Chương 209: Chí Tôn tới

Quân đại thiếu là ai mà có thể làm vậy? Hắn chỉ cần thi triển một độn thuật, âm thầm tiến vào một tiệm y phục, trộm lấy một bộ quần áo là mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi. Sau khi ăn vận chỉnh tề, hắn mới đường hoàng trở lại Quân gia.

Hiện nay công lực của Quân đại thiếu vẫn còn chưa đủ. Nếu công lực hắn đại thành, chỉ cần thi triển Âm Dương Độn, trực tiếp độn thẳng tắp về Quân gia. Nếu có thể như thế, đừng nói trên người chỉ có một tấm áo khoác mỏng manh, cho dù hắn có trần truồng xích lõa cũng chẳng hề gì!

Quân gia chấn động!

Không chỉ Quân gia chấn động, ngay cả Quản gia đang tạm trú tại đây cũng không khỏi chấn động theo. Mà không, phải nói là phấn khởi thì đúng hơn để hình dung tình huống này!

Một trong Bát Đại Chí Tôn, Thảo Nguyên Ưng Thần, Ưng Bác Không, đột nhiên giá lâm Quân gia, đây là vinh quang đến nhường nào?

Một thế gia phàm tục bình thường tại sao lại có vinh quang hiếm thấy đến vậy?

Khi tiến vào Quân gia, Ưng Bác Không rất thẳng thắn báo danh, đồng thời nói rõ nguyên nhân hắn tới. Đương nhiên, hắn không nói chân tướng sự việc, mà dùng danh nghĩa trị liệu cho Hải Trầm Phong.

Bát Đại Chí Tôn rốt cuộc vẫn là Bát Đại Chí Tôn. Dù có lòng thỉnh giáo là một chuyện, nhưng muốn hắn trở thành trò cười, nói ra mình phải nhờ vả một tiểu hài tử chỉ điểm, thì Ưng Đại Chí Tôn sao có thể nói ra?

Quân gia từ trên xuống dưới đều tỏ vẻ kinh sợ. Quân Chiến Thiên, Quân lão gia tử, và Quân Vô Ý cả hai đều ra nghênh đón, cung kính mời Ưng Bác Không cùng Hải Trầm Phong nửa sống nửa chết tiến vào.

Khi nghe Quân tam thiếu Quân Mạc Tà còn chưa trở về, Ưng Bác Không cực kỳ độ lượng tỏ vẻ không sao, an tọa thưởng thức trà thơm của Quân gia và cùng Quân lão gia tử hàn huyên.

Quân Chiến Thiên là người kinh nghiệm phong phú, là nhân vật tiếng tăm lẫy lừng của triều đình, khi lão gặp chuyện lớn phát sinh thế này, tất nhiên định lực cực cao. Ngoại trừ lúc ban đầu hơi kinh ngạc một chút, lão gia tử nhanh chóng trấn tĩnh lại, cùng Ưng Bác Không đàm luận, thái độ vô cùng tự nhiên.

Quân lão gia tử trước khi nói chuyện với Ưng Bác Không, dặn dò Quân tam gia:– Vô Ý, con đi xem Mạc Tà. Nếu thằng nhóc này đã trở lại, báo cho hắn lập tức đến đây, cứu người như cứu hỏa, không được chậm trễ.

Ý tứ của Quân lão gia tử chính là: Ưng Bác Không tới đây cầu y, tôn tử mình liệu có thể cứu chữa được không? Tuy tôn tử bảo bối của mình trước đây đã chữa khỏi căn bệnh nan y của con trai, nhưng sau đó lại chưa từng thấy hắn thi triển y thuật thêm lần nào nữa. Lỡ như lần này không thể đáp ứng yêu cầu của Ưng Bác Không, nếu vậy thì thực sự không ổn. Cho nên trước đó lão kêu Quân Vô Ý tới tiểu viện chờ, đợi khi Quân Mạc Tà trở về thì hỏi hắn sự tình thế nào. Nếu không có nắm chắc trị khỏi, tuyệt đối đừng tùy tiện ra tay.

Thế nhưng, Ưng Bác Không nói ra một chuyện khiến cha con Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý đều cảm thấy an tâm đôi chút.

– Là sư phụ của Quân tam công tử chỉ điểm lão phu đến đây cầu y.

Sau khi nghe xong câu này, Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý đều không hề bất ngờ, mà thầm nghĩ: "Quả nhiên là thế!"

Hai người từ sớm đã đoán tên tiểu tử nhà mình có một vị sư phụ lai lịch thần bí, thực lực bất phàm. Tuy nhiên, vì tên tiểu tử này miệng kín như bưng, không hề tiết lộ chút thông tin nào. Giờ đây hai người mới biết được, thì ra vị này rốt cuộc cũng đã lộ diện, hơn nữa, lại là một nhân vật phi thường lợi hại. Khó trách tiểu tử kia không thèm để Huyết Hồn Sơn Trang vào mắt, vô cùng ương ngạnh cứng đối cứng, thì ra chỗ dựa là đây.

Mà Quân lão gia tử theo lời Ưng Bác Không mà suy đoán, vị sư phụ này của Quân Mạc Tà quả thật vô cùng cường hãn, chỉ cần câu "Là hắn chỉ điểm lão phu..." là đã có thể hiểu rõ!

Ưng Bác Không là loại nhân vật ra sao? Một trong Bát Đại Chí Tôn được thế nhân công nhận là tầng cấp cao nhất của thế gian này. Ai có đủ tư cách mà "chỉ điểm" hắn? Mà ai có thể xứng tầm "chỉ điểm" một tông sư như thế?

Chẳng phải người này vô cùng lợi hại sao? Thêm vào đó, khi Ưng Bác Không nhắc tới sư phụ của Quân Mạc Tà, thái độ của hắn vô cùng cung kính. Điều này càng khiến Quân Chiến Thiên và Quân Vô Ý suy nghĩ sâu xa hơn: Ưng Bác Không từ trước đến nay nổi danh là vô cùng kiêu ngạo, có thể khiến hắn bội phục tôn kính như thế, e rằng Lệ Tuyệt Thiên, một trong Bát Đại Chí Tôn, cũng chưa chắc được như thế! Vậy trên đời này, người còn lợi hại hơn Lệ Tuyệt Thiên, người mà ai ai cũng phải bội phục, là ai?

Điều này còn cần phải nói sao? Khẳng định là đệ nhất nhân trong Bát Đại Chí Tôn – Vân Biệt Trần chứ ai! Thảo nào Quân Mạc Tà không thèm e sợ Lệ Tuyệt Thiên, có Vân Biệt Trần làm hậu thuẫn, trước mặt Vân Biệt Trần thì Lệ Tuyệt Thiên là cái rắm gì...

"Tiểu tử này giấu diếm kỹ thật đấy! Âm thầm bái Vân Biệt Trần, người đứng đầu Bát Đại Chí Tôn, làm sư phụ. Tuy nhiên, dường như chưa từng nghe nói Vân Biệt Trần có y thuật cao minh nha, chắc là giấu tài rồi..."

Lão gia tử và tam gia đều thầm nghĩ như vậy. Nhưng hai người nào ngờ được, Ưng Đại Chí Tôn đương nhiên thừa nhận mình không bằng Vân Biệt Trần, nhưng nói đến tôn kính, Vân Biệt Trần còn không xứng với sự tôn kính của hắn đối với nhân vật thần bí kia. Lấy tính cách cực kỳ tự đại của Ưng Bác Không, thậm chí hắn còn cuồng vọng tự tin cho rằng, một ngày huyền công độc môn của hắn đại thành, chính là lúc hắn khiêu chiến vị trí Thiên Hạ Đệ Nhất của Vân Biệt Trần! Cho nên Ưng Đại Chí Tôn và lão gia tử đều ngấm ngầm cười trộm, trong lòng thầm sung sướng mà ngồi uống trà. Căn bản không ai biết hai người đang có những suy nghĩ hoàn toàn khác biệt trong đầu!

Đúng lúc này, Quản Đông Lưu nghe phong thanh cũng lập tức tiến tới. Khi nhìn thấy một trong Bát Đại Chí Tôn là Ưng Bác Không tự mình tìm tới Quân phủ, trong lòng hắn thầm lau mồ hôi lạnh: Thì ra Quân gia có một hậu thuẫn là Ưng Bác Không, thảo nào! Huyết Hồn Sơn Trang chỉ là một nơi mà cả năm Lệ Tuyệt Thiên mới lộ mặt một lần. Nếu vậy thì phải liều chết mà lựa chọn thôi, bằng không, một bên là Huyết Hồn Sơn Trang không có Lệ Tuyệt Thiên, một bên là Quân gia có Thảo Nguyên Ưng Thần, một Quản gia nho nhỏ của mình không thể gánh chịu bất cứ hậu quả nào.

"Xem ra Bổn gia chủ ta thật sáng suốt, trước đây đã có thể lựa chọn một phương thực lực hùng hậu, lập trường chưa từng dao động bao giờ, bằng không thì phiền to rồi..."

Mồ hôi lạnh túa ra. Mỗi người trong lòng đều mang những suy nghĩ riêng, toàn bộ đều sai lệch hoàn toàn, nhưng ai cũng nghĩ mình đoán quá chính xác, tự đội cái mũ "Thần cơ diệu toán" lên đầu mà ngồi rung đùi đắc ý!

Vì thế, cả khách lẫn chủ đều vô cùng sung sướng!

Đến lúc Quân Mạc Tà trở về, cũng là lúc mọi người trong đại sảnh đang đàm đạo đến say sưa. Ngoại trừ Ưng Bác Không có vẻ kiệm lời, những người khác đều tỏ vẻ cao hứng phấn chấn dị thường.

Quân Vô Ý lập tức nắm tay hắn mà hỏi một tràng:– Con đi đâu thế? Thảo Nguyên Ưng Thần tới tìm con đấy, con có biết không? Y thuật của con có thật sự cao tay không?...

Quân Mạc Tà đang sốt ruột muốn trở lại tiểu viện mặc nội y vào, bởi phía dưới hắn hiện giờ vẫn đang trống rỗng, gió lùa vào mát lạnh. Hắn vội vàng nói ngay:– Chẳng có gì quan trọng. Tam thúc cứ kêu hắn ngồi đợi đi, đợi con đi thay quần áo xong rồi ra gặp hắn.

Quân Vô Ý nóng lòng nói:– Còn thay quần áo làm gì, không phải bộ này đang sạch sẽ vô cùng sao? Mau đi!

Một nửa là lôi kéo, một nửa là thúc giục, Quân Vô Ý lôi tuột Quân Mạc Tà còn đang "trống rỗng" phía dưới ra thẳng đại sảnh.

– Thì ra là ngươi!

Ưng Bác Không vừa nhìn thấy đã nhận ra ngay, thì ra tên thiếu niên chưng cất ra thiên phẩm mỹ tửu lại chính là đệ tử của vị thần bí cao nhân kia, Quân gia Quân tam thiếu. Nhất thời dâng lên một loại kinh hỉ: "Thì ra là người quen cũ, cũng chính là tiểu bằng hữu vô cùng sùng bái ta, mà tiểu bằng hữu này nhìn thế nào cũng không phải loại người khó nói chuyện như vị thần bí cao nhân kia miêu tả. Vậy thì một chút vấn đề cũng không có rồi!"

– Ta nói, rượu của tiểu tử ngươi, mau mau mang cho ta hai vò đây! Ngươi làm ta khốn khổ rồi, uống rượu của ngươi xong, chẳng thể nào nuốt xuống loại rượu nào khác nữa. Giờ lại gặp được tiểu tử ngươi, đúng là ông trời sắp đặt mà!

Tưởng tượng đến rượu ngon, Ưng Bác Không kiềm không được thiếu chút nữa là chảy nước miếng ra ngoài, chính sự cũng đã quên mất.

– Mười vạn lượng một vò! Nếu muốn uống rượu, trước tiên đưa bạc đây, xin miễn trả giá!

Quân Mạc Tà nói một câu, Quân lão gia tử cùng Quản Đông Lưu đứng kế bên suýt nữa thì xỉu ngay tại chỗ. Hai người này tuy đều là loại người gặp nguy không loạn, dũng khí hơn người, nhưng khi nghe Quân đại thiếu nói xong, Quản gia chủ suýt nữa thì bị dọa chết, còn Quân lão gia tử tuy kiên định hơn đôi chút nhưng sắc mặt cũng đã biến đổi.

Hai người không hẹn mà cùng thầm kêu khổ trong lòng: "Đây chính là Bát Đại Chí Tôn đó, đứa nhỏ ngươi sao lại không biết lợi hại như thế này? Hắn đối với rượu của ngươi có yêu thích chính là ban cho ngươi một thể diện to lớn, ngươi chẳng những không dựa vào đó mà phát triển quan hệ cho tốt, lại còn há mồm đòi giá trên trời! Cái này gọi là loại gan dạ gì đây? Lỡ làm hắn phẫn nộ thì sao đây?"

Tuy nhiên, mọi chuyện lại ngược lại hoàn toàn với những gì hai người đã nghĩ. Ưng Đại Chí Tôn không những không nổi giận mà lại cười ha hả mà nói:– Dám cùng lão tử ương ngạnh, ngươi chính là người đầu tiên!

Hắn cười một hồi rồi nói tiếp:– Trên người lão tử tuy có chút bạc, nhưng chắc chắn không đủ. Không thể nợ một chút sao? Sau khi uống xong ta sẽ đi cướp sạch mấy nhà phú hộ, kiếm mấy chục vạn lượng đến trả ngươi. Nhưng trước hết cứ mời lão tử uống một trận sảng khoái đã! Chắc chắn sau này không thiếu một đồng, thế nào?

Mọi người nghe xong đều toát mồ hôi lạnh! Dù sao cũng là một trong Bát Đại Chí Tôn, tại sao lại chẳng khác gì cường đạo vào nhà cướp của thế này?

– Lúc nãy ta có vẻ nói chưa rõ. Ngoại trừ xin miễn trả giá, cái này là buôn bán nhỏ lẻ, chỉ giao dịch tiền mặt, không chấp nhận thiếu nợ, kính xin khách quan thứ lỗi!

Quân Mạc Tà quả thực bày ra thái độ không thể thương lượng, khẩu khí càng ương ngạnh hơn:– Nếu không có tiền, dù là Thiên Vương lão tử ta cũng không cho dù chỉ một giọt!

Quân đại thiếu chẳng chút nào lo lắng: "Ta cầm vương bài trong tay thì sợ chó gì? Lão tiểu tử ngươi tới tìm ta là để ta chỉ điểm, còn muốn cầu Bổn thiếu gia ra tay cứu chữa cho tên sư điệt oan uổng kia, bây giờ còn dám vòi rượu của ta sao?"

"Ba điều kiện: Không trả giá, không thiếu nợ, chỉ giao dịch tiền mặt! Không cho thương lượng một chút nào, còn có thiên lý nữa không chứ, thật là làm khó ta quá!" Trên mặt Ưng Bác Không nổi rõ vẻ khổ sở, lại còn có chút vẻ cầu xin. Đột nhiên lông mày dựng thẳng, hắn giận dữ nói:– Ngươi chọc giận lão tử, lão tử thật sự ra ngoài cướp bóc thì ngươi cũng đừng có hối hận!

– Không tiễn!

Quân Mạc Tà khuôn mặt nhơn nhơn tự đắc nói tiếp:– Ra khỏi cửa liền rẽ trái, đi tới bảy trăm bước, rẽ phải, chính là tổng bộ của Đệ Nhất Phú Hào đế quốc – Mộ Dung thế gia. Nơi đó chắc chắn có rất nhiều bạc. Ta đề nghị ngươi tiến vào trong đó, chỉ cần ngươi có thể lấy được bao nhiêu, ở đó chắc chắn có đủ cho ngươi lấy bấy nhiêu. Nếu ngươi nghĩ chỗ đó quá cứng rắn, khó mà cắn nuốt được, thì ngươi có thể ra khỏi cửa rẽ phải, cứ tiến thẳng tới trước, không cần rẽ trái hay rẽ phải, ngươi sẽ thấy một cái đại môn vô cùng to lớn, sơn son thiếp vàng, chính là nhà của Hộ Bộ Thượng Thư của đế quốc, chắc chắn cũng sẽ có rất nhiều bạc. Ngươi nhanh chân đi cướp đi! Thêm vào đó, vương phủ của mấy vị hoàng tử đều nằm kế cận khu vực đó, cho dù phú hộ giàu nhất cũng không giàu hơn mấy phủ này là bao đâu!

– Ta sẽ ngồi đây hoan nghênh ngươi đi cướp bóc trở về!

Quân Mạc Tà cười tủm tỉm nói:– Ưng lão, lúc đó ta sẽ chúc mừng ngươi. Chỉ cần ngươi cướp một vòng như lời ta nói, rượu sẽ đủ cho ngươi uống ba đời cũng không hết. Ngươi không những được uống một trận thống khoái, cho dù ngươi có muốn dùng rượu của ta mà tắm rửa mỗi ngày cũng không hết đâu!

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân

Đề xuất Tiên Hiệp: Chậm Rãi Tiên Đồ
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN