Chương 376: Bụng dạ khó lường (1)

Khương Nhu cười nói:- Hai người các ngươi không nên khách sáo. Đúng rồi, Tam đệ, ngươi đuổi theo giết Cận Đông Lưu ra sao?

Khương Duy đáp:- Cận Đông Lưu quả thật không hổ danh là đệ tử của Thái Hoàng lão tổ, thực lực vô cùng cao cường. Ta cùng các cao thủ trẻ tuổi của các đại Thần Tộc hợp lực vây khốn hắn, chiến đấu không dưới ba mươi tràng, nhưng cuối cùng vẫn để hắn chạy thoát.

Khương Duy khẽ mỉm cười nói tiếp:- Nếu tỷ tỷ có mặt ở đó, nhất định có thể chém giết người này. Đáng tiếc Cận Đông Lưu thật sự khó đối phó, gặp mạnh sẽ mạnh, ta không cản nổi hắn.

Giang Nam không khỏi động dung, trong lòng thầm nghĩ:- Cường giả bậc này đã trải qua hơn ba mươi trận chiến gay cấn, toàn bộ đều là sinh tử chiến, chắc hẳn cả hai bên đều có đại thu hoạch. Tu vi của Cận Đông Lưu chắc chắn sẽ cao hơn, khiến đối thủ càng khó đối phó hơn!

Giang Nam hỏi:- Tam điện hạ tu luyện tới Thần Phủ cảnh rồi sao? Không biết Cận Đông Lưu tu luyện Thần Phủ bao nhiêu trọng?

Khương Duy cười lớn, tay vung lên ống tay áo:- Ta chỉ mới Thần Phủ nhị trọng mà thôi. Cận Đông Lưu tiến bộ thần tốc, đã đạt tới Thần Phủ nhị trọng đỉnh, luyện thành Côn Luân Thần Phủ, lĩnh ngộ Đạo Tâm, có tông sư chi tư. Đoán chừng không lâu nữa, hắn sẽ tu thành Thần Phủ tam trọng, Thiên Môn Thần Phủ.

Giang Nam cùng đám người Diêm Phù không khỏi động dung:- Cận Đông Lưu đúng là đệ tử đắc ý của Thái Hoàng, tu tới cảnh giới Côn Luân Thần Phủ cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên. Tuy nhiên Khương Duy này cũng tu tới cảnh giới ấy, đã là tuyệt phẩm rồi. Có thể nói Khương Duy và Cận Đông Lưu không phân cao thấp, đều là thiên tài hơn người, thậm chí Khương Duy có thể đã tu thành Đạo Tâm rồi!

Khương Duy cười nói:- Ta mời các đạo hữu tới Bái Nguyệt lâu tửu yến, sao mấy vị không dời bước tới đó chung vui?

Giang Nam đáp:- Cung kính không bằng tuân mệnh.

Giang Nam cùng đám người Diêm Phù rời Thái Công phủ, Khương Nhu do không thích phiền phức nên không đi cùng.

Không lâu sau, họ đã tới Bái Nguyệt lâu trong Minh Vương thành. Bái Nguyệt lâu tọa lạc trên một ngọn núi nhỏ. Ngọn núi tuy nhỏ nhưng khi vào trong lại hóa thành một ngọn hùng sơn đồ sộ, cao ngàn trượng, với thác nước và thanh hồ. Bái Nguyệt lâu là tòa lầu nằm bên hồ, dựa lưng vào vách núi, bên cạnh là thác nước ngàn trượng.

Nơi đây vô cùng náo nhiệt, là một tửu lâu nổi tiếng trong Minh Vương thành. Ma Tộc thích rượu ngon, thịt tươi, chỗ này có đủ các loại kỳ trân dị bảo của Minh giới. Thậm chí Ma Long Ma Phượng cũng được làm thịt để chế thành mĩ vị, tuy giá cực đắt, không phải ai cũng có thể thưởng thức.

Trong Bái Nguyệt lâu, đám đông mới tới lập tức bị chú ý:- Di! Thái Công phủ Tam điện hạ đã trở lại rồi? Còn còn cùng Giang Nam ở chung một chỗ!

Một số tân khách nhỏ to bàn tán:- Người kia là tiểu quỷ Ma La Tộc chăng? Người ngăn đại môn Ma Vương phủ, đánh bại cả lũ trâu không có đối thủ Giang Nam?- Hắn bế quan mấy tháng, hôm nay lại dám ra ngoài sao?- Người này vô pháp vô thiên, thậm chí Kim Ngưu Thần Tộc cũng dám trêu chọc, chắc chắn Chân Ma đại hội lần này hắn sẽ rất thảm!

Ánh mắt Khương Duy lóe lên, cười nói:- Giang đạo hữu, danh tiếng của ngươi nay đã vang khắp Minh Vương thành, không chỉ giới trẻ, ngay cả thế hệ trước cũng không bằng!

Giang Nam cười khẽ:- Chỉ là hư danh mà thôi. Ta tuy danh tiếng khắp nơi, nhưng lại trở thành cái gai trong mắt nhiều người, cuộc sống không hề dễ dàng.

Khương Duy dẫn bọn họ vào một lầu các, nằm giữa núi và hồ, phong cảnh thanh nhã, nói:- Nơi này là Bái Nguyệt lâu chủ vận chuyển một ngọn núi lớn luyện thành bảo vật, rất khác biệt, phong cảnh tuyệt đẹp. Ta cũng thường tới đây ăn uống.

Giang Nam cùng mọi người ngồi xuống, Khương Duy tự tay rót rượu:- Giang đạo hữu cần thận trọng Kim Ngưu Thần Tộc. Tiểu Thánh Tôn vừa trở về, nghe chuyện ngươi chặn cửa, chắc chắn không dễ buông tha. Mấy ngày nữa sẽ là Chân Ma đại hội, trên đại hội Kim Ngưu Thần Tộc có thể gây bất lợi cho ngươi.

“Còn nữa,” Khương Duy nói tiếp:- Ta nghe nói có một cường giả Vạn Long Sào tới tìm phiền ngươi, cùng Ma Vương phủ Tả kỳ sứ hợp lực, hôm nay cũng đã tới thành.

Sắc mặt Giang Nam trầm xuống, trong Minh Vương thành hắn không thiếu kẻ thù. Kim Ngưu Thần Tộc Tiểu Thánh Tôn cùng Tổ Thánh, Đồ Vũ Điền đều là cường giả mạnh mẽ, những người khác không tới phiền hắn, nhưng hai kẻ đó chắc chắn sẽ.

Diêm Phù tò mò hỏi:- Tam điện hạ, ngươi có biết trong Chân Ma đại hội có những cường giả nào không?

Long Ngâm Phong cùng Khiếu Mang cũng chăm chú nghe.

Khương Duy mỉm cười:- Chân Ma đại hội chỉ là chiến trường tranh đoạt của Đạo Đài bát cảnh tu sĩ. Còn chúng ta, những Thần Tộc tu tới Thần Phủ, thì không có cơ hội tranh đấu đó.

“Nhưng ta từng hỏi thăm,” hắn nói tiếp, “Trong các tộc có không ít người tu luyện tới Thất Bảo Đài Cảnh, họ mới đúng là đối thủ đáng chú ý nhất.”

“Chẳng hạn, Hùng thị nhất tộc có hai vị đạo hữu tu luyện tới Thất Bảo Đài Cảnh; Cửu Di Thần Tộc có ba người; Đông Vương Thần Tộc hai; Vũ Thần Tộc, Đan Thần Tộc cùng Cổn thị mỗi tộc cũng có hai ba người. Ngoài ra còn nhiều Thần Tộc khác cũng có cao thủ hiện diện.”

“Về ai sẽ giành nhất thì không thể đoán trước.”

Giọng hắn nhỏ lại:- Huyết mạch mặc dù quan trọng, nhưng không phải có huyết mạch Thần Tộc là tu vi sẽ nhất định rất cao. Huyết mạch cấp thấp vẫn có thể xuất hiện đại cường giả.

“Hãy nhìn Thạch Tộc ở Cửu U, một chủng tộc Ma Tộc cấp thấp, vẫn xuất hiện vị đại cường giả tu luyện gần tới cảnh Thần. Chỉ tiếc cuối cùng hắn bị Minh Vương đố kỵ mà bỏ mạng.”

Ánh mắt Khương Duy hướng tới Giang Nam, nói:- Nếu Giang đạo hữu có thể tu luyện tới Thất Bảo Đài Cảnh, có thể áp đảo tất cả đối thủ, có thể đoạt được chức nhất!

Giang Nam khiêm tốn đáp:- Ta mới vừa tiến vào Linh Đài Cảnh, khoảng cách tới Thất Bảo Đài Cảnh còn cực xa, chuyện đoạt nhất chưa từng nghĩ tới.

Khương Duy mắt chớp liên tục, cười nói:- Ta nghe tỷ tỷ ta nói, Giang đạo hữu gia nhập Huyền Thiên Thánh Tông mới bốn năm. Đạo hữu bây giờ chưa tới hai mươi tuổi phải không?

Giang Nam gật đầu, cười nói:- Cuối năm nay ta sẽ tròn hai mươi.

Mọi người trong đám Diêm Phù, Long Ngâm Phong đều kinh ngạc, mắt mũi trợn tròn nhìn Giang Nam. Họ không biết tuổi thật của Giang Nam, tưởng hắn chỉ nhỏ hơn họ chút ít, không ngờ con người này chưa đầy hai mươi tuổi!

Đề xuất Linh Dị: Kẻ Bắt Chước Thần
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN