Chương 136: Mở lưới to chờ cá lớn

Mấy năm nay không có chiến tranh, thu nhập của Quân gia cũng ít đi rất nhiều. Hiện nay, nơi đất được phong hàng năm chỉ có thể mang về gần hai trăm vạn lượng, ngoài ra không còn sinh ý nào khác.

Quân Vô Ý trả lời vắn tắt. Hắn hiểu ý tứ của Quân Mạc Tà khi hỏi chuyện này, dù có chút bất đắc dĩ nhưng vẫn phải thành thật nói ra.

– Chỉ có nhiêu đó thôi sao? Như vậy thì quá ít!

Quân Mạc Tà không chút khách khí nói:

– Chỉ vỏn vẹn hai trăm vạn lượng, e rằng một đại gia tộc bình thường cũng không đủ. Thu nhập ít ỏi như vậy, làm sao có thể chống đỡ một đại gia tộc như Quân gia?

Thu nhập hai trăm vạn lượng mỗi năm, thoạt nhìn có vẻ không ít. Đối với một gia đình bình thường mà nói, con số này có thể coi là khổng lồ. Tuy nhiên, với một đại gia tộc như Quân gia, như vậy thật sự quá ít. Mặc dù nhân khẩu trong chi trưởng Quân gia không nhiều, nhưng có biết bao nhiêu đại viện, tiểu viện, biết bao nhiêu người giúp việc! Tiền chi tiêu cho ăn mặc, sinh hoạt, lương bổng cho những người này là một con số kinh người!

– Về phương diện tài chính, Tam Thúc cứ giao cho con đi. Con có biện pháp giúp tiền bạc trong nhà cải thiện đôi chút.

Quân Mạc Tà nói xong liền bước đi, trong đầu âm thầm tính toán: Rượu của hắn ủ cũng đã đến lúc bán đấu giá rồi. Đến lúc đó, chuyện trợ cấp cho gia tộc sẽ không còn là vấn đề. Thật sự là không còn cách nào khác, đành phải "lòng dạ hiểm độc" một lần thôi! Một vạn lượng một chén rượu, như vậy còn sợ không quý sao? Nếu thế thì ta lại tiếp tục tăng giá. Dù sao cũng là "thích thì mua, không thích thì phắn", ngươi chết ta còn chưa chết, đạo lý này chắc ai cũng hiểu!

Suy nghĩ một chút, Quân đại thiếu gia lại tiếp lời:

– Về phần hai mươi bốn hài tử còn lại, Tam Thúc có thể tạm thời chờ bọn chúng hồi phục, sau đó quan sát cẩn thận. Xem bọn chúng hứng thú với cái gì thì sau này có thể dùng vào việc đó. Chúng ta tuy rằng đã dự định nuôi dưỡng bọn họ, nhưng không thể nào nuôi sống cả đời mà không có công cán gì. Nếu bọn họ sau này có năng lực làm việc mà lại không làm, chúng ta giữ bọn họ lại còn có ý nghĩa gì? Con người, ai cũng có giá trị của bản thân. Nếu nửa điểm giá trị cũng không có, vậy chẳng qua là một cái thây ma biết hít thở thôi, như vậy thì chết đi còn tốt hơn!

Quân Vô Ý trầm trọng gật đầu. Đối với tất cả lời nói hôm nay của Quân Mạc Tà, Quân Vô Ý thêm một lần nữa nhận xét: Có vẻ đúng nhưng cũng có vẻ sai. Đạo lý thì đương nhiên là có, nhưng lại có chút tà đạo nếu so với đạo lý làm người chính thống. Nếu nói là không đúng cũng không phải, vì sao từ đầu đến cuối ngay cả một câu Quân Tam Gia cũng không thể phản bác? Quân Vô Ý chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu. Đứa cháu này của hắn, suy nghĩ và thủ đoạn hành xử so với lễ nghi đạo đức chính thống quả là khác nhau một trời một vực, nhưng lại vô cùng thực tế. Không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?

Không ngờ, lúc này trong đầu Quân đại sát thủ cũng đang suy nghĩ: "Tam Thúc người quá mức quân tử rồi! Nếu cứ như vậy thì không thể nào làm một Gia chủ đúng nghĩa được!"

Gia chủ của một đại gia tộc không nhất thiết phải hoàn toàn vô tình lãnh khốc, nhưng phải biết có việc nên làm, có việc không nên làm. Bản thân tâm tính thương hại và mềm lòng không thể dùng làm phong cách điều khiển gia tộc. Tất cả các hành động đều phải lấy lợi ích của Gia tộc làm đầu.

Nhưng Quân Vô Ý hiện tại vẫn không có loại giác ngộ này. Tối đa hắn chỉ có sự lãnh huyết của một chiến tướng xông pha sa trường mà thôi.

Sau khi Quân Mạc Tà trở về phòng, Quân Vô Ý cũng không ngủ mà chỉ đẩy xe lăn tới bàn trà. Hắn lấy ra một vò rượu, tự rót tự uống một mình. Gió thổi nhẹ nhàng, màn đêm tĩnh lặng như nước, tâm tình lại quay về quá khứ của mười năm trước.

Quân Vô Ý tâm phiền ý loạn. Nghĩ tới những hài tử đáng thương kia, lại thêm những lời nói của Quân Mạc Tà, hắn càng phiền muộn hơn nữa. Cái gọi là "rượu nhập khổ tâm sầu càng sầu" chính là lúc này, khiến thần sắc hắn càng trở nên bi thương. Ngồi một lúc sau, tâm tình mới rốt cục bình phục lại.

– Dao Nhi, nếu muội đang ở bên cạnh ta thì muội sẽ làm thế nào? Muội có ủng hộ quyết định của ta không? Muội có biết rằng ta đang rất, rất nhớ muội không…?

Quân Vô Ý trầm thấp tự nói, lại nâng chén rượu lên, một ngụm uống cạn, lặng lẽ ngồi đó. Ánh trăng mát rượi lòng người trên bầu trời chiếu xuống thân hình hắn, càng làm tăng thêm vẻ tịch mịch của đêm khuya. Xung quanh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nỉ non như than như khóc của đám côn trùng…

Quân Mạc Tà khi trở lại tiểu viện thì đã thấy hai gã hắc y nhân chờ sẵn:

– Thiếu gia, đây là bồ câu đưa tin bay ra từ Nghê Thường Các.

Một gã hắc y nhân cúi người hành lễ rồi đưa con bồ câu đến.

– Không làm thương tổn gì nó chứ?

Quân Mạc Tà nhận lấy, nhìn một chút rồi hỏi.

– Thiếu gia sớm đã có phân phó, tiểu nhân đương nhiên không làm bị thương đến nó. Nếu hiện tại lập tức buông tay, tiểu nhân tin chắc nó vẫn có thể bay tới nơi muốn tới, thời gian cũng không sai lệch bao nhiêu.

Hắc y nhân cười cười, rất tự tin nói.

Quân Mạc Tà gật đầu. Từ trên chân bồ câu, hắn nhẹ nhàng gỡ xuống một cái ống trúc nhỏ, từ đó lấy ra một mảnh giấy.

– Trong vòng một tháng phải giết chết Quân Mạc Tà! Thế bất lưỡng lập!

Trên tờ giấy chỉ có duy nhất một câu này, bút tích vô cùng cẩu thả, chứng tỏ người viết đang vô cùng kích động. Phần đề tên chỉ có duy nhất một chữ "Nguyệt".

– Ha ha ha, nữ nhân này quả là hẹp hòi! Ta không phải chỉ chửi nàng là kỹ nữ thối, tát nàng vài cái bạt tai thôi sao? Chẳng lẽ nàng cho rằng mình là người thanh cao, không phải kỹ nữ sao? Bụng dạ như thế thì làm sao thành đại sự được!

Quân Mạc Tà mỉm cười lắc đầu, khinh thường nói.

Hai hắc y nhân trên mặt đều đồng thời giật giật. Nếu là một cô gái bình thường gặp phải chuyện này còn muốn giết người, huống chi đây là một tuyệt sắc nữ tử thân mang huyền khí, tâm cao khí ngạo?

– Nếu phóng thích bồ câu này đi thì có thể theo nó truy ra điểm đến không?

Quân Mạc Tà giơ tờ giấy trong tay lên.

– Không cách nào truy ra!

Hắc y nhân mặt lộ vẻ khó khăn nói:

– Loại bồ câu này quen bay đường dài, sức dẻo dai rất mạnh. Trừ phi nhân lúc nó vừa bay lên có thể bắt được hoặc giết chết ngay, những lúc khác thì tiểu nhân thực lực có hạn, không thể làm gì hơn.

– Vậy sao? Nếu vậy thì không còn việc của ngươi nữa!

Quân Mạc Tà cẩn thận tỉ mỉ xếp tờ giấy lại như cũ rồi nhét vào ống trúc. Cuối cùng, sau khi cẩn thận kiểm tra cách buộc ống trúc đã giống y đúc Nguyệt Nhi cô nương đã buộc, thậm chí vận cả Khai Thiên Tạo Hóa Công, đem tất cả khí tức yếu ớt còn lưu lại của mình tẩy sạch đi, mới đưa chim bồ câu cho thuộc hạ.

– Được rồi, cho nó bay đi.

Hắc y nhân tiếp nhận bồ câu đưa tin liền xoay người bỏ đi. Quân Mạc Tà mỉm cười, gió đêm nhẹ nhàng mơn trớn trên mặt hắn: "Thả con chuột lắt, ngồi chờ chuột to. Thiên la địa võng đã giăng, cá tôm nào có thể thoát? Ha ha ha…."

Một đêm này, đối với Thiên Hương Thành mà nói, đã không còn giống những đêm bình thường khác nữa rồi.

Trong bóng tối tĩnh lặng, thỉnh thoảng lại có người mang theo kim sắc, ngân sắc, bạch sắc, hoàng sắc huyền quang bay lên, thoạt nhìn như pháo hoa phóng ra, khá là náo nhiệt.

Vô số tai mắt đang nhìn chằm chằm vào nơi đế đô âm u này, mỗi một người đều cố gắng vươn tai lắng nghe bất cứ động tĩnh gì xảy ra trong Thiên Hương Thành.

Thỉnh thoảng lại có hai hắc y nhân bịt mặt va chạm nhau. Cả hai bên một lời cũng không nói, chỉ bày ra một trận huyết chiến không chết không thôi. Sau đó, chỉ còn lưu lại vết máu khắp nơi, những phần tay chân bị cắt cụt hay thậm chí thi thể đều bị mang đi.

Mấy đại gia tộc như Lý Gia, Mạnh Gia, Tống Gia, Mộ Dung Gia đều âm thầm chuẩn bị, xuất ra một lượng lớn thế lực tỏa đi khắp nơi trong thành. Cho dù là một tên côn đồ, chỉ cần nói ra một câu nói nhạy cảm gì đó, lập tức có người tiến tới "mời đi uống trà" ngay.

Viên Cửu Giai Đỉnh Phong Huyền Đan này không nghi ngờ gì, đã làm động tâm vô số Huyền Giả trong thiên hạ.

Chỉ có Độc Cô Gia và Quân Gia từ đầu tới cuối không làm ra bất cứ hành động gì. Kỳ quái nhất là, Huyền Đan chính là bị trộm ra từ Đường Gia, nhưng khi phong vân nổi lên như bây giờ, Đường Gia lại thu liễm khí tức, chẳng những không phái người tìm hiểu, trái lại còn triệu tập tất cả người của Đường Gia đang công tác bên ngoài về, lại ra nghiêm lệnh không kẻ nào được tự tiện ra ngoài.

Trong bóng đêm đậm đặc, có tám bóng đen như bay mà đến. Đối với tường thành cao chót vót, tám người vẫn cứ như đạp trên đất bằng, âm thầm tiến nhập vào thành, thẳng một đường tiến vào Lý Gia….

Phía Bắc Thiên Hương Thành, tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường như muốn phá tan bóng đêm vang lên.

Một đội nhân mã im lặng tiến về phía Thiên Hương Thành với tốc độ rất nhanh. Bên trong đội nhân mã lại có vài cỗ xe vô cùng xa hoa. Những con vật kéo xe hình dáng cũng vô cùng đẹp mắt, thân thể nếu so với ngựa thường thì cao hơn rất nhiều, hơn nữa trên trán còn có hai cái sừng, bốn bắp chân đều có lân phiến bao phủ. Hiển nhiên đây không phải là ngựa bình thường mà là một loại Huyền Thú đặc thù.

Mỗi một cỗ xe đều có bốn con Huyền Thú như vậy, tốc độ vô cùng nhanh. Cho dù là chiến mã phi nhanh như tên bắn trên chiến trường cũng chỉ có thể giương mắt nhìn theo. Mặc dù cỗ xe chạy rất nhanh, nhưng thanh âm vang ra lại vô cùng nhỏ.

Bên trong chiếc xe đầu tiên.

– … Lục Gia Gia, sự kiện Huyền Đan này không biết là thật hay giả? Chúng ta từ cách đây mấy ngàn dặm mà tới, có phải chuyện bé xé to không? Hơn nữa, ở Thiên Hương Thành chẳng những có Lục Thúc và Mạc Thúc, còn có Cửu Trưởng Lão tọa trấn, chẳng lẽ thực lực cường đại như thế mà còn có đồ vật gì có thể thoát khỏi tầm tay bọn họ hay sao?

Thanh âm người nói chuyện tuổi tác có vẻ không lớn lắm, trong thanh âm còn có âm hưởng của thiếu niên the thé, lại có vẻ không kiên nhẫn.

– Phượng Ngô, chuyện lần này có liên quan đến một viên Cửu Cấp Đỉnh Phong Huyền Đan, đương nhiên phải thận trọng. Con lịch duyệt còn thấp nên không biết, mấy hôm trước Cửu Trưởng Lão nói tại Thiên Hương Thành xuất hiện Thần Huyền Đỉnh Phong Cường Giả. Sau đó lại truyền ra tin tức Cửu Cấp Huyền Đan, như vậy đã đủ chứng minh chuyện này là có thật. Ngược lại, chuyện ta lo lắng nhất là dù cho toàn bộ chúng ta có tới nơi, có thể đạt được Huyền Đan hay không còn chưa biết. Dù sao, Thần Huyền Đỉnh Phong Cao Thủ không phải là dễ đối phó.

Một thanh âm già nua vang lên.

– Đưa mắt khắp thế gian, ai dám cùng Phong Tuyết Ngân Thành chúng ta đối nghịch? Huống chi lần này còn có Tam Trưởng Lão đi theo, lại có Lục Gia Gia ngài. Dù cho thực sự là Thần Huyền Đỉnh Phong thì sao? Chúng ta còn có Cửu Trưởng Lão bố trí sẵn sàng, có ưu thế địa lợi như thế, chuyện Huyền Đan nằm trong tầm tay là không cần bàn cãi, Lục Gia Gia người có phần lo lắng quá.

Thanh âm của người thiếu niên trẻ tuổi lại vang lên cao ngạo, tựa hồ chuyện xuất thân từ Phong Tuyết Ngân Thành là vô cùng ghê gớm.

– Tiểu tử, đừng trách gia gia mắng con "ếch ngồi đáy giếng". Thế gian này Cường Giả như mây. Ngay cả Ngân Thành chúng ta thực lực có mạnh, đủ để ngạo thị thiên hạ đi chăng nữa thì cũng không phải là bất khả chiến bại.

Giọng nói già nua lại vang lên, trong thanh âm cũng có một vài phần kiêu ngạo:

– Bất quá, chuyện đáng để cho chúng ta Tam Lục Cửu đồng thời xuất thủ đã không còn bao nhiêu. Nhớ lại lần gần đây nhất cũng đã mười năm về trước…. Haizzz, đúng là "Tuế Nguyệt Thôi Nhân Lão" (Năm tháng làm người già đi), câu này thật là quá chính xác. Hơn nữa, lần này xuất môn cũng là để cho tiểu công chúa học hỏi thêm kinh nghiệm, chứ nếu không, lần này cũng không có nhiều người giúp việc đi theo như vậy. Thực lực của Ngân Thành ta vô cùng mạnh mẽ, người bình thường sao dám trêu chọc vào.

Lão giả thở dài một cái, nheo nheo con mắt.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.

Đề xuất Voz: Tâm sự chuyện tình đẹp nhưng đầy đắng cay!!!
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN