Chương 231: Thu phục Long Hồn Bang
Trong lúc Hải Trầm Phong dùng sát khí sắc bén của một Thiên Huyền cường giả bao phủ phía dưới, mọi người trong Long Hồn Bang tức thì cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, tựa như giữa trời rét đậm, trần trụi đứng trên đỉnh núi tuyết, gió lạnh tựa đao, từng chút một cắt vào da thịt, hàn ý thấu xương, xuyên thấu tận linh hồn…
Long Đại Hải bị khí thế của Hải Trầm Phong chấn nhiếp, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm. Đối mặt với người này, hắn chỉ cảm thấy đối phương phảng phất tựa một ngọn núi cao ngất, còn mình như hòn đá dưới chân núi, ngay cả tư cách ngẩng đầu nhìn lên cũng không có. Không hiểu vì sao, hắn bất giác lùi lại năm sáu bước, lúc này mới cảm thấy hô hấp dễ dàng hơn một chút. Đến khi nghe tiếng "Phanh" vang lên nơi ngực, như va vào vật gì đó, hắn mới hay mình đang đứng trong đại sảnh, đã vô thức lùi vài bước mà tựa lưng vào bức tường tận cùng… Đây rốt cuộc là loại áp lực gì?
– Các hạ là cao nhân phương nào vậy? Chuyện ân oán giang hồ giữa Long Hồn Bang chúng ta và Kim Dương Bang, với thần thông của các hạ, hà tất phải mạnh mẽ nhúng tay?
Long Đại Hải dồn hết dũng khí, lớn tiếng hỏi:
– Kim Dương Bang chủ ở đâu? Kim Phong Liệt ở đâu? Đã có dã tâm thâu tóm Long Hồn Bang ta, cần gì phải giấu đầu lòi đuôi. Mau hiện thân ra đi!
Thanh âm tuy lớn, tuy mang vài phần uy nghi, nhưng ẩn chứa bên trong rõ ràng là chút sợ hãi. Điều này khiến câu chất vấn nhằm vào đối phương, để đề cao khí thế bản thân, khi lọt vào tai người nghe lại hóa thành một lời cầu xin yếu ớt.
– Bổn tọa chính là Bang Chủ đương nhiệm Kim Dương Bang! Bổn tọa chưa từng giấu đầu lòi đuôi!
Hải Trầm Phong hai mắt khẽ động, ánh mắt xuyên qua khoảng không, thẳng tắp nhìn vào Long Đại Hải, sát khí lạnh lẽo tức thì bao trùm lấy Long Đại Hải.
Long Đại Hải nhất thời lòng chấn động kịch liệt.
Tuy rằng hắn có tu vi Địa Huyền sơ giai, tuy rằng hai người lúc đó cách nhau vài chục bộ, nhưng trong cảm giác của hắn, khuôn mặt hắn và Hải Trầm Phong dường như đang kề sát, ánh mắt của đối phương chăm chú nhìn hắn khiến hốc mắt hắn cơ hồ muốn đau nhức! Hắn có cảm giác mình có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào!
Tuy rằng trong đại sảnh có rất đông người của Long Hồn Bang, nhưng Long Đại Hải cảm thấy bên mình không có một ai tồn tại, tất cả đều không thể mang lại cho hắn chút cảm giác an toàn nào. Không gian rộng lớn như vậy, dường như chỉ có mỗi mình hắn đối mặt với hắc y nhân cường đại này!
Một loại cảm giác chán nản, không thể địch lại, không thể kháng cự từ đáy lòng dâng lên mãnh liệt, Long Đại Hải chỉ cảm thấy hai đầu gối bủn rủn, toàn thân mồ hôi đầm đìa, đột nhiên có một loại xúc động muốn quỳ phục…
Hải Trầm Phong hai mắt sắc bén như chim ưng, đột nhiên vung tay lên, áo choàng lam sắc tung bay. Một âm thanh như thủy triều rền vang, tựa vạn mã tung vó đột nhiên nổi lên, khoảnh khắc trước còn xa tận chân trời, khoảnh khắc sau đã vang dội ngay trước mặt.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng hò reo vang vọng ầm ầm, mấy trăm người đồng loạt gào thét, tiếng bước chân hỗn loạn cũng vang lên, dòng người như thủy triều tuôn vào, mỗi người đều cầm đao kiếm trong tay. Trên các đầu tường cũng lấp lánh, bốn phía tường vây đầy ắp cung tiễn thủ, giương cung cài tên, chĩa thẳng vào bang chúng Long Hồn Bang. Dưới ánh sáng chiếu rọi, từng đầu mũi tên đen kịt toát ra ánh sáng lạnh lẽo, tựa tử thần hiện hình, lộ ra nanh vuốt sắc bén, nhe răng cười đầy âm hiểm. Tất cả ám vệ, thám tử, cảnh giới của Long Hồn Bang, không biết từ khi nào đã sớm bị Hải Trầm Phong thanh trừng, không còn một ai.
– Thuận thì sống, nghịch thì chết! Ta đếm tới ba, nếu từ Long Đại Hải trở xuống vẫn không có phản ứng, bắn!
Hải Trầm Phong hai mắt lạnh lùng, không mang chút cảm tình nào, vung tay phải lên, lam quang chợt hiện, một ngón tay từ từ co lại.
Người Long Hồn Bang kinh hoàng xôn xao, mọi ánh mắt cầu cứu đều đổ dồn về phía Long Đại Hải.
– Bang chủ…!
Giọng nói mọi người vang lên tựa như cầu xin.
Hải Trầm Phong hiện vẻ dứt khoát, sắc mặt kiên nghị, rõ ràng gập ngón tay thứ hai… Long Đại Hải sắc mặt trắng bệch, môi khẽ hé, ánh mắt tuyệt vọng mà vô lực.
– Cung thủ chuẩn bị!
Hải Trầm Phong vung tay lên, âm thanh phấp phới như sóng vỗ vang lên, lúc này, hắn đã động sát cơ.
– Xoạt… xoạt….
Cung tiễn thủ bốn phía đồng loạt đáp ứng, cung tiễn trong tay tức khắc kéo căng thành hình trăng tròn, chỉ cần Hải Trầm Phong mở miệng, một khi lời nói phát ra khỏi miệng, lập tức vạn mũi tên sẽ rời cung. Tai ương cận kề! Hôm nay cố sức đối kháng chỉ có một con đường chết, như vậy, lựa chọn duy nhất để sống sót phải là…
– Chậm đã!
Long Đại Hải rống lớn, âm vang như đang nức nở:
– Ta… ta… nguyện ý quy thuận!
Theo những lời vừa nói ra, Long Đại Hải cả người như quả bóng xì hơi, tức khắc mềm nhũn. Cùng với hiệu lệnh đó, mọi người trong đại sảnh đều buông binh khí trong tay xuống. Trên mặt mỗi người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tựa trút được gánh nặng ngàn cân, như được đại xá.
– Tốt!
Hải Trầm Phong khẽ nói.
– Một khi đã vậy, từ nay về sau, chúng ta là người một nhà… Đại Hộ Pháp! Ngươi phụ trách an trí Long Hồn Bang!
– Vâng! Tuân lệnh Bang Chủ!
Từ trong bóng tối, một thân ảnh khôi ngô bước ra, mày rậm râu hùm, mũi to miệng rộng, đúng là Kim Phong Liệt.
– Kim Phong Liệt, ngươi…!
Long Đại Hải không thể tin được, chỉ tay vào hắn, cứng họng.
– Haha, đúng là ta! Bổn tọa hôm nay thoái vị mời hiền, ngươi thấy bất ngờ sao?
Kim Phong Liệt cười ha hả, vẻ mặt vô cùng vui sướng.
Nói thật, Kim Phong Liệt thật sự không ngại việc Hải Trầm Phong soán ngôi Bang Chủ của hắn. Không nói đến giao tình giữa hắn và Hải Trầm Phong, ai làm Bang Chủ căn bản cũng chẳng có gì khác biệt. Về sau Hải Trầm Phong thành Bang Chủ, vô luận đối với hắn hay Kim Dương Bang, chỉ có lợi chứ quyết không có hại gì.
– Thật là sát khí uy phong, chỉ bằng vài câu nói suông, liền thu phục được một bang phái. Thật sự khiến ta vô cùng bội phục! Thiên Huyền cao thủ, quả nhiên bất phàm!
Một giọng nói mơ hồ chợt truyền đến, kỳ quái, lại mang theo đậm mùi vị dấm chua.
– Là ai?
Hải Trầm Phong đưa mắt nhìn quanh, đột nhiên thân hình chợt lóe, lam quang chợt động, cả thân thể lăng không bay lên, ngạo nghễ đứng giữa không trung.
– Là ta!
Một tiếng cười quái dị vang lên, vài tên cung tiễn thủ trên tường phía nam chợt kinh hô, hỗn loạn ngã xuống đất, hai hắc y nhân nắm tay nhau xuất hiện trên đầu tường, ánh mắt tàn nhẫn nhìn Hải Trầm Phong:
– Bất quá, Hắc Đạo kinh thành này là khối bánh ngọt béo bở, cũng không phải một mình ngươi có thể độc chiếm. Cho dù là nuốt vào, cũng phải nôn ra cho ta!
Hải Trầm Phong cười lớn một tiếng, khí tức toàn thân tăng vọt, lam quang thoát thể mà ra, sáng rực như lam ngọc:
– Tốt, các hạ vừa mở lời, liền muốn chiếm đoạt sao. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh là vương, đó mới là quy tắc!
Đột nhiên thân hình chợt động, lăng không bay tới, lam quang bùng lên, chỉ thoáng cái đã vượt qua khoảng cách giữa nóc nhà và tường vây, bay vọt lên phía trên hai người, ầm ầm đánh xuống.
Hai hắc y nhân kia hắc hắc cười lạnh, nói:
– Thiên Huyền cao thủ, rất khó đạt tới sao?
Hắn nói xong liền đột nhiên phi thân lên, tốc độ thân thể tăng vọt, lấy một loại phương thức xoắn ốc cực kỳ quỷ dị chính diện đón lấy thân thể Hải Trầm Phong đang lao xuống. Hai người cùng quát lớn một tiếng, trên người ánh sáng lam nhạt như mộng ảo bắn ra. Tiếng "Oanh" vang lên, ba người cùng va chạm vào nhau! Tức thì như pháo hoa bạo liệt tản ra.
Ba người đồng thời bay ngược ra sau, rồi như có hẹn cùng dừng trong không trung, lại tiếp tục xoay người lao tới.
Hải Trầm Phong sắc mặt bình tĩnh, khóe miệng hiện lên một tia cười tự tin, song chưởng tựa cự phủ Khai Sơn (búa lớn phá núi), liên tục bổ ra, kình khí lam sắc hình bán nguyệt liên tiếp không ngừng công kích. Hai người kia gào thét ầm ĩ, tay chân vung lên, nửa bước không lùi.
Đột nhiên, gã hắc y nhân rít lên một tiếng, thân hình chợt lui, tên còn lại điên cuồng trên đỉnh tường, cùng Hải Trầm Phong triển khai chiến đấu. Hắc y nhân lui ra phía sau, đứng trên đầu tường, lam quang trên người vừa tắt lại hiện lên, rực rỡ hơn nhiều lúc trước, trên người nhè nhẹ toát ra một luồng lãnh khí, hai bàn tay tức khắc trở nên đen kịt, thân mình lại một lần nữa bắn lên, những ngón tay chai sần hung hăng đâm về phía Hải Trầm Phong đang giao chiến.
Với thực lực Hải Trầm Phong, cho dù lúc nãy, hắn đồng thời đối mặt hai người cũng tự tin nắm chắc phần thắng. Hiện giờ, hắn chỉ còn đánh với một người, đang chiếm thế thượng phong. Nhưng Thiên Huyền cường giả khi giao chiến, muốn giải quyết đối phương mà lại tránh cho mình bị thương, trong khoảnh khắc khó có thể làm được.
Hải Trầm Phong đang chiếm thế áp đảo toàn diện, mắt thấy có thể lập tức bắt được đối thủ, đột nhiên cảm giác một luồng gió lạnh đập vào mặt, còn mang theo mùi tanh nồng xộc thẳng mũi, trong lòng không khỏi rùng mình, song chưởng liên tục biến hóa, bốn đạo Huyền khí hình bán nguyệt bay ra, thân hình bay ngược trở lại, lớn tiếng quát:
– Đây chính là Vô Tình Lãnh Huyết Chỉ? Các hạ là môn hạ đệ tử Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi hay sao?
– Kha kha kha, cũng có chút kiến thức, nhận ra được Vô Tình Lãnh Huyết Chỉ của ta.
Hắc y nhân kia cười quái dị một tiếng:
– Một khi đã nhận ra, sao còn không mau quỳ xuống cầu xin tha thứ?
Hắc y nhân kia thầm tính toán, hắn tin chắc mình chính là truyền nhân chi trưởng của Bát Đại Chí Tôn đương thời, đối phương là Thiên Huyền cao thủ thực lực không kém, chắc là không có can đảm đắc tội với mình, hay đắc tội với sư phụ sau lưng mình. Ngay cả khi không thể thu phục người này, cũng có thể bức lui hắn. Như vậy vô luận là Long Hồn Bang hay Kim Dương Bang đều sẽ rơi vào tay ta!
Đáng tiếc, sự việc há có thể được như ý muốn!
– Ngươi nói nhảm cái gì!
Hải Trầm Phong quay đầu, chú ý tới lý luận tự cao tự đại của tên kia, tức giận quát một tiếng, đưa tay ra sau. Tiếng "Xoạt!" vang lên, trường kiếm đã xuất ra, lập tức lao tới thêm lần nữa, tựa sóng biển cuồn cuộn, từng đợt lam quang như ngân tựa tuyết vỗ tới.
– Bích Ba Bạch Tuyết Kiếm! Thì ra ngươi là môn hạ của Úy Lam Chí Tôn!
Hắc y nhân kia cười ha hả:
– Cũng rất tốt, đều là môn hạ Bát Đại Chí Tôn, hôm nay hãy cùng so tài cao thấp!
Hải Trầm Phong trong lòng nổi giận.
Hắn tự tin mình có thể chiến thắng hai người này, lúc đầu còn hạ thủ lưu tình. Nhưng đối phương lại dùng độc môn công phu của Chí Tôn khác, Hải Trầm Phong vốn không muốn tùy tiện kết oán sinh tử không thể hóa giải với đối phương, lúc này mới xuất ra Bích Ba Bạch Tuyết Kiếm, độc môn kiếm pháp của mình. Hắn nghĩ rằng trước mắt đều là môn hạ của hai đại Chí Tôn, hai người này chỉ cần dừng tay, nói qua vài câu là mọi chuyện có thể giải quyết. Nhưng không ngờ hai người này vẫn muốn tiếp tục chiến đấu, không màng tới, khẩu khí ngược lại còn mang theo ý khinh miệt.
Hải Trầm Phong nào biết được hai người này chính là hai vị sư huynh của Lý Du Nhiên. Lệ Kiếm Hồng đã đáp ứng Lý Du Nhiên, giúp hắn thống nhất Hắc Đạo kinh thành. Đêm nay chính là lần đầu tiên hành động, không ngờ lại đến chậm một bước, bị Hải Trầm Phong ra tay trước, hai người sao có thể bỏ qua được?
Nếu không chiếm lại, làm sao ăn nói với sư đệ đây? Dù sao, vấn đề này liên quan tới thể diện của đại sư huynh. Cho nên hai người tuy rằng biết rõ song phương có nguồn gốc sâu xa, cũng không chịu dừng tay.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Tiên Hiệp: Ngã Dục Phong Thiên