Chương 235: Nữ tử kỳ lạ
Trong lúc mập mạp còn đang hồ nghi, chỉ thấy vị đại hán ngang tàng kia chậm rãi đứng dậy. Đợi khi nàng đứng thẳng, Đường Nguyên mới thấy người này không tính là cao, thế nhưng thân hình lại vô cùng vạm vỡ, cường tráng.
Trong lúc vị đại hán kia chậm rãi xoay người, chắp tay ôm quyền, thoải mái cởi mở cười nói: "Vị này chính là Quân gia Quân tam thiểu cùng phu quân tương lai của tiểu muội, Đường Nguyên sao? Tiểu muội chính là Tôn Tiểu Mỹ!"
Đường Nguyên – Đường đại công tử thoáng cái trợn mắt há hốc mồm, con ngươi thiếu chút nữa lòi ra khỏi tròng mắt, cái cằm cơ hồ gần chạm xuống mặt đất. Ngẩng mặt lên nhìn, vị nữ tử này so với nam nhân còn hào sảng, phóng khoáng hơn, mày rậm mắt to, dáng người cứng cỏi, không hề xấu xí, vóc dáng có thể lấy Sơn Đông đại hán làm tiêu chuẩn.
Nàng gái này trên đầu còn cột búi tóc nam nhi, toàn thân không chút son phấn, trên đầu cũng chẳng tìm thấy bất kỳ món trang sức nào. Đặc biệt là lúc nàng ôm quyền, khí độ trầm ổn, vững chãi như Thái Sơn! Mở miệng nói chuyện, tiếng như chuông đồng, chấn động màng nhĩ, cực kỳ có phong thái của bậc võ tướng.
"Quả nhiên không mập chút nào, đúng là kiểu người mà ngươi thích đây mà! Lão gia tử ngươi nói không sai, quả nhiên là **quần anh tụ hội**, trời sinh một cặp!"
Quân đại thiếu lúc này cũng không biết nên nói gì cho phải, chỉ đành cười ha ha vài tiếng cho có lệ, xấu hổ chắp tay, sau đó thâm trầm nói với mập mạp:
– Chúc mừng!
"Âu ư ứ này!" Đường Nguyên trừng tròng mắt, cả người như bị **thiên lôi** đánh xuống. Bình thường đôi mắt ti hí như sợi chỉ, lúc này trợn lớn cỡ bằng mắt con trâu, cái miệng thì há rộng tới mang tai, nước miếng róc rách chảy. Đột nhiên rên rỉ một tiếng, tiếp đó trong cổ họng phát ra tiếng vang như là gà trống bị người ta bóp cổ: "Ôi ôi khẹc khẹc..." Sau đó, mắt trợn trắng dã như bị ai đó bóp cổ, đột nhiên giống như cây cột chống trời, thân thể khổng lồ ầm ầm đổ xuống nền nhà, cái đầu vô ý đập xuống sàn, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Vài năm qua, trong suy nghĩ **huyễn hoặc** của Đường mập mạp, vị Tôn đại tiểu thư Tôn Tiểu Mỹ – **thiên kim** của **Thượng thư** này – là vị hôn thê tốt nhất, xinh đẹp nhất. Bây giờ thấy thật khác xa so với mộng tưởng, Đường Nguyên đáng thương bị đả kích quá tàn khốc như vậy sao có thể chịu đựng nổi? Rốt cục, hắn miệng sùi bọt mép, ngất xỉu lăn ra!
– Xem ra tiểu nữ thật sự đã dọa vị hôn phu của mình không nhẹ a!
Tôn Tiểu Mỹ **tự giễu** cười cười, trong mắt lộ ra một tia đau xót, thế nhưng thoáng cái liền biến mất. Sau khi đánh giá Đường Nguyên một hồi, nàng gật gật đầu nói:
– **Phu quân** tương lai của ta đây thật sự là hơi mập. Nên giảm béo một chút có lẽ sẽ tốt hơn.
Nói xong, nàng **hào sảng** ôm quyền, duỗi tay ra mời:
– Quân tam thiểu, mời ngồi!
**Nguyên bản** Quân đại thiếu tuy đã sớm đoán được **chân tướng** sự tình trước cả Đường mập mạp, thế nhưng ấn tượng đầu tiên đối với bề ngoài của vị **thiên kim Thượng thư** này cũng không phải là rất tốt. Phải biết, mập mạp tuy rất xấu, thế nhưng **thủy chung** vẫn là người thừa kế chức vị **gia chủ** của một trong những vị **trọng thần** Thiên Hương quốc. Vợ con của hắn, bất luận về phương diện nào, cũng không nên giống Tôn Tiểu Mỹ a! Cũng không phải là xem thường đức hạnh của Tôn đại tiểu thư này, thế nhưng ở cái thế giới đặc biệt cùng với **thời đại bối cảnh** này, nữ tính từ trước đến nay đều phụ thuộc vào nam nhân. Nam nhân cho dù có khó chịu, xấu xí, hay tật xấu đầy mình cũng không vấn đề, thế nhưng nữ nhân phàm là có một chút khuyết điểm, chính là **thiên đại tật xấu**, chớ nói chi là "phóng khoáng" như Tôn đại tiểu thư này!
Nhưng Quân đại thiếu tuy chỉ mới gặp mặt vị Tôn đại tiểu thư này, thế nhưng lại nảy sinh một thứ tình cảm vốn xa xỉ đối với vị **đại sát thủ** này: chính là lòng hảo cảm. Trong đôi mắt hắn càng lộ ra vẻ thưởng thức từ tận đáy lòng, đơn giản là vị nữ tử trước mắt này, ngoại trừ dung mạo dáng người hơi kém ra, những thứ khác đều không thể bắt bẻ.
Chính là ứng với một câu: **Nữ trung trượng phu**!
Chỉ qua vài câu nói, bất luận là **tâm tính** hay cách làm việc, nàng đều gọn gàng linh hoạt, so với đa số nam nhân còn xuất sắc hơn! Nếu không phải trời sinh thân phận nữ nhi, cô gái này chắc chắn sẽ là một vị **hùng nhân**!
Nếu nói là không xứng đôi, cũng chỉ có mập mạp là không xứng với vị tỷ tỷ này mà thôi. Mập mạp nếu như buông tay, vậy chẳng khác nào bỏ đi một viên ngọc quý!
Thế nhưng với bề ngoài muôn vàn khuyết điểm của nữ nhân này, không thể nghi ngờ chính là bi kịch lớn nhất trong đời nàng.
Dù sao, **tuyệt đại đa số** nam nhân đều thích nhìn vẻ bề ngoài của nữ tử!
Nữ tử có nét đẹp nội tâm cho dù **xuất chúng** đến mấy đi chăng nữa, thế nhưng bề ngoài không ưa nhìn cũng không có ý nghĩa gì đối với nam nhân!
Nói lời không dễ nghe là, Quân đại thiếu giờ phút này tuy có ý tán thưởng, nhưng cũng chỉ là người ngoài cuộc. Nếu như Tôn **Thượng thư** nói với Quân đại thiếu gia: "Quân đại thiếu, nếu ngài đã xem trọng tiểu nữ, lão phu liền đem tiểu nữ gả cho ngươi nhé!" Bảo đảm Quân đại thiếu sẽ như **lợi mã** chạy đứt móng, đời này cũng không dám gặp lại Tôn đại tiểu thư nữa. Như vậy, dù có "quý giá" đến mấy, hắn cũng xin chịu thua!
– Mạc Tà ca ca, bộ dáng của Tôn tỷ tỷ tuy không **xuất chúng**, thế nhưng **tính tình** rất **thiện lương**, **tú ngoại tuệ trong**, **thông minh tuyệt đỉnh**. Trong một đám **khuê nữ** chúng ta, Tôn tỷ tỷ là xuất sắc nhất. Tôn tỷ tỷ tính cách vô cùng **hào sảng**, rộng rãi, cũng không để những việc vụn vặt ở trong lòng, cho nên chúng ta rất yêu mến nàng!
Độc Cô Tiểu Nghệ hì hì cười nói, một mặt dùng tay vuốt ve Tiểu Bạch Bạch ở trong lòng ngực.
– Rất được! – Quân Mạc Tà **tán thưởng** từ tận đáy lòng.
Đây cũng không phải là lời nói lấy lòng, Quân đại thiếu **minh bạch** **tính cách đối nhân xử thế** của tiểu nha đầu rất khờ dại đơn thuần. Ngươi đối với nàng là thật lòng, nàng nhất định sẽ tiếp nhận, sẽ được nàng khen ngợi từ đáy lòng. Chưa từng có một lời dối trá, có thể nói là tương đối **khách quan** và chân thực!
Với **bối cảnh thời đại** này, có thể nói là có cực ít nữ tử **hào sảng** như vậy, không **câu nệ tiểu tiết** **phàm tục**. Tuy bề ngoài của Tôn đại tiểu thư còn nhiều thiếu sót, thế nhưng nội tâm lại đáng quý.
Tôn Tiểu Mỹ mỉm cười ngồi xuống, tự mình cầm lấy ấm trà rót cho Quân Mạc Tà một ly. Mày rậm hơi nhíu lại, nhìn Quân Mạc Tà nói:
– Quân tam thiểu, ta thấy ngươi dường như rất hiểu biết, không giống như trong lời đồn đại!
– Thật không? – Quân Mạc Tà nâng chung trà lên, cười hắc hắc nói: – Có cái gì không hợp?
Tôn Tiểu Mỹ không có trả lời ngay, mà **tiêu sái** cười, làm một bộ dạng tràn ngập **phóng khoáng**, tươi cười. Có thể nói là khiến nét mặt của nàng "thô mộc" ra, lại có một loại hài hòa khó nói.
– Nói thật tiểu nữ hôm nay đến đây không phải là vì Đường Nguyên.
Tôn Tiểu Mỹ nở nụ cười nói tiếp:
– Tiểu nữ cùng Đường Nguyên là do cha mẹ hai nhà **định đoạt hôn nhân**. Thân là nữ tử, hơn nữa dung mạo xấu xí đến cực điểm, ta đã sớm chấp nhận số phận, cũng không có oán thán gì. Nhưng mà mỗi chuyện trong năm năm gần đây mà Đường Nguyên làm, kể cả mỗi một ngày đi tới nơi nào, nói lời gì, mục đích như thế nào, ta đều ghi chép lại, chi tiết cũng rõ như lòng bàn tay!
Quân đại thiếu có cảm giác sau lưng lạnh toát!
Vì mập mạp mà cầu nguyện a! Quân **đại sát thủ** **phảng phất** như đã **tiên đoán** được số phận bi thảm sau này của Đường mập mạp.
– Đường Nguyên cũng không phải người tốt! Càng không phải là **quân tử**!
Tôn Tiểu Mỹ nhìn Đường Nguyên nằm trên mặt đất, mỉm cười nói:
– Nói không **khách khí** một chút, hắn chính là một kẻ **bại hoại** từ đầu đến chân, một kẻ **tiểu nhân** chân chính!
– Nói rất đúng! – Quân Mạc Tà cười to, vỗ tay nói: – Câu đánh giá này có thể nói là điểm một cái là trúng tim đen!
Thế nhưng hắn lại là người chân thật, có sao nói vậy!
Tôn Tiểu Mỹ **thản nhiên** cười nói:
– Hắn thích gì, chán ghét gì cũng không che giấu. Hắn đối với những chuyện mà bản thân không thích đều dám nói thẳng ra, ta thích những người như vậy! Cho nên tuy danh tiếng của hắn cực xấu, **xú danh** như nước thủy triều, tuy hắn béo như heo, lại ngu như con lừa, càng làm rất nhiều việc xấu... công tử chính là bạn tốt của hắn, còn hiểu hắn hơn ta, ta cũng không cần phải nói thêm gì nữa. Ta chỉ nhấn mạnh thêm một điểm mà thôi: **truy cứu** tới bản chất, Đường Nguyên vẫn được coi là "người"! Mà không phải là một đầu **súc sinh**!
– Cho nên ta không thể không cảm thấy hài lòng. Huống chi điều kiện của ta cũng không có tốt, có thể tìm được một người như vậy bầu bạn, coi như là có một bờ vai để kiếp này dựa vào.
Tôn Tiểu Mỹ cười cười, nói như mây trôi nước chảy:
– Cho nên hai người chúng ta coi như là **quần anh tụ hội**, trời **tác hợp** nhỉ!
– Khụ khụ khụ...! – Quân Mạc Tà ho khan vài tiếng, chỉ cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để chống đỡ nữa. Từ khi tiến vào thế giới này, lần đầu hắn mới gặp được nữ tử bực này. Không chỉ thản nhiên nói về dung mạo của mình, hơn nữa đối với **hôn nhân đại sự** của mình cũng không **cấm kỵ**. Nếu như giống nữ tử khác, chỉ sợ sớm đã xấu hổ, trong lòng cho dù có vạn lời muốn nói, thế nhưng cũng tuyệt không dám nói ra miệng. Nhưng Tôn Tiểu Mỹ – Tôn đại tiểu thư này lại có thể **cao đàm khoát luận**, không có gì phải giấu diếm, xứng đáng với bốn chữ "**Nữ trung trượng phu**".
– Quân tam thiểu, ngươi cũng không phải ho khan làm gì. Chuyện của mình thì mình tự biết, ngươi **cân nhắc** một chút đi. Tại đây, ngoại trừ tiểu nữ ra, còn có người nào có thể chịu được Đường Nguyên sao?
– Hắn quá nặng đi!
Quân Mạc Tà **triệt để chấn kinh** rồi! Miệng há hốc mắt trợn trừng, nói không nên lời. Cô gái này thật sự là quá **cường hãn** đi, cái gì cũng dám nói a!
Độc Cô Tiểu Nghệ ở một bên che miệng cười, bả vai nhỏ bé yếu ớt run run không ngớt. Nàng đối với **tính cách** của vị bạn thân này là **phi thường minh bạch**, cơ bản là không **kinh sợ** khi thấy chuyện quái dị.
– Lúc trước nghe qua **đại danh** của tam thiếu, lại thấy được công tử trợ giúp Đường gia cùng Hàn gia tránh khỏi xấu mặt, tiểu nữ đây rất biết ơn! Hôm nay có duyên **tương kiến**, quả là **tam sinh hữu hạnh**!
Tôn Tiểu Mỹ cúi đầu xuống châm trà, không nhanh không chậm nói:
– Với **cơ trí** của công tử, chắc hẳn có thể đoán ra lý do mà tiểu nữ hôm nay tới đây gặp gỡ hai vị. Thứ nhất là muốn nhìn xem vị hôn phu rốt cục là béo tới cỡ nào. Thứ hai, cũng là chuyện trọng yếu nhất mà hôm nay ta tới đây. Tựa như theo lời đồn, Quân tam thiểu rất thân với Đường mập mạp, vì vậy hôm nay đến đây hắn nhất định sẽ dẫn ngươi theo! Quả nhiên không nằm ngoài **sở liệu**!
– Vì sao nhất định phải tới gặp ta? – Quân Mạc Tà có phần buồn bực. – Làm cái gì mà phải úp úp mở mở a? Hai người các ngươi thân mật thì cứ thân mật đi, nói chuyện nửa ngày bây giờ lại nói là vì ta! Thật sự là **kỳ lạ** **kỳ quái**! Nếu nói chỉ là việc "đánh cược hôn nhân", vậy đánh chết Quân đại thiếu cũng không tin.
– Ngoại trừ muốn thay mặt **tạ ơn** chuyện lúc trước ra, còn bởi vì hai vị tỷ muội của ta, hai vị tỷ muội tốt nhất.
Tôn Tiểu Mỹ thích thú nhìn Độc Cô Tiểu Nghệ một chút rồi nói:
– Trong đó có một vị căm thù ngươi đến tận xương tủy, chán ghét đến trình độ không thể nào ghét hơn được nữa. Mà một vị khác đối với ngươi lại **tình căn thâm chủng**, có thể nói là nếu không có ngươi thì sống không được. Ta thật sự rất ngạc nhiên, ngươi trước là **đệ nhất ăn chơi trác táng** trong Thiên Hương, làm sao có thể có **mị lực** lớn như vậy? Lại có thể làm cho hai vị tỷ muội tốt nhất của ta biểu hiện ra hai loại **trạng thái** hoàn toàn bất đồng như vậy, thực ra là vì cái gì?
Nàng vừa nói vừa nghiêng đầu nhìn khuôn mặt đang đỏ lên của Độc Cô Tiểu Nghệ.
Độc Cô Tiểu Nghệ lại vặn vẹo eo thon, bất mãn thốt lên:
– Tiểu Mỹ!
**Dị Thế Tà Quân**Tác giả: **Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 3: **Thiên Phạt Sâm Lâm**
Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu