Chương 216: Trùng hợp Cực độ

Không sai! Nếu đã tương đồng đến vậy, thì kẻ hỗn đản âm thầm xuất thủ kia cùng Linh Mộng công chúa ắt có mối quan hệ sâu sắc. Lúc trước hắn đã ra tay tương trợ nàng, vậy thì giờ đây nếu Linh Mộng công chúa gặp biến cố, hắn đương nhiên không thể ngồi yên mặc kệ! Khi đó, chỉ cần chúng ta khống chế vị công chúa điện hạ này, kẻ kia tất sẽ phải hiện thân!

Lệ Kiếm Hồng hung hăng gật đầu, trong ánh mắt lóe lên hung quang.

Có điều, vị Linh Mộng công chúa này, tiểu sư đệ đang theo đuổi quả thực rất động lòng người, lại còn có không ít trợ lực cho đại sự của Lý gia. Ngươi làm việc nhất định phải có chừng mực, nếu tùy tiện làm nàng bị thương tổn, nhân duyên tốt của tiểu sư đệ ắt sẽ hỏng bét.

Phải! Lời Tam sư muội nói không sai, về việc này chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng...

Lệ Kiếm Hồng liên tục gật đầu. Hắn tuy là Đại sư huynh, nhưng lại là kẻ thiếu chủ kiến, trong môn hạ cũng không có tiếng nói với các sư huynh đệ.

Tam sư tỷ, lời ấy có phần không đúng.

Lý Du Nhiên oai phong lẫm liệt nói:

Linh Mộng tuy tướng mạo hay thân phận đều phi phàm, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là một ngoại nhân mà thôi; huống hồ, cho dù nàng thực sự là người của Lý gia thì sao có thể so sánh với tình cảm sư huynh đệ sinh tử có nhau của chúng ta? Vì huyết cừu của bốn vị sư huynh, vô luận Đại sư huynh quyết định thế nào, tiểu đệ đều nghe theo, dốc hết toàn lực phối hợp, tuyệt không mảy may dị nghị! Nếu có thể báo thù cho bốn vị sư huynh, hy sinh Linh Mộng thì đã sao? Cho dù tiểu đệ có phải hiến dâng tính mạng này, tiểu đệ cũng cam tâm tình nguyện!

Tiểu sư đệ!

Bọn người Lệ Kiếm Hồng vừa kinh ngạc vừa xúc động, nhìn Lý Du Nhiên, thần sắc trong mắt vô cùng kích động.

Có lời này của tiểu sư đệ, huynh đệ chúng ta từ ngàn dặm đến đây cũng không uổng công; bốn vị sư đệ, dù chết cũng có thể ngậm cười nơi chín suối!

Mọi người đều gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lý Du Nhiên, càng thêm vẻ thân thiết, hòa nhã.

Sư phụ nói sẽ đích thân đến đây, tự mình xử lý chuyện của Lục sư huynh, nhưng e rằng phải vài ngày nữa mới tới được Thiên Hương. Vì vậy, thỉnh các vị sư huynh tạm nén đau thương, chớ hành động thiếu suy nghĩ. Việc tìm hiểu nguồn gốc của phi đao cứ giao cho tiểu đệ.

Lý Du Nhiên thở dài:

Chỉ vì chuyện của đệ, mà đã quấy rầy sự thanh tu của Sư tôn, đây mới là điều khiến tiểu đệ áy náy nhất, thật tội đáng muôn chết, dù chết vạn lần cũng khó bù đắp được lỗi lầm này.

Sư đệ sao lại nói vậy, trong số sư huynh đệ chúng ta, ai chẳng biết ngươi là người hiểu rõ Sư phụ nhất.

Bảy tám cái miệng đều xúm vào an ủi Lý Du Nhiên. Trong chốc lát, không khí trở nên vô cùng hòa hợp.

Từ sau khi Lý Du Nhiên bái Lệ Vô Bi làm sư phụ, mọi chuyện liên quan đến cuộc sống của các đệ tử Lệ Vô Bi đều do một tay Lý gia cung cấp. Môn hạ của Lệ Vô Bi, từ đệ tử đến đầu bếp, dường như tất cả đều được cung phụng như các thế gia công tử. Tuy sống nơi thâm sơn, nhưng cuộc sống lại không khác gì các đại gia tộc, thậm chí còn xa hoa hơn.

Có thể nói, các đệ tử của Lệ Vô Bi đã bị Lý Du Nhiên làm hư hỏng. Tính khí của bọn chúng, dù là con cháu đại thế gia quần là áo lượt bình thường cũng khó lòng bì kịp.

Có điều, trước khi Sư phụ đến, chúng ta cũng không thể nhàn rỗi được.

Đáy mắt Lý Du Nhiên tinh quang chợt lóe:

Đại sư huynh, huynh cũng biết, tình báo của chúng ta hiện tại quả thực có hạn, cho dù là tại Thiên Hương Thành, cũng có không ít kẻ ngáng trở chúng ta. Bởi vậy, tiểu đệ rất mong được các sư huynh tận lực tương trợ, có điều, chuyện này đến giờ đệ vẫn chưa dám mở lời.

Huynh đệ chúng ta vốn là người một nhà, chuyện của đệ chẳng lẽ lại không phải chuyện của chúng ta? Có chuyện gì thì cứ nói ra đi, không cần nhu nhược vậy, cứ thoải mái nói ra!

Lệ Kiếm Hồng khoát tay bất mãn. Hắn hiện giờ đang trong tình trạng xúc động, nên cho dù Lý Du Nhiên có đưa ra điều kiện gì, hắn cũng một lời đáp ứng ngay.

Đa tạ Đại sư huynh.

Lý Du Nhiên làm bộ ngượng ngập, buồn bã nói:

Tiểu đệ quả thực cũng rất khó xử. Thế lực hắc đạo tại Thiên Hương Thành đều là các đại bang phái! Tiểu đệ vốn đã khống chế được Bắc Thành Bang, nhưng ngẫu nhiên lại xảy ra sai sót, khiến toàn bộ đã bị Đường gia nhổ cỏ tận gốc. Bởi vậy, ở tình thế hiện tại, chúng ta đang trong thế bị động, dù muốn làm bất cứ chuyện gì cũng đều bất tiện, ngay cả việc tìm một tin tức kịp thời cũng là không thể.

Mấy bang phái hắc đạo ư? Ha ha, cái này cũng được tính là vấn đề sao!

Lệ Kiếm Hồng hung hăng cười:

Dù sao mấy ngày nay chúng ta cũng chịu nhiều áp lực rồi. Ưng Bác Không chúng ta đương nhiên không thể trêu chọc vào được, nhưng tìm mấy tên tôm tép để trút giận cũng là chuyện tốt! Sư đệ yên tâm, trước khi Sư phụ đến, chúng ta sẽ giúp đệ thống nhất hắc đạo Thiên Hương Thành! Tất cả sẽ giao lại cho đệ!

Đa tạ Đại sư huynh tương trợ! Có các vị sư huynh sư tỷ ra tay, tiểu đệ vô cùng yên tâm, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng đã được cất đi! Mà thực lực của Lý gia ta một khi có sự giúp sức của các sư huynh sư tỷ, chắc chắn sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ!

Lý Du Nhiên mừng rỡ cảm ơn, sau đó nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn nói:

Đệ bây giờ liền đi vào trong cung xem xét chuyện phi đao, dù sao mối thù của bốn vị sư huynh cũng không thể kéo dài. Cho dù là một ngày, trong lòng đệ cũng như lửa đốt, một ngày dài tựa năm! Nếu không sớm báo thù cho bốn vị sư huynh, đệ làm sao có thể vui vẻ mà sống được?

Đều là người trong nhà, sao phải khách khí như vậy! Trong hoàng cung nhân tâm khó lường, chuyện phi đao Sư đệ ngàn vạn lần phải cẩn thận. Tất cả trông cậy vào Sư đệ. Chúng ta sẽ đợi ở đây.

Bọn người Lệ Kiếm Hồng đồng loạt đứng dậy, ân cần nhắc nhở, trong lời nói chứa chan tình cảm.

Dạ, đa tạ sự quan tâm của các vị sư huynh sư tỷ, trong lòng tiểu đệ đã rõ. À, đúng rồi, Đại sư huynh, chúng ta tuy muốn có được sức mạnh này, nhưng Lý gia của chúng ta lại không thể ra mặt, chỉ có thể đứng từ sau mà chỉ đạo thôi.

Lý Du Nhiên cười cười, cuối cùng nhắc nhở một câu:

Vì vậy, chuyện này hết sức bí mật, cần phải giữ kín.

Đó là đương nhiên, điểm mấu chốt này, chúng ta tự nhiên là hiểu được! Tiểu sư đệ ngươi sao lại trịnh trọng vậy, thật là thiếu lịch sự a.

Lệ Kiếm Hồng cười lớn.

Điểm này không thể không nói, lại là một sự trùng hợp đến kinh người!

Lý Du Nhiên, Quân Mạc Tà, hai kẻ đối thủ ẩn mình này, còn không biết sự tồn tại của đối phương, nhưng thủ đoạn lại giống nhau, lựa chọn giống nhau! Cùng chung một mục tiêu!

Kinh thành, hắc đạo.

Hơn nữa, thủ đoạn của hai người cũng tương tự nhau!

Quân Mạc Tà đối với Hải Trầm Phong là lấy ân để ép buộc, lấy lợi để dẫn dụ, sau đó lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn; đối với Ưng Bác Không cũng vậy, bằng mọi giá, muôn vàn tính toán, đầu tiên dùng một thân phận giả, lấy uy hiếp, lấy lợi dẫn dụ, sau đó lại chỉ cho hắn chỗ tốt, từ đó mục tiêu mới có thể đạt được.

Mà Lý Du Nhiên cũng vậy, dùng thủ đoạn để thao túng mấy vị sư huynh đệ của mình, dùng tình cảm để thu phục nhân tâm, lại phân tích lợi hại, đồng dạng cũng đạt được mục đích của mình.

Thủ đoạn của hai người, tuy mỗi người một vẻ, bất phân cao thấp, nhưng giống nhau ở chỗ đều có chút đê tiện vô sỉ.

Quân Mạc Tà vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.

Lý Du Nhiên vì đạt được mục đích, lục thân bất nhận!

Còn có một sự trùng hợp kinh người nữa là: hai người không hẹn mà cùng điều động Thiên Huyền cao thủ! Chỉ khác, Quân Mạc Tà xuất động Hải Trầm Phong giai vị cao hơn một chút; mà bên này Lý Du Nhiên lại thắng ở số lượng. Điểm này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.

Hiện tại, trong lòng hai người, đều có một loại cảm giác như dùng dao mổ trâu để cắt tiết gà, tràn đầy tin tưởng, mọi thứ đều nắm trong lòng bàn tay!

Lúc trước, hết thảy mọi sự tình phát sinh đều có bóng dáng hai người này. Có thể nói, nếu không có sự phối hợp vô tình của Lý Du Nhiên và Quân Mạc Tà, thì mọi sự việc cũng sẽ không diễn ra. Thiếu một trong hai người, sóng gió cũng sẽ không lớn đến thế! Nhưng hai kẻ này, dù gây nên một trường phong ba tại kinh thành, lại hoàn toàn không hiểu rõ tình hình bên trong.

Thậm chí thủ pháp làm việc của hai người cũng giống nhau: Đều chỉ đạo từ phía sau, không muốn lộ diện. Quân Mạc Tà tuy biết Lý Du Nhiên là một nhân vật lợi hại, cũng biết trong những nhân vật đồng lứa thì Lý Du Nhiên của Lý gia là kẻ đứng đầu, nhưng lại không cho rằng Lý Du Nhiên là đối thủ của mình. Trong lòng hắn, Lý Du Nhiên còn không xứng!

Tà Quân kiêu ngạo đối với cả thiên hạ, cả thế giới còn chưa đặt vào mắt, chỉ một tên Lý Du Nhiên cỏn con này, tính là gì đây?

Lý Du Nhiên đồng dạng biết Quân Mạc Tà, nhưng trong lòng Lý Du Nhiên, Quân Mạc Tà còn chưa đủ phân lượng.

Một kẻ ăn chơi trác táng như thế, làm sao có thể là đối thủ của Lý đại công tử chúng ta? Trực tiếp không thèm để vào mắt!

Cứ như vậy khinh thị nhau, nhưng lại cùng làm một việc giống nhau, dùng một kiểu thủ đoạn như nhau. Dưới tình huống ấy, cuộc giao thủ chân chính giữa hai người sắp bắt đầu.

Mà lần va chạm chân chính này, cũng diễn ra trong bóng tối, do hai người thao túng, đồng thời cũng không lộ diện.

Thậm chí Huyền Khí giai vị của hai người đều là Kim Huyền Đỉnh phong, nhưng đều điều động Thiên Huyền cao thủ vì mình xuất lực. Bọn họ đều là đệ tử của các vị Chí Tôn. Đứng sau Hải Trầm Phong là Úy Lam Chí Tôn Mộng Hồng Trần; mà đứng sau Lệ Kiếm Hồng lại là Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi.

Căn cứ vào điểm trên, lực lượng lúc này hiển nhiên ngang nhau!

Ai sẽ thắng? Ai sẽ bại?

Tuy nhiên, bất kể ai thắng ai thua, Úy Lam Chí Tôn Mộng Hồng Trần cùng Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi, hai nhân vật trong Bát Đại Chí Tôn, việc hai bên trong lúc mơ hồ lại kết oán cũng đã định sẵn!

Hai vị thế gia công tử tranh đoạt bang phái ngầm vốn là chuyện nhỏ, không ngờ lại ảnh hưởng đến nhân vật kinh thiên động địa đến bậc này, kéo theo mấy vị Chí Tôn vào cuộc gây ra một trường phong ba, cũng không thể không nói tạo hóa vô thường, thiên ý trêu người, thật là kỳ diệu.

Lúc này, thương thế của Hải Trầm Phong cũng đã khỏi hẳn, hắn sớm đã ra ngoài chuẩn bị đại triển quyền cước, thống nhất hắc đạo Thiên Hương Thành.

Quân gia có Ưng Bác Không, Hải Trầm Phong nếu không có sự tình khẩn cấp, phỏng chừng cũng sẽ không chủ động xuất hiện; đương nhiên nếu Quân Mạc Tà triệu hồi thì lại là chuyện khác.

Ưng Bác Không đang lôi kéo Quân Mạc Tà nghiên cứu chiêu thức, đến nỗi quên ăn quên ngủ; Quân đại thiếu gia đã nổi giận vài lần, nhưng Ưng Bác Không một khi đã chìm vào nghiên cứu võ học, cái gì cũng không cần, gần như mê dại, đối với mọi thứ xung quanh đều không thèm quản đến.

Tiểu la lỵ Khả Nhi khẽ khàng mang trà lên, sau đó rón rén lui ra; Đường đại thiếu gia ở cách vách, cố gắng không dám lộ diện, đến cả hơi thở cũng khống chế tới mức nhỏ nhất, lại càng không dám ho khan chứ đừng nói tới đánh rắm, bởi vì chỉ với một chút tiếng động nhỏ cũng có thể dẫn tới họa sát thân. Kẻ kia quả thực chính là một Diêm Vương không sai...

Trong chốc lát, dường như tất cả mọi người đều có vẻ rất im lặng, rất chăm chỉ.

Sở dĩ nói là 'dường như' bởi vì còn có một ngoại lệ, chính là Quân Mạc Tà, Quân đại thiếu gia, Quân đại cao nhân của chúng ta.

Dị Thế Tà Quân

Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ

Quyển 2: Thiên Hương Phong Vân.

Đề xuất Linh Dị: Hoa Dạ Tiền Hành - Vô Thanh Lạc Mạc
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN