Chương 403: Đoạt giải nhất (2)

Tộc trưởng Hùng thị hừ một tiếng giận dữ, sắc mặt tối sầm đến đáng sợ. Ông ta ngồi trên bảo tọa không nhúc nhích, nhưng bảo tọa lại bị ép đến kêu răng rắc. Ánh mắt bất thiện của ông ta quét qua mấy vị đứng đầu Thần Tộc khác, thầm nghĩ trong lòng: “Kẻ đã giết tộc nhân của ta, ắt là đệ tử của những tên hỗn đản này. Món nợ này, ngày sau tất toán. Sau khi lão già Minh Vương chết, đệ tử của Minh Vương cũng sẽ chôn cùng Minh Vương!”

Về phần những vị đứng đầu các đại Thần Tộc khác, trong lòng vừa đắc ý lại vừa có chút bận tâm. Chỉ thấy kim kiều không ngừng rung chuyển, liền biết một bên khác của kim kiều đang diễn ra cuộc chém giết kinh người, vô cùng hung hiểm.

Đột nhiên, một cự nhân ba đầu sáu tay, sau lưng mọc đôi cánh thịt dài trăm trượng, toàn thân đẫm máu, từ một bên khác của kim kiều bay ngược ra. Sau lưng hắn, năm sáu cánh thịt đã đứt lìa, miệng liên tục thổ huyết. Hắn còn chưa kịp rơi xuống kim kiều, một nắm đấm vàng rực từ bên kia kim kiều đã oanh ra. Với một tiếng “bành” thật lớn, nắm đấm ấy nện trúng người cường giả Vũ Thần tộc kia, khiến thân hình hắn nổ tung, hóa thành huyết vụ. Nắm đấm kia xòe năm ngón tay, hô một tiếng, huyết vụ ngưng tụ lại trong lòng bàn tay, chỉ còn sót lại một ít Minh Vương Thần huyết vàng óng!

Khóe mắt của vị đứng đầu Vũ Thần tộc giật liên hồi. Ông ta cố gắng dằn xuống sát khí. Mấy vị đứng đầu các đại Thần Tộc khác đều thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “May mắn không phải đệ tử của tộc ta… Nói đi thì phải nói lại, rốt cuộc là ai mà hung mãnh đến vậy, vậy mà trên kim kiều cũng có thể liên tục giết mấy người?”

“Rốt cuộc là Đông Vương Thư, Cổn Diêu, hay Đan Thanh Thụ? Hay là cao thủ mà mấy đại Thần Tộc khác bí mật bồi dưỡng?”

“Trong Cửu Di Thần tộc, Dương Di Thần tộc có một người không kém hơn bọn Đông Vương Thư, cũng có thể là hắn!”

Kim kiều không rộng lớn, độ rộng chỉ đủ cho một người thông hành. Một trận chiến trên kim kiều ắt sẽ không thể buông tha, binh khí giao kích, chỉ có dũng giả vô địch mới có thể sống sót!

“Phụ thân cứu ta!”

Một bàn tay từ sâu bên trong kim kiều thò ra, vươn về phía ngoài, nhưng không bắt được gì, lập tức lại rụt trở về, phảng phất bị quái vật nào đó kéo vào vực sâu Hắc Ám. Một vị tộc trưởng của Cửu Di Thần tộc sắc mặt biến đổi, không nói lời nào.

Oanh!

Sâu bên trong kim kiều, bốn thân ảnh tựa Thần Ma từ trong kết giới đánh ra. Cuộc chiến vô cùng thảm khốc, đánh đến mức máu tươi cùng chi gãy bay tứ tung. Rất nhiều đại lão vội vàng nhìn lại, chỉ thấy bốn người đó lần lượt là Đông Vương Thư, Cổn Diêu và Đan Thanh Thụ. Còn một người nữa toàn thân vàng rực, tựa như một Hoàng Kim Thần Tộc, hơn nữa là Hoàng Kim Thần Tộc với huyết mạch cực kỳ nồng đậm!

Chỉ mình hắn thôi, đã đè ép ba người Đông Vương Thư mà đánh, một mạch từ trong Thần Ma kết giới giết đến bên ngoài kết giới, khiến ba người Đông Vương Thư chỉ có sức chống cự mà không có sức phản kháng! Những máu tươi và chi gãy tung bay kia chính là do ba người Đông Vương Thư bị hắn trọng thương, thậm chí ngay cả chân tay cũng bị chém đứt!

Cũng may, cảnh giới của bọn Đông Vương Thư cao thâm, thân thể và tu vi đều vô cùng cường hoành, cho dù tay chân bị chặt cũng có thể tái sinh. Bởi vậy, họ không bị đánh chết tại chỗ. Đây cũng là chỗ tốt của Ma tộc, Nhân tộc nếu tứ chi không vẹn toàn, chỉ có thể tìm lại chi gãy hoặc tìm kiếm tứ chi của người khác để thay thế. Ví dụ như Thương Lạc đạo nhân của Huyền Thiên Thánh tông, bị Lạc Hoa Âm chém mất một chân, là Tịch Ứng Tình đã giúp hắn nối lại đùi. Nhưng Ma tộc, đặc biệt là Thần Tộc, thân thể vô cùng cường đại, sinh mệnh lực mạnh đến kinh người, thân thể cường tới trình độ nhất định là có thể gãy chi tái sinh!

Đám người Đông Vương Thư đã dốc hết toàn lực, thậm chí nữ tử Cổn Diêu còn lộ ra một hình thái khác của bản thân: một con dơi to như cá, phạm vi hơn mười dặm, bay lượn trên dưới, cái đuôi to lớn là một cây độc châm dài đến hơn mười dặm, sắc bén vô cùng, như roi “ba… ba” quất tới quất lui! Cây độc châm này, ngay cả cường giả Thần Phủ bị đâm trúng cũng sẽ trực tiếp trúng độc mà chết. Nhưng khi độc châm đâm vào người thiếu niên cường giả kia, lại chỉ tóe ra từng chuỗi hỏa hoa, ngay cả da cũng không bị đâm rách!

“Là tiểu tử kia!”

Lập tức có người nhận ra Giang Nam, thấp giọng kinh hô.

Sắc mặt của tất cả những người đứng đầu Ma tộc lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Bọn họ đã suy đoán rất lâu, cho rằng người giành được vị trí thứ nhất là tộc nhân của mình, nào ngờ, kẻ đã giết những thiên chi kiêu tử này đến thây ngã không chủ, tử thương vô số, lại có thể là một con lai của Ma La Thần Tộc không mấy ai để ý! Giang Nam chắn đại môn Ma Vương phủ, dù thanh danh tăng cao, nhưng rốt cuộc cũng là mượn quy củ cùng cảnh giới của trận chiến này. Mà trong Thần Ma kết giới, lại không có quy củ này chút nào, với tu vi Linh Đài cảnh của hắn, đương nhiên không bị người chú ý. Kẻ thực sự gây chú ý vẫn là những cao thủ trẻ tuổi nổi danh kia.

Nhưng sự việc hết lần này đến lần khác lại sai lệch rất lớn so với dự đoán của các đại lão. Giang Nam, người không được coi trọng nhất, ngược lại trở thành hắc mã lớn nhất, gần như đồ sát toàn bộ cao thủ trẻ tuổi các tộc!

Hô…

Giang Nam đột nhiên phất tay, một cuốn trận đồ thu Đông Vương Thư, Cổn Diêu và Đan Thanh Thụ vào trong đó. Ba người này biết rõ thần thông này của Giang Nam lợi hại, lập tức liên thủ oanh phá bốn phía, trận đồ liền nghiền nát.

Bất quá, lúc này lại có bảy cuốn trận đồ khác rơi xuống, khiến bọn họ không thể đào thoát. Giang Nam phất tay run lên, bảy cuốn trận đồ chôn vùi, uy năng bùng phát! Đơn thuần về mặt pháp lực mà nói, Giang Nam đã siêu việt cường giả Thần Phủ nhất trọng nhị trọng bình thường. Bảy cuốn Lượng Kiếp trận đồ chôn vùi, rốt cuộc có bao nhiêu uy lực, có thể nghĩ!

Bảy cuốn trận đồ này gần như cắn nát ba người Đông Vương Thư, mấy người kia chỉ còn lại đầu lâu được bảo toàn, thê thảm vô cùng! Trong mắt Giang Nam sát cơ lóe lên, Ngũ Kiếp Chung, Thiên Ma Cầm, Thiên Phủ Trọng Lâu phù hiện, chuẩn bị triệt để chém giết ba người Đông Vương Thư.

“Dừng tay!”

Bọn người tộc trưởng Đông Vương Thần Tộc rốt cuộc ngồi không yên, nhao nhao bạo lên, vươn tay chộp lấy Giang Nam, lạnh lùng nói: “Đã ra Thần Ma kết giới, Chân Ma đại hội đã chấm dứt, tiểu tử, ngươi còn dám giết tộc nhân của ta, rõ ràng là tìm đường chết!”

“Ngay trước mặt chúng ta, giết người của tộc ta, ngươi nghĩ rằng chúng ta là tượng gỗ cung phụng trong nội đường sao?”

Ba vị cường giả cấp Chí Tôn chưởng giáo đồng thời ra tay, cổ uy năng ấy mênh mông đến nhường nào. Chưa đến gần, Giang Nam đã cảm thấy mình bị giam cầm tại chỗ. Mặc dù có được thần huyết giúp bạo tăng thực lực gần năm mươi lần, nhưng trước mặt cường giả bậc này, hắn vẫn cảm thấy mình yếu ớt như một con sâu cái kiến!

Đề xuất Voz: Ước Thành Thằng Khốn Nạn!
Quay lại truyện Đế Tôn (Dịch)
BÌNH LUẬN