Chương 201: Phong Lâm chi chiến
**Dịch giả: Noland**
– Tốt! Con nhớ cẩn thận.
Quân Vô Ý lập tức tán thành. Hắn biết cháu mình đã phát hiện ra điều gì đó, đi theo tất có đạo lý của riêng nó. Giờ đây, Quân tam gia vô cùng yên tâm với cháu mình. Việc lo lắng cho hắn chỉ tổ phí công, chi bằng quay về xem đám vệ sĩ luyện công, luyện kiếm còn hơn.
Mấy hôm trước, Quân Mạc Tà thần bí đưa cho Quân Vô Ý một cuốn kiếm phổ, nói là mình vô tình có được bí tịch. Ban đầu Quân Vô Ý còn cười nhạt tỏ vẻ không tin, nhưng vừa lật vài trang kiếm phổ đã lập tức bị cuốn hút. Kiếm pháp ấy tàn nhẫn, tinh diệu, ngay cả Quân Vô Ý cũng chưa từng thấy qua. Lối kiếm này không theo quy tắc nào, ẩn chứa vô số chiêu sát thủ, chỉ cần nhìn kiếm phổ thôi cũng đã thấy không khí thê lương, địch chết ta sống, có đi không về.
Tuyệt sát không do dự!
Một chiêu phân định sinh tử, kiếm đã xuất vỏ thì không tắm máu quyết không về. Đây chính là một trong những bí kíp võ công mà Quân Mạc Tà kiếp trước đã luyện tập, nay hắn lấy ra chỉnh sửa rồi giao lại cho Quân Vô Ý. Đối với Quân Vô Ý, một người *thân kinh bách chiến*, một *Huyết Y Đại Tướng* với nội tâm đầy nhiệt huyết và sự tàn nhẫn, bộ kiếm pháp kia quả đúng là vô cùng thích hợp, không gì sánh bằng. Cứ như thể nó sinh ra là dành cho Quân Vô Ý vậy. Bởi vậy, mấy ngày nay Quân Vô Ý lao vào luyện tập như si như cuồng.
Hai chú cháu chia tay nhau.
Quân Mạc Tà có chút ngạc nhiên. Cuộc chiến tranh đoạt *Huyền đan* đã kết thúc, các cao thủ hàng đầu tụ tập tại Thiên Hương Thành cũng đã tản đi bảy, tám phần, nhưng sao Ưng Bác Không vẫn chưa rời đi? Hắn ở lại để làm gì? Dĩ nhiên, Quân đại thiếu gia là người hiểu rõ đầu đuôi sự tình nhất. Mục đích của Ưng Bác Không từ đầu đến giờ không phải vì viên *Huyền đan* đó, mà chỉ là để tìm đối thủ phù hợp để giao đấu. Nếu không, với tu vi của lão, ngay từ đầu đã có thể ung dung cướp lấy viên *Huyền đan* rồi đi xa ngàn dặm. Mà tất cả mọi người ở đó cũng không có khả năng ngăn cản được, ngay cả hai vị *Đại Huyền Thú Vương* đang rình rập như chim sẻ chờ mồi ở phía sau cũng không kịp trở tay.
Nếu vậy, hôm nay lão lại định làm gì đây? Chẳng lẽ trong Thiên Hương Thành còn có chuyện gì đủ sức khiến lão động tâm ư? Hay là trong thành này có cao thủ nào xứng tầm với lão chăng?
Từ lúc gặp Ưng Bác Không, Quân Mạc Tà đã hao hết tâm tư để thu hút sự chú ý của đối phương, hòng tìm hiểu phương thức sử dụng viên *Cửu Cấp Huyền đan*. Có thể nói hắn đã dùng đủ mọi thủ đoạn: đầu tiên là trắng trợn thổi phồng để lấy *hảo cảm*, rồi sau đó dùng rượu ngon để kết mối *nhân duyên*, quả thật là dụng tâm vô cùng cực khổ. Nhưng sau nhiều biến cố đột ngột xảy ra, hắn phải sớm khởi động kế hoạch. Rồi một loạt các cao thủ *Thiên Huyền*, *Địa Huyền* và cả *Chí Tôn Thần Huyền* đều kéo tới. Mọi chuyện vượt quá sự dự đoán của Quân đại thiếu gia, khiến hắn bận rộn ứng phó không ngừng.
Sau khi cuộc chiến tranh đoạt *Huyền đan* kết thúc, hành động của hắn nhanh chóng có những biến đổi mới để phù hợp với tình thế hiện tại. Quân đại thiếu gia kiểm tra lại kết quả, bỗng phát hiện nếu có được sự ủng hộ của *Thiên Phạt Thú Vương* thì vị trí vốn đã an bài cho Ưng Bác Không cũng không còn cần thiết nữa. Bởi vậy có thể nói, kế hoạch dù tinh vi đến đâu cũng không thể nào tránh khỏi những biến cố bất ngờ. Trong lòng Quân đại thiếu gia có chút *ủy khuất*: ta tốn công bỏ sức an bài bố cục tinh diệu đến vậy, tại sao lại không có một chút tác dụng nào chứ? Lẽ nào lại như vậy? Chết tiệt, thật là quá uất ức mà!
Vốn dĩ trong lòng hắn đã bực mình vì chuyện này, vốn nghĩ vị *cao nhân chí tôn* Ưng Bác Không đột nhiên biến mất sẽ rất khó tìm lại. Không ngờ bỗng dưng lần thứ hai lại thấy được thân ảnh của lão, Quân Mạc Tà vốn là người không chịu thiệt bao giờ, há lại để xổng cơ hội này sao? Quân đại sát thủ lập tức lao theo với tốc độ cao nhất.
*Khinh công* của Quân đại thiếu gia so với những người đồng cấp chắc chắn là đứng đầu. Nhưng dù hắn cố gắng đến mấy cũng khó có thể theo kịp tốc độ cực nhanh của Ưng Bác Không, người được mệnh danh là *Thần Ưng* của thảo nguyên. Không phải *Thân pháp Khinh công* của Quân đại sát thủ có vấn đề, mà chính là vì tu vi *Huyền khí* của hắn quá kém. Tuy gần đây đã thăng tiến rất nhiều, nhưng *Huyền khí* cũng mới chỉ tương đương với *Kim Huyền sơ giai* mà thôi. Nhưng Quân đại thiếu gia rất tự tin, chỉ cần có thể đột phá tầng thứ hai của công pháp, thì hắn tin chắc rằng tu vi của mình có thể tương đương với cấp *Địa Huyền* của thế giới này.
Nhưng chuyện đó để sau này hãy bàn đến. Giờ đây, thân ảnh của *Thần Ưng* thảo nguyên đã mất hút, nhưng Quân đại sát thủ vẫn không buông tha. "Chim bay để dấu, người đi để vết". Quân đại thiếu gia dựa vào trực giác của chính mình cộng với những dấu vết hiếm hoi để lại, nhìn về phía Ưng Bác Không biến mất rồi tung mình đuổi theo.
**Rừng phong phía nam thành.**
Giờ đã là cuối thu, ánh *tà dương* tịch mịch dần tắt, chiếu lên tán lá phong khiến phong cảnh như nhuộm một màu máu. Gió thu khẽ rít gào, toàn bộ rừng phong như biển máu đang sôi lên, cuồn cuộn không ngừng, phập phồng không ngớt. Hàng nghìn hàng vạn chiếc lá phong đỏ sẫm vô lực kháng cự lại cơn gió thu hiu quạnh, xoay tròn trong gió rồi nhẹ nhàng đáp xuống, tựa như giữa đất trời mênh mông rơi xuống vô số hạt *huyết châu*, đẹp đến não nùng…
Chiều tà ứa máu!
Trước rừng phong, một người mặc quần áo màu xanh thẫm, đứng đón gió. Hắn lặng lẽ đứng đó, nhưng toàn thân như đại dương ngập sóng, gào thét quay cuồng, cuồn cuộn không ngừng, không dứt. Kết hợp với biển máu phía sau, một màu đỏ quạch cùng một mảng xanh lam hòa vào nhau, hình thành nên khí thế siêu nhiên pha chút quỷ dị.
Mái tóc hắn tung bay trong gió, dường như mang theo cả màu xanh thẫm của bầu trời. Vô số lá phong đỏ xoay quanh đỉnh đầu hắn, nhưng không một phiến lá nào có thể chạm vào những sợi tóc xanh thẫm ấy. Ánh mắt bình tĩnh, không buồn không vui, không chút khát vọng, không chút chờ đợi, không hề kinh hoàng, không hề sợ hãi.
Hải Trầm Phong!
Vì chuyện của bằng hữu, Hải Trầm Phong rốt cuộc đã phải đến. Dẫu có đổi cả sinh mệnh, cũng khó có thể địch nổi *cường giả*. Hắn đau đáu nhìn về phía đông, nơi xa thẳm chân trời, đó là *cố hương* của mình: *Lam Quang Hải*. Ở đó còn có sư phụ của mình: *Uý Lam Chí Tôn*.
Nhưng sau trận chiến này, ta còn có cơ hội trở về sao? Trong mắt Hải Trầm Phong dường như có sóng cuộn trào dâng.
Một tiếng hú xé toạc không gian, gió thu nơi chân trời bỗng dưng mạnh dần, một cỗ *uy áp* bá đạo như muốn dời non lấp biển điên cuồng đột nhiên xuất hiện, giống như từ trong *hư vô* mà ồ ạt ập tới. Hai mắt Hải Trầm Phong khẽ nhíu lại. Trong chốc lát, *Huyền khí* màu xanh da trời trên toàn thân hắn tăng lên ầm ầm, hai chân giống như mọc rễ, vững như bàn thạch gắn chặt xuống đất. Nhưng tóc và áo bào của hắn đều bay phần phật trong gió, giống như muốn rời khỏi thân mà trôi tuột đi. Rừng phong sau lưng hắn đồng loạt nghiêng về phía sau, như đang có một cơn cuồng phong ập tới. Hàng nghìn hàng vạn chiếc lá đỏ, bất kể là đã rơi rụng dưới đất hay chưa lìa cành, trong nháy mắt theo cơn gió cuồn cuộn thổi giống như một đám mây đỏ bay dạt đi, trong chốc lát đã nhuộm đỏ hơn nữa bầu trời.
Biển máu và sóng xanh bỗng dưng tách rời nhau ra. Rừng phong vẫn là rừng phong, Hải Trầm Phong vẫn là Hải Trầm Phong, cả hai không hề còn một mối liên hệ nào nữa. Hải Trầm Phong trở thành một *cô linh* đứng giữa đất trời bao la, không có bất kỳ thứ gì có thể trợ lực cho hắn.
Trước đó, Hải Trầm Phong đã hao tâm tốn sức để xây dựng cho mình một *bố cục thiên thời địa lợi nhân hòa*, nhưng trong phút chốc bối cảnh đó đã biến mất hoàn toàn. Hải Trầm Phong biến sắc, tay siết chặt chuôi kiếm, ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng vào *hư vô*.
*Đại địch*!
Người còn chưa hiện thân, mà chỉ bằng khí thế đã nhẹ nhàng chia cắt biển máu rừng phong mà Hải Trầm Phong khổ công xây dựng thành đôi mảnh. *Uy thế* cỡ đó, Hải Trầm Phong chưa thấy bao giờ.
Hô!
Một đạo *thân ảnh* màu đen phất phơ giữa không trung, cách mặt đất khoảng mười trượng. Ngay khi *thân ảnh* ấy vừa dừng lại trong chớp mắt, thân hình hắn khẽ lay động, bỗng xuất hiện trước mặt Hải Trầm Phong. Mà lúc này, tàn ảnh của hắn vẫn còn dừng lại ở vị trí mười trượng trên không trung. Đây chính là *Thương Ưng Hành Không*!
Tóc dài phủ quá vai, *mi* như núi xa, mắt như *thiểm điện*, mũi ưng bạc thần, khuôn mặt thon gầy. Cả người hắn dường như là một thanh *tuyệt thế thần binh* xé ngang trời, tản ra *sát khí* ngập trời, giống như *Thần Ưng* giáng xuống, *quân lâm thiên hạ*. Nhưng chỉ một khắc sau nhìn lại, lại bỗng thấy hắn giống như một ngọn núi cao sừng sững, ngạo nghễ mặc cho gió sương dãi dầu năm tháng.
– Các hạ chính là người đã *khuynh đảo Kim Dương Bang*?
Hải Trầm Phong hít một hơi thật sâu, *thanh âm* có chút tắc nghẹn. Trực giác của một *Thiên Huyền cao thủ* cho hắn biết, con người trước mặt này mình không thể chống lại được.
– Ngươi chính là người mà Kim Phong Liệt nhờ cậy? Tu vi cũng đạt đến *Thiên Huyền* quả là không tệ, không tệ!
Hai mắt của *Hắc bào nhân* đảo qua, Hải Trầm Phong cảm thấy trên mặt như bị dao cắt. Trong lòng không khỏi hoảng hốt: *Huyền khí ngưng hình, vô kiếm hư đao*. Người có thể đạt đến cảnh giới này, ít… ít nhất phải là tu vi *Thần Huyền*!
Dù là một *cường giả* đã bước chân vào ngưỡng cửa *Thiên Huyền* như Hải Trầm Phong, trong lòng hắn cũng có cái cảm giác không biết nên khóc hay cười. Đúng là hắn đã nghĩ người này rất cao minh, mình cũng khó lòng địch lại. Nhưng ngàn vạn lần không ngờ rằng lại cao đến mức này, ngay cả ngửa mặt trông lên cũng hết sức chật vật. *Thực lực* của người này chỉ sợ sư phụ của mình là *Uý Lam Chí Tôn* cũng chưa chắc thắng nổi. Mà người có tu vi như thế, đương thời có thể đếm trên đầu ngón tay, người này rốt cuộc là ai?
Sở dĩ không biết nên khóc hay cười, cũng bởi vì, nếu người này là *cao nhân*, lẽ nào lại đi gây sự với một *hắc bang* nhỏ nhoi chứ? Nếu người này chỉ cần lộ ra chút ý mời chào, hay coi trọng Kim Phong Liệt, thì Kim Phong Liệt đã mừng đến phát khóc, vứt bỏ *thân bằng quyến thuộc*, xin theo làm *môn hạ*. Vậy mà lúc này lại kết *thù oán* với người này, cuối cùng còn kéo cả mình vào chuyện này!
Rốt cuộc đây là chuyện gì?
*Hắc bào nhân* cười lạnh lùng:
– Chỉ là *Thiên Huyền trung giai* mà còn dám hạ *chiến thư* cho lão phu? Ha ha, tốt, tốt, quả là có *khí phách*.
– Vì nghĩa phải làm. *Núi đao biển lửa* cũng không quay đầu!
Hải Trầm Phong chậm rãi nói, hai tay ôm quyền:
– Có gì *mạo phạm*, xin *tiền bối bao dung*. Nếu đã đến, xin mời *tiền bối ban chiêu*!
– Trong từ điển của ta không có hai chữ *bao dung*,
*Hắc y nhân* cười quái dị, *thanh âm* khác thường như tiếng ưng huýt giữa trời cao:
– Chuyện lúc trước với ta mà nói đã kết thúc từ lâu. Chuyến đi đến Thiên Hương Thành này rất có ích cho ta, thu hoạch được nhiều thứ, vốn cũng đã đến lúc phải đi. Làm gì có hứng thú bận tâm đến cái Kim Dương Bang chó má này, nhưng bọn chúng lại quấy rầy hết lần này đến lần khác. Nhận được *chiến thư* của ngươi, đúng là *tạo hóa trêu ngươi*.
*Hắc bào nhân* ngửa mặt lên trời kêu to một tiếng:
– *Diêm Vương* bảo ngươi *canh ba* chết, ai dám để ngươi sống đến *canh năm*?
– Nếu mọi chuyện đã qua, cớ sao *tiền bối* lại không chịu buông tha?
Hải Trầm Phong thở dài, trầm giọng nói:
– Chuyện mà *tiền bối* nói, có phải là việc tranh giành *Huyền đan* đêm trước phải không?
*Hắc bào nhân* hừ một tiếng. Khốn kiếp, không nói đến thì thôi chứ đã nhắc thì ruột gan lên đầu. Mí mắt khẽ chớp, lão nói:
– Việc đã qua thì không đánh được sao? Bớt nói nhảm đi. Hôm nay để lão phu *giáo huấn* ngươi một chút. Cho ngươi hiểu được, đụng phải người không nên chọc thì phải trả cái giá lớn chừng nào.
*Dị Thế Tà Quân*Tác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: *Thiên Hương Phong Vân*.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)