Chương 185: Cây cũng có thể nói?
Dịch Giả
Thạch Trường Tiếu thấy tâm kế của mình bị Ưng Bác Không nhìn thấu, cũng không tức giận mà bật cười, xoay người né tránh. Đang định nói gì đó thì lại thấy Ưng Bác Không thế tới không giảm, trực tiếp xông vào trận doanh của ba vị đại trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành. Bóng người lóe lên, Ưng Bác Không tựa như phi ưng cấp điện, lại cùng Phí Mộng Thần trong không trung đánh ra ba chiêu. Một tiếng huýt gió dài vang lên, sau đó là một hồi thanh âm bốp bốp thanh thúy. Chín đại đệ tử của Lệ Vô Bi mỗi người đều trúng một cái tát, rồi hô một tiếng xẹt qua người Thạch Trường Tiếu, chạy tới bên cạnh vài vị Thiên Huyền cao thủ. Rầm rầm rầm, cả đám người đều loạng choạng lùi lại.
Ưng Bác Không thuận thế xuất thủ, trong nháy mắt đó, lập tức tập kích hơn hai mươi vị cao thủ nhất lưu, quả nhiên không hổ danh là Tuyệt Thế Thân Pháp, Tuyết Ưng Thập Tam Biến!
Thế công sắc bén, nhanh chóng không phải Lục sư huynh có thể sánh được. Đây mới là cấp bậc của Chí Tôn Thần Huyền, tốc độ cực đỉnh!
Quân Mạc Tà trốn ở một nơi bí mật gần đó, trong lòng trầm trồ khen ngợi: Không hổ là Thảo Nguyên Ưng Thần, quả nhiên tâm tư sắc bén, tuy tính tình lỗ mãng nhưng không hề hồ đồ. Không để cho người khác lợi dụng. Tâm ý lão rất bình tĩnh, quả không phụ cái danh Chí Tôn, không uổng công lão tử tốn hao tâm kế, đại phí chu chương giá họa một hồi!
Ưng Bác Không lần này gây hấn với nhiều người như vậy không nghi ngờ gì đã khiến cả đám người đều tức giận. Dù sao không phải người nào cũng có kiến giải sâu xa. Cho dù là người hiểu rõ đạo lý trong đó, cũng muốn tận lực đánh một hồi, dù sao tìm được Huyền Đan, chẳng khác nào có được cơ hội một bước lên trời!
Tất cả mọi người đều đỏ mắt đánh tới. Không phải vì Huyền Đan thì cũng vì rửa nhục. Không phải vì rửa nhục thì chính là người muốn cướp Huyền Đan! Ưng Bác Không chiếm trọn toàn bộ điều kiện để đám người hợp công. Thế nhưng thần sắc của lão lại tràn ngập hưng phấn, rống to cười dài, lại sử dụng thân pháp tung hoành khắp nơi, hỗn chiến cùng tất cả các cao thủ!
Bóng người lóe lên, Thạch Trường Tiếu cuối cùng cũng cắn răng gia nhập vòng chiến, dùng một tay công tới Ưng Bác Không, tay kia lại mang theo kình khí bén nhọn công tới ba vị đại trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành. Năm người cuốn vào nhau, chia thành ba phe, cục diện trở nên phức tạp.
Thạch Trường Tiếu chung quy vẫn là một người có tâm cơ thâm trầm. Trong nháy mắt hắn đã phân biệt được tình hình chân thực. Những cao thủ thực sự nơi này chỉ có Ưng Bác Không và ba vị đại trưởng lão kia. Nếu như mình thất bại ở bất cứ một mặt trận nào, người còn lại sẽ hưng phấn mà thừa nước đục thả câu!
"Ha ha. Thú vị thú vị!" Phí Mộng Thần cười lớn một tiếng. Vù, một quyền được tung ra, đánh về phía sau lưng Ưng Bác Không, một cước đá lên hông Thạch Trường Tiếu. Hai người nhất tề lóe lên, Phí Mộng Thần hét dài một tiếng, thân ảnh như thiểm điện cũng nhập vào vòng chiến, hướng tới ba vị đại trưởng lão hạ sát chiêu!
Phí Mộng Thần là Quốc Sư một nước, tâm tư há lại như người thường. Hắn trong nháy mắt đã phân biệt được thế cục, cũng nhận ra không thể để cho Thạch Trường Tiếu thất bại bởi bất cứ thế lực nào, nếu không kết cục sẽ lập tức nghiêng về một phe, cục diện cuối cùng sẽ bất lợi. Thực lực của hắn lại vượt trên cả ba phe đang giao chiến, hắn có thể làm cho thế cuộc trở lại trạng thái cân bằng, có thể làm cho trận đấu này kéo dài hết mức có thể!
Sáu vị Quân Tôn Thần Huyền cao thủ cuốn vào nhau, đại chiến một trận, lập tức khiến bầu trời như Thiên Hôn Địa Ám.
Sáu người này, ngoại trừ ba vị trưởng lão Phong Tuyết Ngân Thành ra, còn lại ba người kia đều có ý định của mình. Có thể nói xung quanh là địch, vô luận là ai, tùy thời tùy khắc đều có đao kiếm công kích tới. Trước sau, phải trái đều gặp công kích. Cả đám đều mắt nhìn bốn phía tai nghe tám phương, cứ thấy xuất hiện sơ hở sẽ lao vào, thình lình tập kích...
Từ trước tới giờ sáu vị Chí Tôn Thần Huyền đều kiệt lực khống chế để bản thân không đối đầu trực diện với nhau. Dù sao uy lực của Thần Huyền Cảnh một khi phát ra, chỉ sợ vạn vật phụ cận đều tan thành tro bụi. Cho dù là Thạch Trường Tiếu cũng không ngoại lệ, tuy hắn cũng sớm đã có tâm tàn sát hết đám cao thủ ở đây, thế nhưng vẫn băn khoăn chưa dám ra tay. Dù sao nếu tổn thất mất sáu vị Chí Tôn Thần Huyền cường giả, cái được cũng không đủ bù cái mất. Thế nhưng trận chiến càng lúc càng kịch liệt, uy lực mạnh mẽ dần dần được phát ra, dần dần không còn bị khống chế nữa.
Bóng người chớp động, Ưng Bác Không bắn ngược lại, bịch một tiếng đá bay một vị cao thủ đang đứng xem trận đấu, sau đó lại tiếp tục trở lại chiến đấu, lão ha ha cười khoái trá.
Thân pháp của Ưng Bác Không không chỉ vượt xa mọi ảo diệu, mà cho dù ở trong hỗn chiến vẫn có khả năng tùy ý thoát ly. Ưng Bác Không như người bất khả xâm phạm, không có người nào có thể làm gì được lão, cho dù là Thạch Trường Tiếu cũng không thể!
Lệ Kiếm Hồng mang theo sư huynh đệ chăm chú theo dõi trận đấu, đột nhiên lại thấy một vị cao thủ bên cạnh bị Ưng Bác Không đánh ngã. Sau khi kinh hãi qua đi, hắn liền lùi lại hai bước để tránh móng vuốt ưng, không ngờ bị kình phong đập vào mặt, còn chưa kịp né tránh đã bị ăn một cái tát! Không khỏi vừa giận lại vừa sợ!
Lúc này Ưng Bác Không đã trở lại, liệu hắn sẽ xuất thủ lên người nào?
Ngay lúc này, dưới thế công mãnh liệt đã có vài vị cao thủ quay đầu rời đi. Lệ Kiếm Hồng vừa rồi bị ăn tát, té ngã được đồng bạn nâng dậy, lại thấy một bàn tay khác giáng xuống mình. Hắn gầm lên giận dữ, quyền cước nhất thời đều được tung ra.
Người nọ chính là thủ hạ của Thạch Trường Tiếu, tại Thần Tứ Đế Quốc cũng là một nhân vật có địa vị cao cao tại thượng. Đột nhiên vô duyên vô cớ bị Lệ Kiếm Hồng công kích, sao lại không giận cho được? Hắn gào lên một tiếng, đồng thời năm sáu vị Thiên Huyền cao thủ đều đánh tới. Chín vị sư huynh đệ của Lệ Kiếm Hồng ở bên này mặc dù không biết đã phát sinh chuyện gì, thế nhưng cũng không muốn thấy lão đại mình bị người khác uy hiếp, thậm chí lúc này còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. Dù sao cũng là mấy vị Thiên Huyền cao thủ vây công, cho nên cả đám không hề do dự nữa, rút đao múa kiếm như ong vỡ tổ liền xông ra ngoài. Lập tức một hồi đại hỗn chiến nữa nổ ra!
Âm thầm đánh cho Lệ Kiếm Hồng một cái tát chính là Quân Mạc Tà, Quân đại thiếu gia!
Quân đại thiếu gia thi triển Âm Dương Độn Pháp, cả người lẫn vào màn nước, đột nhiên từ trong lòng đất xuất quỷ nhập thần. Hơn nữa xung quanh đều là hào quang Huyền Khí thất thải rực rỡ, lại được trời đổ mưa rào không ngừng. Hành động của Quân Mạc Tà căn bản không có bất luận người nào phát hiện được!
Lệ Kiếm Hồng cố chấp hò hét, Quân đại thiếu gia tự nhiên không quen nhìn người này, liền bốp bốp hai tiếng, cho người này hai cái tát.
Chỉ nhẹ nhàng như vậy đã khiến hai thế lực đánh nhau đến nỗi kẻ sống ta chết.
Hiện tại phải đợi mục tiêu kế tiếp xuất hiện, Quân Mạc Tà muốn làm tiếp, càng loạn càng tốt, chết càng nhiều càng hay, thế lực khắp nơi suy yếu chính là lúc ta ăn mừng a...
Mọi người càng đánh càng hăng, lại càng dễ trúng chiêu, lửa giận càng bị thiêu đốt. Mới đầu mọi người còn muốn bảo tồn thực lực, sau này còn sức mà tranh giành Huyền Đan. Thế nhưng hiện tại càng đánh càng cay cú, đều dùng hết toàn lực để ứng phó, cảnh tượng lúc này cực kì thê thảm.
Thanh âm chói tai do đao kiếm va vào nhau, hòa cùng tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên. Máu bắt đầu đổ, đao bắt đầu gãy, trận chiến đến lúc này đã bắt đầu trở nên thảm liệt!
"Hống!" Cuối cùng Ưng Bác Không chịu áp lực lớn nhất. Lão từ lúc chào đời cho đến bây giờ mới được một trận chiến đã nghiền như vậy, thế nhưng cũng là lần đầu tiên mất nhiều sức như vậy! Thân pháp của lão không nghi ngờ gì là ảo diệu nhất trong đám người này, thế nhưng thực lực của lão lại chưa hoàn toàn bộc lộ...
Theo tiếng gầm buồn bực này, Ưng Bác Không mở hai tay ra, khí tức cường đại của Chí Tôn không chút che giấu điên cuồng tuôn ra, cơn lốc kình phong từ khắp bốn phương tám hướng cuồn cuộn xoay tròn. Thảo Nguyên Ưng Thần vĩ đại, một trong những Bát Đại Chí Tôn, rốt cục cũng muốn dùng toàn lực rồi!
Thạch Trường Tiếu cười dài một tiếng kinh thiên, Nhất Phi Trùng Thiên như thiểm điện, vững vàng lăng không trên bầu trời. Thân ảnh chớp động, xuất hiện vô số đạo tàn ảnh, thân thể phóng vút đi, khó khăn lắm mới tránh được khí thế như bão của Ưng Bác Không.
Phí Mộng Thần cùng ba vị đại trưởng lão đồng thời phi thân thoát ra! Trong giờ phút này mới thấy rõ sự chênh lệch thực lực của sáu người.
Khí tức cường hãn của hai đại Chí Tôn như thiểm điện lao vào nhau, ầm ầm một tiếng, tựa hồ ngay cả không gian cũng bị xé nát. Cơn mưa rào trên bầu trời cũng đình chỉ, thậm chí bị chấn ngược lên, hóa thành từng làn bụi nước giữa không trung... Cảnh tượng trở nên kỳ ảo mà tàn khốc...
Phạm vi mười trượng xung quanh, tất cả nhà cửa đều sụp đổ, cỏ cây trên mặt đất đồng thời bị cuốn bay, cây cối bất kể loại gì đều bị nhổ bật, bay loạn.
Dưới uy áp kinh hoàng như vậy, khiến tất cả mọi người ở đây đều ngẩn ngơ! Thế nhưng còn một chuyện khiến đám người đang chuẩn bị ứng phó với đòn công kích của hai đại Chí Tôn, và cả hai vị Chí Tôn này, đều trợn mắt há hốc mồm chính là!
Lúc này xảy ra một chuyện cực kì quỷ dị...
Trong tai mọi người, tại một gốc cây vừa bị đánh gãy, tất cả mọi người đều nghe rõ một câu vang lên. Chỉ có ba chữ ngắn gọn nhưng lại có lực, tiếng nói càu nhàu phát ra:
"ĐCM!"
Cây cũng có thể nói sao???
Kế tiếp gốc cây lại "nói" thêm một câu:
"Đánh thì cứ đánh cho tốt đi, một gốc cây thì có cản trở gì cho các ngươi đâu mà nỡ bẻ nó?"
"Là âm thanh của người áo đen kia." Ba trưởng lão bật thốt lên một tiếng kinh hô.
Nguyên lai tên gia hỏa kia ẩn núp ở chỗ này, hèn chi không tìm thấy ngươi.
Trong lòng biết có điều cổ quái, Thạch Trường Tiếu cùng Ưng Bác Không hai đại Chí Tôn đồng thời phi thân nhào tới, oanh một tiếng đem gốc cây này chấn thành nát bấy, bụi gỗ bay đầy trời. Hai người không hẹn mà đồng thời sử dụng âm kình!
Nhưng rất thất vọng là, ở gốc cây này lại không có chuyện gì xảy ra...
Nơi gốc cây rậm rạp ban đầu, bây giờ chỉ còn lại vài mảnh gỗ vụn, thế nhưng mọi người đều xác nhận một điều, không có người nào cả!
Hai đại Chí Tôn đều cảm thấy có phần mất mặt: Trước mặt hai người lại có thể để kẻ khác lén lút thoát đi... Hai người đồng thời nhìn nhau, một lần nữa xuất thủ!
Ẩn mình trong ngôi đại thôn này, có thể làm hai đại Chí Tôn này mất mặt đồng thời trốn đi cũng chỉ có một mình Quân đại thiếu gia mà thôi. Cũng chỉ có đại thiếu gia hắn mới có thần thông bậc này, quả thật là quá Thần Thông Quảng Đại, Huyền Khí bình thường liệu có thể làm ra thủ đoạn như vậy không?
Quân đại thiếu gia một mực kiên trì ẩn mình trong thôn trang, đang lúc hứng trí bừng bừng, phân tích ưu khuyết trong từng chiêu thức, sau đó lại ấn chứng với bản thân, quả thực là một chuyện tốt. Thế nhưng gốc cây lại đột nhiên bị chặt đứt...
Mấy ụ đất, cây cối lớn nhỏ trong thôn vốn có thể ẩn thân đều bị quét sạch. Hắn chỉ cảm thấy phần eo mình như muốn nứt ra, đau đớn không thể chịu được. Hắn cố khống chế để không phải rên lên, thế nhưng với chuyện tai bay vạ gió như vậy sao có thể nhịn tức! Cho nên hắn mới thốt ra một câu chửi.
Mắng xong một câu hắn liền cảm thấy thoải mái được một chút, sau đó xoạt một tiếng liền chui xuống lòng đất...
Các vị Thần Huyền nhất thời đồng thời buông tay, tạm ngừng đại chiến, chẳng thèm cố kị điều gì, lập tức vận toàn bộ công phu bản thân hung hăng giáng xuống vị trí gốc cây.
Ưng Bác Không lúc trước cùng Thạch Trường Tiếu đối chiến, sau đó lại bị ba vị đại trưởng lão liên thủ chịu một kích, rốt cuộc cũng không chịu nổi. Cho nên lúc này ánh mắt lão xoay chuyển. Với tu vi vài trăm năm của lão, tâm kế đương nhiên cũng hơn người, từ trong ngực lấy ra Huyền Đan, lão quát to: "Cái thứ đồ hư này lão tử bỏ!" Bàn tay rung lên, Huyền Đan lóe lên quang hoa bay về phía Phí Mộng Thần.
Phí Mộng Thần vốn đã có ý định từ bỏ Huyền Đan, đột nhiên thấy "của trời cho" tất nhiên là mừng rỡ, thả người toan tiến lên, lại nghe thấy phía sau mình vang lên tiếng gió...
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương phong vân.
Đề xuất Đô Thị: Ta, Súng Thần