Chương 226: Cuộc chiến của Kim Dương Bang
Dịch Giả: Tiểu Ngọc
Mộ Tuyết Đồng cùng Tiểu công chúa đứng một bên, tuy rằng tâm tư khác biệt nhưng cả hai đều cảm thấy vui mừng thay cho Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao. Hai người xa cách đã mười năm, đó là mười năm sống trong đau khổ, khắc khoải tương tư, rốt cục cũng có ngày hôm nay. Ông trời quả có mắt, gương vỡ lại lành, tương lai trở nên tươi sáng hơn bao giờ hết! Như vậy còn không cao hứng sao được?
Về tới Thịnh Bảo đường, việc đầu tiên Tam trưởng lão làm chính là đem tất cả những sự việc phát sinh mấy ngày qua, tường tận chép lại thành một phong trường thư. Thậm chí khoa trương hơn là đôi chỗ lão còn thêm vào kiến giải riêng của mình, kể cả chuyện về Ưng Bác Không cùng với cao thủ thần bí kia lão cũng khéo léo đưa ra nhận định cá nhân. Bởi vậy, đợi sau khi viết xong bức thư dài hơn mười trang, lão mới cho phi ưng truyền tín. Sau đó, một mình lão đứng trên mái của Thịnh Bảo đường, trầm mặc ngắm nhìn sắc trời u ám, càng nhìn càng thấy nguy cơ trùng trùng, phong vân bạo khởi, không ngừng thở dài!
Trận phong ba lần này, không biết sẽ có bao nhiêu người lại sắp phải mất mạng đây!
Càng quan trọng hơn là vấn đề Tục Hồn Ngọc của Tiêu gia Ngân thành! Chuyện này tuyệt đối không thể để xảy ra bất cứ sai sót gì! Tiêu gia không tiếc gì cả, bằng mọi giá phải đoạt lại về tay.
Nhưng... trớ trêu thay là nó lại nằm trong tay của cao thủ thần bí kia!
Làm sao đoạt lại? Mà cho dù có đoạt lại thì sao? Phong Tuyết Ngân Thành mà đối đầu với cường giả như vậy thì kết quả cũng chỉ lưỡng bại câu thương mà thôi! Cho dù ngọc có đoạt vào tay thì cuối cùng cả Phong Tuyết Ngân Thành còn lại được mấy người đây?
Cùng lúc đó, lại có thêm hai phi ưng được tung bay, hướng về Phong Tuyết Ngân Thành. Bao gồm tin tức của Tiểu công chúa và tình báo của Mộ Tuyết Đồng, nhưng đều truyền về cho một người duy nhất: Hàn Yên Dao!
Một người con gái thông minh, tuyệt sắc, đáng thương. Không tiếc khuynh tận thanh xuân của mình để đổi lấy một tương lai được gả vào Quân gia. Không biết khi nàng nhận được tin người trong mộng sẽ kích động đến nhường nào?
- Cái gì?
Phía dưới truyền đến tiếng gầm kinh hãi của Tiêu Hàn:
- Trọng thương do độc của Quân Vô Ý đã được hóa giải hoàn toàn? Điều này sao có thể? Tại sao lại chữa khỏi được! Khốn kiếp! Ta quyết không tin!
Tam trưởng lão nhắm nghiền hai mắt nói:
- Tiêu Hàn, việc năm xưa chính do ngươi mà ra! Hôm nay, ngươi còn muốn làm cái gì nữa hả?
Màn đêm buông xuống, trong Thiên Hương thành, Kim Dương bang - đệ nhất bang phái, nhân mã từ bốn phương tám hướng lần lượt hội tụ về điểm tập kết, sau đó nhanh chóng tiến về tổng đàn.
Lúc trước tại tổng đàn này, chính bang chủ của Kim Dương bang đã ban ra Kim Dương Lệnh, triệu tập toàn bộ bang chúng trong thành. Linh phù này cũng chỉ có bang chủ đương kim mới có thể đưa ra. Hơn nữa, điều quan trọng chính là khi lệnh này xuất ra chứng tỏ có đại sự trọng yếu phát sinh. Từ khi có Kim Dương Lệnh cho tới giờ, nó ít khi được sử dụng, kể cả khi lâm vào đại nạn cận kề diệt bang bởi lão giả mũi ưng lần trước cũng không dùng đến.
Thực ra không phải là Kim Phong Liệt không muốn làm như vậy, căn bản là do lão giả kia có thực lực quá đáng sợ, nhân hải chiến thuật cũng vô dụng. Mà cho dù có xuất ra lệnh phù đi chăng nữa, sợ rằng kết quả vẫn chẳng khác gì lúc trước, chẳng khéo bây giờ cũng chẳng còn tập hợp được bao nhiêu người. Có điều, quyết định như vậy cũng chẳng sai.
Một Lam y nhân, hai tay chắp sau lưng đứng ở một chỗ, thâm trầm như biển, yên ổn như núi, quanh người không ngừng tỏa ra khí thế mênh mông của cường giả, bất động như pho tượng, lẳng lặng chờ người của Kim Dương bang tập hợp lại. Bang chủ Kim Dương bang, Kim Phong Liệt, thì bộ dáng vô cùng vui vẻ, nghiêm nghị ngồi một bên. Hắn có thể chắc chắn một điều rằng, vị huynh đệ kiêm ân nhân của mình kia lần này tới đây, bất kể là thái độ lẫn thần thái, đều có chuyển biến rất lớn.
Tràn đầy... khí phách! Hơn nữa, cảm giác như mọi chuyện hắn đều mười phần nắm chắc trong tay vậy!
So với thái độ lạnh nhạt với thế tục lúc trước của hắn đúng là khác xa nhau một trời một vực!
Có thể Kim Dương bang sẽ thay da đổi thịt hoàn toàn trong tay của vị huynh đệ này!
"Nếu không phải vậy, sao lại muốn mình đưa ra Kim Dương Lệnh tổng triệu tập làm gì?"
Thoáng thấy Tứ đại đường chủ cùng mười hai vị thương chủ đã có mặt đông đủ, Kim Phong Liệt liền đứng dậy, gương mặt âm trầm đưa tay vỗ nhẹ vài cái, lập tức đám người im lặng trở lại, tất cả ánh mắt đều nhìn về phía hắn, chờ đợi hắn cất lời.
- Hôm nay bản tọa phát lệnh triệu tập toàn bang, mời các huynh đệ đến đây, chính là có đại sự cần công bố!
Kim Phong Liệt ánh mắt lạnh lẽo lướt qua khuôn mặt của mỗi người:
- Kể từ hôm nay, Kim Dương bang chúng ta sẽ nghênh đón Bang chủ mới. Đồng thời giúp chúng ta bắt đầu sự nghiệp thống nhất hắc đạo Thiên Hương thành! Đó chính là Hải huynh đệ Hải Trầm Phong, tất cả mọi người đều đã biết, ta sẽ không giới thiệu thêm nữa.
- Bản tọa cùng với Hải huynh đệ tuy hai mà một. Trước giờ địa vị của hắn trong bang vốn cực kỳ trọng yếu, nhưng kể từ hôm nay, Hải huynh đệ Hải Trầm Phong sẽ tiến thêm một bậc, chính thức trở thành Tân bang chủ của Kim Dương bang chúng ta! Bản tọa sẽ thoái vị, cam tâm tình nguyện đảm nhiệm chức vị Hộ pháp của bang!
Lời vừa nói ra, bên dưới nhất thời lặng ngắt như tờ.
Kim Phong Liệt sau khi nói xong, im lặng một khắc, thấy phía dưới không một ai cất lời, mới chậm rãi nói tiếp:
- Không biết các huynh đệ có phản đối gì không?
Trong lúc hắn nói chuyện, Hải Trầm Phong vẫn giữ nguyên tư thái chắp tay sau lưng, ánh mắt tập trung trên một loạt linh vị trên hương án trước mặt: Những người này đều là những công thần khai bang lập phái năm xưa. Cho tới hôm nay, tất cả bọn họ cũng chỉ còn là những tấm linh vị mà thôi.
- Ta có ý kiến!
Một đại hán vạm vỡ lên tiếng:
- Không biết vì sao đại ca lại có quyết định như vậy? Hải huynh đệ võ công tuyệt thế, bản lĩnh cao cường, chúng ta tất nhiên là vô cùng khâm phục, nhưng muốn làm Tân bang chủ, không phải cứ có võ công cao cường là có thể làm được. Cứ làm khách khanh như trước không tốt sao? Vì sao lại muốn làm bang chủ? Nói khó nghe một chút, Hải huynh đệ địa vị trong bản bang vốn rất cao, quyền hạn to lớn, dưới một người trên muôn người, đã như vậy thì cần gì phải cố chấp tranh đoạt ngôi vị bang chủ làm gì?
Kim Phong Liệt thở dài:
- Lúc này, kinh thành khắp nơi cao thủ tề tựu, có thể nói là phong vân bạo khởi, các đại thế gia đều bắt đầu có hành động của mình. Hiện nay cũng đã có vài nơi muốn chúng ta phụ thuộc, như là Mộ Dung gia, Lý gia, còn có thêm cả Tống gia nữa. La đường chủ, ngươi nghĩ xem, nếu ta vẫn là bang chủ, thử hỏi có thể bảo đảm tương lai cho bản bang được không? Bất luận là nhà nào trong số đó chúng ta đều không thể đắc tội a! Kim Dương bang tuy được coi là Thiên Hương thành đệ nhất bang, nhưng tùy tiện chọn ra một đại thế gia cũng thừa khả năng diệt trừ chúng ta chỉ trong sớm tối. Đó, ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?
- Chúng ta không thể đắc tội, nhưng có người lại không như vậy! Hải huynh đệ là người có thể gánh vác trọng nhiệm. Hơn nữa nếu hắn làm bang chủ, chúng ta làm việc cũng không cần nhìn sắc mặt kẻ khác, càng không cần phụ thuộc nhà nào hết. Thậm chí vẫn có thể duy trì bản bang, tiếp tục giương cao đại kỳ Kim Dương bang! Mặc dù trước đây, trên danh nghĩa Hải huynh đệ chính là đệ nhất khách khanh của Kim Dương bang chúng ta, nhưng danh không chánh ngôn không thuận. Vì vậy ta mới nhường ngôi vị bang chủ cho Hải huynh đệ lên làm. Hiện tại, ngươi đã hiểu rồi chứ?
Tên đại hán miệng mấp máy môi như muốn nói gì đó, nhưng không thể thốt nên lời, yên lặng một lát, sau đó lui về chỗ.
- Ta có ý kiến!
Một tên hán tử gầy nhom đen đúa lên tiếng:
- Bang chủ, hiện nay tất cả các bang phái trong kinh thành này, có mấy người không phụ thuộc vào các đại thế gia? Theo như lời bang chủ nói lúc trước, nếu không làm như vậy thì cho dù là đệ nhất bang của kinh thành như chúng ta cũng chỉ miễn cưỡng cầu sinh mà thôi. Đã như vậy, chúng ta tại sao không trực tiếp lựa chọn một nhà nào đó, chỉ cần trong lúc ký kết hiệp nghị, tận lực tìm kiếm lợi ích, chắc chắn chúng ta sẽ không cần phụ thuộc hoàn toàn vào bọn họ. Cứ như vậy, sau này chúng ta vẫn sẽ có một chỗ dựa vững chãi, khi đó bất luận thế nào, chúng ta đều có thể có người thay mặt ra mặt, như vậy chẳng tốt hơn sao? Hà tất phải cố chấp ôm lấy chút cơ nghiệp nhỏ bé này để rước họa vào thân?
- Vậy theo ý ngươi, chúng ta phải chọn nhà nào cho thích hợp đây?
Hải Trầm Phong vẫn giữ nguyên tư thái, cũng chẳng quay đầu lại, lạnh lùng hỏi.
- Theo thiển ý của thuộc hạ thì Mộ Dung gia và Lý gia đều rất thích hợp! Duy chỉ có một điều không thích hợp đó là tự thân giãy giụa cầu sinh, làm vậy thật không mấy khôn ngoan!
Tên hán tử lên tiếng.
Đột nhiên, Lam ảnh chợt lóe, khí thế bỗng nhiên bạo phát mãnh liệt, tựa tràng giang đại hải...
Phanh!
Tên hán tử vừa đưa ra "cao kiến" bị Hải Trầm Phong đánh một chưởng vào ngực, ngũ tạng lập tức nát bấy, thân thể bị đánh bay ra xa. Đang còn bay ở trên không trung, cả người đột nhiên bạo liệt, chết không toàn thây!
- Nam tử hán đại trượng phu, sống đội trời chân đạp đất, làm sao phải dựa hơi kẻ khác mà sống! Nếu như vậy thì thà chết còn hơn!
Hải Trầm Phong xoay người lại, ánh mắt lăng lệ nhìn qua một lượt:
- Sống là phải tự lực cánh sinh. Còn nếu chỉ muốn an an ổn ổn sống như một con chó, vẫy đuôi lấy lòng kẻ khác thì không xứng làm huynh đệ của Kim Dương bang ta! Âm thầm làm việc cho người khác, lại càng không xứng đáng đứng ở chỗ này! Hiện tại, nói cho ta biết, ai, còn ai có ý kiến không?
- Nếu ai tình nguyện cùng ta đồng sinh cộng tử, vì sự nghiệp của Kim Dương bang, là huynh đệ tốt, thì bước lên phía trước!
Hải Trầm Phong lạnh lùng hạ lệnh, đôi mắt ưng lướt qua khuôn mặt của mọi người:
- Kể từ hôm nay, Hải Trầm Phong ta chính là Tân bang chủ của Kim Dương bang! Cho các ngươi một đêm suy nghĩ, không muốn có thể rời đi! Còn ai đồng ý thì ở lại! Sau ngày mai chính là một kỷ nguyên mới! Đến lúc đó, bang quy đưa ra, không ai được vi phạm. Kẻ nào vi phạm, chết!
Hải Trầm Phong rốt cục cũng bộc lộ bản tính tàn nhẫn của mình! Dù cho tên hán tử gầy nhom vừa nãy không có nhận tiền làm việc cho kẻ khác đi chăng nữa, thì chỉ việc hắn đưa ra ý kiến phản đối cũng đủ để Hải Trầm Phong xuống tay lập uy! Đó chính là thủ đoạn hiệu quả nhất khi tiếp quản quyền lực mới! Thay đổi quyền lực, thủ đoạn huyết tinh là không thể thiếu!
Muốn trách, cũng chỉ có thể trách hắn không may!
Không khí trầm xuống. Mọi người lặng lẽ tản ra, trong khi nhìn thi thể của tên xấu số vừa rồi, trong lòng mỗi người không khỏi ớn lạnh, không kìm được rùng mình một cái, bước chân nhanh hơn.
Hải Trầm Phong cuối cùng thuận lợi tiếp quản ngôi vị bang chủ! Kế tiếp, bắt đầu mở rộng hoạt động của bang!
Hải Trầm Phong rốt cục đã có những bước đi đầu tiên. Đó cũng là một phần kế hoạch mà Quân Mạc Tà muốn hắn thực hiện: Thống nhất toàn bộ hắc bang tại kinh thành!
Điều này chính là mở đầu cho tất cả!
Lúc Quân Mạc Tà trở về Quân gia thì khắp nơi đều đã lên đèn.
Dọc đường về hắn vô cùng vui vẻ; bởi vì, hắn đã trả xong món "ân oán" với Lục trưởng lão, lại còn có được một khối ngọc bội vô cùng thần kỳ! Tất cả những thứ đó đều đang chờ hắn tìm hiểu.
Nhưng... từ khi khối ngọc bội này xuất hiện, Hồng Quân Tháp cũng phát sinh dị biến. Điều này càng làm cho Quân Mạc Tà tin chắc rằng, nó không phải là miếng ngọc bội bình thường.
Hắn còn mơ hồ cảm thấy đây không đơn thuần là một miếng ngọc bội mà có thể là một loại vật chất đặc thù nào đó. Cho nên vừa đoạt được vào tay, hắn liền ném ngay vào trong Hồng Quân Tháp.
Về đến nhà, Quân Tam thiếu bỗng gặp phải chuyện bất ngờ, vốn tuyên bố sẽ lưu lại trong tiểu viện của Quân Vô Ý - Ưng đại chí tôn Ưng Bác Không, lại bất ngờ ngồi chờ trong thư phòng của hắn. Lão già kia sao đã trở về rồi? Bộ dáng vô cùng khó chịu, trong cả Quân phủ từ lớn tới bé không ai dám trêu chọc lão nhân gia này. Nhìn bộ dạng của lão gia hỏa bây giờ thật ngưỡng mộ kẻ nào có thể khiến lão khó chịu như thế này nha!
- Tiểu tử thối, rốt cục cũng vác cái mặt về! Ngươi khiến lão tử phải chịu khổ rồi!
Ưng Bác Không bộ dạng hung thần ác sát đưa tay túm lấy Quân Mạc Tà xách vào.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Đô Thị: Siêu Phẩm Vu Sư