫn không ngừng tuôn ra, chỉ thấy trên bộ xương khô bắt đầu diễn sinh huyết nhục. Từng khối cơ nhục hiện rõ, khiến thân thể khô quắt của hắn dần dần căng phồng. Đôi mắt của bộ xương khô chuyển động, lướt qua thân mọi người, áp lực khiến tim những đại ma đầu ấy đột nhiên ngừng đập, gần như không thể hô hấp.
Cuối cùng, ánh mắt bộ xương khô dừng lại trên người nam tử mang mặt nạ đồng. Chỉ nghe "răng rắc" một tiếng, chiếc mặt nạ đồng xanh vỡ nứt, lộ ra một khuôn mặt phong thần tuấn lãng. Giang Nam nhìn kỹ, chỉ thấy tướng mạo trung niên nam tử này xuất chúng, với chòm râu hai phiết, là một mỹ nam tử hiếm thấy. Đôi mắt hắn giống như hai Minh Nguyệt, trong trẻo vô ngần.
- Đại sư bá, cần gì phải làm vỡ mặt nạ của ta?
Trung niên nam tử kia cười khổ một tiếng nói:- Ta không giống Cốc chủ Thí Thần Cốc, tùy thân mang theo trăm ngàn mặt nạ. Vạn nhất ta từ đây đi ra ngoài mà bị nhận ra, chẳng phải sẽ mang đến họa diệt môn cho Thần Tông của ta sao?
- Thần Tông?
Trong lòng Giang Nam rùng mình:- Hắn là Chưởng giáo Chí tôn của Tinh Nguyệt Ma Tông, Phụ Văn Cung!
Về Tinh Nguyệt Ma Tông Phụ Văn Cung, Giang Nam cũng có nghe nói. Phụ Văn Cung đã nắm giữ Tinh Nguyệt Ma Tông hơn một trăm năm, nhưng chưa từng lộ diện, tu vi thực lực của hắn không ai biết được. Tuy nhiên, tám đại đệ tử do hắn đích thân dạy dỗ, gồm Thần, Tông, Vô, Địch, Hương, Mộng, Không, Ưu, đều là những nhân tài hiếm có! Giang Nam đã từng gặp Quân Mộng Ưu, Lý Nguyên Không và Thần Tiềm, họ đều là những người siêu quần bạt tụy trong giới trẻ, với tư chất và tiềm lực thuộc hàng đầu!
- Phụ Văn Cung?
Huyền Ẩn đạo nhân cũng lập tức nhận ra trung niên nam tử kia. Trước khi hắn bị Thái Hoàng nhốt vào Bách Ma Quật, Phụ Văn Cung đã danh vang thiên hạ, kế nhiệm vị trí chưởng giáo Tinh Nguyệt Ma Tông!
- Hắn là Phụ Văn Cung, Chưởng giáo Tinh Nguyệt Ma Tông, vậy thì bộ xương khô này là ai? Người có thể được Phụ Văn Cung gọi là Đại sư bá chỉ có một, hơn nữa người đó lại sở hữu Ma thần huyết mạch...
Trong mắt Huyền Ẩn đạo nhân không khỏi lộ ra vẻ sợ hãi, đột nhiên ông nhớ tới một tồn tại cực kỳ khủng bố, thân thể lập tức rùng mình. So với Thái Hoàng, hắn càng e ngại tồn tại kinh khủng kia hơn. Dù sao, Thái Hoàng là đại tông sư trong chính đạo, làm chuyện xấu sẽ không công khai lộ liễu. Nhưng người kia lại làm việc không chút kiêng kỵ, từng gây ra vô số sát nghiệt, có thể nói là Đệ nhất Sát Thần từ cổ chí kim!
- Ma La Thập!
Huyền Ẩn thở ra một ngụm trọc khí:- Nếu quả thật là hắn, vậy thì thiên hạ thật sự sẽ đại loạn...
Huyết nhục trên bộ xương khô đã khôi phục được bốn năm phần. Nó đột nhiên mở miệng, thanh âm ầm ầm như lôi đình từ trên Thiên Vũ vang lên:- Trước mặt ta, ngươi không cần phải quá cẩn trọng. Chỉ cần ta thoát khỏi nơi này, cho dù ngươi có bị Thái Huyền Thánh Tông phát hiện chân diện mục thì cũng có thể làm gì được? Chỉ cần Thái Hoàng còn chưa thành thần, ta có thể bảo vệ Thần Tông bất diệt!
Giọng nói của hắn cực kỳ bá đạo, mặc dù còn chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng trong lời nói một đời bá chủ hùng phong triển lộ không thể nghi ngờ!
- Văn Cung, sư phụ của ngươi đã chết?
Trên mặt Ma La Thập lộ ra một nụ cười, nhưng vì da thịt chưa tái tạo, nụ cười ấy trông vô cùng dử tợn. Hắn nói:- Mặc dù ta là sư huynh của hắn, nhưng hắn luôn đề phòng ta, lo sợ ta cướp mất vị trí chưởng giáo. Nếu hắn không chết, ngươi sẽ không đến cứu ta thoát khỏi cảnh khốn cùng này.
Phụ Văn Cung cười nói:- Đại sư bá, sư phụ của ta đúng là đã chết, nhưng dù vậy ta cũng không muốn đến cứu ngươi. Ngươi sát tâm quá nặng, khó có thể kiểm soát. Nếu ngươi từ Bách Ma Quật đi ra ngoài, nhất định sẽ làm loạn khắp nơi, chi bằng cứ bị trấn áp ở đây. Hôm nay Thái Hoàng xuất quan, không ai có thể ngăn cản, chỉ có thể mời sư bá xuất sơn.
- Thái Hoàng!
Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La