Chương 208: Về sau ngươi cứ gọi hắn là sư tỷ là được!

Chương này là chương nợ hôm qua!

— Không phải gọi ngươi, chẳng lẽ gọi quỷ?

Quân Mạc Tà chẳng chút thương hương tiếc ngọc, trừng mắt hỏi:

— Ngươi tên gì?

— Ta... ta gọi Hàn Yên Mộng, ta... ta... rất lợi hại, ngươi không nên đánh ta!

Tiểu nha đầu sợ tới mức lắp bắp, khuôn mặt nhỏ nhắn như ngọc trắng bệch, quên mất tu vi Huyền Khí của mình cũng không hề thấp.

Từ khi sinh ra đến nay, nàng lúc nào mà chẳng được người khác cung kính thương yêu, làm gì gặp qua kiểu người mạnh mẽ bá đạo thế này? Tên này quả thật là sự kết hợp của một kẻ lưu manh vô lại và du côn siêu cấp!

Tiểu cô nương thực sự sợ hãi!

Ai mà ngờ được nàng nhất thời ham vui trốn ra từ Thịnh Bảo Đường đi du ngoạn, lại có thể gặp phải tên ác ma này? Trong lòng tiểu nha đầu hiện đã kinh hãi tột độ, trong đầu không khỏi tưởng tượng vô số thảm cảnh mà mình có thể phải trải qua, khiến nàng run rẩy.

Quân Mạc Tà trừng mắt:

— Hàn Yên Mộng? Tên tiểu tử kia là người của Phong Tuyết Ngân Thành, vậy ngươi chắc cũng vậy phải không? Đúng rồi, Hàn Yên Dao là gì của ngươi?

— Nàng... nàng... là tỷ tỷ của ta, ngươi không nên đánh ta, tỷ tỷ của ta rất lợi hại đó!

Hàn Yên Mộng run rẩy đáp, mục đích của lời này vô cùng đơn giản: không bị hành hạ!

Quân Mạc Tà thầm nghĩ: "Thì ra đây chính là vị tiểu công chúa của Phong Tuyết Ngân Thành mà lần trước Mạc Tuyết Đồng nói tới! Cũng chính là Tiểu Di của Tam Thúc! Nếu nghiêm túc mà nói, đây chẳng phải là trưởng bối của ta sao?"

— Đây là con chó mà nhà ngươi nuôi sao?

Quân Mạc Tà chỉ vào Tiêu Phượng Ngô đang thảm hại nằm trên mặt đất hỏi.

— Không... không... không phải!

Hàn Yên Mộng vội vàng lắc đôi tay nhỏ nhắn, nói:

— Hắn không phải là con chó nuôi trong nhà ta!

Quân Mạc Tà cũng không đợi tiểu cô nương này nói xong đã ngắt lời:

— Ta nói chẳng trách không chút gia giáo, thì ra là một con chó hoang!

Tiểu cô nương lại vội vàng xua tay phủ nhận:

— Hắn cũng không phải là chó hoang, hắn... hắn... là người mà, hắn là sư huynh của ta, họ Tiêu, tên là...

— Hắn sao lại là người? Ta không nhìn ra có điểm nào là người cả! Hắn chính là một con chó!

Quân Mạc Tà lại một lần nữa ngắt lời nàng, thuận tiện giơ tay lau mặt. Trên tay hắn toàn là máu tươi của Tiêu Phượng Ngô, vết máu dây khắp mặt, càng tăng thêm vẻ dữ tợn kinh khủng:

— Ta nói hắn là chó thì hắn chính là chó, một con chó không được dạy dỗ! Hiểu chưa?

— Không... không... không mà, hắn... hắn... hắn thực sự không phải là chó mà!

Tiểu cô nương từ nhỏ tới lớn sống an nhàn sung sướng, làm gì đã gặp loại người ngang ngược như Quân đại thiếu? Lòng hoảng ý loạn, chẳng biết làm sao cho tốt thì bỗng linh cơ chợt lóe, buột miệng thốt ra:

— Ngươi... ngươi... nhìn xem, hắn... hắn... không có đuôi mà, chó thì phải có đuôi, hắn là người đó!

Quân Mạc Tà giật mình, không nén nổi bật cười ha hả:

— Đó là vì ngươi không biết, cái đuôi của hắn đã bị người ta chặt mất rồi, nếu không hắn làm sao có bộ dạng lòng chó dạ người thế này!

Quân Mạc Tà nói xong không khỏi liếc mắt nhìn Tiêu Phượng Ngô, không ngờ phát hiện có điểm kỳ lạ.

Quân Mạc Tà suy nghĩ trong lòng: "Bị ta đánh thảm thương thế này mà hắn vẫn còn thở đều đặn, lồng ngực vẫn phập phồng không ngớt, những ngón tay cũng bắt đầu khẽ nhúc nhích, dường như có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào! Theo lẽ thường, tên tiểu tử này tu vi có hạn, làm sao có thể phản ứng tốt như thế? Ắt hẳn có điều kỳ lạ!"

Quân Mạc Tà chậm rãi bước tới trước Tiêu Phượng Ngô, cau mày dò xét vài lần, đột nhiên hắn vung tay xé rách áo trước ngực Tiêu Phượng Ngô. Hắn liền thấy tên tiểu tử này đang mặc một kiện nhuyễn giáp óng ánh ngân quang. Quân Mạc Tà ra sức xé thử, lại chẳng hề hấn gì!

— Đồ tốt thật!

Quân đại thiếu nói nhỏ, không chút khách khí tháo ngay kiện nhuyễn giáp ra, sau đó giơ lên, nhặt thanh kiếm dưới đất mà dùng sức đâm vào kiện nhuyễn giáp này. Chỉ thấy mũi kiếm khẽ nhún, toàn bộ lực đạo hóa giải dễ dàng, nhuyễn giáp không hề hư hao nửa phần.

"Không ngờ trên người tên tiểu tử này lại có bảo vật như thế! Nếu không 'giúp' hắn cất giữ cẩn thận, há chẳng phải uổng công sao!" Quân Mạc Tà vừa nghĩ là ra tay ngay, hắn lại nhào tới ra chân đá tay đấm túi bụi. Chốc lát sau Tiêu Phượng Ngô liền bất động hoàn toàn. Tuy nhiên Quân đại thiếu biết rõ, hắn ra tay rất chuẩn, tiểu tử này chỉ bất tỉnh nhân sự, tạm thời không thể tỉnh lại mà thôi!

Hàn Yên Mộng muốn tiến lên cứu trợ sư huynh, nhưng lòng hoảng ý loạn. Vừa tiến lên đã bị Quân Mạc Tà không chút thương hương tiếc ngọc, trực tiếp tát vào mặt nàng. Nàng chỉ biết ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc nức nở, nước mắt tuôn như mưa rào.

— Đây là cái gì?

Quân Mạc Tà trừng mắt nhìn Hàn Yên Mộng. Muốn làm kẻ ác thì phải làm cho trót.

— Tuyết Huyền Tàm Giáp!

Hàn Yên Mộng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, trong lòng thầm mắng: "Kẻ vô sỉ này, da thịt trên người hắn lại còn mịn màng hơn cả ta! Đã khỏa thân làm trò hề, lại còn chẳng chút phong độ, ra tay đánh nữ nhân! Thật là bất nhân bất nghĩa mà!"

— Tuyết Huyền Tàm Giáp sao, quả nhiên là thứ tốt! Cũng được, cũng được!

Quân Mạc Tà thích thú lật đi lật lại kiện nhuyễn giáp mà xem xét.

Hàn Yên Mộng khẽ bĩu môi, nhưng vừa động lại chạm vào vết đau, khiến nàng không nén được nước mắt lại lăn dài.

Tuyết Huyền Tàm Giáp này đương nhiên là một bảo vật trên đại lục, nhưng trong Phong Tuyết Ngân Thành, Tuyết Huyền Tàm Giáp tuy quý hiếm, nhưng cũng không phải là bảo vật độc nhất vô nhị. Phong Tuyết Ngân Thành còn vô số kỳ trân dị bảo cao cấp hơn gấp bội. Kiện Huyền Tàm Giáp này đối với kẻ nhà quê trước mắt chắc hẳn là bảo vật hiếm thấy, nhưng nếu hắn biết trên người nàng còn có thứ quý giá hơn thì...

— Phải chăng trên người ngươi còn có thứ tốt hơn phải không?

Quân Mạc Tà tựa hồ không nhìn nàng, nhưng biểu cảm trên mặt tiểu nha đầu sao có thể qua được mắt hắn? Dẫu sao lịch duyệt giang hồ của tiểu nha đầu quá non kém, lại lén bĩu môi đúng lúc này. Dù chỉ là động tác bản năng, có chút ẩn ý, nhưng sao có thể qua mắt Quân đại thiếu? Hắn đương nhiên nhận ra ngay sự khinh miệt trong đó.

Vừa lên tiếng hỏi, Quân Mạc Tà đã tiến sát lại gần Hàn Yên Mộng.

— Tuyết Huyền Tàm Giáp là quý giá nhất rồi, trên người ta không có gì quý đâu!

Hàn Yên Mộng hoảng sợ hé mắt nhìn khuôn mặt bê bết máu của Quân Mạc Tà càng lúc càng lớn trước mắt, sợ tới mức suýt ngất xỉu. Nàng cố nhịn không nói ra. Bởi nếu lỡ lời, tên nhà quê này nhất định sẽ cướp đoạt bảo vật kia của nàng. Mất một kiện Tuyết Huyền Tàm Giáp thì không sao, nhưng nếu mất đi thứ kia thì...

— Thật không? Hắc hắc hắc...

Quân Mạc Tà liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới, khiến Hàn Yên Mộng nổi hết da gà, không nén được giơ hai tay ôm chặt ngực.

— Yên tâm đi, ta biết trên người ngươi còn có một kiện Tuyết Huyền Tàm Giáp khác, nhưng ta là người có đạo đức, đương nhiên không cướp đoạt đồ vật của nữ nhân!

Quân Mạc Tà nhìn nàng mà trong lòng vô cùng khó chịu: "Nếu sau này có thể tiêu diệt thế lực Tiêu gia tại Phong Tuyết Ngân Thành, sau bao sóng gió, chuyện của Tam Thúc và Hàn Yên Dao thành sự, mọi người trở thành người trong nhà, chẳng phải tiểu nha đầu trước mắt này sẽ là trưởng bối của ta sao? Chẳng lẽ ta phải gọi nàng là Tiểu Di hay Tiểu Cô Cô? Mẹ kiếp! Thật là bất công! Một kiện Tuyết Huyền Tàm Giáp tốt như thế mà không thể cướp, thật sự quá bực mình!"

Quân Mạc Tà giơ tay tự nhéo mạnh mặt mình, như trút sự bất mãn trong lòng. Hàn Yên Mộng thấy vậy thì hoảng sợ kêu to một tiếng. Quân Mạc Tà cười ha ha nghênh ngang mà đi:

— Hàn cô nương, tên tiểu tử kia, sau này ngươi cứ gọi hắn là sư tỷ là được, đừng gọi sư huynh nữa! Ha ha ha...

Tiểu nha đầu Hàn Yên Mộng rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm. Tên ác nhân bá đạo cuối cùng cũng rời đi. Nàng mới tạm yên lòng, nghĩ tới mà sợ, bất giác đưa tay vỗ vỗ bộ ngực lép kẹp của mình. Thở ra một hơi dài, đôi lông mày nàng chợt nhíu chặt, bởi nàng nhớ lại lời tên ác nhân kia trước khi đi:

— Tại sao lại thế nhỉ? Rõ ràng đây là Tiêu sư huynh của ta, sao hắn lại muốn ta gọi là sư tỷ? Thật khó hiểu! Hắn đúng là kẻ điên, nhưng lại là một tên điên có tu vi cao cường! Mà tu vi cao thì sao chứ, hắn chắc chắn là một tên không bình thường!

Hàn Yên Mộng mở to đôi mắt tròn xoe, trầm tư một hồi vẫn không có lời giải đáp. Nàng thì thào tự hỏi, cuối cùng đi đến kết luận: Suy nghĩ của kẻ điên, không thể dùng lý lẽ của người thường mà phán đoán! Ta không muốn chấp nhặt với kẻ điên!

Gió thu nổi lên khắp nơi, Tiêu Phượng Ngô thương thế không nhẹ, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy. Hàn Yên Mộng chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, nên hoàn toàn không biết phải làm sao, chỉ ngây người đứng nửa ngày, lòng vẫn thấp thỏm lo sợ. Đúng lúc này lại xuất hiện một hiện tượng cực kỳ quỷ dị: Sau khi cơn gió thổi qua, cả mảng rừng rậm này chậm rãi hóa thành tro bụi. Từ lá cây, đến cành cây, rồi thân cây, tất cả dường như được làm từ giấy, cứ theo từng cơn gió thổi qua mà âm thầm lặng lẽ tan biến vào thiên địa!

Hàn Yên Mộng kinh hãi tới mức há hốc miệng, mở to mắt nửa ngày trời, rồi tiếng hét chói tai mới vang vọng. Nàng quay người bỏ chạy, nhưng chợt nhớ tới Tiêu Phượng Ngô vẫn đang hôn mê bất tỉnh nằm thẳng cẳng ở đó, chẳng khác nào một người đã chết, có thể tắt thở bất cứ lúc nào. Nàng liền nghiến răng quay lại, cố nén hoảng sợ, vác Tiêu Phượng Ngô lên rồi cấp tốc chạy như bay về phía cửa thành. Lòng nàng hoang mang rối loạn, dù cõng theo một người nhưng tốc độ vẫn vô cùng nhanh nhẹn.

Lòng tiểu nha đầu giờ đây chỉ nghĩ đến một chuyện: Gặp quỷ rồi!

Hiện tại Quân Mạc Tà đương nhiên sẽ không giết Tiêu Phượng Ngô. Giết chết Tiêu Phượng Ngô tuy có khoái cảm báo thù, nhưng về lâu dài mà nói, việc này chẳng hề có lợi.

Đối với Tiêu gia mà nói, một hậu bối như Tiêu Phượng Ngô lại có thể cùng Tiểu công chúa Ngân Thành du ngoạn khắp nơi, điều này cho thấy dụng tâm của Tiêu gia trong việc này là vô cùng rõ ràng.

Nói cách khác, Tiêu Phượng Ngô chính là một tên tiểu tử được Tiêu gia vô cùng sủng ái, cũng là một nhân vật kiệt xuất được trọng vọng. Nếu không, làm sao có thể cho phép hắn theo đuổi Tiểu công chúa Ngân Thành? Một người như vậy, thực lực tuy không cao, nhưng sao lại có được may mắn này?

Để lại cho hắn một mạng, biết đâu sau này, đến thời điểm mấu chốt, có thể dùng để đối phó với Tiêu gia. Ngược lại, nếu tùy tiện triệt hạ con cháu Tiêu gia, e rằng sẽ khiến mấy lão gia hỏa Thần Huyền nổi điên mà cắn xé thì phiền phức lớn.

Đánh rắn đương nhiên phải đánh dập đầu, nhưng nếu chưa chắc chắn có thể một kích đoạt mạng thì không nên vọng động. Nếu cố chấp ra tay, tất sẽ bị phản phệ thê thảm.

Thực lực hiện tại của Quân gia còn chưa đủ để chống lại sự phản phệ tàn khốc này.

Giữ lại cái mạng chó của hắn, biết đâu sau này lại có thể phát huy hiệu quả lớn.

Quân Mạc Tà cứ thong thả bước đi, gió hiu hiu thổi qua hai chân hắn. Thật là nói không nên lời, dưới lớp áo choàng chẳng hề mặc gì, đương nhiên "cái đó" cứ tự do đung đưa theo mỗi bước chân, đúng là như câu:

*Phong xuy nhị đản đản tự lương, phong xuy thí thí thấu tâm hàn!*

(Nghĩa: Gió lùa hai bi lạnh thấu xương, rắm đánh sột soạt mát cả người!)

**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 2:** Thiên Hương Phong Vân

Đề xuất Tiên Hiệp: Đỉnh Cấp Khí Vận, Lặng Lẽ Tu Luyện Ngàn Năm (Dịch)
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN