Chương 234: Mập mạp xem mắt

Quân Mạc Tà lấy tay che mặt, khẽ thở dài. Trong lòng hắn thực sự kinh ngạc tột độ: "Rốt cuộc thì loại nữ nhân nào mới chịu đựng được tên mập năm trăm cân này đây?" Lòng không khỏi có chút than thở.

Ước chừng sau khoảng thời gian một bữa cơm, khi đã nhìn nhau trừng mắt chán chê, hắn liền mang theo một đội thị vệ tiền hô hậu ủng đến chỗ hẹn gặp giai nhân.

"Tam thiếu gia à, ngươi nói ta nghe xem, nếu Tôn tiểu thư nàng chê ta quá mập thì ta phải làm sao?"

Tâm trạng Đường mập mạp bồn chồn lo lắng không yên. Con ngựa hắn cưỡi đến rắm cũng phóng, miệng sùi bọt mép bước đi khó nhọc. Quân Mạc Tà miệng ừ hử ứng phó, đôi mắt không ngừng quan sát hai bên, vẻ mặt lộ rõ sự bất an. Đường mập mạp hoàn toàn không để ý đến dáng vẻ của Mạc Tà, chỉ buồn rầu nhìn thân hình béo ị của mình, thở ngắn thở dài. Đột nhiên hắn nghĩ ra điều gì đó, mặt mày hớn hở, tay vỗ đùi, thân hình lắc lư không ngừng trên lưng ngựa:

"Tam thiếu gia, ngươi nghĩ xem liệu ta giảm cân có được không? Ngươi giám sát đốc thúc ta, biết đâu lại có hiệu quả?"

Đáp lại hắn chỉ có tiếng rền rĩ của con ngựa, bốn vó in sâu xuống mặt đường. Vì bị tên mập nhúc nhích trên lưng, con ngựa của hắn càng thở hổn hển mạnh hơn, xoay đầu ai oán nhìn tên mập đang hứng chí, bước đi ngày càng chậm. Đúng là Đường mập mạp nhúc nhích thắt lưng thì con ngựa cũng phải ưỡn lưng theo...

"Việc này cứ đợi thương thế ngươi khỏi hẳn rồi ta sẽ bắt đầu giúp ngươi giảm béo à." Quân Mạc Tà vuốt cằm cười rất tà dị: "Nhất định sẽ cho ngươi nhỏ bé như hạt đậu luôn..."

"Ai nha, ta chỉ đành trông cậy vào ngươi! Thật ra nếu không béo như vậy thì ta cũng rất anh tuấn à!"

Đường Nguyên vừa vuốt ve mông ngựa theo Tam thiếu, vừa nhìn Tam thiếu ra vẻ quyến rũ. Quân Mạc Tà vừa nhìn thấy đã ra roi thúc ngựa phi lên trước, vừa tiến lên đã xoay người sang một bên, phun ra một bãi nước bọt thật to. Cặp mắt "quyến rũ" của Đường mập mạp quả thật có lực sát thương kinh người mà...

"Gặp mặt tại đây sao?"

Quân Mạc Tà nhìn thấy tửu lâu tầm thường phía trước không khỏi ngạc nhiên: "Đường mập mạp, không phải là ngươi cùng hôn thê hẹn gặp ở đây đó chứ? Trong lòng ta rất bất ngờ. Không phải là ngươi đã đưa ra địa điểm này đó chứ?"

"Thật không phải ta. Gặp mặt tại tửu lâu này thì có gì không tốt sao? Ta thấy cũng rất tốt à!" Đường mập rốt cuộc vẫn không hiểu chuyện gì, nhìn Quân đại thiếu gia, hỏi một câu đầy vẻ buồn bực: "Có gì kỳ quái sao?"

"Sao lại không kỳ quái? Nếu là nam nhân hẹn nam nhân tại tửu lâu thì là chuyện bình thường, nhưng nữ tử của ngươi lại hẹn một vị hôn phu mập mạp như ngươi gặp mặt tại nơi này, ngươi thấy có hợp lý không?" Quân Mạc Tà tặc lưỡi nói tiếp: "Mập à, xem ra lão bà tương lai của ngươi cũng không phải hạng tầm thường nha!"

"Ta thấy có sao đâu? Không hẹn tại tửu lâu, chẳng lẽ lại hẹn ở nhà đại phu à?" Đường Nguyên nhướng mày, đối với thái độ khó hiểu của đại thiếu tỏ thái độ khinh thường, khẽ hừ một tiếng trong mũi: "Chuyện lạ hơn còn có!"

Hắn chưa kịp nói chuyện xong với Quân Mạc thì đột nhiên một bóng trắng bay ra, gần như trong chớp mắt đã đậu trên vai Mạc Tà, tốc độ cực nhanh, tuyệt đối không thua kém cao thủ Nhất Lưu.

Đối mặt với tình huống như vậy, trong lòng Mạc Tà có chút bất ngờ, nhưng vẫn không hề có động thái gì, mặc kệ bóng trắng kia đậu trên vai mình. Ngược lại, bóng trắng kia ô ô kêu hai tiếng, nhanh chóng trượt dần xuống lồng ngực, khẽ rên rỉ một tiếng rồi chui thẳng vào ngực của Mạc Tà. Nó quậy qua quậy lại một lúc, thò đầu ra nhìn quanh rồi lại chui vào sâu bên trong, yên ổn nằm im không nhúc nhích, dường như đó là nơi thoải mái, đáng tin cậy và thân thiết nhất.

"Tiểu gia hỏa, sao ngươi cũng ở đây?" Với Thần Thức sắc bén của Quân đại sát thủ, đương nhiên đã sớm phát hiện bóng trắng kia là gì. Hắn thuận tay đỡ nó vào lòng, khẽ véo tai tiểu gia hỏa mà hỏi. Bóng trắng đương nhiên là Tiểu Bạch Bạch - Thiết Dực Báo của Độc Cô Tiểu Nghệ. Mới không gặp mấy ngày mà từ trong lòng đã cảm thấy trọng lượng của nó tăng lên không ít.

Hơn nữa, hai bên sườn của tiểu gia hỏa này lại còn có một đôi cánh khẽ nhô ra. Thiết Dực Báo vốn chỉ khi nào vào thời kỳ sắp trưởng thành, thực lực đạt đến đỉnh phong mới bắt đầu mọc cánh. Tuy nhiên, tiểu tử này nhiều nhất chỉ mới không gặp một tháng mà đã bắt đầu nhú ra, chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.

Nghe Quân đại thiếu gia hỏi khẽ, tiểu thú hai mắt tràn đầy vẻ thân thiết nhìn Quân Tà, ô ô kêu hai tiếng, nhẹ nhàng dụi vào ngực hắn, liếm liếm vạt áo, rồi hứng thú thò móng vuốt ra, cào cào làm nũng với Quân Tà, vẻ mặt mơ màng hưởng thụ, dường như muốn nói: "Nhớ quá, ôm thêm năm trăm năm nữa cũng không đủ..."

Tiểu gia hỏa cứ ôm chặt hắn, như thể sợ người tốt này lại sắp ném nó ra ngoài như mọi khi. Lòng hắn thì miên man suy nghĩ: "Tiểu tử này là yêu vật của tiểu nha đầu, đã có nó xuất hiện ở đây thì chắc chắn Độc Cô Tiểu Nghệ cũng ở đây!"

Quân Mạc Tà có chút đau đầu khi nghĩ tới sự đanh đá của nàng. Cho dù có hoàng thượng ở đây, chưa chắc hắn đã kiêng kỵ, nhưng mà đây là Độc Cô Tiểu Nghệ à!

Nhưng đến thì cũng đã đến rồi, muốn âm thầm rút lui cũng không thể. Quân đại thiếu gia đành phải chờ Đường mập mạp xuống ngựa, cùng tên mập cất bước nặng nề hướng về tửu lâu. Cái này không biết có nên gọi là "Biết núi có hổ mà vẫn lên núi" không ta?

Xem ra vì lần gặp mặt này mà Tôn Thượng Thư đã hao tổn tâm huyết và tài lực bao hết cả tửu lâu. Cả tửu lâu hiện tại, trong đại sảnh chỉ có duy nhất một cái bàn, hơn nữa chỉ có hai người. Một người mặc áo màu xanh nhạt, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn chính là Độc Cô Tiểu Nghệ. Hắn nhận ra ngay, bởi nàng có thói quen sau mỗi câu nói lại đưa tay vân vê mái tóc. Còn người ngồi bên cạnh là ai?

Bên cạnh Tiểu Nghệ là một người lưng hùm vai gấu, phong thái hào sảng, cánh tay thô ráp, tóc có chỗ ngả vàng. Thoạt nhìn cứ ngỡ người này vừa từ chiến trường trở về.

Xem ra Độc Cô gia vốn cẩn trọng đã phái một vị ca ca đến bảo vệ. Cũng không biết vị này là vị nào trong "Anh Hùng Hào Kiệt Trùng Thượng Tiền" Thất Huynh Đệ đây? Nhưng với nhãn lực của Quân đại thiếu, rõ ràng có thể cảm nhận được, người này khí độ vượt xa Thất Huynh Đệ "Anh Hùng Hào Kiệt Trùng Thượng Tiền". Chẳng lẽ Độc Cô gia còn ẩn giấu một vị "Lão Bát" sao?

Quân đại thiếu gia cùng Đường Nguyên vừa bước vào cửa, tất nhiên đã thấy hai người này, liền phải bước tới. Đột nhiên, hắn thấy có gì đó không ổn. Tôn tiểu thư đâu?

Quân Mạc Tà vỗ ót mình, cười thầm: "Là tên mập đi ra mắt, không phải là ta. Nhưng Tôn tiểu thư đâu? Ngoài Độc Cô tiểu thư ra, trong đây còn có nữ nhân thứ hai nào đâu?" Khi hắn nghĩ tới đây, chẳng biết tại sao trong lòng chợt dâng lên một cỗ sợ hãi chưa từng có từ trước đến nay (không sợ mới lạ). Hắn tìm mọi cách gạt bỏ suy nghĩ đó nhưng không được.

Trong lòng Quân đại cao nhân biến đổi cực nhanh. Hắn nghĩ đến một khả năng phi thường, kéo tay áo tên mập, nhỏ giọng hỏi: "Mập, vị hôn thê Tôn tiểu thư của ngươi, ngươi đã từng gặp mặt bao giờ chưa?"

Đường mập đang khẩn trương đến mức hồi hộp không yên, hai bàn tay đổ mồ hôi ướt đẫm, cả người cứng ngắc. Hai tay không ngừng kéo kéo túm túm chỗ này chỗ kia, cái thân hình tròn vo xoay qua xoay lại, kiểm tra xem bản thân còn có điểm nào chưa ổn, tất cả đều vì muốn lưu lại ấn tượng tốt cho vị hôn thê trong lần đầu gặp mặt. Nghe Quân Tà hỏi vậy, liền nhỏ giọng đáp:

"Chưa, chưa bao giờ. Mà vị hôn thê kia của ta là con nhà Khuê Các, chẳng mấy khi rời khỏi nhà. Người thường sao có thể gặp được nàng? Đúng là:

Êm đềm trướng rủ màn cheTường đông ong bướm đi về mặt ai."

Nói xong, Đường Nguyên thần thần bí bí nói nhỏ vào tai Quân Tà: "Chẳng qua ta đoán nàng cũng không đến nỗi nào, bởi vì ta từng nghe ông nội ta buột miệng nói rằng có ấn tượng tốt về nàng. Với nhãn lực của ông nội ta, ta hoàn toàn tin tưởng à."

"Vậy rốt cuộc ông nội ngươi nói gì?" Mạc Tà tò mò hỏi.

"Ông nội ta nói: 'Tiểu nha đầu họ Tôn kia mông rất to à, khẳng định có thể sinh con trai, rất xứng với ta. Đúng là Quần Anh Tụ Hội à!' (hắc hắc)." Đường Nguyên càng nói càng thích chí, đôi mắt híp lại, co giật vì hưng phấn. "Tam thiếu gia à, ngươi cũng không phải không biết ta thích nhất là phụ nữ mông to à? Nữ nhân kia là hôn thê của ta, cũng là tình nhân trong mộng của ta, hắc hắc hắc..."

Mạc Tà đảo mắt nhìn quanh, không hề để ý đến dâm ý đang dâng lên của tên mập. Ngay cả vị hôn thê của mình mà hắn cũng không tha, đúng là... Cực phẩm nha! Trong lòng thầm nghĩ: "Loại nữ nhân nào mới có thể cùng tên mập này "Quần Anh Tụ Hội", xứng đôi vừa lứa đây? Tên mập này vốn chẳng phải loại người có đức hạnh, lại mới gây ra một "sự tích" vang dội như vậy, vậy mà không những không bị giải trừ hôn ước mà còn muốn gặp mặt. Tất cả mọi chuyện này quả thật không bình thường chút nào..."

Quân đại thiếu gia đang miên man suy nghĩ xem có điều gì bất thường thì một âm thanh trực tiếp làm Quân đại sát thủ chấn động.

"Mạc Tà ca ca, các ngươi đến đây đi!" Độc Cô Tiểu Nghệ nhanh chóng nhận ra sự có mặt của bọn họ, kêu lên đầy hưng phấn. "Ta biết ngươi nhất định sẽ đi cùng tên mập này, nên ta đã quấn quýt lấy Tôn tỷ tỷ, nhất định phải đi cùng nàng, hì hì... Quả nhiên ta đoán không sai, các ngươi mau đến đây."

Quân Mạc Tà cả người giật thót, toàn thân nổi da gà. Độc Cô Tiểu Nghệ này kêu một tiếng "Mạc Tà ca ca" khiến hắn rét run cả người, lúc trước nàng ta đâu có khách khí như vậy.

"À, là nàng sao, Độc Cô cô nương? Chúng ta thật có duyên nha, đi đâu cũng gặp. Ừm, mà vị Tôn tỷ tỷ ấy đâu rồi?" Mạc Tà cố gắng đáp lời, cũng nhân tiện hỏi về Tôn tiểu thư.

"Ngươi còn gọi ta là Độc Cô cô nương sao?" Tiểu Nghệ lập tức tỏ vẻ bất mãn, chu mỏ dỗi hờn, oán hận liếc hắn một cái (ai da, con gái là vậy mà!). Đột nhiên nàng đưa tay vào ngực Quân Tà, lôi Tiểu Bạch Bạch ra, cũng chẳng để ý thái độ không cam lòng của tiểu gia hỏa, sau đó nàng liếm môi nói: "Đang ở đây chứ đâu!"

Đường Nguyên sớm đã thèm nhỏ dãi đối với vị hôn thê này, nghe vậy lập tức nhìn quanh, nhưng vẫn không phát hiện hình bóng xinh đẹp của Tôn tiểu thư đâu cả. Bởi vì ngoài Độc Cô Tiểu Nghệ ra thì chỉ còn một đại hán lưng hùm vai gấu đang tự rót tự uống, làm gì có ai gọi là Tôn tiểu thư được?

Quân đại thiếu gia trong lòng hô to một tiếng: "Đường lão gia tử quả nhiên cũng không nói gì sai, quả nhiên là Châu Liên Bích Hợp, Quần Anh Tụ Hội, trời sinh một đôi, đất sinh một cặp nha!"

Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm

Đề xuất Tiên Hiệp: Đồ Đệ Của Ta Đều Là Đại Phản Phái
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN