Chương 157: Hải Trầm Phong
Tuy rằng phải chịu đựng đau đớn dày vò một phen, nhưng Quân Mạc Tà vô cùng vui mừng phát hiện sau khi trải qua chuyện này, lượng Huyền Khí ít ỏi trong cơ thể đã tăng trưởng đáng kể, dù cho dùng Âm Dương Độn cũng có thể duy trì thêm vài phút. Nhưng sau khi niềm vui qua đi thì Quân Mạc Tà cũng nhận ra một chuyện quan trọng khác: Hồng Quân Tháp thật sự lợi hại, thì cũng là Hồng Quân Tháp, không phải Quân Mạc Tà lợi hại. Đáng tin nhất vẫn chính là thực lực của bản thân mình! Vì thế, việc trọng yếu nhất là chuyên tâm đề thăng thực lực của chính mình, không nên quá ỷ lại ngoại vật.
Chiều mai là đến kỳ hạn ước hẹn ba ngày, Quân Mạc Tà cũng chuẩn bị đôi chút. Hắn vận chuyển Hồng Quân Tháp chữa trị thân thể một hồi, sau đó chui vào nhà kho chứa rượu một lúc lâu...
Hòa mình vào màn đêm, Quân Vô Ý đeo khăn che mặt, cả người đẫm máu phi thân từ tường một phủ phú hộ ra, phía sau là một đám thiếu nam thiếu nữ đang nương tựa nhau đi theo, trong ánh mắt chúng tràn ngập niềm vui.
Chớ hiểu lầm, với thực lực của Quân Tam Gia bây giờ, quả thật là đẫm máu, chẳng qua đây là máu của người khác, chỉ ở loại địa phương dơ bẩn này, làm sao có cao thủ tọa trấn cho được, đương nhiên là Quân Tam Gia càng thoải mái hành sự!
Sau lưng Quân Tam Gia, bên trong tiểu viện, rất nhiều thi thể nằm ngổn ngang, đây là nơi thứ ba Quân Tam Gia hủy diệt sau khi khôi phục thực lực.
Hiện tại, Quân Vô Ý hoàn toàn thấu triệt câu nói kia của Quân Mạc Tà: "Đối với những kẻ khinh thường Vương Pháp, mất hết nhân tính, chỉ có một con đường: tru sát! Nhổ cỏ tận gốc, lấy Bạo chế Bạo mới là Chính Đạo!"
Nếu không phải Quân Tam Gia cẩn trọng an bài người dò xét, âm thầm theo dõi, không ai có thể ngờ một vị Đại Tài Chủ ngày thường lương thiện nổi tiếng lại có thể che giấu một nơi dơ bẩn như thế này trong nhà!
Khi lần đầu hành động, Quân Vô Ý đã từng nương tay, chỉ đánh bị thương chứ không sát hại người, sau đó lại còn gửi tin nặc danh cho Thành Vệ Quân bắt giam những kẻ đó, thực thi Quốc Pháp.
Nào ngờ chỉ sau một ngày, những kẻ đó liền biến mất khỏi Đại Lao! Sau nhiều lần Quân Vô Ý cố gắng tìm hiểu mới hay, cả đám người đó được đưa tới một nơi bí mật để dưỡng thương, mỗi ngày ăn uống Sơn Hào Hải Vị, dưỡng thương bằng Thảo Dược trân quý. Quân Tam Gia thấy vậy liền giận dữ xông vào, tàn sát từ trên xuống dưới đến máu chảy thành sông mới chịu ngừng!
Từ đó về sau, Quân Tam Gia xem như đã lĩnh hội một bài học: "Một khi luật pháp đã không thể làm gì, vậy thanh kiếm trong tay ta sẽ Thế Thiên Hành Đạo! Để ta thay mặt Lão Thiên giáng xuống hình phạt lên đầu các ngươi!"
Khẽ nở nụ cười lạnh, Quân Vô Ý thoáng chốc đã biến mất, Lam quang nhàn nhạt chợt lóe lên trong không trung!
Trong một ngôi nhà ở Kinh Thành, một người mặc lam bào lẳng lặng ngồi khoanh chân trên giường.
Trước mặt hắn có một hắc y nhân toàn thân băng bó, bị trọng thương thê thảm.
- Huynh đệ, nếu không phải thật sự hết cách, huynh cũng sẽ không đến cầu khẩn đệ. Đệ vừa từ nơi ngàn dặm xa xôi tiến vào Thiên Hương Thành, huynh không những không chiêu đãi đệ thật tốt, ngược lại còn nhờ vả đệ, ép đệ lún chân vào vũng bùn này, huynh thật sự hổ thẹn vô cùng! Nhưng... nhưng... nếu huynh đệ không ra tay cứu giúp, tâm huyết cả đời này của huynh sẽ bị hủy diệt mất...
Người nói những lời này chính là hắc y nhân, cũng chính là Bang chủ Đệ Nhất Bang phái Kim Dương Bang tại Thiên Hương Thành, Kim Phong Liệt!
Khi Ưng Bác Không đại náo Kim Dương Bang, vị Bang chủ này của Kim Dương Bang chỉ sau ba chiêu đã nằm vật ra đất. Mà thật ra Ưng Bác Không đã ra tay lưu tình, nếu không, e là đầu hắn đã nát nhừ ngay sau chiêu đầu tiên. Đối với một nhân vật cấp bậc Tôn Sư đứng đầu Thiên Hạ, đối phó với một Bang chủ của một Nhị Lưu Bang phái là một chuyện không đáng bận tâm.
Cho dù Bang phái đó là đệ nhất bang của Thủ đô Thiên Hương Đế quốc thì cũng chẳng có gì khác biệt!
Thực lực của Kim Phong Liệt là Địa Huyền trung giai, nếu trong mắt người thường thì có thể nói cao cao tại thượng, nhưng trong mắt của Thần Huyền, danh hiệu cao cấp nhất cũng chỉ như một con kiến hôi mà thôi.
Sau khi đưa ra yêu cầu Kim Dương Bang thần phục mình, Ưng Bác Không cố ý cho Kim Phong Liệt hai ngày để thu xếp mọi việc.
Trong suy nghĩ của Ưng Bác Không, chuyện Kim Dương Bang thần phục hắn coi như chuyện đã định, dù cho Kim Phong Liệt có thể tìm người có thực lực tới trợ giúp, hắn cũng coi như là một dịp để ra tay thử sức. Vì thế, khi hắn ra tay đã ẩn giấu không ít thực lực, cũng không nói ra thân phận của mình.
Nếu không, với thân phận của Ưng Bác Không, muốn một Bang phái Giang Hồ thần phục hắn, là một vinh dự lớn cho Kim Dương Bang và Kim Phong Liệt!
Đáng tiếc, điều này Kim Phong Liệt không hề hay biết!
- Kim đại ca, huynh nói chỉ trong ba chiêu đã bại dưới tay hắn ta?
Nam nhân mặc lam bào mặt mày anh tuấn, tầm trên dưới bốn mươi tuổi, sắc mặt bình tĩnh nói:
- Chỉ ba chiêu! Huynh cũng biết, cho dù với Tu Vi hiện tại của đệ, muốn đánh bại huynh không khó, tuy nhiên muốn chỉ trong ba chiêu mà đánh bại huynh chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng. Huyền Công của người này chắc chắn cao hơn đệ, thậm chí còn hơn rất xa.
- Hải huynh đệ.... chẳng lẽ đệ, đệ...…
Kim Phong Liệt nghẹn lời, những chữ "... chẳng lẽ đệ sẽ khoanh tay đứng nhìn hay sao" cũng nghẹn lại trong cổ họng.
Lam bào nhân đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, nhìn áo bào lam màu phấp phới theo bước đi, tựa như từng đợt sóng cuộn trào trên đại dương.
Tuy nhiên, trong lòng lam bào nhân cũng có những đợt sóng phiền muộn dâng trào. Khi hắn nghe được tin tức về Huyền Đan, tuy biết rõ cơ hội đoạt được là không lớn, nhưng hắn vẫn ôm một tia hi vọng nhỏ nhoi, nửa đêm xuất hành, mong cầu may mắn sẽ đến. Nào ngờ vừa đặt chân vào thành, chân trước chưa vững, chân sau chưa kịp bước đã gặp ngay chuyện phiền toái.
Nam nhân mặc lam bào tên là Hải Trầm Phong, chính là một vị Quái Kiệt tung hoành biển rộng, thường ngày làm việc hỉ nộ vô chừng, chỉ làm việc theo ý thích của bản thân, khoái ý ân cừu, tự do tự tại. Cách đối nhân xử thế của hắn khó có thể phân biệt rõ là Chính hay Tà.
Mười mấy năm trước, Hải Trầm Phong tiến đến Thiên Hương Thành, cùng người khác tranh đấu, người này cũng là một cao thủ của Huyền Khí Thế Gia, mà Thế Gia này chính là gia đình bên vợ của hắn. Hải Trầm Phong sau khi thất bại lại bị Thế Gia nhà vợ vây công, cuối cùng tuy thoát được nhưng thân mang trọng thương, nếu không nhờ Kim Phong Liệt giúp đỡ, ra tay kéo hắn khỏi tay tử thần thì hắn đã sớm bước chân xuống Hoàng Tuyền.
Cách đối nhân xử thế của Hải Trầm Phong có một chỗ tốt, đó là tri ân tất báo đáp, chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi sau đó, hắn dốc sức trợ giúp Kim Phong Liệt, phát triển Kim Dương Bang từ một bang phái nhỏ nhoi trở thành Đệ Nhất Hắc Bang của Thiên Hương Thành, sau đó mới rời đi.
Lần này, tuy hắn biết rõ cao thủ xuất hiện đông như mây, nhưng hắn vẫn ôm hi vọng tiến về Thiên Hương Thành tranh đoạt Cửu Cấp Huyền Đan vì trong lòng hắn cũng có ý định dựa vào sự trợ giúp của Kim Dương Bang. Dù sao Kim Dương Bang tồn tại đã lâu tại Thiên Hương Thành, tin tức chắc chắn linh thông, lại cùng hắn có liên hệ, nếu có Kim Dương Bang toàn lực tương trợ, hi vọng đoạt được Huyền Đan của hắn sẽ tăng lên nhiều.
Nhưng không thể ngờ được, sau khi hắn tới, hắn chưa kịp mở miệng nhờ vả Kim Dương Bang tương trợ thì ngược lại Kim Dương Bang đã muốn hắn giúp đỡ!
Nhất thời, Hải Trầm Phong vô cùng buồn bực, không khỏi tự hỏi một câu: "Chẳng lẽ Thiên Hương Thành này là Cấm Địa của Hải Trầm Phong ta? Ta không thể đặt chân vào? Nếu không phải như thế, tại sao mỗi lần ta tiến vào là lại có phiền toái to lớn chờ đợi là sao?"
"Theo lời Kim Phong Liệt mà suy xét, thực lực của vị Thần Bí Cao Thủ kia chắc chắn đã ẩn giấu thực lực rất sâu, chỉ có thể cao hơn mình, thậm chí còn hơn rất xa. Chuyện này ta phải làm sao đây?"
Hải Trầm Phong bước đi càng lúc càng chậm, trong lòng càng lúc càng thêm phiền muộn. Cuối cùng, hắn dừng lại, trong lòng thở dài một tiếng: "Thôi, dù sao cũng phải ra quyết định. Hải Trầm Phong ta nào phải hạng người vong ân phụ nghĩa? Đại Trượng Phu cùng lắm là một chữ tử!"
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Kim Phong Liệt rồi bình thản nói:
- Được rồi! Kim đại ca, nhờ huynh thông báo cho vị kia là ba ngày sau, Hải Trầm Phong đệ sẽ chờ hắn Đại Giá Quang Lâm tại rừng cây Thành Nam!
Kim Phong Liệt vô cùng mừng rỡ:
- Đa tạ Hải huynh đệ! Huynh biết đệ sẽ không khoanh tay đứng nhìn mà!
Trong nhiều năm qua, Kim Phong Liệt luôn tin tưởng tuyệt đối vào Hải Trầm Phong, mọi chuyện chỉ cần qua tay Hải Trầm Phong thì chưa bao giờ thất bại! Lần này, sở dĩ hắn dám đối đầu với Ưng Bác Không cũng vì hắn biết rõ Hải Trầm Phong sẽ tới Thiên Hương Thành trong nay mai. Vì thế, Kim Phong Liệt tin tưởng hoàn toàn là Hắc Bào Nhân Cao Thủ dù thực lực có mạnh mẽ cỡ nào cũng không thể so sánh với Hải Trầm Phong ngang dọc Biển Rộng này!
Kim Phong Liệt thậm chí còn tính toán xem sẽ ăn mừng thắng lợi với Hải Trầm Phong nơi nào!
Người không có tri thức thật đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng có thể đẩy thân hữu vào chỗ chết mà chính mình cũng không hay biết!
Hắn thực sự hoàn toàn không hề suy nghĩ rằng: Hải Trầm Phong không phải là một người Thiên Hạ Vô Địch Thủ!
Hắn càng không biết, giờ phút này, trong lòng Hải Trầm Phong đã tràn ngập khổ sáp!
"Ta mà cùng Hắc Bào Nhân thần bí kia giao đấu thì chắc chắn lành ít dữ nhiều! Cho dù ta có may mắn giành thắng lợi thì e là cũng là thảm thắng, lúc đó cũng chẳng còn sức lực mà tranh đoạt Huyền Đan, nhưng ân cứu mạng không thể không báo đáp. Thôi thì coi như đây là việc cuối cùng ta có thể làm cho Kim Dương Bang vậy! Sau chuyện này, cho dù là thắng hay bại, Hải Trầm Phong ta đều sẽ lập tức rời khỏi Thiên Hương Thành, từ nay về sau thề không trở lại!"
- Đúng rồi Hải huynh đệ, lần này đệ tới Thiên Hương Thành phải chăng cũng vì Cửu Cấp Huyền Đan?
Kim Phong Liệt nói một cách hưng phấn:
- Đợi sau khi chúng ta giải quyết chuyện này, huynh lập tức an bài toàn bộ nhân mã trong bang điều tra tin tức, ha ha ha, thật không dám giấu huynh đệ, khi huynh vừa nhận được tin đệ sẽ đến Thiên Hương Thành, huynh đã đoán được ý đồ của đệ, vì thế, huynh liền an bài sẵn người để ý chuyện đó rồi!
Kim Phong Liệt cười cười nói tiếp:
- Chỉ cần có Hải huynh đệ và toàn bộ Kim Dương Bang chúng ta xuất thủ, huynh tin chắc đoạt được Cửu Cấp Huyền Đan không phải chuyện khó khăn gì!
- Không! Huynh nhầm rồi, lần này đệ đến đây không phải vì Cửu Cấp Huyền Đan.
Hải Trầm Phong chậm rãi lắc đầu, trong mắt ánh lên vẻ chua chát nói tiếp:
- Đệ từ biệt huynh đã mười năm, lòng đệ quả thật có chút nhớ nhung, nên lần này cố ý tới thăm huynh, sau đó trở về lập tức bế quan.
"Một khi ta đã đoán biết chuyện nguy hiểm thế này, tại sao ta phải kéo theo huynh nữa? Tất cả hậu quả đau khổ, để một mình ta gánh vác!"
- Thì ra là thế!
Kim Phong Liệt không khỏi có chút thất vọng:
- Như thế thì không biết khi nào mới có thể gặp lại đệ. Nếu vậy, lần này đệ cố ở lại thêm vài ngày, huynh đệ chúng ta vui vẻ một phen, hi vọng lần sau gặp mặt, cũng là lúc đệ báo tin vui đã đột phá Huyền Công cho huynh!
Khóe môi Hải Trầm Phong hiện lên nụ cười chua chát, nhẹ nhàng lắc đầu: "Huyền Công đột phá ư? Ta không dám có hi vọng xa vời này!" Sau đó thản nhiên nói:
- Ba ngày sau, khi trận chiến kết thúc, không cần biết kết quả ra sao, đệ sẽ lập tức ly khai Thiên Hương Thành, trở lại Lam Quang Hải, cả đời này sẽ không bao giờ quay lại Trung Nguyên này. Huynh đệ chúng ta, chỉ còn đúng ba ngày này để tương phùng mà thôi!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Voz: Cuộc gọi của ex!