Chương 135: Người tốt khó làm

Thực ra, Quân đại thiếu gia vốn xuất thân sát thủ, lãnh khốc vô tình đã là bản tính cố hữu của hắn từ lâu. Chí ít, hắn chỉ thực sự đối đãi tốt với những người quan tâm tới hắn. Ở kiếp trước, chỉ có thụ nghiệp sư phụ, thân nhân của sư phụ và các sư huynh đệ. Còn ở kiếp này, chỉ có Quân lão gia tử và Quân Chiến Thiên là hai người duy nhất. Ngay cả Quản Thanh Hàn, đại tẩu trên danh nghĩa, cũng chưa được xếp vào danh sách thân nhân của hắn, huống chi người dưng. Quân đại thiếu gia đối với người gặp nạn, trong lòng tuy có chút thương xót, nhưng nếu muốn hắn ra tay chiếu cố, thì hắn chỉ đáp lại bằng thái độ "xin thứ lỗi cho kẻ bất tài".

- Đương nhiên ta hiểu thiện tâm cũng cần có chừng mực. Nếu một ngày gặp phải tình huống ốc còn không mang nổi mình ốc, nhóm người này ta sẽ buông tay trước tiên. Nhưng hiện tại chúng ta vẫn còn năng lực, ta sẽ tận tâm tận lực hỗ trợ. Con cũng không cần thấy kỳ quái, ta cứu người, căn bản không cần bất kỳ lý do nào!

Quân Vô Ý nói những lời này không hề che giấu ý định biểu lộ cho Quân Mạc Tà thấy rõ quyết tâm cứu người của hắn.

Một người đã muốn cứu người, liền ra tay cứu giúp, quả nhiên không cần bất cứ lý do gì! Có năng lực hành thiện mà không làm, đó là lòng người vốn bạc bẽo. Thế nhưng không có khả năng hành thiện mà cố chấp làm, chỉ khiến người được giúp và chính bản thân mình vạn kiếp bất phục! Đạo lý đơn giản này, Quân Mạc Tà đương nhiên hiểu rõ, thậm chí còn thấu triệt hơn cả Quân tam gia.

- Thôi được, không nói chuyện này nữa, con vội vã tới tìm ta có việc gì?

Quân Vô Ý quay đầu hỏi.

- Là thế này đây, con cần một nhóm huyền thú, cấp độ từ thấp tới cao, mỗi cấp một con. Nếu có thể có luôn Bát Cấp Cao Giai Huyền Thú thì quá tốt.

Quân Mạc Tà cười cười.

- Bát cấp? Con đang nói mê sảng đấy à? Có giỏi thì tự tìm cho tam thúc đây xem nào!

Quân Vô Ý vừa giận vừa buồn cười nhìn đứa cháu nói:

- Đừng nói là Bát cấp, ngay cả cấp bậc thấp hơn cũng chưa chắc đã có. Tứ cấp hoặc thấp hơn thì có thể dễ dàng, nhưng nói đến Ngũ cấp, Lục cấp Huyền Thú thì dù may mắn có được cũng bị đả thương đến không còn tác dụng. Còn nói tới Thất cấp trở lên, con có nằm mơ cũng đừng mơ tưởng tới chuyện này!

- Chỉ có cấp thấp thôi sao? Vậy cũng được, có là tốt lắm rồi. Nếu có Ngũ cấp, Lục cấp Huyền Thú, cho dù bị tàn phế cũng được, quan trọng là chỉ cần còn sống, cũng mong thúc mang tới cho con. Ngày mai là con cần rồi.

Quân Mạc Tà trầm tư một chút, sau đó sảng khoái đáp.

- Ta biết rồi, để ta an bài người đi tìm cho con.

Quân Vô Ý trả lời không chút do dự, cũng không hỏi Quân Mạc Tà cần những con huyền thú này làm gì. Phải biết rằng muốn có ngần ấy huyền thú, số tiền chi ra cũng vô cùng to lớn. Cho dù là Ngũ cấp, Lục cấp Huyền Thú bị tàn phế thì cái giá cũng vô cùng đắt đỏ.

- Đa tạ tam thúc.

Mạc Tà nghiêm túc trả lời.

- Thôi được rồi, con về nghỉ ngơi đi, ta còn phải bận rộn một lúc, nhanh chóng ra tay, hi vọng có thể giúp bọn nhỏ bớt chút đau đớn.

Trên mặt Quân Vô Ý hiện lên một tia tiều tụy mệt mỏi.

- Vậy con cũng cùng tam thúc đi xem.

Quân Mạc Tà cất bước đi vào.

Bên trong phòng, ba mươi chín hài tử rõ ràng đã được tắm rửa qua không chỉ một lần, tuy nệm chiếu mới tinh, thơm tho, trắng như tuyết, nhưng vẫn không cách nào át đi được mùi hôi tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Dĩ nhiên, những thứ dơ bẩn đã xâm nhập vào da thịt, thậm chí là cốt tủy, không phải trong thời gian ngắn mà có thể tẩy rửa hoàn toàn… Tất cả hài tử ở đây đều da bọc xương, gầy như củi khô. Ba mươi chín hài tử này đều có chung một điểm: Toàn bộ tứ chi đều biến dạng, đầu lưỡi bị cắt mất, thậm chí hơn hai mươi người ngay cả tai cũng bị chọc thủng màng nhĩ khiến tai điếc, đúng là vừa câm vừa điếc.

Quân Mạc Tà thở dài, trong lòng vô cùng nóng giận đối với chủ tử phía sau Hoàng Hoa Đường. Hành vi như vậy đúng là thiên lý khó dung! Một khi hắn phát hiện ra kẻ nào gây ra, hắn chắc chắn sẽ báo đáp gấp trăm lần. Những hài tử này sau khi ăn cơm vào, khí sắc đã có phần tốt hơn trước, nhìn ra có thêm vài phần sinh cơ. Khi bọn họ nhìn thấy hai người đi tới, biết rõ là ân nhân cứu mạng của mình, tuy cả đám không ai mở miệng nói được, nhưng trong mắt người nào cũng ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc. Hài tử chính là như vậy, ai đối tốt với chúng, chúng liền cảm kích ngay.

Lần đầu tiên trong hai kiếp làm người của Quân Mạc Tà, hắn lộ ra nụ cười ôn hòa hiếm thấy, cố gắng trấn an mấy hài tử đáng thương này, sau đó tiến tới gần để khám bệnh.

Tốc độ khám bệnh của hắn đương nhiên nhanh hơn Quân Vô Ý rất nhiều.

Một lúc lâu sau đó, Quân Mạc Tà sắc mặt trầm trọng đứng lên, hướng Quân Vô Ý nháy mắt ra hiệu, hai người cùng đi ra ngoài.

- Trong đám hài tử đó, có một phần nhỏ đã vô phương cứu chữa.

Quân Mạc Tà nghiến răng nói:

- Trong số đó có mấy đứa nhỏ, ngay cả khớp xương đã hoàn toàn thối rữa, toàn bộ khớp xương nửa thân dưới và vùng eo cũng đã nát bấy, chỉ còn nằm chờ chết. Dù cho có tiên đan diệu dược cũng vô phương cứu chữa. Tuy bây giờ còn có thể hít thở kéo dài hơi tàn, bất quá cũng không thể sống quá nửa tháng. Thêm vào đó, sống nửa tháng này là sống trong thống khổ, dày vò thống khổ vô cùng.

Nắm tay Quân Vô Ý siết chặt đến rướm máu.

- Còn có một nhóm hài tử, xương cốt tứ chi đã hoại tử hoàn toàn, e rằng cũng vô phương hồi phục, chỉ có thể chịu cảnh dị dạng suốt đời.

Quân Mạc Tà cố gắng trầm giọng nói:

- Những hài tử này có mười hai đứa, muốn cứu sống bọn chúng thì phải cắt bỏ toàn bộ từ phần eo trở xuống. Tuy nhiên, cả đời này của bọn họ cũng không thể làm một nam nhân hay nữ nhân chân chính đúng nghĩa…

Quân Vô Ý thở một hơi thật dài, sắc mặt càng ngày càng âm trầm.

- Còn những hài tử còn lại, tuy rằng cũng bị dị dạng, nhưng có thể do chưa bị tổn thương lâu, hoặc do nguyên nhân nào đó mà chưa quá trầm trọng. Chỉ cần được điều trị tốt một thời gian, sau đó đem tất cả khớp xương đập nát một lần, rồi lại cẩn thận trị liệu, khiến xương cốt tái sinh. Khi xương cốt tái sinh chưa định hình, lại đập nát thêm một lần nữa. Cuối cùng, dùng huyền khí tẩy rửa kinh mạch, sau khi khôi phục có thể giống như người bình thường.

- Muốn điều trị như thế này, chỉ riêng phí chữa trị mỗi người cũng không dưới vài vạn lượng bạc, vả lại cuối cùng cũng không chắc chắn có được kết quả như mong muốn. Thật ra, việc này chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là hai lần đập nát xương. Hai lần này, làm sao không phạm vào gân và kinh mạch, mà mỗi một chỗ đều phải đập nát, rồi lại chữa trị, rồi lại đập nát, mới một lần nữa sinh trưởng. Chuyện này sẽ vô cùng thống khổ đối với bọn trẻ….

Quân Mạc Tà ánh mắt thâm trầm:

- … Loại thống khổ này, không phải người bình thường có thể chịu được, huống chi là hài tử. Tình huống này có khi đau đớn quá độ mà chết. Thêm vào đó, cho dù có khôi phục, nhiều nhất cũng chỉ có thể đạt sáu thành thể lực như người thường, mà đây đã là phỏng đoán lạc quan nhất của ta rồi!

Quân Vô Ý nghe xong hít vào thật sâu. Đối với y thuật của đứa cháu này, Quân tam gia vô cùng tín nhiệm, vì thế, Quân tam gia không hề nghi ngờ vào chẩn đoán của hắn. Như vậy xem ra, những hài tử này cho dù có may mắn được cứu sống, bọn chúng cũng không thể sống cuộc sống của người bình thường. Như vậy sống chẳng khác nào là một loại thống khổ!

- Nếu tam thúc vẫn quyết định cứu bọn họ, ta có thể nói, tiền chữa trị cho mỗi người là tính bằng vạn lượng bạc, mà cái đó chưa hề tính tiền an dưỡng sau khi trị thương. Bởi vì, trong quá trình trị liệu, tiền đã phải chi không ít, lại thêm tất cả các bộ phận trong cơ thể bọn chúng, công năng hoạt động đã suy giảm tới mức thấp nhất, vì thế muốn hồi phục thì phải cần rất nhiều dược liệu quý hiếm để bồi bổ lại cơ thể đã quá hư nhược. Mà tất cả những việc này sau khi hoàn thành chữa trị, mỗi hài tử sẽ tiêu tốn không dưới năm vạn lượng hoàng kim. Đối với một gia đình bình thường mà nói, đây đã là một con số khổng lồ. Vậy, tất cả những hài tử này gộp lại, con số này sẽ là bao nhiêu!

- Con không biết tam thúc có từng để ý qua chuyện này hay không? Con biết Quân gia chúng ta không phải nghèo túng gì, nhưng tam thúc người cần phải dựa trên lập trường của gia chủ Quân gia mà xem xét: Nếu việc này một khi bắt đầu, sau này chúng ta lại tiêu hủy thêm nhiều ổ tàn ác như Hoàng Hoa Đường, khi đó người cần cứu càng ngày càng nhiều, liệu tam thúc có thể tiếp tục cứu bọn chúng hay không? Nếu thật sự không cần bận tâm bất cứ chuyện gì, ra tay cứu vớt tất cả, con tin tưởng không chỉ là Quân gia, ngay cả toàn bộ Thiên Hương Đế quốc này cũng không có tài lực khổng lồ để gánh vác số tiền kinh khủng này.

- Nếu tam thúc vẫn kiên trì nhất định phải kiên quyết gánh vác trách nhiệm này. Kết quả cũng chỉ có một: Quân gia sẽ theo chân bọn chúng mà bước vào con đường hủy diệt.

- Không phải con phản đối tam thúc làm việc thiện, nhưng riêng việc này, con xin tam thúc dừng lại tại đây! Con đường này tuyệt đối không thể đi tiếp!

Sau khi nghe Quân Mạc Tà phân tích vấn đề một cách lãnh khốc vô tình, sắc mặt Quân Vô Ý dần dần trở nên trầm trọng, thậm chí là sa sút tinh thần.

Đúng là việc tốt khó làm! Quân Mạc Tà thở dài. Nếu như ở kiếp trước, việc của đám tiểu hài tử như thế này, nếu có một đại gia tộc như Quân gia đứng ra khởi xướng, kêu gọi xã hội thành lập một công quỹ từ thiện, hoặc thành lập một cô nhi viện là có thể duy trì cho bọn họ một cơ hội sinh tồn. Nhưng ở cái thế giới xã hội phong kiến này, chuyện đó có thể xảy ra sao?

Đáp án dĩ nhiên là không thể! Không cần nói tới chuyện các gia tộc giàu có ra tay hưởng ứng hay không, chỉ cần nói nếu Quân gia đứng ra làm chủ, sau đó được dân chúng ủng hộ là đủ khiến hoàng thất đứng ngồi không yên! Tại chế độ phong kiến này, chuyện xấu tất nhiên là phải có nhiều, nhưng khi dẫn đầu làm chuyện tốt, cũng bị tai ương giáng xuống như thường!

- Ta sẽ làm theo lời con nói, con đường này đúng là không thể đi tiếp. Ngày mai ta sẽ an bài những hài tử trong thương khố đưa về thực ấp của Quân gia, còn những hài tử này…

Quân Vô Ý khẽ cắn môi, nói:

- Nếu đã làm, ta sẽ làm tới cùng, không bỏ dở nửa chừng! Ta không thể mang bọn chúng tới Quân gia rồi mà vẫn không thể cấp cho bọn chúng chút hi vọng nào! Ta chỉ làm đúng một lần này!

- Tốt, vậy cứ làm theo lời của tam thúc. Tuy nhiên, đối với mười lăm đứa trẻ hoàn toàn không có hi vọng, con mong tam thúc nhanh chóng quyết định, cấp cho bọn họ một sự giải thoát. Hiện tại mà nói, từng giây từng phút bọn họ sống, chính là từng khoảnh khắc thống khổ. Sống kiểu này thật là quá dày vò! Bọn họ căn bản không có cả năng lực tự kết liễu bản thân. Giết chết bọn họ thì có vẻ tàn nhẫn, nhưng đối với họ, đây là một sự giải thoát rất lớn! Xin tam thúc ghi nhớ, chỉ một lần thôi!

Quân Vô Ý ảm đạm gật đầu.

- Mặt khác, sau khi trị liệu, nếu như may mắn thành công, con sẽ lưu lại hai đứa trong số đó. Tất cả mấy đứa trẻ trong đó, chỉ có hai đứa này là có chút thiên phú. Hiện giờ, tam thúc không nên mềm lòng nữa.

Quân Mạc Tà lại tiếp lời:

- Tam thúc, con muốn hỏi một chút chuyện, Quân gia chúng ta, việc sinh ý phải chăng đang có vấn đề? Đáng lẽ con không nên hỏi nhiều chuyện này, nhưng…

Bất kể là thế giới nào đi chăng nữa, muốn cho gia tộc phát triển, không chỉ cần có sức người, quan trọng nhất vẫn là tài lực, là cách kiếm tiền! Vấn đề này đối với thế gia mà nói là một vấn đề nhạy cảm, nhất là do một vãn bối hỏi dò một trưởng bối, mà trưởng bối này lại là đương gia của gia tộc, chuyện như vậy quả thật có chút quá phận.

**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ****Quyển 2: Thiên Hương Phong Vân.**

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Vương Tha Mạng (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN