Chương 139: Linh Thức Xuyên Thấu

Dịch giả: Tiểu Ngọc

Quân Mạc Tà khẽ nhếch môi cười, vung tay nói: "Mau mời vào!" Trong lòng thầm nghĩ: "He he, tự nhiên lại được thử nghiệm thêm một lần nữa rồi." Hắn chỉ tay vào mấy lồng Huyền thú quát: "Đem những thứ này cất đi, dọn sạch chỗ này cho ta, không được để lại bất kỳ dấu vết gì."

Hạ nhân vội vàng đáp lời, nhanh chóng gọi người vào khiêng mấy chiếc lồng đi.

"Tất cả... đều... đều... không mang lại kết quả gì sao?" Quân Vô Ý trợn tròn mắt nhìn tôn tử hỏi.

"Đúng, chẳng thu được gì cả." Quân Mạc Tà tủm tỉm nói: "Tam thúc có thể tùy tiện xử lý, ấy quên... Tam thúc, nếu có làm thịt hai con rắn kia thì phải để phần cho cháu đấy, chúng chính là đại bổ vật, ăn vào vô cùng có lợi cho cơ thể."

"Làm thịt... làm món ăn sao?"

Quân Vô Ý lông mày dựng lên, đang định mở miệng mắng tên hỗn đản này một trận: "Mấy con Huyền thú phải bỏ ra cả mười lượng bạc để mua, từ đêm qua đến giờ nào là bố trí truyền tin ra ngoài, rồi sáng sớm hôm nay tốn không biết bao công sức để chọn lựa, không ngờ tất cả đều vô ích? Đặc biệt là hai con Ngũ cấp Thiết Cốt Xà này, lại còn là một đôi vừa mới bắt được, nguyên vẹn không có sứt mẻ gì, cũng có giá tận hai mươi vạn lượng!"

Chỉ xem qua một lúc, rồi đem làm thịt... Một bữa cơm hai mươi vạn lượng bạc?

Chưa kịp mắng chửi thằng cháu một trận cho hả giận thì đột nhiên âm thanh "ầm ầm..." vang lên, giống như cả Thiên Quân vạn mã xông trận.

Bảy tên đại hán to như cột đình đang hộ tống một đóa "Tuyết Liên" – chính là Độc Cô Tiểu Nghệ đi tới.

Dưới sự "che chở" của bảy vị ca ca "đức hạnh" này, hôm nay vẻ đẹp của Độc Cô Tiểu Nghệ càng thêm lộng lẫy, thoát tục bội phần. Mái tóc dài đen nháy đủ làm cho các cô gái khác phải ghen tỵ khẽ buông xõa, nhẹ nhàng tung bay trong gió, trên đầu cài hờ một cây trâm trong suốt có gắn ba viên trân châu tuyệt đẹp, không ngừng đong đưa theo từng bước chân của nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn, nước da trắng ngần, chiếc mũi dọc dừa thanh tú, trên đôi môi anh đào đỏ thắm luôn nở một nụ cười tinh nghịch nhưng cũng không kém phần thông minh. Lúc này đây, thần sắc của nàng vừa mừng rỡ, lại vừa pha chút thẹn thùng...

Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng trắng như tuyết, bộ quần áo màu xanh nhạt ôm chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn, bên hông đeo một miếng ngọc bội trắng tinh lúc la lúc lắc. Mặc dù nàng vẫn còn nhỏ tuổi, thân thể chưa hoàn toàn phát triển hết (hừ hừ... chưa được nhào nặn thôi), nhưng tất cả những chỗ gợi cảm nhất của người con gái đều mang một vẻ đẹp mê người.

Nàng đang mỉm cười đứng ngoài cửa, một cơn gió nhẹ thổi qua làm tay áo nàng khẽ tung bay trong gió. Dưới ánh mặt trời, trông nàng lộng lẫy chẳng khác nào Hằng Nga Hạ Phàm. Đôi mắt Thu Thủy tuyệt đẹp tựa như vô tình hữu ý nhìn về phía Quân Mạc Tà, thiếu nữ tuổi xuân thì có khác, thật khiến người ta hồn xiêu phách lạc mà!

Với Định Lực như Quân đại sát thủ mà nói, gặp phải cảnh tượng như vậy cũng ngẩn người, bất giác nhìn nàng tới mức ngơ ngẩn, thất thần trong chốc lát.

Đúng, hắn đã bị hớp mất hồn rồi...

"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy qua mỹ nữ bao giờ à?" Độc Cô Anh khó chịu gầm nhẹ, thân thể vĩ đại của hắn nhanh chóng tiến lên chắn trước mặt Tiểu Nghệ, không muốn cho Quân đại thiếu gia nhìn nữa, tựa như sợ hắn nhìn lâu sẽ hóa rồ, gây bất lợi cho tiểu muội của mình vậy...

"Oa, nguyên lai là chư vị Độc Cô huynh đại giá quang lâm. Nếu không có chuyện gì quan trọng, chúng ta đi uống rượu đi? Ta vẫn còn rất nhiều Tiên Tửu đó!" Quân Mạc Tà chớp chớp mắt nói.

Độc Cô Anh nhất thời trợn tròn mắt quát: "Rượu chè gì? Bị ngươi lừa một lần chưa đủ sao? Ta cảnh cáo tiểu tử ngươi, hiện tại nên thành thành thật thật một chút cho ta, nếu không đừng trách!" Sau khi nói liến thoắng một hồi, hắn hừ nhẹ một tiếng, thần sắc trên mặt vô cùng quái dị.

Nguyên lai đêm qua, sau khi Độc Cô Tiểu Nghệ về nhà, biết tin bảy vị ca ca bị Quân Mạc Tà "mời lại làm khách" đã được đón về, nàng vô cùng lo lắng, vội vàng chạy tới hỏi han. Ai ngờ, vừa đến nơi đã thấy bảy vị ca ca "vĩ đại" của mình đang ngồi xổm quanh bàn ăn cơm húp cháo sùm sụp, mỗi miếng là hết cả một cái bát tô, cho nên chẳng mấy chốc nồi cháo đã cạn đáy...

Cái này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, và cũng không nên ví họ như mấy cái "thùng nước gạo". Bảy người này tuy rằng cao lớn dị thường, thế nhưng mấy cái dạ dày của họ suýt chút nữa đã bị mẻ rượu đầu của Quân Mạc Tà đốt cháy, cho nên mấy ngày nay không ăn uống được gì cả. Bất luận là đồ ăn gì, chỉ cần có chút dầu mỡ là lại buồn nôn, không nuốt nổi. Bình thường bảy người bọn họ bữa nào mà chẳng thịt béo rượu ngon thành thói quen, không có một trong hai thứ đều nuốt không nổi, cho nên rơi vào tình cảnh như thế này chỉ vài ngày đã kêu trời kêu đất rồi.

Với những kẻ to lớn bất thường như họ, một ngày ba bữa húp toàn cháo loãng... thật chẳng khác nào bị tra tấn.

"A? Quân Tam thiếu đã "hành hạ" mấy ca ca thế nào vậy? Chỉ vài ngày không gặp sao mấy người lại gầy đi nhiều thế này? (Ọe, gầy cũng bằng con voi con!) Mới có vài ngày thôi à, mau, mau nói cho muội, muội sẽ thay các huynh đòi lại công đạo!" Độc Cô Tiểu Nghệ vừa nhìn mấy vị ca ca "gầy còm" của mình đã cảm thấy xót xa, chỉ vài ngày mà đã biến thành cái dạng gì thế này? Thật kinh khủng.

Nhưng một câu nói đó của nàng lại làm cho bảy vị ca ca cảm thấy nóng mắt. Đường đường đại danh "Anh Hùng Hào Kiệt Thượng Trùng Thiên" thế mà... Trong lòng bảy người lúc này đều có một loại tư vị thật không dễ chịu gì, giống như bị ai tát một cái vào mặt vậy: "Cái gì mà "Quân Tam thiếu hành hạ mấy vị ca ca thế nào"? Bằng vào tên tiểu tử thối đó mà có thể "hành hạ" chúng ta ư? Buồn cười chết mất! Lúc đầu rõ ràng là chúng ta đã khống chế được tên tiểu tử thối kia rồi, nếu không phải vì tranh nhau mấy chén rượu thì cũng đâu đến nỗi... bất quá rượu... ngon thật!"

"Phì... bằng vào Quân Tam thiếu này sao? Hừ hừ, hôm đó mới bị Tam ca của ngươi cho một bạt tai đã ngã chổng vó, ôi thật làm cho chúng ta hối hận mãi sao? Oa... ha ha ha, chuyện này buồn cười chết mất, Tiểu Nghệ à? Muội muốn vì chúng ta ra mặt giáo huấn tên tiểu tử kia sao...!" Độc Cô Hào Kiệt ngoác miệng cười hô hố.

"Đúng thế, Lục ca ta mới đá nhẹ một phát tiểu tử kia đã kêu gào thảm thiết rồi. Lục ca ta chính là một người đại nhân đại lượng, dũng mãnh vô địch! Nếu không phải muốn giữ thể diện Quân lão gia tử, Lục ca ta đã giẫm hắn nát bét rồi! Hắc hắc hắc..." Độc Cô Thượng chẳng biết xấu hổ, nghiêm chỉnh nói.

"Ủa, muội đâu có nghe ai nói các ngươi đánh ngã Quân Tam thiếu đâu, là ngược lại kia mà? Người nói cho ta biết tin tức này chính là một tuyệt đỉnh Cao Thủ đó!" Bảy huynh đệ nhất thời kinh hoàng, còn chưa hoàn hồn đã thấy tiểu muội bảo bối nhíu mày, lẩm bẩm: "Thì ra là vậy, không ngờ vì ta mà hắn phải chịu nhiều ấm ức như thế, một câu cũng chẳng nói, vậy mà ta vừa nãy còn định..."

"Cái gì, chỉ bằng vào bản lĩnh của tên tiểu tử này ư? Nói nhảm, tuyệt đối là đồn nhảm!" Độc Cô Hùng đứng bật dậy, vén tay áo lên để lộ ra hai tay to bự toàn lông lá, cả người gồng lên: "Loại tin đồn nhảm kiểu này tiểu muội cũng tin sao? Nhất định là tên tiểu tử kia đánh với bảy huynh đệ ta bị thua không phục (hehe), nên sai người phao tin đồn nhảm hòng vãn hồi thanh danh mà thôi!"

"Đúng thế, đều là bịa đặt hết, lời đồn có khác, có ba người thì nói thành đàn hổ! Ngày đó bọn ta tới đây không chỉ đánh cho Mạc Tà tiểu tử kêu cha gọi mẹ, ngay cả Quân gia đại trạch suýt nữa cũng phá đi mấy phòng, nếu không mấy cái hũ..." Độc Cô Kiệt nói chưa hết câu, đã bị Độc Cô Trùng đưa tay bịt miệng lại.

Bảy huynh đệ Khí Vũ Hiên Ngang, đường đường chính chính thuật lại chiến tích ngày đó của mình. Càng nói càng cảm thấy vô cùng hợp tình hợp lý, "mọi chuyện đáng lẽ phải xảy ra như thế"... càng nói càng thấy tự hào về sự anh dũng, tài giỏi của bản thân, không nói có, một nói thành mười, ngay bản thân cũng cảm thấy khâm phục mình không thôi, giống như Quân đại thiếu gia đang bị họ giáo huấn một trận vậy...

"Người ta không biết đâu... Các ngươi, các ngươi, tại sao các ngươi lại đối xử với hắn... Hắn, hắn, hắn... thân thể yếu nhược như vậy sao có thể chịu được? Các người nỡ lòng nào lại làm vậy, đồ dã man!" Độc Cô Tiểu Nghệ càng nghe càng tức giận, càng nghe càng thấy xót xa, đột nhiên bật khóc hu hu: "Tại sao các ngươi lại nhẫn tâm như vậy hu hu..."

"Chết tiệt!" Bảy huynh đệ đối mặt nhìn nhau, trên mặt đều hiện rõ vẻ ngượng ngùng, xấu hổ. Trong mười bốn con mắt trâu đen nháy đều tỏ vẻ kinh hoàng như nhau. Người nào người nấy đều thấy trong mắt đối phương một loại suy nghĩ: "Chuyện quái quỷ gì đây? Chúng ta chỉ muốn "thổi da bò" một lúc cho thoải mái thôi, sao lại xảy ra cơ sự này cơ chứ?" Độc Cô Tiểu Nghệ ở bên cạnh dậm chân nức nở nói: "Các ngươi... các ngươi thật dã man hu hu... Ta không thèm để ý tới các ngươi nữa... Ta hận mấy người hu hu..." Đang khóc nức nở bỗng nhiên nàng ôm mặt chạy đi.

"Bọn ta nói gì sai sao?" Độc Cô Anh đầu óc mê muội quay lại hỏi mấy tên đệ đệ.

"Không rõ." Sáu người còn lại cũng mê hoặc không hiểu chuyện gì, lắc đầu nguầy nguậy, đầu tiên là lắc sang trái, rồi sang phải, vô cùng đều nhịp.

Độc Cô Đại Tướng Quân đi sau nhìn thấy tiểu bảo bối của mình ôm mặt khóc nức nở chạy ra, tức thì Nộ Khí Xung Thiên, đạp cửa xông thẳng vào trong tóm cổ bảy tên to gan kia đánh cho lên bờ xuống ruộng...

Còn chuyện hôm nay, Độc Cô Tiểu Nghệ tới Quân gia Bái Phỏng, Độc Cô gia tộc trên dưới phản đối kịch liệt! Đùa sao, đang muốn tách hai đứa ra còn chẳng được nói gì đến Bái Phỏng? Thật nực cười! Vì vậy Độc Cô Tiểu Nghệ liền đi tìm Độc Cô Vô Địch Đại Tướng Quân thi triển "làm nũng đại pháp" thành danh của mình, bộ dạng thút tha thút thít giống như bị người ta ức hiếp thậm tệ, nước mắt giàn dụa tới mức làm cho trời sầu đất thảm. Vì thế toàn bộ già trẻ của Độc Cô gia tộc chỉ đành giơ tay xin hàng...

Tuy nhiên cũng đưa ra một điều kiện: "Có thể tới Quân gia, nhưng phải mang bảy vị ca ca cùng đi." Cuối cùng, Độc Cô Tiểu Nghệ một mình ra ngoài dạo chơi nhưng lại được Tiền Hô Hậu Ủng, Khí Thế thật bất phàm! "Bịch" một tiếng, Tiểu Bạch từ trong lòng Tiểu Nghệ nhảy ra hạ xuống mặt đất, bộ lông toàn thân xù lên, quay đầu lại hai mắt hung hăng nhìn Độc Cô Anh, miệng gầm gừ hai tiếng đầy phẫn nộ, sau đó mới quay lại công việc chính của mình. "Xoát" một tiếng, nhanh chóng lao vào ngực Quân Mạc Tà, hai móng vuốt cào cào vài cái, miệng kêu "ô... ô..." mấy tiếng mới chịu an an ổn ổn nằm xuống.

Tiểu Bạch chỉ là ấu thú, chưa trưởng thành, thậm chí còn chưa phát dục, nhưng nó vốn thuộc loại Huyền thú cao ngạo, cho nên dù còn nhỏ nhưng sự cao ngạo cũng không ít: "Tên to xác ngươi dám ngăn cản ta chạy đến chỗ hắn, thật quá quắt, nhưng... ta nhịn! Nếu không phải vẫn còn nhỏ, ta đã một nhát cắn đứt "tiểu kê kê" của ngươi cho bõ ghét rồi! Cho ngươi biết Huyền thú không dễ trêu chọc nha!"

Quân Mạc Tà thân thiết ôm Tiểu Bạch vào lòng, hai tay không ngừng vuốt ve bộ lông của nó, sau đó vội vàng sai hạ nhân pha trà tiếp khách. Đây là lần đầu tiên hắn cam tâm tình nguyện ôm tiểu gia hỏa này. Tiểu tử kia có vẻ vô cùng hưng phấn, không ngừng bò qua bò lại trong lòng ngực của hắn, cái mũi cứ ngửi ngửi liên tục, bộ dạng như rất bận rộn, nhưng cũng phi thường thích thú.

Quân Mạc Tà mỉm cười nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ nói: "Độc Cô tiểu thư ngày hôm nay thật là xinh đẹp, làm ta được Đại Khai Nhãn Giới một phen đó."

Độc Cô Tiểu Nghệ mặt thoáng ửng hồng, hờn dỗi "hứ" một tiếng, nói: "Ngươi cũng biết sao? Hứ, ta còn tưởng ngươi chỉ trơ như khúc gỗ thôi." Tuy vậy trong lòng lại thầm nói: "Sao hắn lại gọi mình là Độc Cô tiểu thư, cứ cảm thấy khách sáo thế nào ấy? Sao không gọi mình là tiểu nha đầu như trước nhỉ? Gọi vậy có phải dễ nghe hơn không!"

Quân Mạc Tà vội vàng gãi gãi đầu, ngoài miệng vội vàng nói: "Đâu có, đâu có." Trong khi bản thân thầm vận Thần Công, đồng thời Linh Thức cũng hòa vào Não Hải. Trong lòng nhất động, tức thì một tia Linh Thức giống như Kình Tiễn xuyên không, bắn thẳng vào Hồng Quân Tháp! "Tiểu Bạch đang ở đây, mình tội gì không thử phát."

Đây là lần đầu tiên từ trước tới nay Quân Mạc Tà chủ động dùng Linh Thức khởi động Hồng Quân Tháp! "Oanh" một tiếng! Linh Thức đánh vào bề mặt của Hồng Quân Tháp! Một chuyện kỳ lạ từ trước tới nay chưa từng có đã xảy ra: Hồng Quân Tháp đột nhiên lăng không bay lên, xoay tròn cực nhanh, Thất Thải Quang Hoa bao trùm tứ phía, so với trước đây còn nồng đậm hơn gấp bội, Thiên Địa Linh Khí điên cuồng chuyển động, tràn ngập trong không gian...

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.

Đề xuất Voz: Gái ở cạnh nhà
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN