Chương 236: Phiền toái của Thiết Dực Báo
Quân Mạc Tà ha hả cười, bắt chéo chân, rung đùi hai cái rồi nói: "Ta còn chưa biết vị tỷ muội *tình căn thâm chủng* kia của ngươi rốt cuộc là ai đây? Ha hả, thế nhưng trong *Thiên Hương Thành* này, người *hận thấu xương* ta có không ít, chớ nói chi là chỉ có một người, chỉ sợ điểm danh ra có tới tận tám, mười người cũng chẳng lạ gì. Nhưng mà đối với người có *tình căn thâm chủng*, ta thật sự là lần đầu tiên mới nghe nói. *Bổn công tử* tương đối có hứng thú, rốt cuộc là ai có *nhãn lực phi phàm* như vậy a!"
Hắn vừa nói xong những lời này, Độc Cô Tiểu Nghệ liền liếc xéo một cái, vội vàng nhìn Tôn Tiểu Mỹ, khuôn mặt đầy vẻ cầu khẩn, ý muốn nàng đừng nói ra.
"Sao cần ta phải *nhiều lời* chứ, người nọ *xa cuối chân trời*." Tôn Tiểu Mỹ thần bí nở nụ cười, không để ý tới Độc Cô Tiểu Nghệ đang dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn mình, phối hợp nói: "*Gần ngay trước mắt!* Quân tam thiểu, ngay cả *đính ước tín vật* ngươi cũng đã thu, giờ lại *giả bộ hồ đồ* sao?"
"*Đính ước tín vật?*" Quân Mạc Tà *kinh hãi thất sắc*, lập tức nhớ tới chuyện ngày đó Độc Cô Tiểu Nghệ đưa cho mình một khối ngọc bội, chẳng lẽ đó chính là, *Trời ạ!*
Vị đại thiếu gia này nhanh như *lợi mã* quay đầu nhìn về phía Độc Cô Tiểu Nghệ, tiểu nha đầu đang xấu hổ cùng *ngượng ngùng* đem cái đầu *rụt hẳn vào* trong cổ áo, *nhất quyết không chịu* ngẩng lên.
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng. Nhìn thoáng qua tình hình này một cái, sao lại không *minh bạch* chứ?
Không ngờ bị một con nhóc cứ như vậy *mơ hồ định ra chung thân đại sự*, đáy lòng Quân đại thiếu có phần hơi buồn bực, thế nhưng không biết tại sao lại có chút đắc ý nghĩ thầm: Xem đi, *vốn dĩ* Quân Mạc Tà đều bị người cho là *lưu manh ác bá*, ở đâu lại có người có hảo cảm với hắn? Từ khi *Bổn công tử* *xuyên việt* tới, cũng mới chỉ một thời gian ngắn, vậy mà đã có thể khiến một mỹ nữ *tình căn thâm chủng* với mình, nếu không phải là mình, nhất định nàng sẽ không gả cho ai khác a! Cảm giác thật *có thành tựu*.
Độc Cô Tiểu Nghệ càng ngượng ngùng không *thuận tai*. Tâm sự của mình *vốn dĩ* là chuyện rất *mơ hồ không rõ*, nhưng vị Tôn tỷ tỷ này cứ như vậy *thẳng tuột nói ra*, chuyện này quả thực là *xấu hổ muốn chết* a.
Tôn Tiểu Mỹ *luôn chú ý tới* vẻ biến hóa trên khuôn mặt Quân đại thiếu gia, rốt cục nói: "Hiện tại cuối cùng ta có thể xác định. Trong đó có một vị *hận thấu xương* ngươi, có thể nói là có đạo lý, thậm chí có thể nói là *cực kỳ rõ ràng*. Về phần một vị muội muội khác đối với ngươi *chung tình bất hối*, cũng chưa hẳn là hoàn toàn không có nguyên nhân."
"*Tôn cô nương*, cô nói lời này làm cho ta cảm thấy rất khó hiểu." Quân Mạc Tà *hữu khí vô lực* *phất phất tay*, nói tiếp: "Hiện tại ta còn không rõ ngươi hôm nay tới đây rốt cuộc là có ý gì."
"Không rõ sao! Cũng tốt! Nếu như ngươi thật sự *minh bạch*, vậy ngược lại sẽ khiến nữ nhi nhà chúng ta gặp *tai ương* mất." Tôn Tiểu Mỹ mỉm cười, đột nhiên như có điều suy nghĩ nói: "Quân tam thiểu, ngươi cũng không phải là người tốt, ít nhất không phải là *chính nhân quân tử*! Lại nói tiếp, ta còn có một chuyện rất ngạc nhiên, trên đời này *rốt cuộc có bao nhiêu người* có thể lọt vào trong mắt ngươi?"
Quân đại sát thủ rốt cục cũng xuất hiện vẻ *kinh hãi*. Bỗng nhiên ngẩng đầu lên *trầm giọng nói*: "Ngươi nói cái gì?"
Dường như mình vẫn còn *coi thường* nữ tử này *chăng*?
"*Ngạo! Ngạo thị thiên hạ!* Trong mắt của ngươi chỉ có một chữ này! Có lẽ bình thường ánh mắt của ngươi rất bình tĩnh, rất tỉnh táo, thậm chí rất *tĩnh mịch*, thế nhưng lúc nào cũng có thể toát ra *ngạo khí*! Đây là sự kiêu ngạo từ trong tâm. Ngươi *che giấu* cũng vô dụng thôi."
Tôn Tiểu Mỹ ha hả cười nói: "Bất quá ta phải nhắc nhở ngươi một câu, coi như lần gặp mặt này, tặng cho ngươi làm lễ gặp mặt đi: không quản ngươi có bao nhiêu *bản lĩnh*, *tâm cao khí ngạo* đến cỡ nào, thế nhưng ngươi bây giờ tốt nhất đem *ngạo khí* của ngươi *thu liễm thật tốt lại* đi. Dù sao hiện tại còn không phải là lúc ngươi có thể ngạo."
Tôn Tiểu Mỹ *tiêu sái* nói xong rồi đứng dậy đi đến trước mặt Độc Cô Tiểu Nghệ, nhẹ nhàng vén mái tóc của nàng lên, *dịu dàng* nói: "Muội tử, ánh mắt của muội quả là không tệ. Chỉ tiếc...."
"Chỉ tiếc gì? Tôn tỷ tỷ?" Độc Cô Tiểu Nghệ không còn *xấu hổ* nữa, có chút *lo lắng* hỏi.
"Chỉ tiếc các ngươi còn quá nhỏ." Tôn Tiểu Mỹ mỉm cười nói, nhưng trong lòng lại *nuốt xuống một câu nói kế tiếp*: chỉ tiếc nam tử như vậy, *bất luận là nữ nhân nào* cũng không thể giữ được trong tay, sau này, ngươi mới hiểu được nỗi khổ đó.
Cô gái này thật lợi hại! Trong lòng Quân Mạc Tà *thầm rùng mình nghĩ*, ánh mắt của cô gái này rất *sắc bén*, *tâm tư cẩn mật, tinh tế*, *trực giác cực kỳ siêu cường*. Nếu như không phải như vậy, căn bản sẽ không *nhận ra được ngạo ý mà bản thân ta che giấu*!
*Thật đúng là* một *nhân tài*. Quân Mạc Tà trầm tư một hồi, đột nhiên cười quái dị nghĩ: Nếu như Tôn Tiểu Mỹ cùng Đường Nguyên *thành chuyện*, đây chẳng phải là bên mình sẽ có thêm một sự trợ giúp *đắc lực* sao?
Tôn Tiểu Mỹ nói xong liền đứng dậy đi đến trước mặt Đường Nguyên, đột nhiên đá ra một cước *vào cái bụng béo múp míp* của hắn, quát: "Đừng giả bộ chết nữa! *Mau đứng dậy* rồi theo ta về nhà một chuyến. Cha ta muốn gặp ngươi!"
*Cổ họng* Đường Nguyên phát ra một tiếng "ngao" sau đó nhảy dựng lên. Hai tay ôm chặt lấy *hạ bộ*, tức giận mắng: "Con *bà điên* kia! Đừng tới gần ta! Ai muốn về nhà cùng ngươi, ngươi yêu ai thì mặc ngươi, đừng tìm tới ta!"
Tôn Tiểu Mỹ *nghiêm mặt*, đột nhiên duỗi một tay ra trực tiếp nắm chặt lấy cái tai *mập mạp* của Đường Nguyên, cứ thế kéo hắn một mạch ra ngoài. Trên đường đi, Đường Nguyên không ngừng *chửi rủa*, không ngừng *rống giận*, sau đó lại không ngừng cầu xin tha thứ, rốt cục tiếng kêu la đã xa dần, cuối cùng không còn nghe thấy nữa.
Trong đại sảnh chỉ còn lại có hai người là Quân đại sát thủ đang *trầm tư*, cùng với Độc Cô Tiểu Nghệ khuôn mặt *ửng hồng*.
Độc Cô Tiểu Nghệ hiện tại rất *ngượng ngùng*, nàng tuyệt đối không thể tưởng được, vị Tôn tỷ tỷ này của mình ngày thường thông minh như vậy, hôm nay sao lại đem *bán đứng nàng* như vậy! Lại còn ở trước mặt Quân Mạc Tà, cứ như vậy *thẳng thắn nói hết mọi chuyện ra* nữa chứ, *xấu hổ chết đi được*.
Giờ phút này chỉ còn một mình nàng ở cùng một chỗ với Quân Mạc Tà, nhưng lại muốn nhanh chóng bỏ chạy. Thế nhưng thật vất vả mới gặp lại tên oan gia này, *há có thể vội vàng chia xa*? Người nhà mình đề phòng chuyện này giống như đề phòng *giặc cướp* vậy. Nếu như mình không chịu được, muốn tạm biệt hắn, vậy cũng không biết khi nào gặp lại nữa. Nhưng tên *oan gia đầu gỗ* này, cứ như vậy *nhíu mày trầm tư* cũng không biết là đang nghĩ gì nữa, lại không thèm nói chuyện với ta.
Đáng tiếc trong lòng của Quân đại thiếu lúc này lại không có *một chút nào* nghĩ tới tiểu nha đầu. Đáy lòng của hắn đang không ngừng lặp lại câu nói trước lúc đi của Tôn Tiểu Mỹ: "Không quản ngươi có bao nhiêu *bản lĩnh*, có bao nhiêu *tâm cao khí ngạo*, thế nhưng bây giờ ngươi tốt nhất là *thu liễm thật tốt ngạo khí của ngươi lại đi*. Dù sao hiện tại cũng không phải là thời điểm để ngươi *kiêu ngạo*."
Những lời này đối với Quân Mạc Tà mà nói giống như một *hồi chuông cảnh tỉnh*, *chấn động tâm thần* hắn!
Mang theo trí nhớ cùng *kỹ năng cường đại* của kiếp trước, lại có một *pháp bảo nghịch thiên cường đại* cùng *xuyên việt* với bản thân, bây giờ mới chỉ chiếm được một phần *cường đại pháp quyết tu luyện* trong đó mà thôi. Mặt khác, mặc dù là *linh hồn xuyên việt*, thế nhưng kiếp trước hắn lại là *Sát Thủ Chi Vương*, mang theo luôn cả *tâm kiệt ngạo* theo.
Nhiều điều kiện *ưu việt* như thế, ta vì cái gì không thể ngạo, có lý do gì không thể ngạo?
Ở chỗ này, *Thiên Huyền* cũng được, *Thần Huyền* cũng vậy, *Chí Tôn* cũng thế. *Tất cả đều không lọt vào mắt* của Quân đại thiếu!
Trong lòng hắn, *vẫn luôn cho rằng* người của thế giới này *bất quá cũng chỉ có vậy mà thôi*, không có ai đặc biệt! *Cường đại đến mấy thì có thể đi tới đâu*? Ý *cao ngạo* trong lòng Quân Mạc Tà chính là được thừa hưởng từ *huyết mạch Viêm Hoàng Tử Tôn*, khiến trong tiềm thức của hắn *vô thức mà tự cho mình cao hơn tất cả mọi người* ở trên thế giới này.
Hơn nữa hắn *vốn không quá xem trọng* chuyện sinh tử, vì vậy *tâm cao ý ngạo* trong lòng hắn càng mạnh mẽ hơn.
Thế nhưng hôm nay Tôn Tiểu Mỹ chỉ *hờ hững nói một câu*, tựa hồ như *vô tình nói ra*, lại chính là *vạch trúng khuyết điểm lớn nhất* trước mắt Quân Mạc Tà: *Ngạo! Quá ngạo!*
Nếu như đối với người bình thường, *kiêu ngạo thì cứ kiêu ngạo*, dù sao tại *Thiên Hương Thành*, hắn là thiếu gia duy nhất của Quân gia đương nhiên là có tư cách ngạo, cũng không có người nói này nói nọ. Nhưng nếu như chống lại *giang hồ nhân sĩ* ở bên ngoài, một tên công tử *quần áo lụa là* lại chẳng có tư cách gì cả.
Nhất là hiện tại đang lúc *phong vân biến ảo*, trong mắt hai thế lực lớn là *Phong Tuyết Ngân Thành* cùng *Huyết Hồn Sơn Trang*, một cái Quân gia nho nhỏ cũng chẳng là gì cả, *có thể tùy thời tiêu diệt sạch*.
Xem ra *việc tất yếu* lúc này phải *thu liễm bớt một chút ngạo khí không cần thiết lại*.
Đang suy nghĩ, chỉ nghe thấy Độc Cô Tiểu Nghệ ở một bên "hừ" một tiếng. Nàng nhẹ nhàng xoay người, tiếp đó lại hừ một tiếng nữa, cái eo nhỏ không ngừng *vặn vẹo*, khuôn mặt nhỏ càng lúc càng *tối sầm*. Đôi bàn tay nhỏ bé liên tục xoa xoa *Tiểu Bạch Bạch*, khiến *Tiểu Bạch Bạch* kêu ngao ngao loạn xạ.
"Ngươi là *con sâu hả*?" Quân Mạc Tà buồn bực nói, lúc này trông nha đầu kia *giống hệt* một con giòi, cứ lắc qua lắc lại làm gì không biết?
"Ngươi mới là con sâu đó!" Độc Cô Tiểu Nghệ hét lên: "Ngươi không để ý tới ta! Ngươi không nói chuyện với ta! Ngươi ngươi ngươi, ngươi chán ghét ta, *huhu*." Độc Cô Tiểu Nghệ tức giận bĩu môi, *dậm chân bịch bịch*, càng nghĩ càng cảm thấy *ủy khuất*. *Tên gia hỏa này* không để ý tới mình, cả buổi *phớt lờ* mình, hiện tại mới nói ra được một câu, vậy mà lại *phũ phàng* như vậy!
Quân Mạc Tà *hơi ngạc nhiên*. Thật là không biết vị đại tiểu thư này tại sao lại *giở thói tiểu thư* ra rồi? Đối mặt với tiểu nữ nhi *ôm ấp tình cảm như vậy*, Quân Mạc Tà cũng *chẳng biết làm sao*, không khỏi buồn bực, nói: "Ngươi còn kêu cái gì? Không có chuyện gì nữa thì ta đi đây."
"Ngươi!" Độc Cô Tiểu Nghệ đau khổ một trận, lại tức giận một trận, *mãi sau* mới cắn môi *kiềm nén tâm tình* của mình, thấp giọng nói: "Ngươi *gây cho* ta một cái phiền phức lớn như vậy, bây giờ *tính bỏ đi như vậy sao*?"
"Phiền phức?" Quân Mạc Tà mở to hai mắt nói: "Ta *gây cho* ngươi cái phiền phức gì?" Hắn thầm nghĩ, nếu nói tới chuyện *gây phiền toái*, vậy cũng là ngươi *gây cho* ta mới đúng? Sao thế giới này lại điên cuồng đến như vậy chứ?
"Ngươi xem *Tiểu Bạch Bạch*! Nó, mấy ngày nay nó *cơ hồ khiến cả nhà ta tan tành hết*." Độc Cô Tiểu Nghệ cắn môi nói tiếp: "*Ấu tể Bát cấp Thiết Dực Báo* *từ xưa đến nay chưa từng có*! Bây giờ lại *sống sờ sờ* trong nhà ta, điều này chẳng phải là phiền toái lớn sao? Mấy ngày nay trong kinh thành đều ồn ào, náo loạn. Người người đều muốn *tra hỏi* cha ta cùng với ta để xem rốt cuộc là có chuyện gì a."
"À hèm, đây thật là chuyện phiền toái. Thế nhưng Quân Mạc Tà ta *cũng không có biện pháp nào*. Vậy cha ngươi nói sao?"
"Cuối cùng cha ta nói: "*Lão tử* biết cái quái gì xảy ra? Khi nó ôm con báo này trở về đã thành ra *thế này* rồi. Các ngươi hỏi *lão tử*, *lão tử* đi hỏi ai đây? *Lão tử* cũng rất buồn bực! Nếu không để ta cho ngươi một đao, các ngươi xuống dưới đất mà tìm cha mẹ nó, hai con *Thiết Dực Báo* mà hỏi?" Độc Cô Tiểu Nghệ học cách nói chuyện của Độc Cô Vô Địch, *giống hệt như đúc*, càng nói về sau, lại nhịn không được mà *cười khanh khách*.
Quân Mạc Tà *dở khóc dở cười*.
Ta chém ngươi một đao để ngươi xuống *Địa Ngục* ngắm phong cảnh rồi hẵng về, thế có tốt không? Thật không rõ Độc Cô Vô Địch là loại người gì mà có thể nghĩ được ra câu nói như vậy, thế mà hắn lại *hùng hồn* nói ra được.
*Nhân tài* a.
***
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 3:** Thiên Phạt Sâm Lâm
Đề xuất Voz: Khoảng lặng không tên