Chương 320: Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân

Khuôn mặt Ma La Thập càng thêm dữ tợn, xiềng xích rung động dữ dội, sau một lúc lâu mới bình tĩnh trở lại, hắn lắc đầu nói:– Tu hành chi đạo, một bước chậm, từng bước chậm. Ta bị trấn áp hơn ba trăm năm, ba trăm năm không tu luyện, tu vi không tiến mà lùi, hôm nay đã không còn là đối thủ của hắn rồi.

Phụ Văn Cung liếc nhìn các đại ma đầu như Công Dương Cổ một cái, mỉm cười nói:– Sư bá, những "thức ăn" này, có thể giúp người khôi phục mấy phần tu vi? Liệu có thể đánh xuyên qua Bách Ma Quật để rời đi không?

Hắn vừa dứt lời, đám người Công Dương Cổ vừa sợ vừa giận, đồng loạt phẫn nộ quát lớn:– Thanh Diện Nhân, ngươi đây là ý gì?– Cái gì gọi là thức ăn?– Ngươi cho rằng chỉ bằng hai người các ngươi, liền có thể "ăn" hết chúng ta sao? Ngươi thật sự coi chúng ta là thức ăn?– Khi lão tử còn tung hoành giang hồ…

Phụ Văn Cung mặt tươi cười, vội vàng nói:– Chư vị đừng nóng vội, các ngươi nghe ta giải thích.

Mọi người dần dần an tĩnh lại, nhưng vẫn cứ sát khí đằng đằng, vây khốn hắn ở chính giữa, liên tục cười lạnh.

Phụ Văn Cung cười tủm tỉm nói:– Chư vị, lần này ta lẻn vào Bách Ma Quật, mục đích chủ yếu là vì cứu sư bá ta. Cứu các vị tự nhiên cũng có dụng ý riêng của ta. Có người nói cho ta biết, Thái Hoàng hiện giờ đã mạnh đến mức không thể kháng cự, chỉ có sư bá ta mới có thể đối kháng với hắn. Nếu Thái Hoàng hùng bá thiên hạ, chúng ta những kẻ làm ma đầu này còn nơi nào dung thân? Cho nên, chúng ta đều là người Ma Đạo, vậy nên phải đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, trên dưới một lòng, hợp sức đối kháng Thái Hoàng, các vị thấy đúng không?

Công Dương Cổ cười lạnh nói:– Nếu đã mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, vậy vì sao lúc nãy ngươi lại nói chúng ta là thức ăn?

Phụ Văn Cung cười càng thêm vui vẻ, từ tốn nói:– Nếu đã trên dưới một lòng đối kháng Thái Hoàng, thì mọi người cũng phải có cống hiến chứ. Chư vị, cống hiến của các vị, chính là sinh mạng của các vị, để Đại sư bá ta có thể khôi phục tu vi, đánh xuyên qua Bách Ma Quật, thoát ly nơi đây.

Đám người Công Dương Cổ giận tím mặt, gầm thét giận dữ:– Chỉ bằng các ngươi, một tiểu bạch kiểm, một bộ xương khô đang bị nhốt chờ chết, ngay cả nhúc nhích cũng không thể, lại dám có ý định "ăn" chúng ta?– Trước tiên giết bọn chúng, rồi lại cùng lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông quyết tử chiến!

Huyền Ẩn Đạo Nhân cũng không khỏi biến sắc, vội vàng che Giang Nam ở phía sau, tức giận nói:– Tử Xuyên, kẻ này quả nhiên đã lộ ra chân diện mục. Đáng thương thay, lão phu vừa thoát khỏi lao ngục, lại rơi vào ma chưởng này. Nhưng ngươi yên tâm, lão phu liều chết cũng sẽ bảo vệ an nguy của ngươi!

– Sư thúc tổ, đừng hoảng, cũng đừng động thủ.Giang Nam mỉm cười nói:– Người còn nhớ ta từng nói với người chưa? Người ở bên cạnh ta, không rời nửa bước, ta tự nhiên có thể bảo vệ tính mạng người chu toàn.

Huyền Ẩn Đạo Nhân tức giận nói:– Tiểu tử, ngươi thật sự coi mình là sư tôn ta rồi sao? Ngươi không biết lão ma đầu Ma La Thập kia…

Lời hắn còn chưa dứt, công kích của đám người Công Dương Cổ kia đã ập tới trước người Phụ Văn Cung. Phụ Văn Cung cười ha hả, vai run nhẹ, hóa thành Cự Nhân vạn trượng, toàn thân sao trời lấp lánh, sau gáy hiện lên một vầng Minh Nguyệt ngân bạch, giơ tay liền đỡ lấy công kích của đám đông. Phía sau lưng hắn chính là cửa vào tầng dưới cùng của Bách Ma Quật, khiến mọi người không còn đường trốn, không lối thoát!

Trên bảo tọa, Ma La Thập đột nhiên mở miệng, giọng trầm thấp:– Văn Cung, hấp thu bọn chúng, tu vi của ta có thể khôi phục hai ba thành, nhưng để đánh xuyên Bách Ma Quật, vẫn còn chút khó khăn.

Phụ Văn Cung dốc sức ngăn cản công kích của đám người Công Dương Cổ. Bọn người Công Dương Cổ là cường giả Thiên Cung cấp, năm đó từng hoành hành một thời, dù bị giam cầm nhiều năm, nhưng thực lực vẫn không thể xem thường, khiến hắn vô cùng cố sức. Hơn nữa, cường giả Thái Huyền Thánh Tông sắp đuổi tới đây, đến lúc đó, hắn sẽ bị công kích từ hai phía!

– Đại sư bá, không chỉ là hai ba thành tu vi đâu! Ta còn vì người đưa tới mấy lão quái vật của Thái Huyền Thánh Tông, đủ để tu vi của người khôi phục đến sáu bảy thành!Phụ Văn Cung cười to nói.

Linh Dịch trong bình ngọc kia vẫn không ngừng chảy xuống, tắm gội khắp người Ma La Thập, khiến nhục thể của hắn tiếp tục nhanh chóng phục hồi. Giọng ù ù nói:– Văn Cung, thủ đoạn của ngươi, so với sư phụ của ngươi còn cao hơn một bậc!

Ầm!

Đột nhiên trên bảo tọa, thân thể của Ma La Thập chấn động, hư không dường như cũng bị chấn động đến mức sắp nứt vụn! Không gian Bách Ma Quật, trải qua vô số đạo trận pháp trận văn gia cố, trở nên kiên cố bất khả phá. Ngay cả mấy đại ma đầu Thiên Cung cấp như Công Dương Cổ cũng không cách nào lay chuyển. Thế nhưng thân thể Ma La Thập vừa chấn động, liền hầu như khiến không gian vỡ nứt, nhục thể của hắn đã khôi phục bảy tám phần, Ma Thần chi thân bắt đầu phát huy uy lực cường đại!

– Sinh Tử Vạn Hóa Ma Luân Kinh!Ma La Thập quát khẽ, vô số đạo văn từ trong cơ thể phóng ra, hóa thành một mặt cự luân, cao vút dựng thẳng sau gáy, ong ong chuyển động, toát ra một luồng dẫn lực không gì phá nổi. Đám người Công Dương Cổ nhất thời chỉ cảm thấy tinh khí cùng máu huyết trong cơ thể trào dâng, tinh khí, khí huyết không ngừng lưu thất, tu vi điên cuồng suy yếu!

Hắn tu luyện chính là một môn Ma Đạo kinh điển cực kỳ cao thâm, có thể trong vô hình đoạt tinh khí khí huyết và tu vi của người khác. Giang Nam cũng cảm thấy tinh khí trong cơ thể trào dâng, khí huyết bất an, vội vàng cao giọng nói:– Phụ chưởng giáo, đừng quên hiệp nghị giữa chúng ta!

– Tự nhiên chưa quên!Phụ Văn Cung cười to nói:– Đại sư bá, vị tiểu huynh đệ này cùng lão gia hỏa bên cạnh hắn có hiệp nghị với ta, vả lại còn cần mượn bảo vật của hắn giúp người chặt đứt gông xiềng, chi bằng hãy bỏ qua cho bọn họ.

Ánh mắt Ma La Thập rơi vào trên người Giang Nam, hừ lạnh một tiếng, thấp giọng nói:– Tiểu quỷ, khiến ta không thể ăn uống thỏa thuê…

Giang Nam và Huyền Ẩn Đạo Nhân nhất thời chỉ cảm thấy áp lực chợt giảm nhẹ, tinh khí trong cơ thể không còn lưu thất nữa, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ánh mắt Giang Nam chớp động:– Phụ Văn Cung quả là một nhân vật lợi hại, cẩn trọng, vì cứu Ma La Thập mà tính toán khôn lường! Thực lực của Ma La Thập cố nhiên làm hắn khiếp sợ, nhưng quyền mưu và trí mưu của Phụ Văn Cung mới thật sự đáng nể. Hắn cứu đám người Công Dương Cổ vốn dĩ chẳng có ý tốt gì, hơn nữa còn cố tình trì hoãn thời gian trên đường, đợi chờ cao thủ Thái Huyền Thánh Tông đến. Sau khi giết chết mấy trưởng lão của Thái Huyền Thánh Tông, hắn lợi dụng sự phẫn nộ của Thái Huyền Thánh Tông để hấp dẫn càng nhiều cường giả tiến vào Bách Ma Quật, làm "mồi ngon" cho Ma La Thập, giúp hắn khôi phục tu vi.

Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN