Chương 179: Thần Huyền Tề Tụ!
Khi tu luyện Huyền Khí đạt tới một cảnh giới nhất định, sẽ dần ổn định. Chỉ cần không Tiến giai, sắc thái của Huyền Khí tuyệt đối không biến đổi. Sau khi Tiến giai, dù có thể áp chế lực lượng của chính mình, nhưng sẽ không thể nào hiển lộ sắc thái Huyền Khí ở cấp độ thấp hơn như trước khi Tiến giai.
Ví dụ như một Thiên Huyền cao thủ, cho dù hắn có cố che giấu đến đâu đi chăng nữa, hắn cũng không thể hiển lộ sắc thái Huyền Khí của Địa Huyền cao thủ!
Đây là quy tắc bất biến!
Sắc thái Huyền Khí muốn biến đổi, chỉ có một con đường duy nhất: Tiến giai!
Đây là một quá trình không thể nghịch chuyển!
Nhưng có ai từng tận mắt chứng kiến, chỉ trong chớp mắt, một Ngọc Huyền trực tiếp đột phá Địa Huyền, rồi lại liên tục phá tan Sơ giai, Trung giai, Cao giai, cuối cùng thẳng tiến Địa Huyền Đỉnh phong?
Bất cứ ai có đầu óc bình thường, tuyệt đối sẽ không tin vào chuyện hoang đường như thế này!
Thế nhưng hiện tại, cái lý luận quỷ dị không ai tin tưởng ấy lại hiện ra trước mắt vị Tam trưởng lão Chí Tôn Thần Huyền này!
Dù tận mắt chứng kiến, Tam trưởng lão vẫn không nén được bản năng đưa tay dụi mắt: "Chẳng lẽ ta đang nằm mơ sao?!"
"Nhưng cũng không sao, cho dù hắn là Địa Huyền Đỉnh phong thì đã sao? Chẳng lẽ có thể địch nổi Chí Tôn Thần Huyền như ta sao?" Tam trưởng lão tự an ủi mình rồi quát to một tiếng:
- Tiểu tử, không cần phải giả thần giả quỷ, ra vẻ huyền bí, dâng...
Hắn vốn định nói "dâng Huyền Đan lên cho ta", nhưng khi vừa thốt ra chữ "dâng", những lời còn lại đã bị cảnh tượng cực độ khiếp sợ trước mắt nuốt ngược vào bụng!
"Con bà nội nó, rốt cuộc là chuyện điên cuồng gì thế này? Chẳng lẽ lão phu già cả mắt mờ rồi sao?"
Trong lúc hắn đang dụi mắt, luồng Huyền Khí sắc Hoàng đại biểu cho thực lực Địa Huyền Đỉnh phong trên người hắc y nhân trước mặt đột nhiên tiêu thất, thay vào đó là một tầng lam nhạt vô cùng thanh nhã!
Sắc lam nhạt lại từ từ lan tỏa, dần biến thành màu lam thiên, rồi thâm lam, cuối cùng hóa thành sắc xanh thẳm như biển rộng!
Thiên Huyền Đỉnh phong!
Tam trưởng lão suýt chút nữa đã kinh hãi đến mức ngã sấp mặt xuống đất!
Chỉ trong khoảng thời gian một cái rắm chưa kịp tan mùi, tên tiểu tử này lại có thể đề thăng từ Ngọc Huyền Đỉnh phong thẳng tới Thiên Huyền Đỉnh phong? Đề thăng liền một lúc chín giai vị!
Chẳng lẽ tên gia hỏa này là một quỷ hồn sao?
Vừa nghĩ đến đây, Tam trưởng lão lại trợn mắt há hốc mồm. Sắc xanh thẳm như biển rộng đã hoàn toàn biến mất, quanh thân hắn lúc này không còn một tia quang mang nào.
Nhưng chính vì không còn sắc thái gì nữa mới khiến Tam trưởng lão kinh hãi: "Chẳng lẽ hắc y gia hỏa này lại tiếp tục tấn thăng cảnh giới Thần Huyền hay sao?" Tam trưởng lão hoài nghi nhìn hắc y nhân. Lúc mới gặp, hắn thấy sự nóng nảy, bất an trong ánh mắt của thần bí hắc y nhân, nhưng hiện tại, tên gia hỏa này lại khí định thần nhàn, ung dung nhìn thẳng vào mắt hắn với ánh mắt lạnh nhạt đầy thương hại, sau đó lại chuyển thành vẻ khinh miệt.
Ngay lúc này, dưới sự chứng kiến của Tam trưởng lão, ánh mắt ẩn sau mặt nạ của Quân Mạc Tà khiến hắn cảm thấy thần quang như điện, tràn ngập khí phách khinh thường thiên hạ, lạnh lùng vô tình tựa như nắm giữ quyền sinh sát của nhân loại trong tay!
Đây chính là ánh mắt của Chí Tôn Thần Huyền! Nếu so với Thạch Trường Tiếu, thậm chí là Thành chủ Hàn Phong Tuyết của hắn, còn sắc bén hơn nhiều!
"Trời ơi! Đất ơi! Thần ơi!" Tam trưởng lão lắc đầu: "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Đúng lúc này, Phí Mộng Thần hú dài một tiếng, từ trên cao đáp xuống, hòa cùng Quân Mạc Tà và Tam trưởng lão tạo thành thế chân vạc vô cùng cân xứng!
Phí Mộng Thần thân là Quốc sư Vũ Đường đế quốc, thiên tính vốn cẩn trọng. Khi thấy Tam trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành và hắc y nhân đang trong thế giằng co, trong lòng hắn vô cùng hoài nghi: "Chẳng lẽ hắc y nhân kia lại có thực lực chống lại một cao thủ Thần Huyền sao? Không ngờ Tam trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành cũng không dám tùy tiện động thủ!"
Tình thế này, ba người không ai dám động thủ trước.
Nếu vừa rồi Phí Mộng Thần không tới, Tam trưởng lão dù trong lòng lo lắng, hắn cũng sẽ miễn cưỡng xuất thủ. Thậm chí nếu đối phương thật sự là Thần Huyền cường giả, hắn cùng lắm là không cướp được Huyền Đan mà thôi!
Nếu hắn thật sự ra tay, chắc chắn có thể cướp được Huyền Đan!
Bởi vì thật ra, tên thần bí nhân trước mặt so với Chí Tôn Thần Huyền thì hắn chẳng khác gì một con kiến!
Nhưng hiện tại, Phí Mộng Thần đã xuất hiện, khiến cả hai đều không dám xuất thủ!
Tam trưởng lão mà ra tay, chẳng khác nào tự giơ ngực ra cho Phí Mộng Thần đạp! Hơn nữa, lại còn có tên hắc y nhân thực lực thần bí này. Vạn nhất bị hai tên này trước sau giáp kích, tất nhiên muốn không chết cũng khó. Tình hình lúc này quả thật là vô cùng xui xẻo!
Phí Mộng Thần đương nhiên cũng băn khoăn y hệt như vậy, chỉ có điều hắn còn nghĩ sâu xa hơn Tam trưởng lão một chút: "Người có thể chiếm được Huyền Đan làm sao có thể là một nhân vật tầm thường? Tình thế này thật là khó xử vô cùng! Tam trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành còn không dám tùy tiện động thủ, tại sao ta lại tới sớm làm gì không biết chứ? Tại sao ta lại không chờ tới cùng lúc với Thạch Trường Tiếu? Hối hận thật! Vừa hạ xuống đã gặp ngay tình cảnh trước sau giáp kích của hai tên Thần Huyền, thật là con mẹ nó xui xẻo mà!"
Trong ba người này, chỉ có Quân Mạc Tà là đang cố phô trương thanh thế. Dù có chuyện gì xảy ra, hắn cũng không hề lo lắng, bởi Huyền Đan căn bản chỉ là một viên phế đan, mà hắn lại còn có Âm Dương Độn để phòng thân. Trong lòng hắn không ngừng mắng chửi: "Hai tên khuyển Thần Huyền Ưng Bác Không và Thạch Trường Tiếu chẳng lẽ ngã ngựa gãy cổ chết mẹ nó rồi, tại sao giờ này còn chưa xuất hiện? Các ngươi nhanh chân đến đông đủ để ta còn quăng viên phế đan này lên trời coi như cúng cô hồn cho các ngươi xông vào giành giật, sau đó ta ẩn thân xem oánh nhau nào! Ta thật là khinh bỉ hai tên Chí Tôn các ngươi, đường đường là hai người trong Bát Đại Chí Tôn, vậy mà lại còn chậm chân hơn cả Chí Tôn Thần Huyền bình thường!"
Hiện tại hai gã gia hỏa chặn một trước một sau, loại tư vị này thật khó chịu, toàn thân ngay cả một đầu ngón tay cũng không dám cử động, chỉ sợ khẽ động sẽ lộ ra sơ hở, vậy kế hoạch này phải tính sao đây! Ta ta ta, mẹ nó ta đúng là người xui xẻo nhất trên đời này mà!
Mọi chuyện đều đã đoán chắc, chỉ không ngờ loại cuồng nhân chiến đấu như Ưng Bác Không và Thạch Trường Tiếu này cũng đến!
Ba người mắt to trừng đôi mắt nhỏ, mỗi người đều không bị khóa thân hình, thế nhưng cũng không ai dám động đậy, cũng không ai chịu tổn thất gì. Ba người đều đứng quan khán, toàn bộ đều lộ ra phong phạm của tuyệt thế cường giả, nhưng hết lần này đến lần khác lại kiềm chế lẫn nhau, không ai chịu làm kẻ tiên phong!
Quân Mạc Tà chỉ cảm giác mồ hôi lạnh sau lưng tuôn ra ào ào, may mà có màn mưa che đậy, nếu không chỉ sợ sẽ bị hai lão gia hỏa trước mặt phát hiện sơ hở. Quả là cao thủ hàng thật giá thật nha!
Rốt cục...
Xa xa truyền tới hai tiếng kêu đau đớn, rắc rắc hai tiếng tựa hồ như có vật gì bị bẻ gãy. Tiếp đó, một cỗ khí tức cổ xưa kinh khủng lăng không giáng xuống, thanh âm Thạch Trường Tiếu từ xa vọng lại: "Phí huynh, ngươi đã bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy, bây giờ Huyền Đan này là của ta!"
Lời còn chưa dứt, hắc y thân ảnh của Thạch Trường Tiếu đã thoáng hiện giữa không trung, áo choàng đen phất phơ, cứ như xé toạc màn mưa.
"Ha ha ha, Thạch Trường Tiếu, ngươi vui mừng quá sớm rồi đó, Huyền Đan lão tử cũng muốn!" Một thanh âm sói tru vang lên, âm thanh tựa như kim loại va chạm, khi lọt vào tai mọi người, không ngờ lại khiến huyết khí trong người nhộn nhạo, cảm giác khó chịu không sao tả xiết!
Một thân ảnh màu đen từ sát mặt đất bay vút tới, tựa như Thương Ưng kiếm thực giữa không trung. Thân hình duyên dáng, ánh mắt tàn khốc, sắc mặt cô tịch mang vẻ bễ nghễ, phi tốc lao tới, ẩn hiện phong phạm vương giả.
Lại một vị cao thủ trong Bát Đại Chí Tôn tới! Thảo Nguyên Ưng Thần, Ưng Bác Không!
Thạch Trường Tiếu biến sắc, vội vã hạ xuống. Thế nhưng luận về thân pháp, Ưng Bác Không so với hắn còn cao hơn một bậc. Hai người đối diện nhau, bốn mắt lạnh nhạt nhìn nhau, quang mang bùng phát ra tứ phía, tựa như tia chớp xé ngang bầu trời khiến mọi người chứng kiến đều giật mình thon thót.
Xoạt xoạt hai tiếng, Lục trưởng lão và Cửu trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành đồng thời hạ xuống, trong tay mỗi người đều nắm một thanh đoản kiếm, sắc mặt hơi tái nhợt, giống như con chó ăn vụng bị chủ đánh đuổi, rơi xuống sau lưng Tam trưởng lão. Ba người sóng vai mà đứng, trong lòng đều âm thầm cân nhắc!
Tam, Lục, Cửu trưởng lão hợp lại một chỗ, kỳ thực thực lực cũng không yếu hơn Thần Huyền Chí Tôn!
Một lát sau, lại có sáu người phá tan màn mưa lẳng lặng đứng thẳng sau lưng Thạch Trường Tiếu, đúng là mấy người dưới tay Thạch Trường Tiếu.
Dường như người còn chưa tới đủ.
"Nguyên lai các vị tiền bối đã sớm tề tựu tại nơi này. Vãn bối Lệ Kiếm Hồng bái kiến các vị Ngân Thành tiền bối, bái kiến Thạch sư bá, Ưng sư thúc. Vãn bối thay mặt gia sư xin vấn an các vị tiền bối!" Một bạch y nhân trung niên dẫn theo chín bạch y nhân khác chậm rãi bước ra, chính là Lệ Kiếm Hồng cùng nhóm sư huynh đệ của Lý Du Nhiên.
Điều này cũng không kỳ quái, thực lực của bọn họ trong đám người là yếu nhất, cho nên tới cũng chậm nhất.
"Kỳ quái, lão tử cùng Lệ Vô Bi thì có quan hệ gì? Đồ đệ của hắn sao lại gọi lão tử là sư thúc? Các ngươi từ đâu mà nhận bừa chứ?" Ưng Bác Không híp mắt lại, lạnh lùng nói: "Thạch Trường Tiếu, chẳng lẽ ngươi cùng Lệ Vô Bi là sư huynh đệ à?"
Lệ Vô Bi!
Hóa ra nhóm Lý Du Nhiên này là đệ tử của Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi, vị đứng thứ năm trong Bát Đại Chí Tôn!
"Cái đuôi ưng ngốc! Ngươi nói năng vớ vẩn gì đó?" Thạch Trường Tiếu khẽ đảo mí mắt nói: "Mặc dù ngươi cùng Lệ Vô Bi có oán thù, thế nhưng tiểu bối tới vấn an, ngươi lại có thái độ phá hoại như vậy? Còn có phong độ của một Thần Huyền tiền bối hay không! Lão tử như thế nào lại ngang hàng với ngươi chứ!"
"Phi, tính cách của lão tử, không đến lượt ngươi dạy!" Ưng Bác Không hừ hai tiếng, đĩnh đạc hướng về mười người kia, nói: "Bọn tiểu bối các ngươi, khỏi phải làm quen dây dưa làm gì cho tốn nước miếng! Các ngươi hôm nay đã tới đây khẳng định là vì Huyền Đan, đừng nói kêu một tiếng sư thúc, cho dù dập đầu chín cái, Thạch sư bá của các ngươi cũng không đem Huyền Đan nhường cho các ngươi đâu. Tốt hơn hết là thành thành thật thật chuẩn bị đấu võ đi! Không phát hiện ra vị Thạch sư bá này trông thấy Huyền Đan tròng mắt đã lập tức đỏ lên sao? Thật ra với chút thực lực của các ngươi cũng dám tới đây góp vui, lão tử ngược lại muốn đối đầu với các ngươi đó!"
Lệ Kiếm Hồng trong lòng đã sớm hỏi thăm tới mười tám đời tổ tông của Ưng Bác Không rồi, thế nhưng trong miệng lại cười hiền lành, nói: "Tiền bối nói rất đúng." Đã không thừa nhận giao tình này, hắn cũng chẳng cần phải xưng hô sư bá sư thúc gì nữa.
Thực tế, các vị trong Bát Đại Chí Tôn, từ trước tới nay đều xưng hô đối phương là sư thúc, sư bá. Ưng Bác Không này thuần túy là cố tình gây sự, cưỡng từ đoạt lý. Bởi vì trong Bát Đại Chí Tôn, người cô độc vô môn vô phái cũng chỉ có hai vị, mà Ưng Bác Không lại chính là một trong số đó.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.
Đề xuất Huyền Huyễn: Luân Hồi Khốn Kiếp