Chương 225: Có chỗ khác biệt

Tam trưởng lão thầm nghĩ, lời Lục trường lão vừa nói quả thực là quá đắc tội với người ta. Vạn nhất vị tiền bối trước mắt này khởi sát cơ, vậy thì triệt để tan tành. Đối mặt với một cường giả như vậy, muốn báo thù cũng không thể tùy tiện xuất chiêu được!

*Bành bạch* hai tiếng vang lên, hắc y bịt mặt lại lần nữa đột ngột xuất hiện ở chỗ cũ, tựa hồ như căn bản chưa hề di chuyển. Duy nhất có biến hóa là, trên gương mặt Lục trường lão lúc này hiện ra một dấu ấn năm ngón tay đỏ ửng!

Đối với một vị *Thần Huyền cao nhân* như Lục trường lão, hủy hoại tinh thần còn đáng sợ hơn hủy hoại thể xác!

Hoàn toàn không ai phát giác ra động tác của vị tiền bối *cao nhân* này ra sao, dùng *pháp môn* gì mà lại có thể giáng cho Lục trường lão một cái tát nặng nề đến thế! Mọi chuyện cứ như là bịa đặt, thế nhưng lại rõ ràng hiện hữu, mà trước mắt lại toàn là người sống sờ sờ!

Chỉ có bốn từ có thể hình dung: *Thần hồ kỳ kỹ*!

Lục trường lão giờ phút này mặc dù thương thế không nhẹ, hành động bất tiện, thế nhưng thủy chung vẫn là một *Thần Huyền cao thủ*! Vậy mà hắn lại *vô thanh vô tức* bị ăn một cái tát, căn bản chính là chuyện không thể tưởng tượng nổi! Cho dù là *cường giả* trong *Bát Đại Chí Tôn* tự mình ra tay, Lục trường lão dù chưa hẳn đã né tránh được, thế nhưng ít ra còn có phản ứng. Nhưng lúc này, Lục trường lão lại căn bản không có bất kỳ phản ứng gì đã trúng chiêu!

Đây là chuyện mà sức người có thể làm được sao?

Thế nhưng trước mắt, vị hắc y bịt mặt này chỉ khẽ giơ tay đã có thể làm được.

- Lão phu lần này xuống núi, chính là vì tránh cho các ngươi *vạ lây*, ngược lại vì ta mà làm hại người khác! Không ngờ *hậu bối* ngươi cũng dám ăn nói lỗ mãng như thế, *khinh nhờn* tôn nghiêm của lão phu, điều này khó có thể tha thứ!

Hắc y bịt mặt nhàn nhạt nói:

- Nhưng mà, nghĩ ngươi hiện đang *trọng thương*, lão phu cũng không muốn làm quá đáng, chỉ giáo huấn nhẹ nhàng thôi! Lão phu cho ngươi cái tát này, còn có *thâm ý* khác, nên biết thiên hạ tuy lớn, thế nhưng có rất nhiều người mà với kẻ *Thần Huyền* bé nhỏ như ngươi không thể trêu chọc! Để tránh ngày sau cái mạng nhỏ cũng mất lúc nào không hay! Lão phu lần này hành động như vậy cũng là vì có quan hệ sâu xa với Ngân Thành, nếu không tại sao lại phí lời với đám tiểu bối các ngươi!

Nghe thấy đối phương nói "Ta cho ngươi một cái tát tai nhưng thật ra là muốn tốt cho ngươi", Lục trường lão đột nhiên trợn tròn hai mắt, *Oa* một tiếng phun ra một ngụm máu tươi. Nhục nhã chồng chất, cảm xúc kích động cùng phẫn nộ dồn nén khiến ngũ tạng co thắt, vết thương cũ lại bung ra, hơi thở lúc này của hắn vô cùng mong manh, có triệu chứng *hấp hối*!

Cái tát kia không hề có bất kỳ lực sát thương nào, thuần túy chỉ là *vũ nhục* mà thôi. Các vị *cường giả* tại đây nếu ở trong hoàn cảnh như vậy cũng coi như không nghiêm trọng lắm, thế nhưng Lục trường lão lại chịu liên tiếp sỉ nhục, quả là không thể chịu đựng nổi.

Không riêng gì lời này quá *vũ nhục* người, mà là bởi vì thật sự quá quen tai!

Lúc trước ở Quân gia, hắn đột nhiên ra tay giáo huấn Quân Mạc Tà, sau đó cảm giác cũng y như vậy. Bây giờ cơ hồ lại *rập khuôn* như lúc trước, chỉ có điều mình lại là nạn nhân. Trong chuyện này mang đầy ý tứ *châm chọc*, chỉ sợ dù có là thần tiên cũng bị chọc cho nổi điên lên...

Những lời này vừa nói ra, Mộ Tuyết Đồng ở bên cạnh lập tức hiểu ra. Vị *cường giả* này mười phần chín là tới để trút giận thay Quân Mạc Tà, chứ không phải theo như lời hắn nói là "ngộ thương người tốt"...

Dù sao trong mắt *cường giả* ngoài *Thiên Huyền*, *ngộ thương* thậm chí *ngộ sát* người bình thường cũng đâu coi là chuyện gì lớn?

Nhưng mà nếu như vị tiền bối *cao nhân* này có giao hảo cùng Quân gia, vô luận là cố ý hay vô ý đối với Quân gia, hoặc giả là giúp tiểu thư, thì đều là chuyện tốt!

Nhưng mà hôm nay Lục trường lão thật sự gặp bất lợi chưa từng có. Đầu tiên là *châm chọc* Quân Vô Ý lại bị Ưng Bác Không hoàn trả lại, còn bị *trọng thương*; mà chuyện *cậy quyền thế giáo huấn* Quân Mạc Tà khi hắn *ngang ngược bá đạo* lại bị hắc y bịt mặt này một lần nữa trả lại. Trong lúc *bất tri bất giác* bị ăn một cái tát tai, mà lại là hai lần *sỉ nhục* đầu tiên trong đời hắn. Mà chắc chắn không có cơ hội trả thù, thẳng đến lúc này còn chưa tức chết đã có thể nói là rất không dễ dàng rồi.

- Lục đệ!

Tam trưởng lão kinh hô một tiếng, vội vàng chạy tới, *huyền khí* tinh thuần cuồn cuộn truyền vào người Lục trường lão. *Huyền khí* cũng đồng thời truyền thẳng vào một vật gì đó trước ngực hắn. Chỉ thấy trước ngực Lục trường lão đột nhiên toát ra bạch quang nhu hòa, bao phủ toàn thân hắn. Tam trưởng lão lúc này mới thở phào một hơi, đứng lên. Bọn họ liếc mắt liền nhìn ra được, Lục trường lão bị chọc giận công tâm, *khí huyết tán loạn*. Tình cảnh lúc này vô cùng nguy hiểm!

Nếu như cứu trễ, chỉ sợ chưa trở lại Thịnh Bảo Đường đã *băng hà* rồi.

Cho nên hắn mới lập tức ra tay cứu trợ.

Một vị *Thần Huyền cao thủ* nếu bị người khác làm cho tức chết, kiểu chết như thế này đúng là *vô tiền khoáng hậu*!

- Hắn còn chưa chết được đâu!

Hắc y bịt mặt ánh mắt lóe sáng, nhìn bạch quang nhu hòa trước ngực Lục trường lão mờ ảo như sương trắng, trong mắt lộ ra thần sắc "quả nhiên là vậy", lạnh lùng nói:

- *Có nhân ắt có quả*. *Thiên đạo luân hồi*, *báo ứng* không sai! Đã làm nhục người, vậy nên chuẩn bị để người làm nhục! Ngân Thành cũng không đáng để lão phu *giáng phẩm phong độ* *cao nhân*, chuyện hôm nay hãy dừng ở đây đi. Nếu như vẫn không phục, lúc nào cũng có thể mời *cao thủ* đến tìm *bản tôn* gây sự, *Phong Tuyết Ngân Thành* các ngươi tùy thời *hoan nghênh*! Người trong *giang hồ* *thân bất do kỷ*, bất quá *phúc họa vô môn*, đều là do người tự chuốc lấy mà thôi!

- Chuyện về sau thế nào, tại hạ không thể biết rõ, bất quá *Đại trưởng lão* Ngân Thành chắc chắn sẽ đưa ra quyết định!

Tam trưởng lão chậm rãi đứng thẳng lên, trong mắt có chút oán giận, nói:

- Còn xin *tiền bối* ban cho *tôn danh*, sau này Ngân Thành chúng ta còn có chỗ đòi lại *công bằng*!

- *Công bằng*? Mấy năm gần đây nếu không phải *bản tôn* cố gắng thay đổi tính cách, mấy người *vãn bối* các ngươi cho rằng có thể sống sót mà rời khỏi đây sao?

Hắc y bịt mặt cười lớn, đột nhiên thân ảnh đã chậm rãi biến mất trước mặt Tam trưởng lão, tiếp đó lại xuất hiện trước người Lục trường lão, vươn tay thành *trảo*, tựa hồ lấy được một vật gì đó, cuối cùng biến mất...

Tiếp đó, trong hư không truyền tới một thanh âm:

- Về hỏi Hàn Phong Tuyết, ngày đó hắn *cường ngạnh* chia rẽ một đôi tình nhân, làm tan nát hạnh phúc của con gái hắn, có phải là rất khoái cảm không? Ha ha ha.

Tiếng cười dần tan biến, người đã sớm *vô tung vô ảnh*. Ngay lúc này, hắc y bịt mặt giống như hòa tan vào trong màn đêm, mang theo chút ánh sáng cuối cùng của ban ngày.

- *Tiền bối*, xin lưu lại *Tục Hồn Ngọc* của Tiêu gia!

Tam trưởng lão vội vã hô to, thế nhưng không một tiếng vọng lại. Bóng đen thần bí dường như đã hòa làm một với *thiên địa* vậy.

Tên áo đen kia trước khi rời đi còn tung ra một *trảo*, không ngờ khối *ngọc bội* đeo trên cổ Lục trường lão lại bị lấy đi! Mà khối *ngọc bội* này là *trân bảo* của *Phong Tuyết Ngân Thành*, thứ này tuyệt đối không thể mất! Đối với người trong Tiêu gia mà nói, nó còn quý giá hơn cả sinh mạng!

Vật này chính là năm đó tổ tiên Tiêu gia phát hiện ra một khối *ôn ngọc kỳ dị* trong dãy núi tuyết sụp đổ. Khi đeo trên thân thể, cho dù *tâm mạch* có bị người phá nát, có khối ngọc này bảo vệ vết thương, cũng có thể *khởi tử hồi sinh*! Đối với *huyền giả* mà nói, cái này chính là một lá bùa hộ mệnh!

Một khối ngọc chia làm ba phần, chỉ có người có địa vị cực kỳ quan trọng của Tiêu gia mới có *tư cách* để đeo. Lần này Lục trường lão mang theo một khối đi, chủ yếu là để đưa cho *hậu nhân* Tiêu gia là Tiêu Phượng Ngô, hoặc là tiểu công chúa Hàn Yên Mộng.

Dù sao hai người kia, vô luận là người nào căn bản cũng tuyệt đối không thể để xuất hiện nửa điểm sai sót!

Lại không nghĩ rằng khối ngọc này căn bản không có cơ hội phát huy đúng *công năng* của nó, đã bị người ta cướp đi!

Có ai nghĩ tới, một vị *cái thế cao nhân* lại có thể giống đám lưu manh, tham lam tài vật của người khác...

Thật là mất phong độ! Cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua, một kẻ có *cái thế thần công*, lại chỉ nhờ ăn nói để nâng cao thân phận của mình, ẩn chứa phong thái của bậc hiền sĩ, thế nhưng nhân cách lại *ti tiện hạ lưu* đến thế. Thủ đoạn lại càng không thể chấp nhận được như vậy.

Quá đê tiện! Tam trưởng lão nghiến răng nhổ một bãi nước bọt nghĩ: "Đổi lại là lão phu, cũng sẽ không thèm làm như vậy."

Bọn hắn thật ra không biết, vị hắc y "cao nhân" này cảm nhận được khí tức của khối *Tục Hồn Ngọc* kia nên mới liều mạng bất chấp nguy hiểm giả mạo lừa gạt. Nếu không như vậy, mặc dù hắn đang tức giận, thế nhưng hắn cũng đành nhịn xuống để sau này báo thù, chứ quyết không mạo hiểm như thế này…

Bởi vì chỉ cần tùy tiện chọn một người trong số này cũng đủ khiến vị "cái thế cao nhân" kia lập tức lộ nguyên hình, co cẳng chạy thục mạng, hơn nữa phải chạy nhanh, chạy được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Tam trưởng lão đột nhiên cảm thấy lần này quá *mơ hồ*. Vô luận như thế nào, bọn họ đều là người của Ngân Thành, mà lại là *cấp cao* của Ngân Thành, *Tam trưởng lão* trong *Trường Lão hội*. Đối với sự tình năm đó chưa hẳn đã biết tường tận, thế nhưng vô luận là chuyện gì xảy ra trước kia, bọn họ cũng đều biết! Thế nhưng xem tình hình trước mắt, bọn họ đã khẳng định Ưng Bác Không trong *Bát Đại Chí Tôn* đang đứng về phía Quân gia, chuyện này cũng coi như đã qua. Ưng Bác Không tuy khó đối phó, thế nhưng cũng chỉ là một kẻ *độc mã* mà thôi.

Nhưng hôm nay đột nhiên đụng phải một vị *thần bí cao nhân*, câu nói sau cùng của hắn rõ ràng là nói đến Quân gia. Thực lực của vị *thần bí cao nhân* này quá kinh khủng. Khủng bố đến độ khiến Tam trưởng lão lâm vào trạng thái tuyệt vọng. Những thứ khác không nói, đơn giản như *khinh công vô tung vô tích* kia đã khiến người ta *rợn tóc gáy* rồi, quả thực chính là *thần thoại* a!

Quân gia lúc trước quá nhỏ yếu, thế nhưng chỉ cần dựa vào hai vị *cường giả* này, tuyệt đối không thể khinh thường. Mà Quân gia cùng *Phong Tuyết Ngân Thành* lại có quan hệ phức tạp rối rắm, càng khiến người khác đau đầu!

Về phương diện Tiêu gia, tin rằng sẽ tuyệt không cho phép Quân gia *quật khởi*! Trước kia có thể nhẫn nhịn, là vì Quân gia quá yếu, cho nên cũng không để bọn họ trong lòng. Mà một nguyên nhân khác, đó là do hai phe Ngân Thành đã thực hiện *hiệp nghị*. Nhưng chính vì chuyện này cho nên mấy năm qua, nội bộ Ngân Thành có sự phân chia, hơn nữa lại càng lúc càng kịch liệt!

Hiện Quân gia đột nhiên gặp *kỳ ngộ* như thế, nhất định Tiêu gia sẽ *bằng mọi giá* để tiêu diệt! Cho dù là thành chủ kiên quyết không cho phép cũng không thể ảnh hưởng đến quyết định của *Đại trưởng lão*!

Nếu như *Đại trưởng lão* *vọng động*, chỉ cần trêu chọc một vị Ưng Bác Không cũng không có gì đáng ngại, thế nhưng nếu trêu chọc đến vị *thần bí cao nhân* kia, chỉ sợ Ngân Thành sẽ khó tránh khỏi một trận đại thù, khi đó...

Mà nhìn vào cách làm việc của vị *thần bí cao nhân* này, đó chính là vì đạt được mục đích mà *bất chấp mọi thủ đoạn*. "Từ xưa đến nay, những kẻ như vậy tuyệt đối không nên trêu chọc, nhất là khi kẻ vô liêm sỉ này lại có công lực gần như *thiên hạ đệ nhất*."

Đó chính là một chuyện khiến mọi người vô cùng đau đầu.

Tam trưởng lão có tới *trăm mối lo*, tất cả đều thở dài thườn thượt.

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN