Chương 237: Tình hoài như mộng
Dịch giả: Rickky
– Cha cô quả thật là nhân tài, chủ ý này quá là hay nha!Quân Mạc Tà dừng lại tán thưởng, nhưng trong lòng thầm nhủ: "Chuyện kỳ quái hôm nay, cho dù có người chịu hi sinh bản thân lao xuống Hoàng Tuyền hỏi thăm cha mẹ con báo này cũng chưa chắc hỏi rõ nguyên do." Tình huống kỳ quái này, ngay cả Thủy tổ của Thiết Dực Báo, thậm chí là siêu cấp Thiết Dực Báo cũng không thể giải thích rốt cuộc là do đâu.
Nhìn lại tiểu nha đầu trước mặt. Nha đầu này thật sự là nhân tài nha, thật sự có cá tính. Vừa rồi còn giận đến mức mắt hoe đỏ, nhưng chỉ sau một khắc, vừa nghĩ tới chuyện đùa đã có thể bỏ qua, cười híp mắt, nín khóc mỉm cười, vô cùng đáng yêu.
– Ta cũng nghĩ vậy, cha ta vừa nói xong, cả đám người bỏ chạy tán loạn cả, tiện nghi thì ai cũng muốn chiếm, nhưng không phải ai cũng có khả năng chiếm được tiện nghi của ta, ha ha ha…Độc Cô Tiểu Nghệ tự đắc cười nói:– Lúc đó ta còn đang muốn nghĩ ra một lời nói dối Thiên Y Vô Phùng để giải thích giùm ngươi, nhưng cuối cùng cũng chẳng phải dùng tới. Cha ta thật là người thông minh, theo lời mẹ ta hay nói đó là "Đại trí giả ngu, nội tú"!
Đại trí giả ngu! Nét đẹp nội tâm? Dùng hai từ này để hình dung Độc Cô Đại Tướng Quân thì quá sỉ nhục hai mỹ từ này!
– Việc này cứ như vậy đi, không cần nói nữa!Quân Mạc Tà trong lòng có chút cảm động. Dù thế nào thì tiểu nha đầu này cũng suy nghĩ cho mình, không muốn làm khó mình. Còn về phần Độc Cô Vô Địch với tính khí ngang tàng, biết đâu lại đánh bậy đánh bạ mà giải quyết được cái phiền toái này cũng không chừng.
– Ừ, tạm thời quên đi.Độc Cô Tiểu Nghệ gật gật đầu.– Hôm nay có rất nhiều người muốn bỏ tiền ra để mua Tiểu Bạch Bạch, đều bị ta đuổi hết đi, Tiểu Bạch Bạch là của ta, ai cũng không thể động chủ ý đến nó. Nó còn là nhân chứng cho quan hệ của… chúng ta!Giọng nói của tiểu nha đầu càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ mình nàng nghe rõ, Quân Đại thiếu gia sao có thể nghe thấy.
Nói xong, Độc Cô Tiểu Nghệ dừng một hồi lâu, sau đó nghiêng đầu nhìn Quân Mạc Tà khẽ nói:– Nhà chúng ta ngày hôm qua đã nhận được thiệp mời của Quân gia rồi!– A?Quân Mạc Tà nhíu mày.
– Nếu không nhận tấm thiếp này, chắc ta cũng không biết ngươi và cha ta lại đánh cuộc lớn đến vậy.Vừa có chút lo lắng, vừa mang theo chút giận dỗi, Độc Cô Tiểu Nghệ trừng mắt nhìn hắn:– Ngươi thật có can đảm, không biết ngươi nghĩ sao mà dám đánh cược như vậy, rượu gì mà một vạn lạng một vò chứ? Chuyện này căn bản là không thể xảy ra! Mà ngươi, rõ ràng… Hừ! Cha ta sau khi nhận được thiếp mời đã cười ha hả, nói là lần này sẽ trừng trị ngươi một phen thật nặng. À phải rồi, có phải là do cha ta ép ngươi đánh cuộc hay không?
– Để xem ông ta trừng trị ta thế nào? Hả! Cô nói cái gì, ván cược này là chủ ý của ta, Bản công tử trí tuệ hơn người, sao có thể bị người khác ép buộc?Quân Mạc Tà sờ cằm, trong mắt lóe lên tia tinh quang. Độc Cô Đại Tướng Quân quả thực không hề ép mình, ván cược này là do chính ta bày ra. Trừng trị ta ư? Để xem cuối cùng ai trị ai, ai mới là người cười cuối cùng!
Quân Đại thiếu gia sao có thể quên, một khi mình đấu giá rượu thành công, Độc Cô gia tộc lập tức sẽ thiếu mình một món nợ xưa nay chưa từng xuất hiện trên đại lục! Bất quá, đến lúc đó Độc Cô Đại Tướng Quân lấy cái gì để hoàn trả món nợ này?
– Ngươi có nắm chắc không?Độc Cô Tiểu Nghệ nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy lo lắng. Tiểu cô nương thật không muốn trông thấy Quân Mạc Tà thua cha mình, thà là cha mình đánh cuộc thua còn hơn.– Nếu ngươi thua sẽ rất khó coi đấy! Ta không hiểu tại sao ngươi lại đồng ý đánh một ván cược không công bằng như thế này với cha ta!
Cái này, công bằng hay không công bằng thật sự rất khó nói đây. Mặc dù hắn đã tính toán rất kỹ, dù là không công bằng thì đã sao, Đại thiếu gia ta chẳng lẽ lại sợ? Nếu ở thế giới khác còn sợ vạn nhất, còn có khả năng thua, còn ở thế giới này, cả vạn cái vạn nhất cũng không có lấy một cái!
– Nếu không, ngày mai ta cùng phụ thân tới!Sắc mặt Độc Cô Tiểu Nghệ biến ảo, đột nhiên cúi đầu, cắn răng, hạ quyết tâm:– Nếu cha ta làm khó dễ ngươi, ta liền khóc toáng lên, liền làm loạn. Dù sao cũng không thể để cha ta khinh thường ngươi, ngươi yên tâm đi!
Nói nữ sinh hướng ngoại thật không sai chút nào. Quả nhiên, mọi tâm trí tiểu nha đầu hiện tại đều nghĩ tới Quân Mạc Tà, dù thế nào cũng không thể khiến cho Quân Mạc Tà thua, mà dường như quên mất rằng nếu cha mình thua sẽ khiến cho cả gia tộc lâm vào khoản nợ nần trầm trọng, đây không phải là một con số nhỏ chút nào…
Quân Mạc Tà trong nội tâm cảm thấy vô cùng ấm áp, đôi mắt lúc nào cũng lãnh huyết vô tình, lần đầu tiên trong đời xuất hiện nét ôn nhu hiếm thấy. Tiểu nha đầu toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho chính mình, Quân Mạc Tà không nhận ra thì so với kẻ ngu cũng chẳng khác là bao. Con người vốn chẳng phải cỏ cây, há có thể vô tình!
– Tiểu nha đầu cứ yên tâm, ta sao có thể thua được!Quân Mạc Tà mỉm cười ấm áp, vươn tay nhẹ nhàng, định vuốt tóc Độc Cô Tiểu Nghệ, nhưng vừa vươn ra thì giống như bị điện giật mà rụt tay về. Trong tiềm thức của hắn, chuyện thân cận với nữ tử thế này, hắn cuối cùng vẫn có cảm giác gượng gạo. Với thân phận chỉ quen giết chóc của cả hai kiếp người, hắn vẫn là kẻ tập tành dò dẫm trong sự ảo diệu của tình cảm!
"Dù sao thân phận kiếp này của mình cũng không phải là sát thủ!"Quân Mạc Tà lặng lẽ cười, đứng lên, khẽ nói:– Ta phải đi rồi!
Độc Cô Tiểu Nghệ cúi đầu. Nội tâm nàng lúc này vô cùng rối loạn. Đây là lần đầu tiên hắn tiếp xúc với mình chăng? Dù chỉ là một hành động nhỏ nhưng cũng khiến cho Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy cả người mềm nhũn, trên mặt cũng đã xuất hiện từng mảng đỏ bừng: "Bản tiểu thư đã làm tới "như vậy", làm sao ngươi lại "như thế kia"? Ngươi rốt cuộc muốn Bản tiểu thư phải làm thế nào ngươi mới hiểu? Thật sự là đầu gỗ mà!"
Bất quá, lần gặp gỡ này khiến trong lòng nàng có chút cảm thấy không bình thường. Quân Đại thiếu gia, tiểu tử này thật sự khác biệt à! Không giống như một tên miệng lưỡi trơn tru, càng không giống một tên thiếu gia quần là áo lụa với những cử chỉ thô lỗ, mà ngược lại mang theo chút tâm sự nặng nề, mọi hành động đều có vẻ trịnh trọng.
Độc Cô Tiểu Nghệ cứ như vậy đứng cúi đầu mà khẽ lên tiếng, thanh âm càng ngày càng khó có thể nghe rõ, dù cho khoảng cách không xa nhưng Quân Mạc Tà miễn cưỡng lắm mới có thể nghe thấy:– Ngươi… ngươi… phải đi sao? Ta… ta… không sao!
Tiểu nha đầu vốn muốn nói "Ta muốn gặp ngươi thật không dễ dàng", nhưng lời nói này vòng vo trong miệng vài bận, cảm thấy vô cùng khó xử, suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng đành nuốt trở lại mà không dám nói ra!
Khuôn mặt Độc Cô Tiểu Nghệ dưới nắng chiều như bạch ngọc trong suốt, vô cùng nhu hiền. Cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ khẽ thổi hai lọn tóc mai của nàng bay bay, một lọn vương vấn tại gò má, một lọn quấn quýt nơi mũi…
Hai hàng lông mi dài đang buông lỏng đột nhiên kinh ngạc mà chớp chớp hai cái, đôi môi đỏ hồng căng mọng đôi lúc khẽ bĩu một cái, hàm răng khẽ cắn chặt, trên mặt đầy vẻ không nguyện ý. Tâm tình sơ khai của thiếu nữ hoài xuân không khỏi lo sợ mất cảm tình nên cố gắng mà làm đẹp, mà càng làm đẹp thì lại càng đáng yêu.
Biểu cảm thật là động lòng, làm cho đôi mắt Quân Đại Cao Nhân nhất thời trợn tròn. Dù sao chính mình kiếp trước cũng đã nhìn qua không biết bao nhiêu đại minh tinh, có dạng mỹ nữ nào chưa từng thấy qua? Nhưng tiểu nha đầu này mang theo một nét đẹp thuần khiết quả là hiếm có. Trong nội tâm không khỏi khắc chế "mến ý" đang muốn trỗi dậy. Đây là lần đầu tiên trong đầu hắn xuất hiện ý nghĩ: "Nha đầu này lớn lên càng ngày càng xinh đẹp, cho dù so với bất cứ mỹ nhân nào cũng không hề thua kém!"
Trong nhất thời, đại sảnh lâm vào một khoảng tĩnh lặng, dường như chỉ có tiếng hô hấp dồn dập của hai người. Tựa hồ cảm thấy ánh mắt nóng bừng của Quân Mạc Tà, khuôn mặt nhỏ nhắn của Độc Cô Tiểu Nghệ càng thêm ửng đỏ, mũi chân không ngừng vẽ loạn trên mặt đất, bàn tay nhỏ nhắn vuốt lên bộ lông bóng loáng của Thiết Dực Báo. Độc Cô Tiểu Nghệ cảm thấy mình giống như đang lạc vào sương mù. Giờ phút này, dường như chỉ có mình nàng và hắn đối mặt với nhau, cả thế giới dường như không còn tồn tại.
Thật lâu sau, Tiểu Bạch Bạch "át xì" một tiếng mới phá tan bầu không khí yên tĩnh mà đánh thức hai người. Độc Cô Tiểu Nghệ đỏ mặt, khẽ ngẩng đầu xấu hổ nhìn Quân Mạc Tà khẽ nói:– Tên ngốc ngươi không phải nói phải đi sao? Sao còn không đi? Bị choáng à?
Quân Mạc Tà cảm thấy mình thất thố, mà ngay cả tâm thần cũng theo đó mà ngây ngốc. Đã từng trải qua hai kiếp người, lần đầu bị bẽ mặt thế này, hắn rất nhanh ổn định tinh thần, ha ha cười nói:– Thấy khuôn mặt diễm lệ của tiểu nha đầu, ta thiếu chút nữa không muốn rời đi. Nếu không phải cô cất tiếng đánh thức ta, suýt chút nữa ta đã biến thành một sắc lang.
Độc Cô Tiểu Nghệ "phì" một tiếng. Khuôn mặt thoáng trắng bệch, không còn chút máu, nàng thấp giọng nói:– Chẳng lẽ ta lại sợ một tên sắc lang như ngươi sao? Ngươi đã có việc muốn làm thì nhanh đi đi, đừng có ở đây mà nói hươu nói vượn.
Chính mắt Quân Mạc Tà trông thấy, Độc Cô Tiểu Nghệ nói xong câu đó ngay cả gáy cũng đỏ lên. Những lời này có gì mà không nói được, sao lại thẹn thùng đến vậy chứ? Quân Đại thiếu gia mặc dù đã trải qua hai kiếp người nhưng rất ít khi thân cận với nữ nhân, sao có thể hiểu được tâm sự của nữ nhi. Độc Cô Tiểu Nghệ tại thời khắc này như một thê tử ôn nhu nhẹ nhàng nhắc nhở trượng phu của mình trước khi ra ngoài làm việc. Nhớ tới phụ thân mình mỗi lần xuất chinh, mẫu thân mình cũng dùng lời lẽ này. Càng nghĩ, trong nội tâm càng không khỏi hiện lên vẻ e lệ, thẹn thùng: "Những lời này dường như ta là thê tử của hắn vậy, thật là không phải mà!" Nàng càng nghĩ, mặt lại càng đỏ ửng giống như ánh bình minh rực rỡ. Khuôn mặt đáng yêu cũng không dám ngẩng lên.
– Ha ha, đẹp! Thật là quá đẹp đi mà!Quân Mạc Tà tán thưởng một tiếng, đột nhiên khẽ vươn tay véo nhẹ lên khuôn mặt xinh xắn của Độc Cô Tiểu Nghệ rồi đưa lên mũi ngửi ngửi.– Thơm quá! Thơm quá ha ha ha…Trong tiếng cười lớn, tiếng bước chân xa dần. Ra vẻ lỗ mãng để che đi nỗi bối rối trong lòng, Quân Đại sát thủ hiện giờ tim đập như trống trận, cơ hồ muốn chạy trốn thật nhanh.
*Dị Thế Tà Quân*Tác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 3: Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Vừa thoát khỏi căn nhà có quỷ