Chương 217: Nghi vấn của Quản Thanh Hàn

Giờ phút này, Quân đại thiếu gia đã có chút phiền phức. Hắn lại một lần nữa phải ứng phó với câu hỏi của Ưng Bác Không. Quân Mạc Tà đứng dậy, diễn luyện toàn bộ Quỷ Ưng Cửu Thức một lần. Sau đó, mặc kệ Ưng Chí Tôn vẫn còn ở đó, hắn một mình ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Ta đâu phải là một vị sư phó!

Quân đại thiếu gia tự nhủ.

Tại vườn hoa trong tiểu viện, Quản Thanh Hàn khoác trên mình bộ bạch y trắng hơn tuyết, lạnh lùng đứng đó, trên mặt thần sắc có chút phức tạp.

– Đại tẩu tới từ lúc nào? Sao không gọi một tiếng?

Quân Mạc Tà trong lòng chấn động, tiến lại gần.

So với khuôn mặt như mở nắp quan tài của Ưng Bác Không, Quản Thanh Hàn tuy rằng lạnh như băng tuyết, nhưng đối với Quân Mạc Tà mà nói, nhìn nàng sau khi vừa gặp Ưng Bác Không, không thể nghi ngờ là từ biển máu nơi địa ngục tới vườn hoa trên Thiên Đường.

Quả nhiên là phần thưởng cực kỳ quý giá a!

– Lúc nãy thấy đệ có việc, nên ta không tiện quấy rầy!

Quản Thanh Hàn thần sắc vốn lạnh lùng nay càng thêm phức tạp, bộ dạng ngổn ngang tâm sự, ánh mắt u buồn, lạnh lẽo nhìn những khóm hoa cỏ trong viện của Quân Mạc Tà. Nàng buồn bã nói:

– Nghĩ đến khắp kinh thành, hoa cỏ trồng ở Quân gia so với nơi khác thì tươi tốt hơn nhiều lắm. Bây giờ cũng là cuối mùa thu rồi, lý ra chúng đã sớm phải lụi tàn, thế mà cho đến bây giờ chúng vẫn còn tươi tốt, thật đúng là kỳ cảnh.

– Mà trong đại viện Quân gia, hoa cỏ ở tiểu viện của ta, của đệ cùng với Tam thúc, ba nơi này hoa cỏ sinh trưởng đặc biệt tươi tốt. Trong ba nơi này thì hoa cỏ ở chỗ của đệ còn tươi tốt hơn cả của ta cùng Tam thúc. Ta không biết Tam thúc có để ý hoa cỏ sao lại tươi tốt như thế không, nhưng ta đều đã để ý kỹ hoa cỏ ở chỗ ta không tươi tốt bằng chỗ đệ. Ha ha, chẳng lẽ trong này ẩn chứa điều gì bí ẩn?

Quân Mạc Tà thầm chấn động.

Quản Thanh Hàn chỉ nhìn một cái đã sớm phát hiện ra điều này, loại sơ hở này vô phương che giấu! Người ta đều nói lòng dạ nữ nhân tinh tế. Quả nhiên một chút cũng không sai.

Bản thân hắn giờ khắc nào cũng luyện công. Bất luận là hấp thụ Thiên Địa linh khí hay thông qua Hồng Quân Tháp vận chuyển linh khí tinh thuần cũng vậy. Tuy rằng không có cảm nhận rõ ràng, nhưng mấy loại hoa cỏ này lại rất linh mẫn, gặp được hoàn cảnh bất ngờ này liền phát triển tươi tốt. Giờ phút này tuy nói là đã cuối mùa thu, nhưng trong phạm vi tiểu viện của Quân đại thiếu gia, lại giống như một tiên cảnh giữa chốn nhân gian, trăm hoa đua nở mà không tàn héo, đương nhiên là không bình thường!

Mà điều ấy, Quân đại thiếu gia dĩ nhiên đã sớm phát hiện rồi, nhưng vô phương khống chế.

Bây giờ còn đỡ hơn một chút, mọi người cũng đều đã quen với cảnh này, cũng không nghĩ vì sao lại như thế. Dù sao đối với hoa cỏ, chỉ cần chú ý chăm sóc, cho dù ở Thiên Hương cũng đều có thể sinh trưởng. Nhưng nếu vạn nhất thời tiết rét đậm mà trong tiểu viện vẫn cứ một mảnh xanh tươi um tùm, hương thơm ngào ngạt, sinh cơ dạt dào, chắc chắn sẽ hấp dẫn ánh mắt của nhiều người, lúc đó cho dù là một thằng ngốc cũng nhận ra điều bất thường trong đó.

– Điều này thì có gì là cổ quái. Không phải là do phong thủy của Quân gia rất tốt sao, ha ha ha... Cho nên nói đại tẩu tới nhà chúng ta biết đâu lại là hưởng phúc a ha ha ha...

Quân Mạc Tà giả bộ đùa giỡn. Trong lòng lại lo lắng làm cách nào để thay đổi tình huống này. Thật không có cách nào, rõ ràng phải thay thế mấy loại hoa này bằng hoa mai. Hàn mai ngạo sương, hoa mai nở vào mùa đông không phải chuyện bình thường sao.

– Haizz, hưởng phúc sao?

Đôi mắt đẹp của Quản Thanh Hàn chăm chú nhìn vào một chiếc lá trước mặt, trầm giọng nói:

– Không sai, thực sự là hưởng phúc.

Quân đại thiếu gia lập tức phát hiện mình đã nói sai, thầm nghĩ muốn tự vả vào miệng mình một cái: "Không mở mồm có ai bảo câm đâu!" Thân phận của Quản Thanh Hàn tại Quân gia, cho dù có địa vị tương đối, cho dù có được tôn trọng, thủy chung vẫn là một quả phụ chưa xuất giá, hưởng phúc cái gì đây?

– Mấy ngày nay, vất vả cho đệ rồi!

Quản Thanh Hàn cố gắng kìm nén tâm trạng, trên khuôn mặt lạnh lùng xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt hiếm hoi:

– Tam đệ, ta có mấy câu muốn hỏi đệ, không biết có tiện không?

– Đại tẩu nói gì vậy. Có chuyện gì xin cứ nói. Tam đệ ta tất nhiên sẽ "tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn".

Quân Mạc Tà sảng khoái nói.

– Tuy rằng ta không biết đệ làm cách nào, chẳng qua ta nghe Tam thúc nói, chuyện Huyết Hồn Sơn Trang đệ nói với thúc ấy là đã giải quyết xong, mà ta ngạc nhiên thay Tam thúc lại tin. Hôm nay trước mặt ta, ta mong đệ có thể nói cho ta biết sự thật, chuyện này thật sự đã giải quyết xong sao?

Quản Thanh Hàn vẫn cúi đầu như cũ, nhìn đám hoa cỏ trước mặt, quay lưng về phía Quân Mạc Tà. Gió thổi nhẹ, làm mấy lọn tóc tung bay trong gió, làm lộ làn da mềm mại cùng chiếc cổ trắng nõn.

– Coi như là vậy đi, ít nhất tạm thời đã giải quyết xong.

Quân Mạc Tà vô tình phát hiện ra chiếc cổ trắng nõn, không khỏi liếc trộm vài cái. Cơ hội như thế này quả là không nhiều a.

– Một khi đệ đã chắc chắn như vậy, ta dù có hoài nghi cũng không thể không tin. Ta thấy đệ trong thời gian này luôn một mình đi ra ngoài, tuy rằng ta không biết rốt cuộc đệ muốn làm gì, nhưng lại có thể mời được một vị Chí Tôn về nhà. Mà mấy cái này là đệ chuẩn bị để đối phó Huyết Hồn Sơn Trang cùng Phong Tuyết Ngân Thành phải không?

Quản Thanh Hàn khẽ cười:

– Khi ta nghe Tam thúc nói chuyện này, ta thấy thúc ấy thực sự rất bội phục đệ. Trong ấn tượng của ta, Tam thúc ngoài gia gia cùng công công, quả thực không bội phục một ai cả, nhưng đệ lại là người thứ ba mà Tam thúc bội phục!

Trong bụng Quân Mạc Tà thầm oán:

– Vị Tam thúc này, sao lại nhiều chuyện thế chứ, chuyện gì cũng tiết lộ ra ngoài. Bội phục ta thì có ích lợi gì, không bằng ban cho ta chỗ tốt là thực tế nhất.

– Chuyện này coi như là thế đi. Hắc hắc, kỳ thực cũng là may mắn thôi.

Quân Mạc Tà gãi gãi mũi, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào chiếc cổ trắng nõn kia, thậm chí còn không nghe được mình đang nói cái gì. Quản Thanh Hàn cúi đầu, lại hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của gã họ trư này.

– Ta còn nghe Tam thúc nói, lúc trước khi chúng ta luyện võ, đệ đều là nhường ta, bản lĩnh chân thật của đệ đã vượt xa ta, đệ đã hết sức tránh né, không để ta bị thương...

Quản Thanh Hàn nói đến đây, chẳng biết nghĩ gì, khuôn mặt đột nhiên trở nên đỏ ửng, bộ dạng mê người. Đối với Quân Mạc Tà mà nói, đây đúng là một bữa tiệc cho đôi mắt của hắn...

Quân Mạc Tà ánh mắt sáng rực, nuốt nước bọt ừng ực, khó khăn nói:

– Tam thúc chỉ ba hoa thôi, tỷ đừng tin thúc.

– Ta làm sao có thể nguyện ý tin được, nhưng chỉ bằng việc đệ có bản lĩnh giải trừ tất cả mọi nguy hiểm của Quân gia, thì có thực lực vượt xa ta cũng là chuyện bình thường!

Quản Thanh Hàn thở dài, nhưng trong ánh mắt lộ vẻ vui vẻ, nói:

– Mạc Tà, đệ đã trưởng thành rồi, không còn như trước kia nữa!

Nhất thời, Quân Mạc Tà toát mồ hôi hột!

Biết vị đại tẩu này bề ngoài cũng chỉ khoảng hai mươi tuổi, nếu so với thân phận cao nhân kiếp trước của hắn thì cũng kém gần ba mươi tuổi, "người trưởng thành" Quân Mạc Tà đột nhiên cảm giác đầu mình có chút đơ ra.

– Đại tẩu, tỷ chẳng qua cũng mới có hai mươi tuổi, tại sao lại nói chuyện như bà cụ non vậy, thực làm cho người ta không thể tiếp thu nổi.

Quân đại thiếu gia biết nếu như là trước kia, dù có đánh chết hắn cũng không chịu mặt đối mặt nói ra những lời này, bởi vì không thể nghi ngờ hắn chắc chắn sẽ phải lãnh đủ.

– Tam thúc có nói qua, lúc trước đều là đệ cố ý giấu tài, tất cả mọi người đều đã hiểu lầm đệ.

Quản Thanh Hàn nở nụ cười, thoáng chốc vẻ băng giá trên mặt cũng hòa tan, giống như sông băng đột nhiên tan rã, tiếp theo là trăm hoa đua nở. Nàng khẽ nghiêng đầu, dáng vẻ vô cùng diễm lệ, nói:

– Chẳng qua, ta có một điều không rõ, tất cả sự hồ đồ, ác bá trước đây cũng đều là ẩn giấu sao?

– Ách, là vậy, là vậy!

Đầu óc Quân Mạc Tà xoay chuyển cực nhanh, mắt đảo lia lịa:

– Ách, đại tẩu, tỷ cũng biết tình cảnh của Quân gia a, đệ như vậy cũng là vạn bất đắc dĩ mà thôi, không có cách nào a, hắc hắc.

– Tình cảnh của Quân gia chỉ là một chuyện, ta đương nhiên hiểu được, nhưng trước kia đệ ở trước mặt ta hồ đồ thật sự có liên quan gì sao?

Quản Thanh Hàn thu lại nụ cười, nhất thời trở nên lạnh như băng, quay đầu lại, lần đầu đối mặt với Quân Mạc Tà, trừng mắt.

– Cái này, cái này cũng là ngụy trang, đóng kịch thôi!

Trong lòng Quân Tà đã thầm mắng chửi thậm tệ tên Quân Mạc Tà "kia": Thằng nhóc này tự mình dở trò lưu manh, lại bắt lão tử phải gánh trách nhiệm.

– Ngụy trang? Diễn kịch? Hừ!

Quản Thanh Hàn lạnh lùng nhìn hắn:

– Về sau nếu còn làm cái trò "ngụy trang" như vậy, ta sẽ... ta sẽ... ta sẽ rời khỏi Quân gia vĩnh viễn không quay về!

Quản Thanh Hàn vốn định nói "Ta sẽ đánh đệ" nhưng chợt nhớ bây giờ căn bản mình không đánh lại hắn; vội vàng sửa lại. Nhưng những lời này hành văn không rành mạch, lưu loát, không cần biết bổn ý như thế nào, nhưng ý tứ hàm súc muốn biểu lộ thì một nửa điểm cũng đều thể hiện được.

– Đúng, đúng! Về sau đệ không dám thế nữa, thật sự không dám!

Quân Mạc Tà liến thoắng, ngoài miệng thì nói không dám, nhưng nếu có ai nhìn thấy đều biết, thằng oắt này căn bản không hề thật lòng.

– Hừ! Danh tiết của một nữ tử, lại là cái để đệ đem ra đùa bỡn hay sao?

Quản Thanh Hàn tứ giận nói.

– Vậy chứ dùng để làm gì?

Quân Mạc Tà thuận miệng nói, buột miệng thốt ra. Vừa nói ra khỏi mồm liền biết là không ổn.

Những lời này đã phạm vào điều tối kỵ. Không nói hiện tại, cho dù là kiếp trước, nói như vậy cũng thật quá vô liêm sỉ.

– Ngươi!

Quản Thanh Hàn thoáng chốc tức giận, cả người run rẩy, đôi mắt đỏ hoe, hít sâu một hơi, sắc mặt lạnh như băng:

– Thì ra ngươi căn bản không hề thay đổi!

Nàng nói xong liền quay người bỏ đi.

Là nói ta sao!

Quân đại thiếu gia sửng sốt, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng bực bội, đột nhiên rống to một tiếng:

– Đường bàn tử, ngươi muốn ở đây dưỡng lão sao? Kế hoạch của ngươi khi nào mới chịu thực hiện? Mau nói cho ta biết, lão tử hôm nay không thoải mái, đừng bức lão tử giúp ngươi giảm béo!

Đúng là giận chó đánh mèo, tìm cớ trút giận lên Đường Nguyên mà.

Đường Nguyên cuống cuồng lên tiếng:

– Xong rồi, xong rồi, làm xong từ sớm rồi!

Trong tay hắn lắc lắc một tờ giấy:

– Ngươi nhìn xem, sư phó, lão đại, ta đây dựa theo lời ngươi nói đã sửa sang lại một chút, ngươi nhìn xem được chưa, chắc hẳn không sai đâu.

Quân Mạc Tà đi tới, sau đó trừng mắt nhìn chúng, lật qua hai trang giấy, liền trả lại cho tên mập:

– Cũng tạm, cũng tạm! Quả là không tệ!

– Ngươi chưa nhìn kỹ mà!

Đường mập mạp vất vả cố gắng xong xuôi, nhìn thấy cảnh này lại có cảm giác bị coi thường nên nói với vẻ ủy khuất:

Quân Mạc Tà nhướng mắt, không phải hắn không muốn nhìn kỹ, mà thật sự là mây mù dày đặc, có xem cũng không hiểu. Quân đại thiếu gia không nghĩ tới mình chỉ giản lược viết ra mấy sách lược trong trí nhớ kiếp trước, không ngờ Đường mập sau một hồi sửa sang lại đã cho ra một kế hoạch quá chi tiết như vậy. Tên mập này thực sự tài tình, sao trước kia mình không nhận ra điều này.

Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 2: Thiên Hương Phong Vân.

Đề xuất Linh Dị: Ác Mộng Kinh Tập
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN