Chương 178: Đề thăng như thế!
Phía Đông cũng có người đến, nhưng thực lực mạnh nhất cũng chỉ vỏn vẹn ở cảnh giới Thiên Huyền, thật sự không biết tự lượng sức. Đối với Tam ca thì chẳng thể gây ra chút phiền toái nào, chúng ta hãy đi phía Nam.
Lục Trưởng Lão nhìn một đám thân ảnh với lam quang đang từ Đông phương bay tới, lãnh đạm cất lời.
Tam Trưởng Lão gật đầu, song chưởng mở rộng, tốc độ lập tức tăng gấp đôi, phi thân nhanh như lưu tinh.
Lục Trưởng Lão cùng Cửu Trưởng Lão, hai người râu tóc bạc phơ tung bay, đang phi hành giữa không trung thì Lục Trưởng Lão lớn tiếng quát hỏi:
— Băng Phong Ba Ngàn Dặm, Phong Tuyết Chú Ngân Thành! Phía trước có phải là Chí Tôn Thạch Trường Tiếu và Phí huynh Phí Mộng Thần đó không?
Thạch Trường Tiếu đang phi hành chợt đột nhiên khựng lại, ngưng giữa không trung. Ánh mắt vô ba nhìn hai vị trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành:
— Thì ra là các ngươi!
Phí Mộng Thần cũng ngừng lại, cười ha ha nói:
— Thật sự là đã lâu không gặp, không ngờ hôm nay lại có thể gặp Tam, Lục, Cửu ba vị Đại trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành, thật là hân hạnh biết bao!
Hắn tâm tư cẩn mật, khi thấy chỉ có hai vị trưởng lão xuất hiện liền đoán định vị còn lại ắt hẳn đã đi đoạt Huyền Đan, nên lập tức phát ra câu nói này, cũng như một lời nhắc nhở dành cho Thạch Trường Tiếu.
Tuy rằng cho dù Huyền Đan có rơi vào tay hai người thì cuối cùng cũng phải phân cao thấp, nhưng không thể nào để mấy kẻ của Phong Tuyết Ngân Thành này chiếm tiện nghi được. Dù sao thì ba vị Đại trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành cũng đã đạt tới cảnh giới Thần Huyền, nếu đơn đả độc đấu thì ta còn dễ dàng thắng lợi, nhưng nếu bọn họ liên thủ thì khó mà nói trước, đối phương dù sao cũng có tới ba người.
Thạch Trường Tiếu chậm rãi gật đầu, sắc mặt không hề thay đổi, thần quang trong mắt chợt lóe, nhìn hai người lẳng lặng nói:
— Tránh ra!
Cửu Trưởng Lão cười ha hả nói:
— Tránh ra? Chẳng hay hai vị muốn đi đâu? Dù sao mọi người cũng đều là cố nhân, nếu hai vị có việc gấp, cứ thoải mái nói ra, có lẽ hai huynh đệ chúng ta có thể giúp sức một phần.
Thạch Trường Tiếu cười lạnh một tiếng:
— Chỉ bằng các ngươi mà cũng dám ngăn cản ta? Cho dù hiện tại tiểu tử Hàn Phong Tuyết đích thân xuất thủ cũng không dám nói những lời này với ta! Các ngươi thật là to gan!
Tuy mỗi người ở đây ai cũng là cường giả cảnh giới Thần Huyền, nhưng Thạch Trường Tiếu này lại là một trong Bát Đại Chí Tôn, huyền công của hắn đã đạt tới Chí Tôn Thần Huyền cao giai, trong khi Tam, Lục, Cửu của Ngân Thành lại chỉ là Thần Huyền sơ giai. Cho dù người mạnh nhất là Tam Trưởng Lão cũng chỉ là Thần Huyền sơ giai đỉnh phong mà thôi. Sự chênh lệch giữa hai bên tuyệt không nhỏ! Thạch Trường Tiếu đương nhiên có tư cách nói những lời này, nếu không phải hắn cũng có suy nghĩ giống Phí Mộng Thần, cố kỵ ba người đối phương liên thủ, lại sợ Phí Mộng Thần làm ngư ông đắc lợi, hắn đã sớm ra tay rồi!
— Lời của Thạch huynh là sao? Mọi người đều đã không gặp nhau nhiều năm, hôm nay tiết thu mưa lất phất, huyền dạ mê người, cùng nhau ôn chuyện cũ không phải tốt hơn sao? Trong túi của ta còn có tuyết được đặc chế theo bí pháp của Ngân Thành, mọi người cùng ngồi xuống, thưởng thức một ly trà ngon chứ?
Lục Trưởng Lão trợn tròn mắt, ăn nói hàm hồ. Giữa lúc mưa tầm tã trút xuống như trút nước mà từ miệng hắn có thể nói ra hai từ "nhẹ nhàng"; trong màn đêm sấm sét vang trời, hắn lại trơ trẽn nói "huyền dạ mê người", còn mời cố nhân cùng nhau uống trà nữa chứ!
— Ha ha ha...
Thạch Trường Tiếu cất tiếng cười dài, đột nhiên vung tay. Tiếng cười càng lúc càng lớn, giống như tiếng rống của thần long tung hoành thiên địa, cuối cùng hòa vào tiếng sấm ầm ầm giữa không trung, "oanh oanh long long" đinh tai nhức óc!
Một đạo thiểm điện giống như xé rách bầu trời, giáng xuống thành một đường kẻ nối liền thiên địa, chiếu rọi lên khuôn mặt của mọi người, khiến chúng từ từ trắng bệch ra!
Khi tia chớp này phóng ra, Thạch Trường Tiếu mang theo tiếng cười dài bay thẳng tới. Song chưởng vung ra, như nâng hai tòa sơn nhạc khổng lồ, đồng thời tấn công cả hai người Lục Trưởng Lão và Cửu Trưởng Lão!
Tuy hắc y thân ảnh của hắn vẫn lưu lại giữa không trung cách hai người khoảng năm trượng, nhưng song chưởng của hắn đã tới trước ngực Lục Trưởng Lão và Cửu Trưởng Lão.
— Trường Tiếu Kinh Thiên, Nhất Chưởng Động Địa! Quả nhiên không hổ là một trong Bát Đại Chí Tôn!
Lục Trưởng Lão và Cửu Trưởng Lão cùng hét lớn, đồng thời xuất thủ!
Người trong cuộc hiểu rõ bản thân, tuy tất cả mọi người đều là Thần Huyền cảnh giới, nhưng với thực lực cường hãn của Thạch Trường Tiếu, dù cho hai người có liên thủ thì cũng chỉ có thể duy trì thế bất bại trong thời gian ngắn ngủi mà thôi. Một trong Bát Đại Chí Tôn sao có thể dễ dàng đối phó? Thêm vào đó còn có thêm một Phí Mộng Thần đứng một bên rình rập, hai vị Đại trưởng lão Lục, Cửu không dám chậm trễ nửa phần, cùng nhau ngưng kết toàn bộ huyền lực, ra tay đối kháng!
Ầm ầm hai tiếng, dưới một kích của Thạch Trường Tiếu, hai người đồng thời bị đánh văng ra. Nhưng trong lúc văng ra, hai người tay trái nắm chặt tay phải, giữa không trung lộn một vòng đẹp mắt rồi xoay người phá tan màn mưa, quay về vị trí cũ. Soạt soạt hai tiếng vang lên, hai đạo kiếm quang như hoa tuyết hiện ra trong màn đêm.
Hàn Phong Phi Tuyết Kiếm!
Bên trong kiếm quang, trong thiên địa dường như có vô số tuyết hoa tung bay, hàn phong thấu xương!
Thạch Trường Tiếu hưng phấn gào lên một tiếng:
— Vạn Lý Hàn Phong Khởi, Mãn Thiên Tuyết Hoa Vũ! Hàn Phong Tuyết có thể dạy các ngươi bộ Hàn Phong Phi Tuyết Kiếm đến mức này, cũng không hổ là Phong Tuyết Chí Tôn!
Hắn nói xong lập tức tung song chưởng tiếp tục tấn công, vô số kiếm hoa phi tuyết kia cũng không thể chạm được vào người hắn.
— Thạch huynh nói chính xác vô cùng, vì thế thành chủ của chúng ta mới xếp thứ ba trong Bát Đại Chí Tôn!
Lục Trưởng Lão toàn lực vận dụng kiếm pháp, thân hình mờ ảo, kiếm quang hóa thành từng đóa hoa tuyết, vô cùng bá đạo.
— Thật là làm càn mà!
Thạch Trường Tiếu đã bắt đầu tức giận. Lời này của Lục Trưởng Lão chẳng khác nào nói hắn kém xa so với Hàn Phong Tuyết! Mặc dù thật sự là kém rất xa, nhưng dám nói thẳng vào mặt của Thạch Trường Tiếu thì lại khiến hắn mất hết thể diện. Hắn phi hành giữa không trung, xoay người một cách quỷ dị, như một con dơi khổng lồ bình tĩnh treo mình trên không trung.
Đột nhiên, thân ảnh đang bất động của Thạch Trường Tiếu bỗng nhiên bắt đầu chuyển động, vô số tàn ảnh từ thân hình hắn bay ra. Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, giống như trên bầu trời xuất hiện đồng thời vô số Thạch Trường Tiếu, đứng thẳng tắp giữa không trung!
Một tiếng hú dài vang lên, vô số Thạch Trường Tiếu giữa không trung ầm ầm lao xuống, phá nát vô số đóa tuyết hoa được ngưng kết từ kiếm quang!
Đúng lúc này, Phí Mộng Thần cất tiếng hú dài, như một tia chớp xẹt ngang qua thân hình Lục Trưởng Lão, không thèm quay đầu lại mà tiến thẳng về phía ngôi nhà đổ nát!
Thời khắc này chính là cơ hội!
Nếu lúc này Lục Trưởng Lão cùng Cửu Trưởng Lão ra tay ngăn cản Phí Mộng Thần, chắc chắn cả hai người sẽ mất mạng dưới song chưởng của Thạch Trường Tiếu! Cả hai không có cách nào khác đành trơ mắt nhìn Phí Mộng Thần mạnh mẽ vượt qua phòng tuyến của mình. Bọn hắn hiện tại phải toàn lực ứng phó sát chiêu của Thạch Trường Tiếu!
Một mình Quân Mạc Tà đứng giữa phòng, thần thức cường đại của hắn chăm chú phát tán ra xung quanh. Đột nhiên ánh mắt hắn co rút lại, xoát một tiếng, phi thân ra khỏi căn phòng nhỏ. Phía sau hắn bỗng nhiên xuất hiện một lão giả đầu bạc... Căn phòng đổ nát từ từ rung chuyển rồi ầm ầm đổ sụp.
Tam Trưởng Lão nhìn vào khỏa Huyền Đan trong tay Quân Mạc Tà, hòa nhã mỉm cười nói:
— Các hạ, thất phu vô tội, hoài bích có tội; các hạ không nên giữ Huyền Đan trong tay, tốt nhất là giao cho lão phu bảo quản! Lão phu sẽ bảo toàn cho ngươi một mạng, một đan đổi một mạng, rất công bằng đúng không?
— Thật sự công bằng sao? Tính mạng và khỏa Huyền Đan đều là của ta, cần gì đến các hạ bảo toàn! Cao thủ toàn bộ đều tề tụ Thiên Hương Thành, các hạ làm sao có thể đảm bảo cho tính mạng của ta!
Quân Mạc Tà vô cùng khẩn trương, trong lòng đang thầm mắng ầm lên: "Tại sao chỉ có một tên tiến tới? Mấy thằng khác chết hết rồi sao? Chẳng lẽ ta mô phỏng khí tức của Huyền Đan không đúng sao?"
"Ta mặc dù ngoài miệng cứng rắn, đề phòng vạn nhất, nhưng trước mặt là một vị Chí Tôn Thần Huyền cơ chứ! Tin rằng chỉ cần hắn phất tay một cái là Huyền Đan thay chủ ngay lập tức! Chẳng lẽ thật sự cho lão gia hỏa này chiếm tiện nghi lớn thế này sao? Những người khác tại sao chậm như vậy?"
Quân Đại Thiếu cũng đã lầm rồi. Thật ra Tam Trưởng Lão không phải không muốn ra tay mà là hắn cũng đang cố kỵ. Kẻ có thể chiếm được Huyền Đan vào tay làm sao có thể là một kẻ đơn giản? Nếu không, lúc nãy hắn tiến vào phòng vô cùng nhanh chóng như vậy, mà người này lại có thể phát hiện ra từ trước, điều đó đã đủ nói lên rồi!
Thậm chí nếu ra tay đánh chết người này, lại không thể bảo toàn khỏa Huyền Đan. Nếu nhất thời sơ suất mà làm tổn hại khỏa Huyền Đan thì lúc đó mất nhiều hơn được!
— Lão phu là Tam Trưởng Lão của Phong Tuyết Ngân Thành, lão phu nghĩ mình cũng có chút danh tiếng. Chỉ cần ngươi giao ra khỏa Huyền Đan, lão phu đảm bảo ngươi có thể an toàn rời khỏi nơi đây!
Tam Trưởng Lão tiến lên trước một bước, mỉm cười nói:
Tam Trưởng Lão dù sao cũng là Thần Huyền cao thủ, hắn đã nhanh chóng phán đoán người trước mắt thực lực có lẽ cũng không cao. Chỉ cần hắn tiến lên một bước là chắc chắn có thể chế trụ người này!
Nếu lực lượng không đủ thì chỉ còn cách dùng trí! Thứ Quân Mạc Tà muốn chính là hỗn chiến, không phải lỗ mãng đơn đả độc đấu với một vị Chí Tôn Thần Huyền thì chẳng khác nào tìm chết!
Vì thế, Quân Mạc Tà phải dùng mọi cách có thể để kéo dài thời gian, chờ những người khác tiến đến! Trước lúc đó, không thể nào để mất Huyền Đan!
Tâm niệm vừa chuyển, đột nhiên trên người Quân Đại Sát Thủ một đoàn thanh sắc huyền khí hào quang sặc sỡ phát ra. Toàn thân hắn đứng trong mưa như một khối phỉ thúy sáng chói lóa mắt.
— Ngọc Huyền đỉnh phong sao? Ha ha ha, còn lâu mới đủ...
Tam Trưởng Lão lắc đầu, giọng mang vẻ khinh thường. Trong lòng hắn càng lúc càng nắm chắc, người trước mặt mình chỉ là một Ngọc Huyền đỉnh phong bé nhỏ. Kẻ này trong mắt người thường, hoặc ngay cả tại Thiên Hương Thành cũng có thể xem như là một cao thủ, nhưng trong mắt một Thần Huyền như lão, hắn chính là một trò cười, hoặc đơn giản là một con kiến mà thôi!
"Thật sự lúc nãy ta quá cẩn trọng rồi, nếu đã xác định đối thủ có thực lực thế này, ta cũng không cần hắn nói nhảm thêm nữa, trực tiếp cướp đoạt thôi!"
Tam Trưởng Lão tuyệt đối nắm chắc, chỉ cần lão ra tay, tuyệt đối có thể cướp đoạt Huyền Đan vào tay trước khi kẻ kia có thể ra tay phá hủy Huyền Đan!
Nhưng ngay lúc này, hắn lại đột nhiên phát hiện ra một chuyện, một chuyện có thể nói là vô cùng cổ quái!
Mà chính vì việc này mà hắn đình chỉ cước bộ, không thể ra tay!
Bởi vì thanh sắc huyền khí trên người Quân Mạc Tà đột nhiên biến mất, thay vào đó lại là hoàng sắc ảm đạm, sau đó trong nháy mắt lại biến thành thổ hoàng sắc, rồi lại lập tức biến thành kim hoàng sắc! Cuối cùng, không ngờ lại biến thành một màu vàng chói lọi, chiếu sáng cả một góc trời, những hạt mưa cũng trở nên tao nhã, điểm xuyết cho cảnh đẹp như mộng ảo, cao quý mà thanh lịch này!
Đây là chuyện gì xảy ra?
Vì sao một luồng quang mang huyền khí chỉ trong chốc lát từ Ngọc Huyền đỉnh phong biến thành Địa Huyền đỉnh phong?
Tam Trưởng Lão tung hoành giang hồ mấy chục năm, đây chính là lần đầu tiên hắn chứng kiến loại chuyện ly kỳ này. Quả thật chuyện này đã phá vỡ hoàn toàn quy tắc tu vi huyền khí! Kẻ này rốt cuộc đã làm cách nào?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tân tác Bách Luyện Thành Tiên (Dịch)