Chương 158: Tráng sĩ trở về
Dịch Giả: Tiểu Láng- A!Kim Phong Liệt bất chấp thương thế trên người, mạnh mẽ đứng lên:- Như vậy sao được?- Có gì không được? Kim đại ca, trận chiến ba ngày sau, các ngươi ai cũng không cần có mặt.Hải Trầm Phong quay mặt đi, trầm giọng nói:- Hắc bào nhân đó, cứ để một mình ta đối phó. Việc này, cứ quyết định vậy đi!"Ài, các ngươi nếu có mặt ở đó, thấy được ta tại chỗ bỏ mình, chẳng phải sẽ liều mạng xông lên ư? Như vậy chỉ làm tăng thêm thương vong vô ích mà thôi.""Từ miệng kẻ khác nghe được tin ta chết hoặc thất bại, không tận mắt thấy cảnh tượng đau lòng đến thế, có thể các ngươi sẽ không quá đau lòng! Giao tình nhiều năm như vậy, Hải Trầm Phong ta chỉ có thể làm tới mức này thôi."Hải Trầm Phong dứt khoát nói xong, xoay người lại, mặt hướng vào tường, khoanh chân ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.- Hải huynh đệ…Kim Phong Liệt gọi một tiếng, đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng trầm trọng. Lần đầu tiên dấy lên sự lo lắng: "Lần này mời Hải huynh đệ xuất thủ, là đúng hay sai? Hải huynh đệ liệu có gặp nguy hiểm hay không?" Từ xưa tới nay, niềm tin tất thắng vào Hải Trầm Phong khiến hắn trước giờ căn bản chưa từng lo lắng gì, cảm thấy chỉ cần Hải Trầm Phong đồng ý ra tay là mọi việc đều thuận lợi. Hắn cũng chưa từng nghĩ đến, Hải huynh đệ giống như thần linh trong lòng của hắn lại có thể thất bại!Hải Trầm Phong không nói gì nữa, Kim Phong Liệt cúi đầu thở dài một tiếng, trong lòng nặng trĩu mà lui ra ngoài.
Quân Mạc Tà vừa mới mở mắt, liền cảm giác được sự khác thường trong viện, khoác áo bước ra ngoài, trời chỉ mới tờ mờ sáng.Giữa tiểu viện, hơn hai trăm đại hán xếp thành hàng chỉnh tề trong sân, ai nấy thân hình thẳng tắp, thấy Quân Mạc Tà đi ra, mọi người đồng loạt đứng thẳng người lên, đồng thanh nói:- Thiếu gia, chúng ta đã trở về!Quân Mạc Tà nở nụ cười, nhìn thấy hơn hai trăm tráng hán hùng dũng này, lướt mắt nhìn từng người một, trong lòng Quân Mạc Tà, đây chính là bước đầu tiên mà hắn mong đợi về năng lực của bọn họ.- Thành quả thế nào?Quân Mạc Tà mỉm cười hỏi.- Báo cáo Thiếu gia, đợt dã luyện lần này, từ trong đại viện đi ra có tổng cộng ba trăm người, trên đường bỏ đội ngũ hai mươi bảy người, tại Thiên Phạt Sâm Lâm hy sinh mười chín người, tổng cộng giảm đi bốn mươi sáu người. Số người còn lại là hai trăm năm mươi tư, tất cả đều có mặt! Trong đó có một trăm ba mươi người đột phá Cửu phẩm, đạt tới Ngân Huyền sơ giai, tám mươi tư người thăng cấp Ngân Huyền trung giai, ba mươi sáu người đạt Ngân Huyền đỉnh phong, còn có bốn người khác đột phá tới Kim Huyền! Nhiệm vụ săn bắt huyền thú mà Thiếu gia yêu cầu, toàn bộ đã hoàn thành!Một đại hán từ trong đám người đi ra, cao giọng bẩm báo. Trong giọng nói ẩn chứa sự kích động không thể che giấu. Chính bọn họ cũng hiểu rằng, đây là một bước tiến bộ vượt bậc đối với bản thân họ!- Tốt lắm!Quân Mạc Tà tán thưởng nói:- Các ngươi đã làm tốt hơn một chút so với dự liệu của ta. Mấy ngày trở về, mỗi người có cảm nhận được sự biến hóa trên người mình không? Có khác biệt so với trước kia không?Quân Mạc Tà vừa nói ra những lời này, nhất thời hơn hai trăm người đều ngượng ngùng nở nụ cười, ngẫm lại thì ban đầu bọn họ chỉ là những kẻ ăn không ngồi rồi ở Quân gia, đâu thể ngờ bản thân lại có thể tiến bộ đến nhường này. Mà tiến bộ như vậy, tất cả đều là nhờ vào vị Thiếu gia trước mặt này huấn luyện theo phương thức sinh tử! Bọn họ bây giờ, so với thời điểm ở đại viện Quân gia, thực lực đâu chỉ tăng gấp đôi?- Phải nhớ kỹ, mỗi thành tựu của bất cứ ai, đều là do bị bức ép mà có! Chỉ cần tiếp tục bức ép, sẽ có thể khai phá tiềm lực vô tận trong cơ thể! Kẻ nhu nhược cũng có thể trở thành dũng sĩ! Nhưng mà nếu không nhẫn tâm bức ép bản thân, chỉ có thể giống như gỗ mục, dần dần thối rữa, dũng sĩ cũng sẽ trở nên nhát gan hơn cả kẻ nhu nhược!Quân Mạc Tà trầm giọng nói:- Thành tựu bây giờ của các ngươi, thật sự đã là rất cao rồi sao? Ta nói cho các ngươi biết, những việc này chẳng qua chỉ là điểm khởi đầu của các ngươi mà thôi. Bởi vì thành tựu cao nhất của các ngươi hiện nay mới chỉ đạt được Kim Huyền, nhưng, trên đời còn có bao nhiêu Ngọc Huyền, Địa Huyền, Thiên Huyền, Chí Tôn Thần Huyền nữa chứ! Bọn họ có thể bức ép bản thân tới trình độ ấy, lẽ nào các ngươi lại không làm được? Người, ai cũng hai mắt một miệng! Chí Tôn Thần Huyền cũng đâu phải là quái vật ba đầu sáu tay! Vì vậy, con đường trước mắt các ngươi vẫn còn rất dài, rất xa. Dục tốc bất đạt, hiện giờ các ngươi không cần đặt yêu cầu quá cao, các ngươi chỉ cần càng ngày càng bức ép bản thân hơn nữa, một ngày nào đó, các ngươi sẽ phát hiện, bất tri bất giác các ngươi đã đạt tới một độ cao mới mà từ trước tới giờ nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!- Rõ! Xin Thiếu gia chỉ bảo.Mọi người đồng loạt sắc mặt nghiêm nghị.Trước khi tiếp nhận sự huấn luyện của Thiếu gia, ai nấy đều không coi Thiếu gia ra gì. Khi huấn luyện, mọi người lại kinh nghi bất định, cho đến bây giờ khi hoàn toàn dựa theo phương pháp của hắn, trong sơn lâm cũng nhờ tuân thủ chặt chẽ chỉ dẫn của hắn mà mấy lần tránh khỏi đại nạn, giờ đây, hai trăm năm mươi tư người này đều đã tâm phục khẩu phục Quân Mạc Tà.- Các ngươi đi tìm Tam Thúc đi, xem Tam Thúc sẽ sắp xếp nhiệm vụ cho các ngươi thế nào.Quân Mạc Tà phất tay.- Thiếu gia.Vài đại hán tiến lên trước một bước, vẻ mặt chợt hiện chút kích động:- Chúng ta cũng biết, chúng ta có lẽ chưa xứng đáng, nhưng mà… Thiếu gia, người có thể cho chúng ta theo người được không?- Tam Thúc sẽ có sắp xếp.Quân Mạc Tà cười cười, hắn chắc chắn mười phần, Quân Vô Ý nhất định sẽ giao toàn bộ những người này cho mình. Bởi vì, điều này chính là thỏa thuận ngầm từ lâu của hai chú cháu."Mình hiện tại, cũng xác thực cần phải có một lực lượng như vậy!"Lúc này, tiếng ngáy của Đường Nguyên lại vang vọng kinh thiên động địa, thỉnh thoảng lại vang lên một hai tiếng kêu:- A!… Đau quá!Vừa kêu lên xong, tiếng ngáy lại lập tức vang theo, Quân Mạc Tà phải bội phục, tên mập này quả là không tim không phổi, thực sự đã đạt tới cảnh giới siêu phàm thoát tục!
Khi ánh mặt trời vừa lên, Quân Vô Ý tự mình đẩy xe lăn, chậm rãi tiến vào tiểu viện của Quân Mạc Tà. Quân Tam Gia càng ngày càng cảm thấy rằng, tiểu viện của Quân Mạc Tà lúc này khác xưa rất nhiều, chỉ riêng mặt đất được nén chặt bằng phẳng thôi cũng đã khác hẳn rồi.Trải qua đại hỉ đại bi, Quân Vô Ý hiện tại dù vẫn phải ngồi xe lăn nhưng hắn không còn bận tâm nhiều nữa, dù sao buổi tối có thể đi dạo, dù là ban ngày, khi muốn ra ngoài, chỉ cần dịch dung một chút là có thể đi lại như không có trở ngại gì. Mấy ngày gần đây, việc ngồi xe lăn lại mang đến niềm vui "giả heo ăn hổ", điều này không khỏi khiến Quân Tam Gia có chút thỏa mãn.- Những người đó, con cứ tự sắp xếp là được.Quân Tam Gia nói vậy:- Ta còn bận nhiều việc lắm.- Bận giết người sao Tam Thúc?Quân Mạc Tà nhạy cảm từ trên người Quân Vô Ý cảm nhận được khí tức huyết nhục, híp mắt cười nói:- Tam Thúc, người thật là quá vô ý! Đêm qua lại một mình chạy ra ngoài "ăn đêm" như vậy mà không gọi ta?Quân Vô Ý ngẩn người, ngẩng đầu lên, không khỏi nở nụ cười:- Sau khi ta trở về, đã thu dọn rất kỹ rồi, tiểu quỷ nhà con làm sao lại nhìn ra được chứ?- Giết người, không chỉ là hao tổn thể lực, còn là hao tổn tâm lực, càng là hao tổn tinh thần lực.Quân Mạc Tà cười đầy hứng thú, lời nói phảng phất chút âm lãnh:- Phàm là việc giết người, đều là bởi vì tức giận, phẫn nộ, bi thương, cừu hận, căm thù nảy sinh sát khí mà dẫn đến sát phạt. Vì vậy, giết một mạng người, sẽ tự gây tổn hại đến tâm thần. Điều này dù cách thức khác nhau nhưng kết quả lại tương đồng với việc "tức giận hại gan".- Sau khi giết người, lệ khí chưa tiêu tán, khí chất trên người tự nhiên sẽ khác thường, mặc dù là bách chiến kiêu tướng cũng không là ngoại lệ.- Đây chính là một nguyên nhân cực kỳ trọng yếu khiến rất ít người đạt tới đỉnh cao Huyền Công!Quân Mạc Tà mỉm cười:- Cho nên, sau khi giết người, phải nhanh chóng chỉnh đốn tâm trạng, làm những điều mình cảm thấy vui vẻ, khiến tinh thần triệt để lắng đọng, mới có thể xua tan lệ khí cùng những ảnh hưởng từ việc sát phạt mang lại. Uống rượu chính là một phương pháp không tồi, cho nên đại đa số võ giả đều rất thích uống rượu, thật ra quân nhân cũng thế!- Cho nên, chỉ tắm rửa thay y phục, là còn lâu mới đủ, Tam Thúc à.Quân Mạc Tà chớp mắt mấy cái:- Tuy nhiên, ngoại trừ con ra, con tin rằng trên đời này cũng chưa chắc có kẻ nào nhận ra được, Tam Thúc người cứ yên tâm, ha ha ha…Khuôn mặt Quân Vô Ý đỏ lên, trong lòng hắn quả thực đang lo lắng vấn đề này, lại bị Quân Mạc Tà trêu chọc một phen:- Miệng còn hôi sữa, vậy mà cũng dám cả gan trêu đùa lão phu!Quân Mạc Tà ngửa mặt lên trời cười lớn:- Tam Thúc, cái xưng hô "lão phu" của thúc, cứ để dành mà nói với Tam Thẩm của con đi, đứa cháu này của thúc nghe không lọt tai đâu!Lời này phát ra từ nội tâm, chẳng hề khoa trương chút nào, chưa nói đến Quân Tam Thiếu nghe không lọt tai, chỉ cần bất cứ ai hiểu rõ Quân Tam Gia đều sẽ thấy vậy. Cần phải biết rằng Quân Tam Gia mặc dù bị phế đi mười năm, nhưng bởi nền tảng cực tốt, tu luyện Huyền Khí cũng chưa từng lười biếng, mười năm qua, trên mặt hầu như không hề có dấu vết tang thương. Vì vậy vị Tam Gia này tuy đã hơn ba mươi, nhưng nhìn thì giống thanh niên hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, hơn nữa hàm dưỡng cực kỳ tốt, tuyệt đối là một mỹ nam tử, lại còn mang vài phần ổn trọng, phong độ chỉ ở bậc trung niên mới có.Một người như vậy đột nhiên tự xưng lão phu, các ngươi nghe có lọt tai không?Quân Vô Ý dở khóc dở cười:- Trong nhà, chỉ cần có hậu bối là có thể tự xưng "lão phu"! Đạo lý đơn giản như vậy mà con cũng không hiểu sao?- Nói như vậy, nếu con hiện tại có một chất nhi, chất nữ, cũng có thể tự xưng "lão phu" ư?Quân Mạc Tà cố ý kiếm chuyện:- Con mới chỉ mười sáu tuổi thôi đó.- Đương nhiên có thể!Quân Vô Ý nghiêm mặt trả lời.Nghe không lọt tai như vậy mà vẫn còn nói là có lý, thế giới này quả thực quá điên cuồng! Quân Mạc Tà ngã vật ra đất, ngất lịm. Mười sáu tuổi có thể tự xưng lão phu??? Trời ạ, để ta chết đi còn hơn, chuyện này còn điên cuồng hơn cả thiên lôi giáng xuống!- Buổi chiều không có việc trọng yếu gì chứ?Quân Vô Ý ôn hòa cười nói:- Nhớ phải về sớm một chút, ngày hôm nay buổi tối trong nhà có gia yến, chiêu đãi Quản gia, để đón gió tẩy trần cho bọn họ.- Tam Thúc, rốt cuộc bọn họ tới đây làm gì vậy?Quân Mạc Tà nhân cơ hội đưa ra nghi vấn này.
- Với tình hình hiện tại, không ngoài hai chuyện. Chuyện thứ nhất, tự nhiên là Cửu Cấp Huyền Đan. Chuyện thứ hai, đón Đại Tẩu của con về. Điểm thứ hai này, bọn họ đã lộ rõ ý định rồi.
Quân Vô Ý nhàn nhạt cười:- Thanh Hàn những năm gần đây ở Quân gia chúng ta quả thực đã chịu tổn hại đến danh dự của nàng. Nếu Thanh Hàn quyết định hồi gia, Quân gia chúng ta nhất định phải bồi thường cho Thanh Hàn. Thư hưu thê hẳn không thể thiếu, còn thêm vài thứ khác nữa, như chiếu cáo thiên hạ, như vậy mới không làm lỡ nửa đời sau của đứa nhỏ này!
- Về Huyền Đan thì không khó phán đoán, cứ tạm gác lại một bên đã. Về việc đón Tẩu Tử của con về, con nghĩ chuyện này e rằng sẽ không đơn giản. Những năm gần đây, Quản gia cũng chỉ thúc giục bằng lời nói, vì sao bây giờ lại đánh trống giương cờ đến trực tiếp đón người về nhà? Tam Thúc, chẳng lẽ người không cảm thấy chuyện này có điều bất ổn sao? Chuyện này cũng liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của Tẩu Tử, Tẩu Tử thủy chung vẫn là một phần của Quân gia ta, chúng ta không thể xem nhẹ!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Đô Thị: Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh